GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 163: Quyển 8 - Chương 163: Lý ngôn khánh tới

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lý Ngôn Khánh từ đầu tới cuối vẫn không hề xuất hiện trên chiến trường Thái thủy.

Tuấn Nghi mất, Tế Âm, Đông quận mọi cửa khai mở, Vương Đức Nhân hiện tại đóng Bạch hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tại cũng sẽ không nghe theo lệnh của mình.

Nếu như hiện tại Mật trở lại Bạch thì nghênh đón hắn nhất định là dao mổ của vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đức Nhân.

Nói không chừng Vương Đức Nhân đang lo lắng làm sao đàm phán với Ngôn Khánh, mìnhđi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ sợ hợp tâm ý của hắn.

- Tam lang ngươi chớ trách mình, Tuấn Nghi mất không phải lỗi của ngươi.

- bây giờ cảm thấy kỳ quái, tại sao Thì Đức Duệ lại hàng, chuyện này thật kỳ quặc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Vương thượng chúng ta phải làm tiếp bây giờ?

Mật nghĩ nghĩ rồi cười khổ nói:

- Ta biết rằng ngươi muốn đi Dương thành phải không?

VươngĐương nói:

- Đan Thông đóng Dương thành, dưới trướng có tám nghìn tinh tốt, chỉ sợ...

- Tam Lang, Dương thành không đi được.

Mật khẽ nói:

- Đan Hùng Tín không giống như ngươi hắn vốnđịch sau đó thủ hạ, trước giờ hắn đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với ta không phục, lúc trước ta chém giết Địch Nhượng dùng lực quy phục hắn, nhưng lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này tuyệt đối sẽ không.

Vậy chúng ta hiện tại phải làm sao...

Mật nói:

- Chúng ta đi Quan Trung.

- Quan Trung?

Mật quyết định, nghiến răng nói:

- Thế cục Sơn Đông đã khó thể vãn hồi, chúng ta bây giờ muốn chỗ dừng chân thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vô cùng khó, bây giờ chỉ có đi Quan Trung, Uyên năm đó từng tôn ta làm huynh trưởng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nếu như ta tới gặp hắn hắn nhất định sẽ trọng dụng ta.

Đợi thời chín muồi chúng ta sẽ mượn lực Quan Trung, chém giết quay trở về Đông Đô, quyết sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mãi với Ngôn Khánh một phen nữa.

Vương Đương không phải là người chủ ý, nhưng hắn cảm thấy Mật lần này đi Quan Trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khó thể hoàn thành tâm nguyện.

Đúng thế, năm đó Lý Uyên tôn Mật làm huynh trưởng sao?

Lý Mật chiếm lĩnh Ngõa Cương, lại là thiên mệnh chi nhân.

Dưới trướng mấy chục vạn hùng binh, chiến tướng như mây, đã bao hàm toàn bộ khu vực Sơn Đông, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thậm chí còn kéo dài tới tận Giang Hoài.

Thiên hạ quần hùng, ai không bái phục?

Nhưng hiện tại thì sao?

Binhbất quá chỉ mấy trăm, tướng lãnh chỉ có mình Vương Đương.

Không nơi dung thân, Uyên hiện tại đã được thiền vị, đăng xưng đế, tọa trấn Quan Trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được quý tộc quan lũng ủng hộ, phía dưới mấy chục vạn hùng binh, chiến tướng như mây.

Tuy nhiên Vương Đương không biết phải khuyên bảo Mật thế nào.

sao từ đây tới Quan Trung cũng xa tới nghìn dặm, mình cứ từng bước từng bước khuyên bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Mật cũng được.

- Vương thượng, vương thượng luân phiên ác chiến đã mệt mỏi rồi.

- Đúng rồi nghỉ ngơi một chút, gió tuyết lớn như vậy Ngôn Khánh chắc không đuổi theo đợi sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hừng đông chúng ta tiến về Quan Trung.

- Vaagn.

Mật thật sự mệt mỏi.

Hắn ngã vào bụi cỏ, nằm xuống đất nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ở bên ngoài gió rét gào khóc, cùng mãnh liệt.

Vương Đương cũng mệt mỏi, hắn ôm cung tiễn cầm trường thươnghoành đao để bên cạnh, ngồi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hương án nhắm mắt dưỡng thần.

Một đêm này tuyết rất lớn, gió rất mạnh.

Sáng sớm gió tuyết đã ngừng.

Vương Đương mở to mắt, thấy Mật vẫn còn ngủ say liền nhẹ nhàng đứng dậy.

Hắn đem cung tiễn cầm lấy trường thương, đội nón giáp chuẩn bị đi tới hậu viện lấy nước giếng rửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt.

Đẩy cửa ra, hắn cất bước rời khỏi đại điện.

Tuy nhiên sau khi vừa đi ra hắn lại cảm thấy không thích hợp.

Ngân thương quay tít một vòng, Vương Đương xét xung quanh, những người cảnh giới đâu tại sao không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy đâu?

Hắn bước lên phía trước đột nhiên chân vấp một vật khiến cho suýt nữa ngã xuống mặt đất.

Giống như bị cái đó ngăn cản, Vương Đương vội vàng cúi đầu xuống thì thấy trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bậc thang đã một cỗ thi thể,trên cổ họng cắm một mũi tên nhọn.

Vương Đương hít sâu một hơi, cẩn thận hướng vào trong nội viện xét.

Hắn lúc này mới phát hiện, hơn mười cỗ thi thể chỉnh tề bày trong sơn môn.

Tuy nhiên trải qua một đêm gió tuyết những thi thể này bị che lấp lại không nhìn thấy được.

Trong chốc lát một luồng khí lạnh theo cột sống chạy trong người của Vương Đương, Vương Bá Đương vọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới sơn môn phía ngoài xét sắc mặt liền trắng như tờ giấy.

trên tuyết bày từng dãy quân tốt.

Tuy nhiên những quân tốt này rất kỳ quái, trên người khoác bông vải, trên đầu trùm, không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn thấy tướng mạo.

Bọn họ im lặng đứng bên ngoài chùa miếu, u linh trong tuyết.

Vương Bá Đương vô thức nuốt một ngụm nước miếng, thời gian dần trôi qua hắn lui về phía sau.

Đúng vào lúc này màu trắng u linh kia di động trong tuyết đọng phát ra tiếng động quỷ dị.

Một thớt tuấn mã Long Tử màu đen xuất hiện trước màu trắng u linh.

Người cưỡi trên Long Tử ngồi ngay ngắn, mặc áo giáp màu đen, đầu đội nón trụ ô kim, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt đeo một chiếc mặt nạ.

trước Long Tử hai cự hán khôi ngô đứng song song.

Ngay lập tức người kia tháo trùm đầu, sau mặt nạ đôi mắt sáng quắc, hắn nhếch đôi môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đỏ mọng lên.

Hắn khẽ khom người, cầm Trầm Hương giáo chỉ về phía Vương Bá Đươngxa xa:

- Dũng tam lang, xin hỏi Mật công đã dậy chưa?

-Ngôn Khánh cung kính bồi tiếp đã lâu, kính xin tam lang bẩm báo Mật công nói cho hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết Lý Ngôn Khánh hiện tại đến đây muốn lấy đầu của Mật công.

Chính diện sơn môn, Tùy quân ước chừng hai nghìn người, tuy nguyên một đám không cách nào che dấu nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần sắc mệt mỏi nhưng tinh thần thì vẫn tràn đầykhí, cho thấy đang trạng thái đỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phong, bọn họ cầm binh khí trong tay, yên lặng bày trận.

Hai nghìn người.

Xem ra thanh thế khá lớn.

Tròng mắt của Vương Đương xoay chuyển tuy nhiên sau khi rơi vào bốn người Hùng Khoát Hải thì hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết rằng phiền toái lớn đã đến.

Ngôn Khánh tự mình lãnh binh, những hầu cận danh chấn sông Lạc chắc chắn cũng tới đây.

Chẳng lẽ phải bỏ chạy?

Nếu như mình dẫn người ngăn cản Ngôn Khánh thì Mật công còn hội chạy truốn, ý niệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này xuất hiện Vương Đương liền thức cầm lấy ngân thương.

Ngôn Khánh lạnh lùng nói:

- Tam lang muốn ngăn cản ta, cho Mật công tranh thủ thời gian chạy trốn sao?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Soán Đường, Soán Đường Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Soán Đường Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Soán Đường full, Soán Đường online, read Soán Đường, Canh Tân Soán Đường

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 163 — Soán Đường

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc