GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26: Tôi kêu cậu tới đây sao?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hai ngày sau, Lục Nghiêm Kỳ nhận được email đính kèm thông tin cá nhân của Tuyên Triều Thanh.

Sau khi Lục Nghiêm Kỳ tải nội dung tài liệu xuống xong thì xóa đi toàn bộ đoạn thư.

Anh không tin mình sẽ thua một người điều kiện kém như vậy, cũng không tin Ngu Từ sẽ từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ không thích mình nữađi lựa chọn Tuyên Triều Thanh. Cõi đời này sao người phụ nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào ngu ngốc đến vậy được.

Nghĩ vậy anh cảm thấy tràn đầy lòng tin, càng tin chắn, chẳng qua chỉ đang lạt mềm buộc chặt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Dỗ dành thêm một chút, lại thêm một chút thủ đoạn thì sẽ hồi tâm chuyển ý thôi.

***

Cuối ngày, Ngu Từ tan làm về nhà.

Hai mẹ con ngồi ăn cơm tối với nhau, Tần Hoa Nguyệt bỗng nhiên nói: “Đang yêu đương vào rồi phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

Ngu Từ vừa nhét thức ăn vào miệng thì phải ngừng lại, giương mắt nhìn mẹ chằm chằm, kinh ngạc “Hả?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tiếng, “Sao con không biết vậy, mẹ nghe ai nói thế?”

“Không cần biết ai nói”, Tần Hoa Nguyệt nói, “Điều kiện đối phương chẳng ra làm sao, bố đã qua đời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh trai thì bị bệnh tâm thần. Nhan Nhan, bệnh tâm thần không thể được, anh cậu ta bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh này, thể nói cậu ta cũng bệnh ẩn trong gen, chẳng qua không phát tác ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi, đối với sức khỏe đời kế tiếp cũng sẽ bị ảnh hưởng. Còn gia cảnh nhà đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không được, mẹ không chấp nhận nổi, điều kiện nhà chúng ta lại không phải kém cỏi đến mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế. Nghe lời mẹ, không coi trọng môn đăng hộ đối, sau này kết hôn rồi phải chịu khổ mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại nhớ đến lời mẹ ngày hôm nay.”

Ngu Từ dở khóc dở cười, biết đây đang nói đến Tuyên Triều Thanh. Hoang đường hơn giữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ chỉđồng nghiệp thông thường, trong công ty cũng chẳng hề xuất hiện chuyện đồn đại bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tán về chuyện này, đây chuyện không hề tồn tại, ngay cảcòn không biết bản thân “đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu đương” rồi.

Không biết Tần Hoa Nguyệt nghe chuyện này từ đâu ra.

Ngu Từ thẳng thắn nói, “Mẹ, mẹ đừng nghe người khác nói bừa, đúng người như vậy, anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tên Tuyên Triều Thanh, người ta không hề để ý gì đến con gái của mẹ hết, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hứng thú tung tin đồn, còn một chuyện con muốn nói là, quả thực anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một người anh trai, nhưng không phải bị bệnh tâm thần chỉ bởi vì khi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị bệnh nặng, chỉ số thông minh đến giờ chỉ như đứa trẻ tám chín tuổi, trong nhà có bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 di truyền gì đó toàn nói bậy nói bạ.”

Tần Hoa Nguyệt thấy dáng vẻ nghiêm túc giải thích của thì tảng đá trong lòng rốt cuộc cũng rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, “Không thì không có, làm phải nghiêm túc như vậy, mẹ cũng chỉ thuận miệng hỏi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút thôi.”

“Mẹ thuận miệng hỏi một chút, liền khiến cho sự trong sạch của một người tốt đều bị phá hủy.” Ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ chế nhạo.

Khúc nhạc đệm này coi như trôi qua.

Một lát sau, Tần Hoa Nguyệt trầm ngâm nói, “Chị của con hai mươi sáu tuổi kết hôn, năm nay nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã bao nhiêu rồi?”

Ngu Từ thờ ơ, “Cũng mới có hai lăm.”

“Cũng mới? Hai mươi lăm tuổi còn trẻ lắm sao.” Tần Hoa Nguyệt tức giận.

Ngu Từ vừa ăn cơm vừa nói: “Thực sự rất trẻ tuổi nha.”

Tần Hoa Nguyệt khẽ hừ một tiếng, “Đã hai lăm tuổi rồi, ngay cả một người bạn trai cũng không có. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mẹ sinh con ra mặt mũi cũng đâu đến nỗi tệ, vậy mà không có chút tiền đồ cả?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lại nói tiếp, Tần Hoa Nguyệt đưa ra mấydụ: quê một chị hàng xóm lớn hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tuổi, tháng sau chuẩn bị đính hôn rồi. Còn một người ba con xa đại bác không bắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới nào đó, còn phải gọi Ngu Từ một tiếng “Dì”, gái đó năm nay hai mươi tuổi đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nôn nóng đi xem mắt.

Cuối cùng tổng kết kể lể: “Hai mươi lắm còn không lấy chồng thì đều đi tong rồi, đợi đến năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba mươi tuổi ai mà thèm lấy.”

Ngu Từ nghe nhức nhức cái đầu, cô đẩy bát đũa, đứng lên, “Con no rồi.”

Tần Hoa Nguyệt nhìn bát cơm của một cái, “Mới một tí đã no rồi? Con nhìn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình một chút đi, gầy như vậy, lại không chịu ăn cơm, chẳng trách không bạn trai.”

Ngu Từ phát ra vô số dấu hỏi chấm trong đầu, phải, không bạn trai chính là cái tội, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm cái cũngsai.

Tần Hoa Nguyệt ép phải ăn hết cơm trong bát, còn nói, “Không nói ai khác, đến A Hành cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn gái rồi, con làm chị không thấy mất mặt sao? Nếu là mẹ cũng không còn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mũi nào gặp ai, còn nữa, con gái nhà đàng hoàng ai đi cắt một cái đầu ngắn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy không, trông khác nào một thằng con trai.”

Ngu Từ khẽ nói, “Có phải mất mặt, đây không phải chuyện hết sức bình thường sao?”

Đối với chuyện cắt tóc, không nói tới, sợ lời một khi nói ra sẽ khiến Tần Hoa Nguyệt không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui, sẽ lại càng càm ràm cô, lôi những chuyện xíu như hạt khi xưa ra để nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc đó muốn đi cũng không được.

“Vẫn còn bình thường?” Tần Hoa Nguyệt nhìn thấy bị nghẹn, múc một bát canh đưa cho cô, “Từ nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ đã dạy con không được lãng phí thức ăn, con thì cứ không chịu ăn cơm, thử nhìn con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái nhà người ta xem, cũng lớn bằng tuổi con có ai không cao lớn da thịt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn đẹp biết bao nhiêu, lại nhìn lại con đi, người gầy như vậy, sau này cũng khó mà sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con được.”

“…” Ngu Từ không muốn phát biểu hết, chỉ cắm đầu ăn cơm, uống canh, cuối cùng cũng ăn xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bữa cơm một cách khó khăn.

Bữa ăn chính phải ăn cơm là không sai, nhưng không ăn được nhiều đến vậy, lần nào Tần Hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nguyệt cũng xới một bát cơm đầy, không ăn hết được thì nói lãng phí đồ ăn, ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13phải ăn sạch, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, ăn cơm nhà như một chuyện thống khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy.

Bất thình lình Tần Hoa Nguyệt chuyển chủ đề, “A Kỳ trở về, con khôngviệc thì hẹn người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bữa cơm, đừng một chút giao cũng không như vậy, thằngquan hệ giao thiệp rộng rãi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại từng Bắc Kinh một thời gian dài, chokhông tính đến trở thành đối tượng thì cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể đểgiới thiệu cho vài người, người A Kỳ quen biết nhất định cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ nào kém cả.”

Vòng bạn của Lục Nghiêm Kỳ đều trong tầng cấp đó, Ngu Từ cũng biết đôi chút, hồi đi học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã rất nổi danh rồi, không phải con nhà giàu thì cũng trong nhà mỏ, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyền thế.

đã từng muốn tiến vào thế giới đó. Nhưng suy cho cùng cô không phải người của giai tầng đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho tiến vào cũng sẽ bị xem thường.

Sau đó suy nghĩ thông suốt rồi, đã có bất đồng lớn như vậy, cũng không cần cố chấp nữa.

Ngu Từ khong đồng ý với quan điểm của mẹ.

ấy Lâm từ nhỏ lớn lên cùng nhau, lại vào lúcLâm gặp phải khó khăn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tay giúp đỡ, mặc sau này hai gia đình đã chênh lệch,Lâm không quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ân tình ban đầu.

Nhưng chuyện này chẳng qua chỉ một phía Tần Hoa Nguyệt bằng lòng mà thôi, ai rồi cũng thay đổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cho cảm tìnhsâu sắc hơn nữa, khuê mật lâu hơn nữa, nhưng một khi giai tầng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kéo xa, mọi chuyện sẽ không còn như năm xưa nữa.

Gia cảnh tương đương mới là xứng đôi nhất, cũng thực tế nhất.

Nhìn Lục Nghiêm Kỳ thể nhận ra.

không muốn đả kích mẹ, Ngu Từ lựa chọn giữ im lặng, những vẫn giữ nguyên ý kiến của mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ăn cơm tối xong, Tần Hoa Nguyệt đến quảng trường khiêu vũ. Ngu Từ dọn dẹp bàn, đi rửa bát, nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thầm, rốt cuộc người nào lại rảnh rỗi đi tung tin nhảm như vậy.

Ngày hôm sau đi làm, cô đến muộn, bước chân vội đi vào trong, đến trước sảnh thì có đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiệp gọi lại, “Hôm nay có hoa nha, vẫn hoa hồng đỏ.”

“Không phải lại ông chủ Ngụy đó chứ?” Ngu Từ nhắm mắt một cái, yên lặng thở dài, “Làm phiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giúp tôi bỏ đi được không?”

“Hôm nay không phải ông chủ Ngụy.” Nữ đồng nghiệp nháy mắt với mấy cái, “Không tên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một người ái mộ không chịu lưu danh.”

“Có khi nào đưa sai người rồi?”

“Không hề, trên này viết “Ngu Từ”, chính em.”

Được rồi.

Ngu Từ không thể làmkhác hơn ôm theo hoa đến phòng làm việc, vừa đi vừa ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa to khiến bị cản trở tầm mắt, lúc đi vào lối rẽ thiếu chút nữa đụng vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác.

Người đó vóc dáng rất cao, một đồng nghiệp nam, suýt chút nữa va vào người trước ngực đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phương, cô chút quẫn bách, đối phương tốt bụng nhẹ nhàng đỡ lấymới không khiến cho mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện thêm lúng túng.

Ngu Từ đỡ đõ mắt kính, đổi thế ôm lại bó hoa, bị cận thị nhẹ, bình thường sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đeo kính áp tròng, hôm nay ngủ dậy muộn nên chỉ kịp đeo mắt kính đi làm.

vừa đứng vững được lại thì nghe thấy đối phương hỏi, “Không sao chứ?”

Nghe thấy giọng nói đó, Ngu Từ lập tức ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn lên, “Anh Tuyên, hôm nay đi làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm vậy?”

Vốn cô định hỏi, sao hôm nay anh lại đây, nhưng khẩn trương đến nỗi đầu óc ngớ ngẩn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói thành câu này.

Thế nhưng Tuyên Triều Thanh hiểu được ý cô, giải thích, “Hôm nay tới họp, vừa rồi tìm chị Vãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút việc.”

“À”, không khỏi nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, cảm giác lúng túng lại xuất hiện, rất mất tự nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm chủ đề nói chuyện, “Chị Vãn đến rồi sao?”

Hỏi xong mới phát hiện thật ngu ngốc, còn không phải ràng vậy sao?

Tuyên Triều Thanh cũng không để ý, cúi đầu nhìn hồng đỏ lớnôm trước ngực, không biết nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, chỉ cười với cô rồi nói, “Đừng ngẩn người nữa, mau đi làm thôi.”

“Ồ, ồ, được.” ngượng ngùng nghịch nghịch lọn tóc mái trước mặt, nhưng lại nhận ra hành động này sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến tóc mình bết dầu, nhanh chóng rút tay lại, nhỏ giọng nói, “Vậy em đi đây.”

Cũng không biết rốt cuộc lúng túng cái gì, nói xong lập tức trốn chạy như bay về phòng làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc.

Ngồi xuống ghế một hồi lâu, chợt nhớ tới lời Tần Hoa Nguyệt nói tối qua.

bấm nút khởi động máy tính, nghĩ nghĩ tại sao lạingười nhàm chán đi tung chuyện với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh Tuyên như vậy.

Người ta căn bản không ývới mà.

Nhưng trước mắt một vấn đề quan trọng hơn, đó hoa này do ai gửi.

Ngu Từ suy nghĩ cả ngày vẫn không nghĩ ra được ai, cả hoa lớn thế kia cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dám tùy tiện vứt bỏ, đặt trên bàn làm việc lại khiến cho người ra vào mập mờ hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một câu, “Đây hoa của ai vậy, hoa hồng đỏ, lại còn mộtlớn như vậy, tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu đều muốn tràn cả ra ngoài rồi.”

Thu Nhi chỉ chỉ Ngu Từ, cũng cười mập mờ hết sức.

“Tiểu Từ quá trời quá đất rồi, hoa đào tràn lan, thật khiến người ta hâm mộ.” Cứ bị đồng nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chêu trọc như vậy, Ngu Từ chỉ hận không kiếm được một cái lỗ dưới đất để chui xuống.

Phỉ cho một chủ ý đóđem hoa này bán lại cho tiệm hoa, như thế lại còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiếm được một khoản.

“Sẽ tiệm hoa thu mua kiểu này thật sao?” Ngu Từ không quá rõ, còn kiểu làm ăn thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này?

“Bán giá thấp sẽ người mua thôi.”

Ngu Từ gọi điện thoại, buổi chiều thật sự người tiệm hoa tới cửa lấy hoa đi.

Mặc Ngu Từ kinh ngạc, nhưng… cô lại cảm thấy thoải mái một cách khó hiểu.

Dẫu sao không uổng công vớt được một khoản tiền.

Tan làm, đi theo dòng người đi ra khỏi tòa cao ốc, có một chiếc xe đi tới chắn trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngu Từ.

Khỏi nhìn cũng biết lại ai.

Ngu Từ đi vòng qua chiếc BMW, điện thoại lập tức reo lên, dừng bước, nhấc máy nghe, giọng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình tĩnh, “Cậu chuyện gì?”

Lục Nghiêm Kỳ: “Tới.”

“…”

“Chẳng lẽ không tò mò buổi sáng ai tặng hoa cho cậu sao?”

Ngu Từ đột nhiên hiểu ra, liếc mắt về phía xe của anh, vừa thấy cạn lời lại thấy nực cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kèm theo vẻ mặt khinh thường, “Lục Nghiêm Kỳ, cậu thật khiến cho tôi…phải nhìn cậu bằng cặp mắt khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xưa.”

“Chúng ta lên xe nói chuyện đàng hoàng đi.”

“Tôi không muốn nói chuyện với cậu một chút nào.” Ngu Từ nhàn nhạt từ chối, không nể mặt anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chút nào.

“Cũng được”, anh rất thoải mái nói, “Vậy thì tôi không còn cách nào khác đành sáng nào cũng gửi hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho cậu thôi, gửi đến khi nào cậu chịu nói chuyện với tôi.”

“Cũng được”, Ngu Từ bắt chước giọng đó của anh, “Cậu muốn gửi thì gửi,sao tôi cũng biết cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất tiền.”

Nghe giọng của cô, Lục Nghiêm Kỳ mới kịp để ý tới, “Cậu ném hoa đi?”

“Không thể nào”, ngay sau đó lập tức tự mình phủ định.

Không hiểu sao anh thể tự tin đến vậy.

đầu dây bên kia, Ngu Từ khẽ cười, nghe như gió xuân khẽ phẩy qua tai, “Hoa tốt như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao tôi nỡ ném đi được, chỉ bán lại cho tiệm hoa, nhắc tới lại phải cám ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu, giúp tôi thêm một mối làm ăn, cậu cứ gửi, tôi liền thể mở một cửa tiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bày sạp bán hoa được rồi, cũng tốt lắm.”

“…”

Lục Nghiêm Kỳ bị chọc tức một hồi lâu không nói nên lời.

Ngu Từ cúp điện thoại, quay đầu trừng mắt nhìn Lục Nghiêm Kỳ bên kia.

Lục Nghiêm Kỳ nhìn bên ngoài kính chắn gió, cách Ngu Từ một khoảng cách xa, chút thất thần.

Trong mắt anh, sự khinh thường cùng với vẻ kiên định của cô lại chợt giống như một tia sáng khơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dậy sự hứng thú trong anh.

Không thể giải được, rốt cuộc điểm nào trở nên khác xưa, trở nên xinh đẹp hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước kia, tuyệt đối không phải bởi cái này.

Gương mặt vốnđã xinh đẹp, trước kia một người rất không tự tin, lại bởi vì thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, trong mắt chỉ anh, khí chất không bộc lộ ra ngoài, vậy nên dễ dàng để cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác khinh thường.

Sau khi cắt tóc ngắn, ngũ quan càng được làm nổi bật, khí chất lão luyện hào phóng, mỗi một điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều rất hợp gu thẩm mỹ của Lục Nghiêm Kỳ.

Đúng tóc ngắn hợp vớihơn.

Nhiều năm như vậy, rất ít để tóc ngắn, đây là lần thứ hai.

Lần trước khi còn không để lại trong anh ấn tượng quá sâu.

Khi đó còn nhỏ, đường nét ngũ quan non nớt, khí chất vẫn nhu ngoan ngoãn, không giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ, trong mắt không còn bóng dáng của anh, nhưng lại sức hấp dẫn trí mạng.

Lữ Chính Đống nói đúng, anh kiểu người thích bị làm khổ, còn cách nào khác đâu chứ?

Anh chính yêu thầm dáng vẻ không yêu anh của cô.

Lục Nghiêm Kỳ lái xe đi tới trước mặt Ngu Từ, hạ cửa kính xe xuống, “Nói chuyện một chút đi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Đang giờ cao điểm tan tầm, dòng người đông đúc, nhưng anh lại thích khiến phải bế tắc trong những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trường hợp như vậy.

Ngu Từ nén giận, nhưng nghĩ tới Tuyên Triều Thanh nói phải đối mặt.

Được, vậy thì đối mặt đi.

Bình tâm lại một chút, cô không nói lời nào, đi vòng qua bên ghế phụ lái, mở cửa ra ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào rồi dùng sức đóng sầm cửa lại, giọng đều đều, “Cho cậu thời gian hai phút, nói xong tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống xe.”

Lục Nghiêm Kỳ lái xe đến một nơi thông thoáng hơn, lúc này mới đậu xe bên đường, anh trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngâm tựa như đang cân nhắc lời muốn nói.

Qua mấy giây, anh lên tiếng, giọng dịu dàng hơn rất nhiều, “Cậu muốn tôi phải làm mới chịu chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận tôi.”

Ngu Từ bình bình đạm đạm nói: “Không cần làm cả.”

chống lại tia sáng chậm chạp sáng lên trong đáy mắt anh, rồi dùng lời nói phía sau dập tắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh sáng đó, vẫn như cũ lạnh nhạt nói, “Làm nhiều hơn nữa cũng không hội.”

Lục Nghiêm Kỳ muốn tiến lại gần phía Ngu Từ, thấy lùi lại phía sau một chút thì dừng động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tác đó lại, liếm liếm môi, giọng có chút khàn khàn, “Tôi vừa mới xuất viện lập tức chạy đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây tìm cậu…”

Lời còn chưa nói hết đã bị cô cắt ngang, “Là tôi kêu cậu tới đây sao?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc