GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 106: Quyển 8 - Chương 106: Mở cửa thành

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hắn không chỉ cảnh cáo Mao Tiểu Niệm mà cũng cảnh cáo cả ba người Thẩm Quang.

Chỉ ngữ khí của hắn tuy nghiêm khắc, ánh mắt sâm lãnh nhưng khóe môi vẫn hơi nhếch lên, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ thể nhìn được một chút ẩn tình.

Mặc kệ những người kia ai nhưng đây không phải một chuyện xấu.

Mao Tiểu Niệm không để tâm chuyện này nữađám người Hùng Khoát Hải Hám Lăng thì nhớ kỹ sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phân phó của Lý Ngôn Khánh.

Về phần Thẩm Quang, Ngôn Khánh cũng không quan tâm, người này một người cực kỳ thông minh, biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên nhớ điều nên quên điều gì.

Mùa đông đã tới, sắc trời chuyển thành một mảng trắng bệch.

Tang lễ của Trịnh Thế An đã qua hơn một tháng thế nhưng khúc ca Ngôn Khánh ngâm tụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong tang lễ đã được mọi người truyền lưu rộng khắp.

Thi từ bên trong khiến người ta phải cảm khái.

Trong đó cũngchâm chích với thế sự triều chính.

Thi từ truyền tới tận Trác quận.

Văn Hóa Cập nói:

- Ngôn Khánh tự cao tự ngạo, công kích triều chính, lẽ ra phải tru sát,.

Nhưng Dương Quảng lại cười nói:

- Văn khanh vẫn nhớ đến chuyện Bùi nương tử tới đất Thục ư?

Một câu nói này đã khiến cho Văn Hóa Cập đỏ mặt tới tận mang tai, ý này của Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Quảng rõ ràng là: Ta biết ngươi vẫn còn hận chuyện Bùi nương tử bỏ tới đất thục nhưng đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc tư, chuyện này không công kích triều chính.

Sau đó hắn mỉm cười nói:

- Tên đầy tớ nhỏ cũng biết cuồng ngạo trên núi hoang.

Văn Hóa Cập mặc muốn nóiđó nhưng Dương Quảng đã đem chuyện này kết luận khiến hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không dám dây dưa tiếp.

Tuy nhiên trải qua chuyện này, từ kim khẩu của Dương Quảng, danh tự cuồng sinh của Lý Ngôn Khánh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhanh chóng lan truyền.

Lúc trước mọi người gọi hắn Bán Duyến Quân, Ngỗng công tửhôm nay mọi người khi nhắc tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214Ngôn Khánh thì đa phần đều mỉm cười gật đầu, bình luận hắn Cuồng Sinh... Cuồng Sinh chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hào, đã đại danh của Ngôn Khánh.

Chỉ phía Củng huyện xa xa, Lý Ngôn Khánh vẫn chưa biết mình một hào danh mới, hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tại hắn mặc một chiếc áo bào màu trắng, lưu luyến không rời tiễn Bùi Thục Anh lên trên xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngựa.

Bùi Thế Củ phái người tới Củng huyện, nghiêm khắc trách cứ Bùi Thục Anh.

Ngươi đã đáp ứng ta xuất gia trên núi Vương Ốc, trước kia Ngôn Khánh sống ch.ết không rõ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi xuất phát từ lòng trông nom ở lại Củng huyện cũngthể do, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện tại Ngôn Khánh đã trở về gần một năm rồi sao ngươi còn Củng huyện, chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tâm khác? Lời này đủ nghiêm trọng cho nên Bùi Thục Anh lập tức cáo từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngôn Khánh.

Vốn trải qua đêm kiều diễm kia xong, Bùi Thục Anh sợ rằng sau này sẽ phạm sai lầm.

Thời Tùy Đường tuy rằng không khí của người hồ truyền tới rất nặng nhưng Bùi Thục Anh cũngxuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân danh môn, phải chừng mực.

Nếu như ở lại không biết sẽ phát sinh chuyện xấu hổ gì, Ngôn Khánh hiện tại đã mười sáu tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không còn tên tiểu tử ngày nào.

Hơn nữa Ngôn Khánh nếu thật sự cầu hoan nàng, nàng thể từ chối sao?

Bùi Thục Anh càng nghĩ càng thấy nên rời đi.

Thật không ngờ lạiloạn Dương Huyền Cảm, sau đó Trịnh Thế An mất.

Mặc Bùi Thục Anh muốn đi nhất thời cũng không đi được, hiện tại mọi chuyện cần thiết cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xử lý xong cũnglúc nàng rời khỏi Củng huyện.

Ngôn Khánh đứng trên đường nhìn theo bánh xe của Bùi Thục Anh rời đi.

Hắn biếtBùi Thục Anh đi vì sao.

Nhưngmột số việc thể trốn tránh sao?

Ngôn Khánh lấy hết dũng khí, mệnh cho Thẩm Quang lấy ra một con ngựa, hắn lao theo chiếc xe.

Phượng hề, phượng hề quy cố hương, Ngao du tứ hải cầu kỳ hoàng, Thời vị ngộ hề sở tương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hà ngộ kim tịch đăng đường.

Hữu diệm thục nữ tại khuê phường, Thất nhĩ nhân sầu ngã trường.duyên giao cảnh vi uyên ương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tương hiệt cương hề cộng cao tường.

Hoàng hề hoàng hề tòng ngã tê, đắc thác vĩnh vi phi giao tình thông ý tâm hòa hài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trung dạ tương tòng tri giả thùy?Song dực câu khởi phiên cao phi, cảm ngã tâm sử bi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tạm dịch:

Chim phượng ơi chim phượng quay về chốnđi thôi, ngao du bốn bể tìm chim hoàng.

Bóng chim không gặp đã lỡ làng, sao không thức tỉnh bước vào nơi thênh thang.

gái đẹpkhuê phòng, phòng gần người xa nhói lòng ta.

Sao không kết đôi uyên ương, sao không bay liệng cùng nhau thỏa mọi đường

Chim hoàng ơi chim hoàng hãy về với ta, để được bay lượn một đời bên nhau

Giao tình sâu nặng tâm hòa hợp, trong đêm biết theo ai bay đi?

Giang hai cánh bay cao bay xa, đừng niệm ta sầu bi

Đây là bài Phượng Cầu Hoàng, Tư Tương Như làm trong thời Tây Hán. Tương Như người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đa tài, văn hay đàn giỏi, tính tình hào hoa phóng lãng nên đã cáo quan ngao du thiên hạ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đi đến đâu Tương Như cũng dùng bút mực cây đàn để kết giao bằng hữu. Khi đến đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lâm Cùng, Tương Như đến dự tiệc nhà Trác Vương Tôn. Nhà họ Trác người con gái rất đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ tuổi đã góa chồng Trác Văn Quân rất thích nghe đàn. Tương Như biết được đã gảy khúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Phượng cầu hoàng” định ghẹo nàng. Văn Quân nghe được tiếng đàn, đem lòng tương nên nửa đêm đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỏ nhà đi cùng Tương Như

Tiếng ca quanh quẩn trời xanh, Bùi Thục Anh trong xe bỗng nhiên cảm thấy vui buồn vô cớ.

Hồi lâu nàng mới nhẹ giọng gắt một cái mắng thầm:

- Cái tên cuồng sinh này, dám yêu điên cuồng...

Phương tâm của nàng trong chốc lát trở nên rối loạn.

Bùi Thục Anh không dám dừng lại, kêu phu xa nhanh chóng thúc ngựa rời đi, càng đi càng nhanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khúc hát của Ngôn Khánh theo mãi một lúc sau mới dừng lại, nhìn cỗ xe từ từ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xa.

Sau khi trở về Củng huyện trong lòng Ngôn Khánh liền cảm thấy trống trải.

trong nhà thoáng chốc đã thiếu mất hai người hơn nữa cònhai người thân cận nhất của hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vương Chính sau tang lễ của Trịnh Thế An cũng đã phải rời Củng huyện.

Ông nói phải về nhà.

Kỳ thật tất cả mọi người đều biết Vương Chính không người nhà.

Tuy nhiên sau khi lão hữu của ông mất xong, tâm tình của ông liền cảm thấy áp lực, hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hùng Đại Chuy cũng muốn quay lại Lạc Dương, Vương Chính một thân một mình Củng huyện cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không còn ý nghĩa...vậy tang lễ tới ngày thứ ba Vương Chính liền cáo từ rời đi.

Ngôn Khánh bỗng nhiên ngồi trong chỗ của Trịnh Thế An ngây ngốc một hồi, bỗng nhiên ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xui quỷ khiến lại xuất hiện ở lục liễu.

Trong lục liễu hắn nhìn thấy hương khói nhen nhóm, xếp bằng trên điện tổ đầu óc trống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rỗng.

Hồi lâu hắn đi ra lục liễu nhìn xem, đi tới trước lương đình, đây nổi lên một tầng băng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mỏng, trắng như tuyết, bao trùm lên hắn vài phần lịch sự tao nhã.

bên bờ liễu, bao nhiêu hồng mai tách ra, lộ ra cái vui trên đời.

Hắn dùng sức chà xát khuôn mặt của mình, rồi lại hít sâu một hơi, khàn giọng gầm rú, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn mượn tiếng gầm này đem bao nhiêu uất ức trong lòng tiết ra.

Tiêu hoàng hậu nói, quận trưởng của Huỳnh Dương sẽ mau chóng tới tiếp nhận, còn đòi Ngôn Khánh đáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ứng chuyện kia, Ngôn Khánh ngồi trong lương đình suy nghĩ miên man.

Hắn nhắm mắt lại cố gắng giữ mình cho thật bình tĩnh, Dương Huyền Cảm đã thất bại, kế tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao? Sông Lạc lần này rung chuyển chỉ sợ cũng mở màn cho một thời đại mới, khi đó mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng trở nên tay trắng.

Trong chốc lát lòng hắn trở nên tịch liêu.

Ngôn Khánh đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này Mã Tam Bảo tiến tới:

- Công tử, Phòngbên ngoài cầu kiến.

Ngôn Khánh không khỏi hơi giật mình, vội vàng để Tam Bảo đi trước dẫn đường.

Vừa đi hắn vừa nghĩ:

- Phòng Huyền Linh lúc này tìm ta là có chuyện gì đây?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Soán Đường, Soán Đường Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Soán Đường Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Soán Đường full, Soán Đường online, read Soán Đường, Canh Tân Soán Đường

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 106 — Soán Đường

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc