GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25: Xen vào chuyện người khác

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hôm sau đi làm, Ngu Từ còn chưa vào tới phòng làm việc, đồng nghiệp Tiểu Tiểu nhìn thấy cô thì ngẩn người sửng sốt, “Tiểu Từ?”

Cô gật đầu một cái, cười nói, “Là em đây, đổi kiểu tóc một cái đã không nhận ra?”

Tiểu Tiểu kéo Ngu Từ sang một bên ngắm nghía kỹ càng, “Em đừng nói, trông đẹp thật đấy, màu tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng rất đẹp, Tiểu Từ, em rất hợp với tóc ngắn đấy, cắt tiệm nào vậy?”

Ngu Từ nói ra một địa chỉ, nhưng sợ ấy không tìm được, “Đợi một chút, em gửi qua tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhắn cho chị.”

“Được, cám ơn nhé.”

Đại khái chỉTần Hoa Nguyệt không hài lòng lắm về kiểu tóc mới này của cô, còn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dường như tất cả đồng nghiệp đều khen đẹp, bản thân Ngu Từ cũng cảm thấy thích mái tóc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mình, cũng lười quan tâm sao mẹ không thích.

“Tiểu Từ giờ cũng là một chị gái ngầu đét rồi đó.” Phỉ cười nói, “Tôi đã nói rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần chị Vãn lâu ngày thì là tính cách kiểu gì cũng sẽ thay đổi, Tiểu Từ vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắt lại mái tóc một cái, lập tức trông mạnh mẽ hơn hẳn, qua một thời gian nữa lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ giống như chị Vãn vậy.”

“Cũng đừng nói như vậy”, Phùng Vãn Nặc lên tiếng, “Tiểu TừTiểu Từ, tính cách không phân tốt xấu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỗi người đều độc nhất nhị, tôi nói thật, Tiểu Từ, em không cần phải trở nên giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một ai.”

Lúc trước Phùng Vãn Nặc nói chuyện phiếm với Ngu Từ, nói rằng bản thân cũng học được rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều thứ từ Ngu Từ. dụ như lúc trước tính khíhùng hùng hổ hổ, nhưng từ khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp xúc với Ngu Từ một đoạn thời gian thì phát hiện ra người thái độ trầm tĩnh rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt, cũng rất thích nói chuyện với Ngu Từ, mỗi lần trò chuyện với này đều cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy tinh thần trở nên tràn đầy năng lượng.

Phùng Vãn Nặc hay nói Ngu Từ một loại năng lực trầm tĩnh, nói trước giờ chưa gặp qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào trong sáng đến thế, thể khiến cho mọi phiền não dập tắt trong nháy mắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống như một liều thuốc trấn định vậy.

Nhưng Ngu Từ còn hâm mộ Phùng Vãn Nặc mãnh liệt như sấm rền gió cuốn, rất quyết đoán, rất dứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoát, cách Phùng Vãn Nặc xử lý mọi vấn đề đều rất ổn thỏa, trí tuệ cảm xúc cao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại hiền lành, ôn nhu, cũng mạnh mẽ, tích cực đối mặt với cuộc sống, quá nhiều quá nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ.

Khi nghe Ngu Từ nói mình “ôn nhu”, Phùng Vãn Nặc buồn cười, “Là vì tôi quý mến em nên mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôn nhu, chứ với người khác không có như vậy được, cũng chỉ có một mình em thôi.”

Nhưng thế, trong lòng Ngu Từ nói, Phùng Vãn Nặc hoàn mỹ,ôn nhu hiền lành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nếu như Phùng Vãn Nặc không đủ tốt, vậy thì tại sao trong mắtlại tốt như vậy.

Cho tới giờ Ngu Từ không cảm thấy bản thân tốt, toàn thân đều tật xấu, khuyết điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều không kể xiết, nhưng Phùng Vãn Nặc hết thảy đều không nhìn thấy những thứ này.

Chuyện yêu quý một người rất khó nói, giống như lời thoại kinh điển của mấy nam chính, “Còn không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em vào việc tôi thích em hay sao?”

Trước kia không cảm thấy gì, sau đó mới phát hiện rằng, bởi vì thích cho nên có thể dễ dàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tha thứ điều kiện, thậm chí thểđối phương bỏ ra nhiều thứ, âm thầm thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đổi bản thân thật nhiều.

Biến lẫn nhau trở thành đối phương.

Thứ trước kia ghét cũng biến thành điểm yêu thích hiện tại.

Con người chính là một tiêu chuẩn kép như vậy.

Giống như lòng bao dung điều kiện của Phùng Vãn Nặc dành cho Ngu Từ, giống như đôi mắt Ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ nhìn Phùng Vãn Nặc qua hai tầng bộ lọc vậy.

Được người khác yêu quý nhất định thể cảm nhận được, bởi vì lòng yêu thích không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 che giấu được, miệng không nói nhưng ánh mắt sẽ nói.

Cho dù hiện thực cuộc sống thế nào, tiêu chuẩn đối với tình yêu của cho tới bây giờ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề hạ xuống,muốn một người thật lòng, một người thật lòng chỉ thuộc về cô.

Nhưng rất hiển nhiên, Lục Nghiêm Kỳ không phải nơithuộc về, trong lòng cô biết rất rõ, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong miệng anh nói những lời như vậy, hành động đối xử với rất tốt, chẳng qua cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ thói quen mà thôi, trước kia đúng là anh cũng đối với cô rất tốt, khi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại không hiểu được, cho rằng anh tốt với tức là thích cô, sau đó mới phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ gọi “tốt” này có rất nhiều nguyên nhân phía sau, không chỉ đơn giản như những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy được bề ngoài.

Trong mắt anh, cô không thấy được chữ “yêu”.

Ngu Từ không nghĩ tới Lữ Chính Đống sẽ tới tìm cô, lúc đó buổi trưa, vốn định đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống lầu đọc sách một lúc, nhưng còn chưa vào tới quánphê đã nghe thấy một giọng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen thuộc gọi têntừ phía sau.

ngẩn ra, sau đó mới nhận ra Lữ Chính Đống, cậu ta một mình đến tìm cô, còn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể do nào khác?

Không phải Ngu Từ không muốn lập tức lờ đi, nhưng cũng ngạikhông phải phép, nghĩ thầm tùy tiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói vài câu rồi tiễn người đi, nhưng hiển nhiên Lữ Chính Đống không có ý định phối hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với cô.

Hàn huyên mấy câu, cậu ta nói, “Cứ đứng ngoài này cũng không hay lắm, đi vào trong ngồi ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện một chút đi.”

Lữ Chính Đống thì chuyện để ôn?

Ngu Từ suy nghĩ một chút, nói: “Thời gian nghỉ trưa chỗ chúng tôi hơi ngắn, sợ rằng không được.”

Lữ Chính Đống cười nói: “Không vội, tôi thể chờ đến khi cậu tan làm.”

khách khí cười: “Cảnh sát các cậu cũng rảnh rỗi như vậy sao?”

Lữ Chính Đống đi mấy bước đến trước cửa, vừa đỡ cửa vừa quay đầu lại, “Nhanh lên một chút, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên trễ nải thời gian của cảnh sát.”

“Chẳng lẽ cậu còn muốn xử tôi tội trở ngại công vụ sao?” Ngu Từ vẫn đứng yên không di chuyển. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lữ Chính Đống nhìn cô, “Ngu Từ, tôi thật không ngờ cậu sẽ lắm lời như vậy.”

Đã nói đến mức này rồi, nếu không đi vào thì cũng quá không nể mặt mũi cảnh sát nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dân rồi, Ngu Từ đi vào, sau khi ngồi xuống lập tức hỏi: “Bây giờ tôi sắp bị thẩm vấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?”

Lữ Chính Đống vẻ mặt không biết phải làm sao, “Cậu nhiều lời thế, nói hai câu nghiêm chỉnh.”

“Ừ.” Cô khiêm tốn gật đầu một cái.

“A Kỳ nằm viện, làm một cuộc phẫu thuật, dạ dày”, Lữ Chính Đống vừa nói vừa minh họa lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay vạch một đường trên bụng mình, “Cậu không tính đi thăm một chút sao?”

“Công việc chỗ tôi bộn bề cùng.” Ngu Từ kiếm cớ qua loa lấy lệ.

“Công việc của cậu bận rộn bằng tôi bận rộn không?”

Ngu Từ giương mắt liếc nhìn cậu ta, “Tính chất bất đồng mà, cậu với cậu ấy anh em tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với nhau, tôi với cậu ấy thì tính cái gì? Còn không tính giao tình gì.”

Lời này khiến Lữ Chính Đống phải nghẹn họng, cậu ta nghiêng người sát vào cạnh bàn, hai bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đan vào nhau, bày ra một bộ dáng như trưởng bối thành khẩn nói, “Tôi biết cậu vẫn còn giận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng cũng đã qua bảy năm rồi, ân oán lớn hơn nữa thì cũng đến lúc nên buông bỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời tôi nói chút khó nghe, cậu ấy cũng đã ý thức được sai lầm, thế nhưng cậu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể cho cậu ấy mộthội để sửa đổi sao? Cậu nhìn xem những phạm nhân bị phán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyết, cảnh sát chúng tôi đều sẽ cho bọn họ hội được khoan hồng, huống chi cậu ấy còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải phạm nhân.”

“Đúng vậy”, Ngu Từ lạnh giọng nói, “Tội phạm giết người cũng không có giết thân nhân của cậu, nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cậu có thể cho bọn họ hội khoan hồng, đao không chém lên người mình thì vĩnh viễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thấy đau, cậu đi hỏi những thân nhân của người bị hại xem ai nguyện ý cho bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ hội đó không. Lữ Chính Đống, tôi cũng nói một câu khó nghe, bớt bệnh nghề nghiệp lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bớt can thiệp vào chuyện của người khác, tay của cậu không vươn dài đến vậy được đâu.”

Lữ Chính Đống bị câu nói đó khiến cho không thể nói được gì.

Ngu Từ đứng lên, đi thẳng ra khỏi tiệm phê.

Lữ Chính Đống ngồi nguyên vị trí nhìn bóng lưng Ngu Từ rời đi, một hồi lâu sau vẫn không kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phản ứng, gái văn tĩnh xấu hổ trước kia thật giống như đã biến thành một người khác.

Đầy một bụng kế sách, vốn tưởng rằng nắm chắc phần thắng, vậy hoàn toàn không lấy một chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể phát huy.

Hồi lâu sau, cậu ta lắc đầu một cái, gọi phục vụ tới thanh toán rồi rời đi.

***

Ngu Từ đi ra từ tiệm phê, không ngờ lại chạm mặt Tạ Kim Quân.

Từ sau chuyện lần trướcthang máy, số lần Tạ Kim Quân đến tìm Ngu Từ giảm thiểu rất nhiều. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Chẳng qua Ngu Từ nghe nói, Tạ Kim Quân gần đây đang hỏi thăm chuyện lúc trước về cô, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ trước đến giờ Ngu Từ rất kín kẽ, không nhắc nhiều về những chuyện trước kia, Tạ Kim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quân căn bản không thu được nội dung giá trị.

Dù sao thì Ngu Từ vẫn cảm thấy thực sự kỳ quái, sau khi trải qua sự kiện kia, quả thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tạ Kim Quân không tiếp tục tới quấy rầy nữa.

Nhưng hôm nay, rất hiển nhiên, Tạ Kim Quân giống như cố ýđây đợi cô.

Anh ta cầm một ly cà phê, cùng với một cuốn sách da trong tay, dựa lưng vào cạnh cửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cằm hướng vào phía bên trong tiệm phê chỉ chỉ, “Ai đây? Không ngờ em cũng nhiều đối tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy, còn người đuổi theo tới tận lầu dưới công ty.”

Ngu Từ còn bận nhiều suy nghĩ trong đầu, nghe người này âm dương quái khí ám chỉ, tức giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trừng mắt lên nhìn một cái, sau đó đi vòng qua người anh ta.

Tạ Kim Quân đặt cuốn sách ly phê sang một bên, cười cười đi theo, giống như muốn kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần khoảng cách với cô, một tay đặt lên vai cô, giọng thân mật nói: “Tức giận như vậy, là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai đã chọc đến em?”

Người này đối với nhữnggái đều như vậy sao?

Ngu Từ đi tránh sang bên cạnh, thoát khỏi sự đụng chạm của tay anh ta, “Ít táy máy tay chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, vị ngồi trong kia cảnh sát nhân dân đó, cẩn thận một chút.”

Nói xong, cũng không buồn để ý đến biểu cảm kinh ngạc trên mặt Tạ Kim Quân, đi thẳng ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài.

Về đến phòng làm việc, Phùng Vãn Nặc không biết đã bắt đầu làm việc từ khi nào, thấy Ngu Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi vào thì nhíu mày, “Sao hôm nay quay lại sớm như vậy?”

Tâm trạng Ngu Từ lúc này không được tốt lắm, mở máy tính lên, nói: “Ở dưới lầu gặp phải một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôn thần.”

“Không, hai cái ôn thần.” sửa lời giải thích.

Hiếm khi nào lại thấy tâm trạng Ngu Từ kém như vậy, Phùng Vãn Nặc dựa vào lưng ghế nhìn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi, “Có chuyện vậy?”

Ngu Từ nói lại đơn giản vấn đề với Phùng Vãn Nặc.

Phùng Vãn Nặc nghe xong, trầm mặc một chút rồi nói, “Người này quả thật quá đáng.”

“Chị Vãn, chị cũng cảm thấy như vậy đúng không, cũng không phải em làm quá lên.”

Phùng Vãn Nặc lắc đầu một cái, “Không hề làm quá, phản ứng này của em rất bình thường, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra thì bạn của cậu ta không nên can dự vào chuyện này, hành động này chút xen vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện của người khác.”

Ngu Từ gật đầu một cái, “Em cũng đã nói với cậu ta như vậy, lẽ cậu ta bị bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghề nghiệp.”

Dừng lại một chút, Ngu Từ do dự nói, “Chị Vãn, chị nói xem em nên cho cậu ấy© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội này không,lúc em cũng nghĩ, phải mình quá ác tâm rồi không, bởi vì em chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu đương bao giờ, không biết nên đối đãi trong chuyện tình cảm ra sao, cũng không hình mẫu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt chước.”

Phùng Vãn Nặc lại bắt đầu hút thuốc, “Chỉ chuyện yêu đương phù hợp với em, không tiêu chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào để bắt chước, mỗi một tính bất đồng sẽ gặp những tình huống bất đồng, mỗi khi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều nghi vấn, chỉ cần hỏi nơi này một chút.”

Phùng Vãn Nặc chỉ tay vào vị trí trước ngực, nói với Ngu Từ, “Con người không nên thỏa mãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mong muốn của bản thân, hay vì tiêu chuẩn đánh giá của thế tục đi làm chuyện nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm mình không muốn, em làm vậy nhất định sẽ hối hận. Cả đời này chỉ sống có một lần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình đã đi đến đây rồi, cũng đã trải qua rồi, làm chuyện cũng nên nghe theo trái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mình, sau đó thì làm cho đến nơi đến chốn, làm cho thật tốt, không để thiếu sót © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào, đó chínhcâu trả lời mãn nguyện nhất, câu trả lời không phải cho người khác nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho chính bản thân mình, sao tới đã tới rồi, cũng không có suy nghĩ quay trở lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng không?”

Trong phút chốc Ngu Từ bình tâm trở lại.

Tới cũng đã tới rồi, chưa từng nghĩ sẽ quay trở lại.

Để tay lên ngực tự hỏi, nói, “Em không nghĩ tới sẽ tha thứ, cũng không muốn cho cậu ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội, em chính muốn cậu ấy phải hối hận, cả đời này phải sống thẹn trong lòng, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm, em chính người thù dai như vậy, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không muốn giả bộ buông tha.”

Phùng Vãn Nặc cười nói: “Xem ra em không phải người não yêu đương.”

Ngu Từ lắc đầu một cái, “Em chưa bao giờ não yêu đương, trải qua một lần đủ rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ kẻ ngu mới ngã hai lần vào một cái hố.”

“Vậy thì tập trung kiếm tiền cũng tốt”, Phùng Vãn Nặc nói, “Tình yêuhôn nhân không phải duy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất, nếu gặp được thì thêm gấm thêm hoa, không gặp được thì vẫn thể sống tốt, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế gian này còn rất nhiều thứ tốt để theo đuổi, tiền bạc, sự nghiệp, mối quan hệ giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiệp, chân tình giữa người với người, còn quần áo đẹp, đồ ăn ngon… Quá nhiều, cũng quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt đẹp.”

Đời người tuy khổ, nhưng một chút xíu “tốt đẹp” này, cũng đủ để cho người tađộng lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố gắng trong cuộc sống, tiến nhanh về phía trước.

***

Sau ngày hôm đó, Hoàng Thanh cũng không tới bệnh viện thăm Lục Nghiêm Kỳ nữa.

Tuy vậy, trong phòng bệnh của anh vẫn rất náo nhiệt.

Bạn học trước kia biết anh đang nằm viện, mang rất nhiều quà cáp đến thăm, còn hội nào để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xây dựng mối quan hệ tốt hơn nữa.

một số ngân hàng đầu bao gồm cả Goldman Sachs, đã đề nghị mức lương cao mời anh về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm, phần lớn trụ sở chính của họ đều thành phố Hải nên anh cũng đang cân nhắc.

Nhưng trước mắt lại một vấn đề.

Đang suy nghĩ thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra một cái, Lữ Chính Đống bước vào, chưa ngồi xuống đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 than thở một tràng, cậu dựa vào thành giường bệnh, hai tay ôm trước ngực, “Người anh em, tôi thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện này nan giải rồi.”

Lục Nghiêm Kỳ nhìn cậu, một hồi lâu vẫn không lên tiếng, cuối cùng, cười nhạt một tiếng, “Cũngchuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cảnh sát nhân dân như cậu không thể giải quyết?”

“Chuyện này độ khó quá cao rồi.” Lữ Chính Đống xốc cái lên, xoa xoa lại mái tóc rồi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đội lên, “Ngu Từ thật sự dầu muối đều không ăn, tôi nghĩ hay cậu đổi một người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo đuổi đi.”

Thấy Lục Nghiêm Kỳ không nói gì, Lữ Chính Đống nói tiếp, “Tôi nghĩ mãi vẫn không ra, cô gái thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu xếp đầy cả phố, cậu muốn tìm một người thế nào mà không được, làm sao lại cứ phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố hết sức lấy lòng như vậy, tôi thấy cậu chính kiểu người thích bị làm khổ!”

Lục Nghiêm Kỳ miễn cưỡng dựa vào đầu giường, không biết thế nào lại nghĩ đến ngày hôm đó Hoàng Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ở đây nói những lời kia, anh đột nhiên lên tiếng: “Trong mắt cậu ấy, tôi vẫn cứ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có khả năng như vậy sao?”

“Hả?” Lữ Chính Đống bị bối rối trước câu nói không đầu không đuôi như vậy, phản ứng một chút, “Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13chỗ nàokhôngkhả năng, có thể đừng nghĩ như vậy được không, muốn gia thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13gia thế, dáng dấp vẻ ngoài lại càng không cần nói, năm đó trong trường chúng ta, biết bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ sinh chọn người trong mộng, công việc lại tốt, năng lực xuất chúng, bất cứ đâu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có thể hòa hợp, phải rồi, còn đi thành phố Hải không?”

Lục Nghiêm Kỳ khẽ nhíu mày một cái: “Để sau rồi hãy nói.”

“Cáinói sau”, Lữ Chính Đống nói, “Cậu đang ở Bắc Kinh cùng tốt, còn mua cả nhà rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho không tiếp tục công việc nghiên cứu nữa thì lại đó công việc gì mà không tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, dù thế nào thì cũng không tệ, thật không hiểu được vì sao lại phải chạy về đây, sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải thật sự Ngu Từ đó chứ?”

Lục Nghiêm Kỳ cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì, một lúc sau mới thấp giọng nói: “Tôi cho© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ấy vẫn còn thích tôi.”

Lữ Chính Đống thở dài, lắc đầu một cái, “Cậu cậu ấy hy sinh lớn như vậy quay trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về đây, kết quả lại như thế này, tôi thấy cậu ấy, nói khó nghe thì chỉ với điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiện đó, nếu không phải dáng dấp phần xinh đẹp thì cũng không còn khác, một cái bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa, điểm nào xứng với cậu?”

“Đừng nói vậy.” Lục Nghiêm Kỳ cắt lời cậu ta, nghĩ đến tình hình mấy lần trước, anh nhắm hai mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại.

Ngày đótrên xe, Hoàng Thanh nói ấy bạn trai, anh đã tin thật, cũng nghĩ nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy cũng được, không quấy nhiễu cuộc sống của nữa, nhưng làm thế nào cũng không cam lòng được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó mấy lần tình bắt gặp, anh phát hiện cô chỉ một mình, ngay cả lần đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uống rượu say đích cũng do Ngu Chiêm Hành tới đón, càng có thể kết luận suy đoán© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khôngbạn trai.

Chỉ một điều là một người đàn ông thường xuyên xuất hiện bên cạnh Ngu Từ, quả thực khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh phải canh cánh nghi ngờ.

Ngoại trừ anh, chưa thấy cô cười như vậy với ai bao giờ, còn người đàn ông kia, dựa vào trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giác đàn ông, dám chắc tám phần là anh ta đã thích Ngu Từ.

một loại cảm giác thứ vốn thuộc về mình lại bị người khác hoành đao đoạt ái sinh ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm xúc tức giận muốn chiếm hữu mãnh liệt, cảm giác đó như hành hạ muốn lấy mạng anh. Khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu khổ sở cùng.

“Nói nhiều nữa cũng ích lợi gì”, Lục Nghiêm Kỳ mở mắt ra, nhìn Lữ Chính Đống giống như đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suy tính điều gì, “Cậu giúp tôi tra một người đi.”

“Ai?”

“Trong công ty cậu ấy một người đàn ông rất hay qua lại, tên là Tuyên Triều Thanh.”

“Được”, Lữ Chính Đống vỗ ngực một cái, “Cứ để tôi lo.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc