Đại thương thay thế giáo, nhất định phải có thương pháp tương ứng mở rộng.
Trong mười tám binh khí thì thương khó luyện nhất, những thương pháp lưu truyền ngoài thiên hạ rất khó chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xác, không thích hợp dùng trong quân.
Cho nên Lý Ngôn Khánh muốn phổ cập trường thương thì phải có chiêu số tương ứng.
Lý Ngôn Khánh biết mình không có bổn sự này cho nên nghĩ tới Ngôn Hổ.
Thiên hạ võ công đều từ Thiếu Lâm mà ra.
Bất kể cái này là thật hay giả thì giao cho Ngôn Hổ cũng là một giải quyết hợp lý, Ngôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hổ là võ tăng thống lĩnh, có một thân võ nghệ, cho dù Thẩm Quang kiếm thật cao minh thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thủ trác tuyệt nhưng nếu như đấu với Ngôn Hổ thì dĩ nhiên là Ngôn Hổ chiến thắng.
Ngôn Hổ sau khi nhận được thư của Lý Ngôn Khánh cũng rất thoải mái.
Vốn hắn cho rằng mình không thể giúp bề bộn cho Lý Ngôn Khánh nhưng bây giờ không ngờ đã hữu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dụng, cho nên hắn trải qua vô số lần diễn luyện đã sáng chế ra ba chiêu thương pháp.
- Thương pháp có tới mười hai pháp, tuy nhiên muốn luyện cho chuẩn xác thì cần phải thời gian rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lâu, cũng may thương pháp này dùng ở trong quân nên cũng chỉ cần ba chiêu đơn giản này mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi.
Ngôn Khánh cười cười gật đầu:
- Chiêu số do cữu cữu sáng chế ra thì nhất định không tầm thường.
- Ha ha, đứa nhỏ này đừng vội gạt người ta, ngươi nịnh nọt như vậy chắc chắn là có chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cầu xin khác?
Lý Ngôn Khánh nhịn không được mà cười ha hả, đem thương phổ trả lại cho Ngôn Hổ.
- Sao vậy, có chuyện gì không tốt sao?
Ngôn Hổ kinh ngạc nhìn qua Lý Ngôn Khánh, lông mày nhăn lại rồi nói:
- Có chỗ nào không tốt con cứ nói ra, ta sẽ tìm phương pháp cải tiến.
- Cữu cữu không phải thương pháp không tốt mà là tìm ai làm giáo đầu bây giờ?
Ngôn Hổ ngạc nhiên gãi gãi đầu:
- Ngọc oa nhi không phải ta không muốn tiến vào trong doanh truyền thụ thương pháp.
Lý Ngôn Khánh bật cười ha hả gật đầu:
- Cữu cữu, không phải tiểu chất muốn là muốn khó cữu cữu nhưng thương pháp này tương lai cần mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rộng ở trong quân, lâm trận chém giết, hôm nay con khống chế ba quận bảy châu làm sao có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể có thời gian truyền thụ được? Dưới trướng của con cũng không có người thông thạo thương pháp, cữu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cữu xin cữu cữu rời núi truyền thụ thương pháp.
Ngôn Hổ nghe thì hơi động tâm.
Nhưng sau đó lại do dự.
- Ngọc oa nhi, ta đi vào trong quân thì thích hợp sao?
- Có gì không thích hợp?
Lý Ngôn Khánh nói:
- Hiện tại Dương Kiên đã ch.ết mười bốn năm, Tùy thất như mặt trời sắp lặn, cữu cữu chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cữu cữu không muốn rời núi giúp con sao? Con hiện tại ngoài cữu cữu thì không tìm ra ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác thích hợp.
Ngôn Hổ lâm vào trầm ngâm.
Sâu trong lòng của hắn mà nói dĩ nhiên không muốn rời núi đi giúp Ngôn Khánh.
Hắn ở trong chùa gần hai mươi năm làm sao nỡ bỏ đi.
- Ngọc oa nhi, để ta hoàn tục thì không thể.
- Ta ở chỗ này sinh sống đã hai mươi năm rồi, ở đây có núi có nước, từng cọng lông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngọn cỏ ta đều có cảm tình hơn nữa ta đối với những chuyện hỗn độn kia rất không thích. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Con muốn ta rời núi thì có thể nhưng muốn ta hoàn tục thì không thể.
- Nhưng mà...
- Được rồi không bàn nữa.
- Rời núi thì có thể tuy nhiên ta trước hết cần phải bàn với phương trượng, con cũng chớ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khuyên bảo ta, để ta làm hòa thượng thì tốt hơn.
Nói xong Ngôn Hổ đứng dậy đi ra đình.
Lý Ngôn Khánh trong lòng hơi sốt ruộng nhịn không được đuổi theo mà lớn tiếng nói:
- Cữu cữu chẳng lẽ ngay cả thân sinh cốt nhục cũng không muốn chào tạm biệt sao?
Ngôn Hổ có một đứa con gái, được Phùng thị thu dưỡng, tên là Phùng Vinh, thê tử của Trịnh Hoành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nghị.
Ba năm trước đây Ngôn Hổ đã biết chuyện của Phùng Vinh.
Vốn hắn muốn nhận biết Phùng Vinh nhưng mà nhìn thấy cuộc sống của Phùng Vinh yên ổn, cùng với Trịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hoành Nghị vô cùng tót đẹp cho nên Ngôn Hổ vẫn do dự, dù sao hắn cũng là phạm quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của triều đình nếu như làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của Phùng Vinh thì thật không tốt.
Cho nên Ngôn Hổ cuối cùng vẫn quyết định không nhận biết Phùng Vinh.
Nhưng tình cốt nhục này...
Lý Ngôn Khánh hi vọng Ngôn Hổ có thể hoàn tục bên cạnh có thêm một người tương trợ nhưng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy biểu hiện lần này của Ngôn Hổ hắn cũng rất đau đầu.
- Ngọa oa nhi, để ta suy nghĩ, để ta suy nghĩ.
Ngôn Hổ nói xong nhanh chóng rời đi.
Lý Ngôn Khánh há to miệng cuối cùng cũng không ngăn trở hắn.
Đi vào trong lương đình hắn cầm lấy bản thương phổ kia, từ từ theo đường núi mà trở về.
Lý Ngôn Khánh ở trong núi nhàn nhã suốt một tháng sau đó trở về Củng huyện một mặt vì thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gian trôi qua quá lâu rồi, một mặt vì bụng của Vô Cấu đã to ra, Phách Cốc ổ mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dù cái gì cũng không thiếu nhưng dù sao cũng hơi vắng vẻ.
Cho nên dưới sự đề nghị của Bùi Thúy Vân, Ngôn Khánh quyết định trở về Củng huyện.
Đồng thời hắn dưới sự trợ giúp của Ngôn Hổ mang về mười hai côn tăng, với tư cách làm giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu trong quân.
Ngôn Hổ không đi vì hắn là thống lĩnh võ tăng ở Thiếu Lâm, nhận trách nhiệm bảo vệ Thiếu Lâm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Dưới tình huống như vậy Lý Ngôn Khánh cũng không có cách nào bức bách Ngôn Hổ.
Chỉ cần Ngôn Hổ do dự là sau này sẽ còn cơ hội.
Trận chiến sắp tới Vương Thế Sung đã vô cùng cấp bách.
Chỉ cần chiến sự ở Quan Trung bình định là Lý Uyên nhất định sẽ xuất binh giành lấy Trung Nguyên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Lý Uyên xuất binh tới Hàm Cốc quan, chính là lúc Lý Ngôn Khánh sẽ bắt đầu quy đường, tuy nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với tư cách là tôn thất Lý Ngôn Khánh vẫn cảm thấy mình đơn bạc.
Tôn thất của Lý thị có rất nhiều người.
Sau Lý Hổ có tới thất phòng, Lý Uyên là một phòng trong đó không cần phải nói, Lý Hiếu Cơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì có thể xem là thất phòng của Lý phiệt, ở trong thất phòng này, chỉ có hai người Lý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hiếu Cơ, muốn đứng vững ở trong Lý phiệt cũng không phải là chuyện dễ dàng, dù sao cũng liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lụy tới đủ loại lợi ích.
Cho dù Ngôn Khánh có Trưởng Tôn, có Bùi Thúy Vân nhưng cũng thuộc về đệ tử đời thứ hai.
Với tư cách của Lý Hiếu Cơ, muốn mượn nhờ lực lượng thực sự là quá ít, cũng không thể để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lý Hiếu Cơ dựa vào con của mình.
Cho nên Lý Ngôn Khánh muốn vì cha mình mà trù tính tương lai.
Những chuyện khác không nói, nhưng cha của mình không thể thiếu minh hữu.
Trong mười tám binh khí thì thương khó luyện nhất, những thương pháp lưu truyền ngoài thiên hạ rất khó chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xác, không thích hợp dùng trong quân.
Cho nên Lý Ngôn Khánh muốn phổ cập trường thương thì phải có chiêu số tương ứng.
Lý Ngôn Khánh biết mình không có bổn sự này cho nên nghĩ tới Ngôn Hổ.
Thiên hạ võ công đều từ Thiếu Lâm mà ra.
Bất kể cái này là thật hay giả thì giao cho Ngôn Hổ cũng là một giải quyết hợp lý, Ngôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hổ là võ tăng thống lĩnh, có một thân võ nghệ, cho dù Thẩm Quang kiếm thật cao minh thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thủ trác tuyệt nhưng nếu như đấu với Ngôn Hổ thì dĩ nhiên là Ngôn Hổ chiến thắng.
Ngôn Hổ sau khi nhận được thư của Lý Ngôn Khánh cũng rất thoải mái.
Vốn hắn cho rằng mình không thể giúp bề bộn cho Lý Ngôn Khánh nhưng bây giờ không ngờ đã hữu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dụng, cho nên hắn trải qua vô số lần diễn luyện đã sáng chế ra ba chiêu thương pháp.
- Thương pháp có tới mười hai pháp, tuy nhiên muốn luyện cho chuẩn xác thì cần phải thời gian rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lâu, cũng may thương pháp này dùng ở trong quân nên cũng chỉ cần ba chiêu đơn giản này mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi.
Ngôn Khánh cười cười gật đầu:
- Chiêu số do cữu cữu sáng chế ra thì nhất định không tầm thường.
- Ha ha, đứa nhỏ này đừng vội gạt người ta, ngươi nịnh nọt như vậy chắc chắn là có chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cầu xin khác?
Lý Ngôn Khánh nhịn không được mà cười ha hả, đem thương phổ trả lại cho Ngôn Hổ.
- Sao vậy, có chuyện gì không tốt sao?
Ngôn Hổ kinh ngạc nhìn qua Lý Ngôn Khánh, lông mày nhăn lại rồi nói:
- Có chỗ nào không tốt con cứ nói ra, ta sẽ tìm phương pháp cải tiến.
- Cữu cữu không phải thương pháp không tốt mà là tìm ai làm giáo đầu bây giờ?
Ngôn Hổ ngạc nhiên gãi gãi đầu:
- Ngọc oa nhi không phải ta không muốn tiến vào trong doanh truyền thụ thương pháp.
Lý Ngôn Khánh bật cười ha hả gật đầu:
- Cữu cữu, không phải tiểu chất muốn là muốn khó cữu cữu nhưng thương pháp này tương lai cần mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rộng ở trong quân, lâm trận chém giết, hôm nay con khống chế ba quận bảy châu làm sao có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể có thời gian truyền thụ được? Dưới trướng của con cũng không có người thông thạo thương pháp, cữu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cữu xin cữu cữu rời núi truyền thụ thương pháp.
Ngôn Hổ nghe thì hơi động tâm.
Nhưng sau đó lại do dự.
- Ngọc oa nhi, ta đi vào trong quân thì thích hợp sao?
- Có gì không thích hợp?
Lý Ngôn Khánh nói:
- Hiện tại Dương Kiên đã ch.ết mười bốn năm, Tùy thất như mặt trời sắp lặn, cữu cữu chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cữu cữu không muốn rời núi giúp con sao? Con hiện tại ngoài cữu cữu thì không tìm ra ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác thích hợp.
Ngôn Hổ lâm vào trầm ngâm.
Sâu trong lòng của hắn mà nói dĩ nhiên không muốn rời núi đi giúp Ngôn Khánh.
Hắn ở trong chùa gần hai mươi năm làm sao nỡ bỏ đi.
- Ngọc oa nhi, để ta hoàn tục thì không thể.
- Ta ở chỗ này sinh sống đã hai mươi năm rồi, ở đây có núi có nước, từng cọng lông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngọn cỏ ta đều có cảm tình hơn nữa ta đối với những chuyện hỗn độn kia rất không thích. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Con muốn ta rời núi thì có thể nhưng muốn ta hoàn tục thì không thể.
- Nhưng mà...
- Được rồi không bàn nữa.
- Rời núi thì có thể tuy nhiên ta trước hết cần phải bàn với phương trượng, con cũng chớ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khuyên bảo ta, để ta làm hòa thượng thì tốt hơn.
Nói xong Ngôn Hổ đứng dậy đi ra đình.
Lý Ngôn Khánh trong lòng hơi sốt ruộng nhịn không được đuổi theo mà lớn tiếng nói:
- Cữu cữu chẳng lẽ ngay cả thân sinh cốt nhục cũng không muốn chào tạm biệt sao?
Ngôn Hổ có một đứa con gái, được Phùng thị thu dưỡng, tên là Phùng Vinh, thê tử của Trịnh Hoành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nghị.
Ba năm trước đây Ngôn Hổ đã biết chuyện của Phùng Vinh.
Vốn hắn muốn nhận biết Phùng Vinh nhưng mà nhìn thấy cuộc sống của Phùng Vinh yên ổn, cùng với Trịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hoành Nghị vô cùng tót đẹp cho nên Ngôn Hổ vẫn do dự, dù sao hắn cũng là phạm quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của triều đình nếu như làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của Phùng Vinh thì thật không tốt.
Cho nên Ngôn Hổ cuối cùng vẫn quyết định không nhận biết Phùng Vinh.
Nhưng tình cốt nhục này...
Lý Ngôn Khánh hi vọng Ngôn Hổ có thể hoàn tục bên cạnh có thêm một người tương trợ nhưng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy biểu hiện lần này của Ngôn Hổ hắn cũng rất đau đầu.
- Ngọa oa nhi, để ta suy nghĩ, để ta suy nghĩ.
Ngôn Hổ nói xong nhanh chóng rời đi.
Lý Ngôn Khánh há to miệng cuối cùng cũng không ngăn trở hắn.
Đi vào trong lương đình hắn cầm lấy bản thương phổ kia, từ từ theo đường núi mà trở về.
Lý Ngôn Khánh ở trong núi nhàn nhã suốt một tháng sau đó trở về Củng huyện một mặt vì thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gian trôi qua quá lâu rồi, một mặt vì bụng của Vô Cấu đã to ra, Phách Cốc ổ mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dù cái gì cũng không thiếu nhưng dù sao cũng hơi vắng vẻ.
Cho nên dưới sự đề nghị của Bùi Thúy Vân, Ngôn Khánh quyết định trở về Củng huyện.
Đồng thời hắn dưới sự trợ giúp của Ngôn Hổ mang về mười hai côn tăng, với tư cách làm giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu trong quân.
Ngôn Hổ không đi vì hắn là thống lĩnh võ tăng ở Thiếu Lâm, nhận trách nhiệm bảo vệ Thiếu Lâm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Dưới tình huống như vậy Lý Ngôn Khánh cũng không có cách nào bức bách Ngôn Hổ.
Chỉ cần Ngôn Hổ do dự là sau này sẽ còn cơ hội.
Trận chiến sắp tới Vương Thế Sung đã vô cùng cấp bách.
Chỉ cần chiến sự ở Quan Trung bình định là Lý Uyên nhất định sẽ xuất binh giành lấy Trung Nguyên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Lý Uyên xuất binh tới Hàm Cốc quan, chính là lúc Lý Ngôn Khánh sẽ bắt đầu quy đường, tuy nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với tư cách là tôn thất Lý Ngôn Khánh vẫn cảm thấy mình đơn bạc.
Tôn thất của Lý thị có rất nhiều người.
Sau Lý Hổ có tới thất phòng, Lý Uyên là một phòng trong đó không cần phải nói, Lý Hiếu Cơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì có thể xem là thất phòng của Lý phiệt, ở trong thất phòng này, chỉ có hai người Lý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hiếu Cơ, muốn đứng vững ở trong Lý phiệt cũng không phải là chuyện dễ dàng, dù sao cũng liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lụy tới đủ loại lợi ích.
Cho dù Ngôn Khánh có Trưởng Tôn, có Bùi Thúy Vân nhưng cũng thuộc về đệ tử đời thứ hai.
Với tư cách của Lý Hiếu Cơ, muốn mượn nhờ lực lượng thực sự là quá ít, cũng không thể để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lý Hiếu Cơ dựa vào con của mình.
Cho nên Lý Ngôn Khánh muốn vì cha mình mà trù tính tương lai.
Những chuyện khác không nói, nhưng cha của mình không thể thiếu minh hữu.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
Quyển 2 - Chương 1: Phòng huyền linh
#2
Quyển 2 - Chương 2: Trở lại Học Xá
#3
Quyển 9 - Chương 3: Lý uyên cho mời gấp
#4
Quyển 10 - Chương 4: Thỉnh tội
#5
Quyển 1 - Chương 5: Trịnh ngôn khánh
#6
Quyển 10 - Chương 6: Bùi thị
#7
Quyển 2 - Chương 7: Ẩm tửu
#8
Quyển 2 - Chương 8: Tiễu yêu
#9
Quyển 10 - Chương 9: Ngụy Chinh dao động
#10
Quyển 10 - Chương 10: Bình Dương công chúa bệnh nặng
#11
Quyển 2 - Chương 11: Nghệ
#12
Quyển 2 - Chương 12: Ly biệt
#13
Quyển 2 - Chương 13: Phu nhân xinh đẹp
#14
Quyển 10 - Chương 14: Thế cục Trường An
#15
Quyển 10 - Chương 15: Huyền Chân tiên trưởng
#16
Quyển 10 - Chương 16: Gặp lại Bùi Thục Anh
#17
Quyển 2 - Chương 17: Mao nha
#18
Quyển 2 - Chương 18: Thôi mân
#19
Quyển 9 - Chương 19: Hài tử gây chuyện
#20
Quyển 1 - Chương 20: Lục châu
#21
Quyển 2 - Chương 21: Tục vật
#22
Quyển 2 - Chương 22: Lạc Phổ tiên sinh
#23
Quyển 10 - Chương 23: Khuất Đột Thông giao hổ phù
#24
Quyển 1 - Chương 24: Nổi danh
#25
Quyển 10 - Chương 25: Ai mới là ngư ông?
#26
Quyển 10 - Chương 26: Suy nghĩ của Bùi Tịch
#27
Quyển 2 - Chương 27: Tướng Quân đường
#28
Quyển 9 - Chương 28: Mười điều không dám chiến
#29
Quyển 10 - Chương 29: Chuẩn bị
#30
Quyển 10 - Chương 30: Danh chính ngôn thuận
#31
Quyển 1 - Chương 31: Lão quân
#32
Quyển 9 - Chương 32: Kế châu
#33
Quyển 8 - Chương 33: Vương Thế Sung tới Huỳnh Dương
#34
Quyển 9 - Chương 34: Bình Dương công chúa
#35
Quyển 9 - Chương 35: Biến ở Tương châu
#36
Quyển 3 - Chương 36: Nhà họ Mao bất thường
#37
Quyển 8 - Chương 37: Ngụy Chinh đến
#38
Quyển 4 - Chương 38: Lệch duyên
#39
Quyển 9 - Chương 39: Tỏ thái độ
#40
Quyển 9 - Chương 40: Man hoang
#41
Quyển 3 - Chương 41: Thái Bình đạo
#42
Quyển 3 - Chương 42: Phá dã đầu
#43
Quyển 3 - Chương 43: Trịnh Đại Sĩ ra đi
#44
Quyển 3 - Chương 44: Thiếu người
#45
Quyển 9 - Chương 45: Tiêu Hoài Tĩnh đến thăm
#46
Quyển 3 - Chương 46: Tắm suối
#47
Quyển 9 - Chương 47: Đô Lăng trấn
#48
Quyển 9 - Chương 48: Kế sách thứ mười một
#49
Quyển 9 - Chương 49: Thiện tiệm
#50
Quyển 3 - Chương 50: Cá cược
#51
Quyển 3 - Chương 51: Chọc giận
#52
Quyển 9 - Chương 52: Ngư bài quân
#53
Quyển 8 - Chương 53: Minh bạch
#54
Quyển 8 - Chương 54: Vương Thế Sung tự giam
#55
Quyển 3 - Chương 55: Chiến thắng
#56
Quyển 3 - Chương 56: Bùi cô nương
#57
Quyển 3 - Chương 57: Trưởng Tôn Thịnh cho gọi
#58
Quyển 1 - Chương 58: Đậu uy
#59
Quyển 9 - Chương 59: Hợp tác
#60
Quyển 9 - Chương 60: Thế cục Lĩnh Nam
#61
Quyển 5 - Chương 61: Cao bảo tàng
#62
Quyển 9 - Chương 62: Tấn công Tuyên Hóa
#63
Quyển 3 - Chương 63: Thư cầu cứu
#64
Quyển 3 - Chương 64: An viễn đường nguy nan
#65
Quyển 9 - Chương 65: Bất kể sinh tử
#66
Quyển 9 - Chương 66: Số trời đã định
#67
Quyển 9 - Chương 67: Vũ Văn Thành Đô thua!
#68
Quyển 9 - Chương 68: Chiếm thành
#69
Quyển 9 - Chương 69: Mạch Tử Trọng do dự
#70
Quyển 3 - Chương 70: Đại Định niên hiệu
#71
Quyển 9 - Chương 71: Quân sĩ phân tâm
#72
Quyển 1 - Chương 72: Cha cùng con
#73
Quyển 9 - Chương 73: Phòng Ngạn Khiêm nguy kịch
#74
Quyển 8 - Chương 74: Làm ba bài thơ
#75
Quyển 9 - Chương 75: Lý Thế Dân tới gặp
#76
Quyển 6 - Chương 76: Có biến
#77
Quyển 9 - Chương 77: Cao lý hành
#78
Quyển 9 - Chương 78: Lựa chọn của Phòng Huyền Linh
#79
Quyển 9 - Chương 79: Tiểu đỗ (1)
#80
Quyển 6 - Chương 80: Chiếm huyện phủ
#81
Quyển 9 - Chương 81: Bình định Ninh Trường Chân
#82
Quyển 6 - Chương 82: Tương kế tựu kế
#83
Quyển 3 - Chương 83: Lợi ích cho Trịnh Uy
#84
Quyển 9 - Chương 84: Tài hàng
#85
Quyển 6 - Chương 85: Quỷ kế
#86
Quyển 9 - Chương 86: Hải Môn trấn
#87
Quyển 6 - Chương 87: Ý loạn tình mê
#88
Quyển 9 - Chương 88: Đồ sát thành
#89
Quyển 6 - Chương 89: Muốn chiến thì chiến đừng nói nhiều lời
#90
Quyển 9 - Chương 90: Cá mắc câu
#91
Quyển 9 - Chương 91: Thiên hạ thái bình
#92
Quyển 6 - Chương 92: Dương Huyền Cảm tới
#93
Quyển 6 - Chương 93: Quản thành bi phá
#94
Quyển 6 - Chương 94: Nói chuyện với Dương Huyền Cảm
#95
Quyển 6 - Chương 95: Chiến sự Huỳnh Dương
#96
Quyển 6 - Chương 96: Tân Lễ gửi thư
#97
Quyển 8 - Chương 97: Liễu hanh
#98
Quyển 8 - Chương 98: Nhà có nội tặc, cần sớm quyết đoán
#99
Quyển 6 - Chương 99: Trở về Huỳnh Dương
#100
Quyển 8 - Chương 100: Dương Vượng đầu hàng
#101
Quyển 8 - Chương 101: Cứu dương khánh
#102
Quyển 3 - Chương 102: Đóa Đóa xuất hiện
#103
Quyển 8 - Chương 103: Dương Khánh nhận thua
#104
Quyển 6 - Chương 104: An táng
#105
Quyển 8 - Chương 105: Lạc Dương đại loạn
#106
Quyển 8 - Chương 106: Mở cửa thành
#107
Quyển 6 - Chương 107: Có khách
#108
Quyển 8 - Chương 108: Trở lại Củng huyện
#109
Quyển 8 - Chương 109: Sài Thanh gây rối
#110
Quyển 8 - Chương 110: Lý Đạo Huyền không tầm thường
#111
Quyển 8 - Chương 111: Hương hoa Tử Đằng
#112
Quyển 8 - Chương 112: Bùi Thúy Vân sầu lo
#113
Quyển 8 - Chương 113: Sài Thanh gặp Lý Thế Dân
#114
Quyển 8 - Chương 114: Suy đoán thành sự thật
#115
Quyển 8 - Chương 115: Dạy võ
#116
Quyển 6 - Chương 116: Từ Thế Tích đính hôn
#117
Quyển 6 - Chương 117: Gian Vọng chú
#118
Quyển 8 - Chương 118: Đàm phán
#119
Quyển 8 - Chương 119: Vương Thế Sung tức giận
#120
Quyển 8 - Chương 120: Lô dận
#121
Quyển 8 - Chương 121: Thư cho Bùi Nhân Cơ
#122
Quyển 8 - Chương 122: Dừng lại 12 ngày
#123
Quyển 8 - Chương 123: Tuyết rơi trắng xóa
#124
Quyển 8 - Chương 124: Không thể nói
#125
Quyển 8 - Chương 125: Vương thái
#126
Quyển 8 - Chương 126: Lý Mật xuất hiện
#127
Quyển 8 - Chương 127: Thu binh
#128
Quyển 8 - Chương 128: Trời sinh Du sao còn sinh Lượng?
#129
Quyển 8 - Chương 129: Dương quảng chết
#130
Quyển 8 - Chương 130: Dương quá
#131
Quyển 8 - Chương 131: Quyết định của Phòng Ngạn Khiêm
#132
Quyển 8 - Chương 132: Thả diều
#133
Quyển 8 - Chương 133: Quan âm tỳ mất tích
#134
Quyển 8 - Chương 134: Lý hiếu cô tức giận
#135
Quyển 8 - Chương 135: Bù đắp
#136
Quyển 8 - Chương 136: Thị uy trường an
#137
Quyển 8 - Chương 137: Lý thần thông
#138
Quyển 8 - Chương 138: Ung vương
#139
Quyển 8 - Chương 139: Hoàng quân hán
#140
Quyển 8 - Chương 140: Mao bách vạn
#141
Quyển 8 - Chương 141: Tiến cử với lý thế dân
#142
Quyển 8 - Chương 142: Lý đạo ngạn
#143
Quyển 8 - Chương 143: Tức giận với Trịnh Hoành Nghị
#144
Quyển 8 - Chương 144: Thành ý
#145
Quyển 8 - Chương 145: Đột Quyết tham chiến
#146
Quyển 8 - Chương 146: Lý Mật và Dương Đồng
#147
Quyển 8 - Chương 147: Vũ văn nho đồng
#148
Quyển 8 - Chương 148: Vương Thế Sung xưng đế
#149
Quyển 8 - Chương 149: Lý quân tiện
#150
Quyển 8 - Chương 150: Lý đại lượng
#151
Quyển 8 - Chương 151: Bàng Ngọc
#152
Quyển 8 - Chương 152: Tô Uy
#153
Quyển 8 - Chương 153: Xuất kích
#154
Quyển 8 - Chương 154: Lý Quân Tiện khuyên can
#155
Quyển 8 - Chương 155: Hỏa cầu, máu tươi, hỗn tạp
#156
Quyển 8 - Chương 156: Lý Ngôn Khánh xuất hiện
#157
Quyển 8 - Chương 157: Quỷ kế
#158
Quyển 8 - Chương 158: Lý đạo huyền không vui
#159
Quyển 8 - Chương 159: Đan hùng tín hung hãn
#160
Quyển 8 - Chương 160: Thu binh
#161
Quyển 8 - Chương 161: Lý mật đại bại
#162
Quyển 8 - Chương 162: Lý mật tỉnh lại
#163
Quyển 8 - Chương 163: Lý ngôn khánh tới
#164
Quyển 8 - Chương 164: Đấu tên?
#165
Quyển 8 - Chương 165: Lý mật chết
#166
Quyển 8 - Chương 166: Lý hiếu cơ chết
#167
Quyển 8 - Chương 167: Lý ngôn khánh sầu khổ
#168
Quyển 8 - Chương 168: Có con
#169
Quyển 8 - Chương 169: Vương hoàng rời khỏi kỳ lân đài
#170
Quyển 8 - Chương 170: Tới tung sơn
#171
Quyển 8 - Chương 171: Thỉnh cầu ngôn hổ
#172
Quyển 8 - Chương 172: Kết duyên tấn tần
#173
Quyển 8 - Chương 173: Thương pháp
#174
Quyển 8 - Chương 174: Lý kiến thành đưa thư
#175
Quyển 8 - Chương 175: Cuộc chiến phách bích
#176
Quyển 8 - Chương 176: Xây dựng lại di lặc áo trắng
#177
Quyển 8 - Chương 177: Chiêu hàng uất trì kính đức
#178
Quyển 8 - Chương 178: Nghiêu quân tố rút lui
#179
Quyển 8 - Chương 179: Quan âm tỳ sinh con
#180
Quyển 8 - Chương 180: Lý chu
#181
Quyển 8 - Chương 181: Cố nhân tới thăm
#182
Quyển 8 - Chương 182: Lý hiếu cung
#183
Quyển 8 - Chương 183: Quy phục nhà đường
#184
Quyển 8 - Chương 184: Liên minh
#185
Quyển 8 - Chương 185: Cốc thành
#186
Quyển 8 - Chương 186: Ba mặt thụ địch
#187
Quyển 8 - Chương 187: Lý ngôn khánh không hàng
#188
Quyển 8 - Chương 188
#189
Quyển 8 - Chương 189: Thiên hữu đại đường, đậu nghịch tất vong
#190
Quyển 8 - Chương 190: Đốt thành
#191
Quyển 8 - Chương 191: Điều tra từ giản
#192
Quyển 8 - Chương 192: Uất trì kính đức cứu mạng
#193
Quyển 8 - Chương 193: Lý uyên khó xử
#194
Quyển 8 - Chương 194: Đậu kháng
#195
Quyển 8 - Chương 195: Lạc dương hỗn loạn
#196
Quyển 8 - Chương 196: Vương thế sung hàng
#197
Quyển 8 - Chương 197: Hung phạm là ai?
#198
Quyển 8 - Chương 198: Thù cha không đội trời chung
#199
Quyển 8 - Chương 199: Chủ ý của lý kiến thành
#200
Quyển 8 - Chương 200: Mời chào
#201
Quyển 8 - Chương 201: Kinh tử sơn
#202
Quyển 8 - Chương 202: Môn thần tới
#203
Quyển 8 - Chương 203: Quyết đấu
#204
Quyển 8 - Chương 204: Viện binh tới
#205
Quyển 8 - Chương 205: Bắn chết uất trì kính đức
#206
Quyển 8 - Chương 206: Lý thế dân nổi giận
#207
Quyển 8 - Chương 207: Vào thành
#208
Quyển 8 - Chương 208: Chuyện lớn không hay
#209
Quyển 8 - Chương 209: Gây chuyện
#210
Quyển 8 - Chương 210: Trưởng tôn vô kỵ bị đánh
#211
Quyển 8 - Chương 211: Hùng khoát hải và tần dụng
#212
Quyển 8 - Chương 212: Lưu văn tĩnh
#213
Quyển 8 - Chương 213: Hà nam vương ra tay dạy dỗ
#214
Quyển 8 - Chương 214: Ai cũng không chọn
#215
Quyển 8 - Chương 215: Lạc dương bất mãn
#216
Quyển 8 - Chương 216: Lý nguyên cát
#217
Quyển 8 - Chương 217: Ở lại lạc dương
#218
Quyển 8 - Chương 218: Lý thế dân cho mời
#219
Quyển 8 - Chương 219: Lý tịnh
#220
Quyển 8 - Chương 220: Đậu uy lại truyền chỉ
#221
Quyển 8 - Chương 221: Thúy vân sắp sinh
#222
Quyển 8 - Chương 222: Huyết án
#223
Quyển 8 - Chương 223: Không quan hệ tới Hà Nam vương
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!