GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24: Bắt đầu lại từ đầu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tuyên Triều Thanh lái xe đưa Ngu Từ đi bệnh viện, trên đường đi anh gọi điện cho Giám đốc, nói qua đơn giản tình huống rồi giúp Ngu Từ xin nghỉ phép nửa ngày.

Sau khi anh cúp điện thoại, Ngu Từ nói: “Tiêm xong em đi làm luôn được rồi, không cần nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả nửa ngày như vậy.”

Tuyên Triều Thanh lái xe, giống như đang suy nghĩ một chút phải giải thích với thế nào, anh ngừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại một lúc rồi nói: “Sau khi tiêm sẽtác dụng phụ hoặc có chút mệt mỏi, để đảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo vẫn nên nghỉ ngơi nửa ngày.”

Anh thành công dùngdo này thuyết phục Ngu Từ, cũng không cố chấp thêm nữa, cúi đầu gửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin nhắn nói rõ tình huống với Phùng Vãn Nặc.

Rất nhanh sau đó Phùng Vãn Nặc gọi điện thoại đến, “Tình hình nghiêm trọng lắm không?”

Ngu Từ: “Không có gì nghiêm trọng lắm, chỉ bị răng con chó kia sượt qua tay một chút, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không có bị chảy máu, em cảm thấy không sao hết nhưng anh Tuyên nhất định muốn đưa em đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiêm.”

Phùng Vãn Nặc: “Bị chó cắn chỉ sượt qua một chút cũng phải đi tiêm, không sợ nhất vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ sợ vạn nhất, vậy em nói với Giám đóc một tiếng, buổi chiều về nhà nghỉ ngơi một chút.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Vâng, anh Tuyên đã xin nghỉ giúp em rồi.”

Đến bệnh viện, Tuyên Triều Thanh bận bịu ngược xuôi, còn muốn giúp Ngu Từ thanh toán viện phí tiêm ngừa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngu Từ nói thế nào cũng không chịu, “Anh Tuyên, anh đã giúp em nhiều như vậy rồi, tiền này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ để em tự thanh toán, em còn không biết phải cảm ơn anh thế nào.”

Tuyên Triều Thanh lại nói: “Đừng nói như vậy, đều chuyện nên làm, trong chuyện này anh cũng có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nửa trách nhiệm, em đừng giành với tôi, nghe lời tôi đi.”

Bácnói đùa, “Cô gái, nghĩ như thế là không nên, đàn ông đã muốn trả tiền thì cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để anh ta trả, tôi nhìn chàng trai này cũng không tệ, nếu như áy náy thì lấy thân báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáp cũng không tệ.”

Ngu Từ nghe vậy hai đỏ bừng, Tuyên Triều Thanh giải vây nói: “Bác sĩ, ông cứ đùa, ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13một gái tốt, không nên trêu ghẹo như vậy.”

Bác lúc này cũng thật rảnh rỗi, nhìn Tuyên Triều Thanh một chút, lại nhìn Ngu Từ đang đỏ mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chút, cười cười không nói.

Đợi đến khi tiêm cho xong, thừa dịp không Tuyên Triều Thanh đây, lặng lẽ nói với Ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ: “Cô gái à, tôi thấy cậu trai này quả thực không tệ đâu, nhìn rất đáng tin, tìm chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải tìm người như vậy, thế mới tốt.”

Ngu Từ hàm hồ vâng dạ mấy câu, trong đầu nghĩ giờ nghiệp vụ của y còn phát triển tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỹ thuật xem mắt nữa rồi sao, không chỉ muốn chữa bệnh cứu ngườicòn muốn giúp bệnh nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nối dây hồng, thật vất vả.

Ngu Từ đi ra bên ngoài phòng khám, ngồi trên ghế khu vực quan sát khoảng nửa giờ mới có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể rời đi, không lâu sau đã thấy Tuyên Triều Thanh quay lại, trên tay cầm theo hai chai nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suối, anh mở nắp một chai đưa cho cô.

Lúc này Ngu Từ mới cảm thấy chút khát, nói một tiếng cảm ơn rồi nhận lấy, ngửa đầu uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy ngụm, bên khóe miệngdính mấy giọt nước, vừa hay Tuyên Triều Thanh cúi đầu nhìn về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, nhất thời ánh mắt dừng lại mấy giây trên mặt cô, sau đó đưa tay chỉ vào một bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóe miệng của mình, “Bên này, có giọt nước.”

“Ồ ồ.” Ngu Từ vội vàng lấy tay lau đi, không dám nhìn vào mắt Tuyên Triều Thanh.

Nhưng trong mắt Tuyên Triều Thanh lại cảm thấy như vậy thật dễ thương, anh cúi đầu nhẹ nhàng mỉm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười.

Sau đó anh ngồi xuống cạnh Ngu Từ, tùy ý tìm một đề tài nói chuyện phiếm.

Tiếp xúc nhiều với Tuyên Triều Thanh khiến càng lúc càng sinh ra hứng thú tò mò về anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhớ tới hôm nay ban đầu gần như không nhìn thấy anh trai của anh trong kho hàng, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế hỏi: “Hôm nay anh trai không đi làm sao?”

Tuyên Triều Thanh nghi ngờ nhìn cô, Ngu Từ mới nhận ra, giải thích một chút: “Em nghe mọi người nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấy…”

Lời còn chưa nói hết, Tuyên Triều Thanh đã gật đầu nói “Anh ấy đi bệnh viện rồi.”

“Đi bệnh viện rồi?”

“Ừ.” Tuyên Triều Thanh cúi đầu nhìn sàn nhà.

Trầm mặc một hồi, Ngu Từ phát hiện mình đã khơi lên một chủ đề không tốt lắm, nhìn anh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy cảm thấy rất khó chịu, sớm biết vậy đã không hỏi, đang suy nghĩ nên an ủi anh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào, Tuyên Triều Thanh đã chủ động lên tiếng, “Anh ấy cũng không phải sinh đã vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi còn bé trải qua một cơn bệnh nặng, sau đó mặcgiữ được mạng nhưng đầu óc lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở nên khờ dại.”

Ngu Từ tiêu hóa lời anh nói, “Không phải bệnh tâm thần sao?”

Tuyên Triều Thanh lắc đầu một cái, “Chẳng qua chỉ số thông minh so với người thường hơi thấp một chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng không phải bệnh tâm thần.”

Nửa tiếng sau, bọn họ đứng dậy rời khỏi bệnh viện, Tuyên Triều Thanh đưa Ngu Từ về nhà xong thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở về kho xưởng đi làm.

“Tiểu Từ.” Lúcsắp xuống xe thì bị Tuyên Triều Thanh gọi giật lại.

Ngu Từ quay đầu lại, một tay còn vịn trên chốt cửa, vẻ mặt hoang mang nhìn anh, “Dạ?”

Tuyên Triều Thanh cười nói, “Trái cây em mua lần trước rất ngon, cám ơn.”

Thì ra muốn nói với chuyện này.

Ngu Từ cong khóe miệng, cũng khẽ cười nói: “Được, lần sau lại mua cho anh.”

hoàn toàn không ý khi nói ra lời này, nhưng người nghe lại cảm thấy ấm áp trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng, con ngươi mắt Tuyên Triều Thanh khẽ động một cái, dịu dàng nói: “Đi đường cẩn thận.”

“Anh cũng vậy.” Ngu Từ đóng cửa xe lại, cúi người xuống vẫy tay với người sau cửa sổ, “Gặp lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau.”

“Gặp lại sau.”

chờ cho đến khi xe rời đi mới chậm rãi đi vào nhà.

Trong lòng cảm thấy chút vui vẻ, cũng không biết vui vẻ cái gì.

Buổi chiều ở nhà không biết nên làm gì, trong nhà cũng không người, cảm thấy nhàn rỗi sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhàm chán nen quyết định đi dạo phố một chút.

Vốn là muốn một mình đi xem phim, nhưng gần đây cũng không đặc biệt muốn xem bộ nào, không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm gi khác đành từ bỏ.

Trước kia từng thấy trên mạng một đề tài về cấp độ đơn, mặc chỉ mang tính giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí nhưng cũng thể nói lên một vào vấn đề.

Cấp thứ nhất, một mình đi siêu thị; cấp thứ hai, một mình đi phê; cấp thứ ba, một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ăn cơm; cấp thứ tư, một mình đi rạp chiếu phim; cấp thứ năm, một mình đi ăn lẩu; © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cấp thứ sáu, một mình đi KTV; cấp thứ bảy, một mình đi ngắm biển; cấp thứ tám, một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi công viên giải trí; cấp thứ chín, một mình chuyển nhà; cấp thứ mười, một mình đi bệnh viện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngu Từ ngoài đi ngắm biển với đến công viên giải trí ra, những chuyện khác đều đã một mình làm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trước kia thành phố Hải,cũng chỉ có một mình, vốn thuê chung nhà trọ với bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học, nhưng sau đó bạn học đều trở về quê hoặc kết hôn hết, muốn tìm bạn thuê chung khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng cần thời gian tiếp xúc, lại rất sợ chuyện phiền người, dứt khoát quyết định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một mình.

Hẹn người đi xem phim không tới thì tự mình đi xem, muốn ăn lẩu liền tự mình đi, đi siêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thị mua đồ lại càng không cần phải nói, từ khi tốt nghiệp trở về sau, trên bản mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện đều tự làm một mình, chuẩn bị chuyển trọ thì liên hệ công ty chuyển đồ, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần này dọn về Hàng Thành cũng một mình chuyển, không làm phiền đến ai.

Những năm này giống như đã quen với cuộc sống độc lai độc vãng.

Thật ra thì không chỉ những năm này, từ trước tới nay, cũng đã hình thành thói quen tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm mọi việc một mình, đi dạo một mình, nói chuyện một mình, suy tính một mình, cân nhắc một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, tất cả mọi chuyện đều một mình.

Trong cuộc sống, ngay cả bố mẹ, cũng rất ít tìm bọn họ nhờ giúp đỡ, chứ nói đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn bè, ngay cả bạn cũng rất ít,mấy người bạn tốt hiếm hoi cũng ngại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm phiền bọn họ chỉ mấy chuyện vụn vặt.

Cô là một người rất sợ làm phiền người khác, cho nên đối với sự chủ động giúp đỡ của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác,sẽ cảm kích rất lâu, giống như Tuyên Triều Thanh, giống như Phùng Vãn Nặc, những họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã giúp đỡ sẽ nhớ mãi.

Trên con đường mịt mờ không mục đích, đột nhiêný nghĩ cắt tóc ngắn, tính cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vốn nghĩ làm, trên đường nhìn thấy một tiệm cắt tóc không tệ lắm, cửa tiệm mặt tiền hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ nhưng rất chỉnh tề, không quá lòe loẹt, nghĩ vậy liền bước vào.

Trong tiệm chỉmột thợ cắt tóc với một người phụ tá, thợ cắt tóc đang cắt tóc cho một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khách hàng khác, người phụ nhìn thấy thì hỏi, “Gội đầu sao?”

“Cắt tóc.” Ngu Từ nói.

“Vậy gội đầu trước đi.” Thợ cắt tóc nói.

Phụ đưara phía sau gội đầu, thừa dịp thời gian rảnh lúc gội đầu, cô mở điện thoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tìm kiểu tóc.

Cô muốn cắt kiểu tóc thật ngắn, kiểu rất ngầu, rất nhẹ nhàng khoán khoái đó.

Sau khi ưng ý một kiểu tóc, đưa cho thợ cắt tóc xem qua lúc gội đầu xong, thợ cắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tóc nói: “Kiểu tóc này cần phải nhuộm thêm, nếu không sẽ cảm giác bị già đi.”

“Được.” Ngu Từ không ý kiến.

Quả thật đã rất lâu rồikhông làm tóc, lần trước đã tốn một cái giá đắt đi làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tóc, cuối cùng tóc bị uốn hư, giống như biến thành rơm vậy, báo hại phải dưỡng tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại rất lâu, trong lúc đó phải cắt bỏ không ít, nhưng tóc vẫn rất khô, làm kiểu nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được.

Nuôi tóc được một năm, rốt cuộc mới nuôi được một chút. Bình thường không có quá nhiều kiến thức về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tóc, được một chút ít cũngnhờ nói chuyện trên trời dưới đất tham khảo ý kiến thợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắt tóc, vậynói qua vấn đề của mình với người thợ cắt tóc.

Thợ cắt tóc chải phần tóc mái ra phía trước, dùng kẹp cố định lại, bước tới phía trước nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chút, “Da của rất đẹp.”

“Cũng tạm được đi”, không suy nghĩ nói, “Đều nhờ vào trang điểm.”

Thợ cắt tóc không nghĩ tới thành thật như vậy, cười cười, kéo một lọn tóc, “Chất tóc vẫn đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độ đàn hồi, lần trước cô uốn tóc bịkhả năng do dùng lượng thuốc quá mạnh,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải do người học nghề làm cho cô?”

Ngu Từ gật đầu một cái: “Sao anh biết vậy?”

Thợ cắt tóc nói: “Người học nghề chưa kinh nghiệm, cũng bình thường thôi.”

thở dài một tiếng, “Cửa tiệm kia còn tính tiền rất đắt nữa, mặt tiền rất lớn, nhìn cũng sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọng, kiểu tóc lúc ấy làm xong cũng rất đẹp mắt, nhưng tóc thì thật sự giống như đã chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, tôi chăm sóc lại tiệm bọn cũng không phục hồi được, một chút cũng vô dụng.”

“Tóc đã bị tổn quá nhiều, có phục hồi cỡ nào cũng uổng công, tóc không hấp thu được dưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chất.” Thợ cắt tóc nói, “Nhưng những tiệm tóc làm ăn kiểu đó đều rất theo trào lưu, rất được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới trẻ ưu thích.”

Ngu Từ suy nghĩ một chút, “Cái này cũng tùy người, cũng những người trẻ tuổi thích sự chân thực.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thợ cắt tóc bịchọc cho buồn cười, thì không biết chuyện này buồn cười đâu, đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ràng lời nói thật lòng.

Thợ cắt tóc nhìn tóc một chút, đánh giá vị trí, “Nhất định phải cắt ngắn vậy sao?”

“Đúng.” Ngu Từ suy nghĩ một chút, hỏi: “Nên chọn màu nhuộm nào?”

“Màu nâu lạnh, thấy thế nào?”

“Màu nâu lạnh?” hỏi.

“Màu tông ấm một chút sẽ ánh đỏ, không tốt lắm, màu lạnh sẽ tôn làn da trắng của cô.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

cũng không có ý tưởngnên đồng ý.

Thợ cắt tóc xem lại kiểu tóc kia một lần, sau đó bắt đầu cắt.

Trong lúc đó khách đi vào không ngừng, đều người sống khu gần đó, thể nhìn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc cửa tiệm này nhỏ nhưng làm ăn không hề tệ, nghe thợ cắt tóc nói chuyện với các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị khách rằng mình đã bận rộn không ngơi từ giữa trưa đến giờ, vị khách nói đùa: “Cậu làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn tốt như vậy, còn buồn cái gì.”

“Nghe nói lại phải tăng giá.” Một vị khách khác nói.

Thợ cắt tóc làm tóc cho Ngu Từ, giải thích: “Bây giờ toàn ngành đều tăng giá, tôi không tăng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.”

“Cậu tăng giá, khách cũng chạy sạch.”

Thợ cắt tóc bận rộn, bỏ chút thời giờ nói: “Giá cả đi lên, khách ngày một ít, chú trọng chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lượng không quan trọng số lượng, tôi cũng thong thả, khách cũng hài lòng.”

“Cậu không sợ không làm ăn được sao.”

Thợ cắt tóc nói: “Không phải làm ăn, tôi còn cắt tóc làm gì, tự khách hàng cũng mắt nhìn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy tốt tự nhiên sẽ quay lại.”

Ngu Từ nghe vậy cũng cảm thấy bội phục người đạt tới cảnh giới làm ăn như vậy, đoán chừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khôngthiếu tiền.

Hoặc thật sự tính cách phật hệ*.

*phật hệ (佛系): tạm được định nghĩa “Thế này cũng được, thế kia cũng xong, không cầu mong, không tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cướp, xem nhẹ tất thảy, vạn sự tùy duyên”. “Thanh niên Phật hệ” cụm từ nổi bật trên mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trung Quốc, hoàn toàn không liên quan đến tôn giáo dùng để chỉ những người trẻ theo đuổi lối sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 an nhiênbuông thả trong nhịp sống đô thị hối hả. “Người bán hàng Phật hệ” đặc điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay bán bia, mai bán kỷ tử, thích bán thì bán nấy, nếu bán chạy thì kiếm tiền, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn không bán được thì thôi, coi việc bán hàng là để mua vui.

Phải tự tin mới nói ra được như vậy.

Khách lục tục đi vào, trong tiệm chỉ một người, phụ phụ trách gội đầu, anh ta phụ trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm tóc, bởi Ngu Từ phải vừa nhuộm vừa cắt, rất tốn thời gian, nhưng thợ cắt tóc rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiên nhẫn, hoàn toàn không chuyện làm ăn bận bịu mà lơ là mái tóc của cô, trong thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian chờ thuốc nhuộm, anh ta tranh thủ cắt gội cho những vị khách khác.

Cô hoàn toàn tín nhiệm anh thợ cắt tóc này, thậm chí không thèm nhìn đến màu tóc của mình, thợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắt tóc nói rằng màu nâu lạnh sẽ không quá đột ngột, bởi màu tóc củarất đậm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu nâu lạnh sẽ làm nhạt đi một chút, khiến cho mái tóc trông nhiều lớp hơnlàm trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 da, thợ cắt tóc còn nói đùa rằng ăn hạt vừng đen lớn hay sao, trước giờ chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy ai tóc đen như cô.

Tóc đen cũng thôi đi, lại còn dày.

Người khác tỉa mỏng tóc rất nhanh thôi, nhưng riêng tóc của muốn tỉa mỏng đi cũng mất cả tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng hồ, Ngu Từ cười nói: “Hiện giờ còn không phải lúc tóc cô dày nhất, khi còn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ tôi chải tóc cho tôi lúc nào cũng chê, nói rằng tóc đen như cứt trâu vậy.”

Cách hình dung này khiến cho tất cả mọi người đang ngồi trong tiệm đều phụt cười.

Nhưng Tần Hoa Nguyệt cũng rất thích mái tóc dày của Ngu Từ, luôn luôn nói tócnhiều như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếuchia một phần choấy thì tốt, Ngu Từ thì sẽ an ủi nói: “Đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con ngốc nghếch, cho nên mới mọc mái tóc dày thế này, mẹ thông minh như vậy, tóc mỏng ít, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó là tượng trưng cho chỉ số thông minh cao.”

Sau khi nhuộm tóc xong lại tỉa mỏng một tầng tóc, thợ cắt tóc hỏi cô, “Sao lại nghĩ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắt tóc ngắn như vậy?”

cũng không biết tại sao, cười nói: “Chính muốn cắt.”

“Vậy xem ra thích tóc ngắn.”

Đúng vậy.

Nhưng nhắc tới, lần gần nhất cắt tóc ngắn đã cách đây mười năm.

Tần Hoa Nguyệt không thích cắt tóc quá ngắn, nói rằng cô không hợp cắt tóc ngắn, thật ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ yếu xử tóc ngắn rất phiền phức, Tần Hoa Nguyệt rất không hứng thú đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi làm tóc, sau đó cho đã trưởng thành cũng không nghĩ muốn cắt tóc ngắn.

Người ta đều nói cắt tóc ngắn rồi sẽ bị ghiền, Ngu Từ đã muốn, vậy thì liền cắt,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không muốn cứ sống mãi trong quá khứ, thể lần này chỉ nhất thời muốn cắt tóc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng thực chất sâu trong tiềm thức chính là muốn thoát khỏi cái bóng mờ.

Bắt đầu lại từ đầu.

Tóc cắt xong, ngay cả người phụ cũng phải thốt lên, cô giống như hoàn toàn lột xác vậy.

Từ hình tượng ngoan hiền nhu thục nữ, lập tức chuyển sang dáng vẻ gọn gàng nhẹ nhàng khoan khoái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấu chốt tóc cắt ngắn đi đã hoàn toàn để lộ ra cần cổ cao gầy xinh đẹp, cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người cao ráo lại thanh mảnh.

thật sự rất hài lòng với kiểu tóc này, thanh toán tiền, đồng thời ghi nhớ địa chỉ cửa tiệm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần tới sẽ quay lại gội đầu, cảm giác giá cả rất phải chăng, cho đã tăng giá vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rẻ hơn so với những nơi khác.

Khi ra khỏi tiệm cắt tóc cũng đã qua giờ cơm tối, quyết định ăn cái gần đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quẹo vào một tiệm bán đồ ăn vặt, mua một đống quà vặt, sau đó đón xe về nhà.

Vừa mới về tới cửa nhà, còn chưa kịp thay giày đã nhận được điện thoại của Ngu Chiêm Hành,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn cũng không nhìn, chỉ nhấc máy mở loa ngoài rồi đặt điện thoại sang một bên, vừa thay giày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa nói, “Gọi gì?”

“Gọi gì?” Ngu Chiêm Hành nâng cao giọng, kinh ngạc nói, “Chị với em lại dùng cái thái độ này sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngu Từ cảm thấy buồn cười, “Vậy chứ em còn muốn thái độ thế nào?”

Sau đóđổi giọng sang một loại nũng nịu, âm thanh khiến người khác sởn da gà: “Ôi, Ngu Chiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hành thân ái, em gọi điện cho chị, chị thật vui vẻ á…”

“…” Ngu Chiêm Hành trầm mặc một chút, Mạnh Hàm Vi đầu bên kia cười khanh khách.

Sau đó nghe thấy cậu nói, “Chị của anhphải người rất đáng ghét hay không?”

Ngu Từ thay dép đi trong nhà, cất giày vào tủ, cầm điện thoại lên nói với đầu dây bên kia: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Em chuyện gì? Không có chuyện thì tắt máy đây.”

Ngu Chiêm Hành vẫn tán nhảm với cô: “Có phải lúc nào chị cũng cảm thấy mỗi lần em gọi tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đềukiếm chuyện với chị?”

“Nếu không phải thì gì?” Ngu Từ cầm điện thoại đi vào trong nhà.

“Em ôn chuyện với chị một chút cũng không được sao?”

Ngu Từ liếc mắt, “Nói đi, rốt cuộc gọi chịchuyện gì, chị không rảnh nói nhảm với em.”

“Đi xem phim không?”

“Em bao?”

“Em bao.”

“Đi.” Ngu Từ vừa nói lập tức dừng lại một chút, cảnh giác hỏi, “Xem phim gì?”

Gần đây hình như khôngphim mới hấp dẫn cho lắm.

“Quỷ Phiến.”

Ngu Từ liếc mắt, “Em cứ nói đi, có phải Mạnh Hàm Vi muốn xem không.”

“Đúng,ấy nói đi càng đông càng vui.”

Ngu Từ lại liếc mắt, “Không đi.”

Nói xong thì cúp điện thoại luôn.

Không tới một phút sau, cậu lại gọi điện tới, “Chị.”

“Ừ.”

“Thứ bảy tuần này đi chơi không?”

“Em bao?”

“Chị muốn chia đôi với em cũng được.”

“Em bao chị đi ngay.”

“Vậy được”, Ngu Chiêm Hành cân nhắc một chút, chậm rãi nói, “Sáng thứ bảy, đi sớm một chút, tám giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rưỡi đi.”

“Tới chỗ nào?” Ngu Từ cảm thấy không ổn, “Em không thèm đến đón chị luôn?”

“Em cách nhà bao xa chứ, buổi sáng em không dậy nổi sớm đón chị đâu.”

“…” Ngu Từ nhất thời không muốn đi nữa, “Chị đi kiểu được, người ta còn khôngxe.”

Ngu Chiêm Hành: “Chị đón xe đến chỗ em.”

“Vậy thì đắt chết đi được.”

“Thế mới nói đó”, cậu miễn cưỡng nói, “Chị không thể một chút cũng không bỏ ra, một chút gánh vác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không, đúng không.”

Ngu Từ quẳng điện thoại đi.

Cô còn nói chuyện với Ngu Chiêm Hành nữa thì cô làm chó.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc