GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Diệp Thanh nghe xong thì như sét đánh ngang tai.

Cả thể bất động như tượng đá.

Vị trắc phi kia chàng có nghe qua đại khái,do An Khánh Đế ban hôn, chưa vào cửa đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị lục hoàng tử hắt hủi, từ trước đến nay không hề lộ mặt bất cứ buổi tiệc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà quyền quý nào, bái thiếp gửi qua cũng khônghồi âm,những quý tộc thế gia cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng mặn bao. Chỉ coi nhưchuyện trà dư tửu hậu những lúc nhàn rỗi.

Không ngờ người đó lại chính là Tô Y Điềm.

“Chuyện hôn nhân do hoàng thượng ban cho, mặc dù không tình cảm nhưng lại không thể kháng chỉ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng ta đã nói với lục điện hạ, sau một năm chúng ta sẽ hòa ly, để cho hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi tìm hạnh phúc của riêng mình. Mạnh tướng quân cũng đã hứa, sang năm khi ông về kinh sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầu xin hoàng thượng cho ta…”

Y Điềm hạ giọng nói: “Cho nênkhông hòa ly, thì ta cũng sẽ khiến Tiêu Cảnh Hoằng hưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thê. Kết cục của mối nhân duyên tệ hại này chỉ thể tan rã.”

Nói đến đây, Y Điềm ngẩng đầu lên nhìn Diệp Thanh: “Chuyện của ta Tiêu Cảnh Hoằng, hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chàng cũng nghe đến ít nhiều. Nếu chàng tin tưởng ta, nếu chàng không chê bai ta…”

“Diệp Thanh, xin chàng chờ đợi ta một năm được không? Sau một năm ta nhất định sẽ đường đường chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính đứng bên cạnh chàng.”

Diệp Thanh bao nhiêu năm nay đều độc lai độc vãng, càng không phải kiểu tài tử đa tình.

Nếu không thì cũng đã thiếp thất đầy nhà như những người cùng trang lứa, chẳng phải chịu cảnh phòng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẻ bóng thế này.

Căn bản Diệp Thanh chỉ một lòng sự nghiệp kiến quốc, không muốn bận tâm đến chuyện phong hoa tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguyệt ngoài kia, cho nên vẫn một bộ hờ hững, trong triều không ít người muốn kết thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia với nhà họ Diệp.

Người như chàng, đáng ra ngay khi nghe thấy những lời thổ lộ đầu tiên của Y Điềm thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải phất ống tay áo bỏ đi, chẳng hiểu sao chàng lại cứ ngần ngừ nấn ná, ánh mắt đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáu nhìn về phía nữ tử nhỏ nhắn lại luôn tỏ ra kiên cường, mặc kệ lời chê bai chế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giễu của người khác.

Y Điềm không thấy Diệp Thanh trả lời mình, nàng cũng biết những lời lẽ vừa nói ra quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức hoang đường, không một nữ tử nào triều đại này dám lớn mật như thế, một mặt thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dứt khoát hòa ly với phu quân hiện tại, một mặt thì hứa hẹn với tình lang trong tương lai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Không phải nam nhân đều vậy sao? Thậm chí họ còn chẳng thèm trưng cầu ý kiến của thê tử, ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức ép buộc vợ mình phải đồng ý cho việc tằng tịu trăng hoa của bọn họ như một chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đương nhiên.

Nàng đối với Tiêu Cảnh Hoằng không tình cảm, chỉ một thánh chỉ ban hôn đành rổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạp lại, đã không muốn dây dưa về sau, cũng thêm ra sức phân định khoảng cách với hắn, nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữ gìn tấm thân trong sạch như vậy, không việc phải hổ thẹn.

Nhưng việc nàng muốn sống cho bản thân với việc lôi kéo Diệp Thanh hai chuyện hoàn toàn khác nhau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Diệp Thanh đại trượng phu, thanh quan cần thiết cho triều đình mục ruỗng này, nàng không thể nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẩy chàng rơi xuống thần đàn.

Cho nên trong lòng Y Điềm đã mặc định sẵn mình sẽ bị Diệp Thanh từ chối.

Nàng không chờ Diệp Thanh trả lời, khuỵu gối thi lễ cáo từ rồi xoay lưng bước ra cửa.

Nhưng chưa kịp đi đến ngạch cửa, cổ tay đã bị giữ lại.

“Vinh Vương phủ… đó, nàng phải đã chịu nhiều ấm ức?”

Y Điềm nâng mắt nhìn chàng, lắc đầu: “Không đến nỗi, người đó cho ta chỗ che mưa che nắng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ ăn chỗ mặc, ta không thấy ấm ức, chỉ ta biết rõ, nơi đó không phải dành cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, nên sớm sủa rời đi.”

“Được, ta sẽ dọn sạch tiểu viện, mua một sào treo váy áo, vài hộp gỗ đựng trang sức, đóng thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chiếc xích đu, ngoài sân lại trồng một cây hoàng lan, chờ sang năm chào đón chủ nhân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dọn vào.”

Tô Y Điềm như không thể tin nổi, đôi mắt rưng rưng, ầng ậng nước, cuối cùng tách rơi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như những hạt trân châu trong suốt.

“Diệp Thanh, chàng không cần… không cần đâu…”

Nhìn thấy người thương rơi lệ, Diệp Thanh rối đến xoắn xuýt cả lên: “Nàng đừng khóc, sao lại khóc thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này…!”

“Diệp Thanh, chàng tốt như vậy,thiếp không xứng…” Y Điềm càng nói, nước mắt càng rơi như vỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đê.

“Ngốc quá, chỉ những tên mắtmới không nhận ra nàng tốt đẹp đến nhường nào. Nếu trách thì phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trách ông trời đố kỵ, không chịu cho ta gặp nàng sớm hơn, nếu không thì đâu ra nông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nỗi này.” Diệp Thanh xoa tóc Y Điềm, cố gắng dỗ dành nàng.

Những lời nói của chàng càng khiến Y Điềm một lòng muốn hòa ly.

Nàng siết lấy ống tay áo của chàng, hạ giọng: “Ta muốn viết một bức thư gửi cho Mạnh tướng quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13biên ải, kêu ông ấy mật về kinh một chuyến.”

Diệp Thanh trầm suy nghĩ: “Mạnh tướng còn đang trong cương vị, nếu xuất chỉ một chút thôi sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảnh hưởng đến nhiều người.”

Tô Y Điềm cắn môi: “Nhưng Mạnh Cẩn là người đã giao đấu với quân đoàn của Điền Chủng nhiều năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay, ông ấy thể biết bọn chúng dự tính cái gì. Nếu chỉ với sức lực của hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng ta, khó lòng thể điều tra đến nơi đến chốn, lỡ khi chiến loạn thực sự xảy ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 e rằng muốn ngăn chặn thì cũng đã muộn.”

“Huống chi, ta muốn nhờ Mạnh Cẩn xác thực lại lần nữa thân phận của tên kia.”

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ tại page Ổ Mèo Mụp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sữa.

Y Điềm tính toán như vậy cũng chẳng sai, Diệp Thanh hiểu được lo lắng của nàng, cuối cùng đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý, âm thầm phái thêm người canh giữ khu vực xung quanh tiệm vải và cửa ngõ của kinh thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là xác định được thời điểm tiếp theo tên phản loạn sẽ quay trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại tiệm vải, từ đó tìm hiểu xem món hàng bọn chúng giao dịch mật bên trong. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bởi không thể hỏi thẳng tiểu nhị của tiệm vải, cho nên mấy ngày sau đó Y Điềm chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể một mặt vung tiền mua hàng chỗ đó, tạo mối quan hệ thân thiết với tiểu nhị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong cửa hàng, mặt khác lại cho nha hoàn Xuân Nghi cùng Hách Tiếu Tiếu tức trựctiệm trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước đầu ngõ để quan sát người qua lại.

Không muốn Y Điềm lao tâm khổ tứ, Diệp Thanh đã điều thư đồng của mình cùng con trai của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quản sự trong phủ đến hỗ trợ. Nhóm người bọn họ phân chia nhau ra thăm rải rác từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu đường lớn vào trong con hẻm nhỏ này, bất cứ thứ khả nghi cũng không bỏ qua.

Trải qua hơn mười ngày, cuối cùng Y Điềm cũng nhận được tin báo nhìn thấy tên đó xuất hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần nữa cửa ngõ phía Tây.

Nàng cải trang cùng Du Liên lại tiếp tục mặt tại tiệm vải để đặt hàng một số lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn. đã quá quen thuộc, vừa nhìn thấy hai người, tiểu nhị đã ngoác miệng cười đến mang tai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đon đả kéo ghế cho nàng ngồi, lại lôi xuống một đống những cuộn vải mới nhất ra cho nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngắm nghía.

Chưa đến một tuần trà, tên kia đã xuất hiện, vẫn một thân hắc y, bộ râu quai nón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cói che nửa mặt, không nói gì, chỉ dựa vào quầy hất hàm với tiểu nhị.

Tiểu nhị theo bản năng chút sợ hãi, ngay lập tức buông việc đang làm trong tay, nhanh nhẹn chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến cánh cửa gỗ ngầm dưới cầu thang, lôi ra mấy cuộn vải được bọc kỹ càng đưa cho tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.

“Vẫn chỉ nhiêu đây?”

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ tại page Mèo Mụp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sữa.

Tiểu nhị gật đầu.

không nói thêm câu nào, cũng chẳng buồn kiểm tra lại, vác lên đi ra ngoài.

Đợi người khuất bóng, Y Điềm giả bộ hỏi: “Ngươi nói đó là vải hai da đúng không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đã đặc biệt như vậy sao không kêu chủ tiệm nhập thêm nhiều nhiều cho người khác, chỉ cung cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho mỗi vị khách kia không công bằng đâu. Ta cũng muốn nữa.”

Tiểu nhị bất lực nhún vai:” Cái này do ông chủ phụ trách, ta cũng hết cách rồi.”

“Thế này đi, ta cũng không muốn làm phiền ngươi, ngươi xemhôm nào đó hàng về, mở ra cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta xem một chút được không? Ta rất hứng thú với loại vải này.”

Nói đến đây, Y Điềm lại đặt thêm mấy miếng vàng lên bàn rồi cho nha hoàn Xuân Nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm hết toàn bộ số vải tiểu nhị lấy xuống, nháy mắt với y một cái.

Ngần ngừ một lúc, cuối cùng tiểu nhị cũng gật đầu, nói sẽ tìm hội choY Điềm nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tận mắt mẫu vải đặc biệt quý hiếm này của cửa tiệm.

Mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ cần chờ tên kia định kỳ xuất hiện, bọn họ sẽ tìm cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp cận xem thử huyền trong những cuộn vải hai da này là gì.

Mấy ngày qua bôn ba bên ngoài cũng đã mệt mỏi, Y Điềm không để ý mùa hạ đã sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kết thúc rồi.

Ban ngày khí hậu vẫn còn rất oi bức khó chịu, nhưng trời vừa sụp nắng đã bắt đầu thấy se © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 se lạnh. Hơi sương cũng lặng lẽ lan tỏa, thấm đẫm vào xương cốt, khiến thể con người trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên rệu rã.

Chiều nay, lúc Diệp Thanh ghé qua viện tử báo tin Mạnh tướng quân đã nhận được thư rồi, Y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Điềm nghe thấy tiếng ho húng hắng của chàng.

Hẳn là muốn bị cảm đến nơi rồi.

Vậy thì mình lại xuống bếp bồi bổ cho Diệp Thanh một phen.

Y Điềm vừa nghĩ vừa hớn hở nhảy chân sáo đến chỗ Đỗ Phi.

Lâu quá rồi nàng không ghé lại đây, Đỗ Phi cũng chút mong chờ.

Đinh thị không hay biết gì, nhìn thấy Tô Y Điềm chỉ giống như nhìn thấy túi bạc di động, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu liến thoắng một hơi, đến khi được Y Điềm nhét một thỏi bạc vào lòng bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới tươi cười rời đi.

“Lần này trắc phi tính làm món thế?” Đỗ Phi hào hứng hỏi.

“Để giải cảm, tốt nhất làm một bình trà chanh đào ngâm mật ong. Thêm một chén tào phớ nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường gừng thì còn gì bằng.”

“Đúng vậy, trắc phi quả người chu đáo.” Đỗ Phi thật lòng khen, những món này tuy dân nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều là nền tảng của việc ăn uống sức khỏe.

Chính ra khi trong người không khỏe nên ăn uống nhẹ nhàng thanh đạm như vầy mới là tốt nhất, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tránh những sơn hào hải vị, nhân sâm ngàn năm mới đỡ tình trạng hỏa vượng khí huyết.

Nghĩ đến đây, trong lòng càng cảm thấy lục điện hạ có phúc khí, cưới được thê tử tốt nhường này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tiêu Cảnh Hoằng từ lúc ngồi chơi cờ cùng An Khánh Đế đã nhảy mũi mấy lần, thiết nghĩ mấy hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay đương lúc chuyển mùa, khí trời thay đổi, thể chút theo không kịp với thời tiết bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài chuyện đương nhiên, trong triều đãmấy vị cựu thần lớn tuổi ngã bệnh, bản thân hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đã nhiễm cảm nhẹ.

Thấy vậy, An Khánh Đế phất tay cho Tiêu Cảnh Hoằng trở về nghỉ ngơi, hôm sau cũng không cần phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thượng triều, tấu sớ ông sẽ để cho tổng quản nội thị đích thân đưa đến Vinh Vương phủ.

Tiêu Cảnh Hoằng cũng không cố gắng thể hiện, ngoan ngoãn hồi phủ.

Cổ họng chút ngứa ngáy, tiếng ho khe khẽ vang lên khiến Hà quản gia chú ý, hăng hái đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên vuốt m.ô.n.g ngựa cùng Chung ma ma.

“Điện hạ không khỏe chỗ nào? Có cần mời đại phu đến chẩn mạch không?”

Tiêu Cảnh Hoằng lạnh lùng phất tay, hắn còn chưa đến nỗi yếu nhược như vậy.

Như nghĩ đến chuyện gì, Chung ma ma lên một tiếng: “Đi, đến phòng bếp lấy trà chanh đào ngâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mật ong lên đây cho điện hạ nhuận giọng.”

Trực nhìn Chung ma ma cuống quýt phân phó nha hoàn bên cạnh, buột miệng nói: “Chung ma ma không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hổngười hầu hạ điện hạ từ lúc còntrong cung, ngay cả chuyện này cũngthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đoán trước được để chuẩn bị món trà chanh đào ngâm mật ong.”

Nhưng khi Đinh thị hốt hoảng chạy đến bẩm báo, mọi người mới ngã ngửa.

“Trà… không thấy trà chanh đào ngâm mật ong ở trong phòng bếp, cả nồi tào phớ nóng hổi với nước đường gừng cũng không còn…”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc