GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chung ma ma không hài lòng nhìn bộ dạng hớt ha hớt hải của Đinh thị, trừng mắt quát khẽ: “Ăn nói cho cẩn thận, cái gì mà không thấy cơ chứ?”

Đinh thị ấp úng nói: “Nô tỳ không tìm thấy trà chanh đào mật ong tào phớ nước đường gừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong bếp…”

“Sao lại không có? Sáng nay ngươi đã nói thế nào chứ?” Chung ma ma nổi giận.

“Rõ ràng… ràng tỳ nhìn thấy ta vào phòng bếp nấu nấu nướng nướng…” Cho nên ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới không nhịn được được cười cợt chế giễu nàng với Chung ma ma.

quản gia sốt ruột đi ra ngoài cửa hỏi: “Sao thế, trà chanh đào mật ong đâu rồi, mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn còn chưa bưng lên đây cho điện hạ dùng chứ?”

Chung ma ma sầm mặt, liếc xéo Đinh thị đang run rẩymột bên: hạ giọng đáp: “Ta lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sai người đến phòng bếp làm ngay.”

“Không phải nói sẵn rồi ư? Bây giờ mới nấu thì phải đợi đến bao giờ điện hạ mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể dùng?” Trực lớn tiếng bực bội.

Đừng nhìn Trực suốt ngày tươi cười nịnh nọt, ông ta xuất thân chính quan nội thị dưới trướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại thái giám của An Khánh Đế, được chính hoàng thượng chỉ định theo hầu Tiêu Cảnh Hoằng sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẫu phi của hắn mất, bất cứ nhất cử nhất động của gia nhân trong phủ đều không qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được đôi mắt tinh tường của ông ta.

“Dám ăn vụng trong Vinh Vương phủ, các ngươi đúng chán sống.”

Đinh thị sợ mất mật, vội quỳ xuống đất, ào ào kể hết: “Nô tỳ không dám, cái đó… sáng nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắc phi xuống phòng bếp muốn làm một bình trà chanh đào ngâm mật ong, còn nấu một nồi tào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phớ nước đường gừng nhỏ. Đỗ Phi làm chứng, hắn trông coi phòng bếp, còn đứng bên cạnh phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giúp một tay. Cho tỳ mười gan nô tỳ cũng không dám ăn vụng đồ dành cho điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ…”

“Hóa ra do trắc phi làm à?”Trực ẩn ý nhìn về phía Chung ma ma và Đinh thị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ràng muốn cướp công của người khác mà.

Thật uổng cho lời khen ngợi của ông ta lúc nãy.

“Ngươi nói, những thứ đó do trắc phi làm, bây giờ toàn bộ đều không thấy đâu?”

Trực còn chưa kịp lên tiếng, đằng sau bức bình phong đã vang lên âm thanh trầm khàn lạnh lẽo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của nam tử.

“Vinh Vương phủ lại tồn tại một con chuột nhắt gan lớn như vậy…” Tiêu Cảnh Hoằng hừ lạnh một tiếng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra hiệu cho Thương Liễu: “Đi đến phòng bếp điều tra một chuyến cho ta.”

Chỉ vài món lặt vặt, bình thường Tiêu Cảnh Hoằng sẽ không chấp nhặt với đám hạ nhân trong phủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng nghe nói là doY Điềm làm cho mình, không hiểu sao hắn lại cảm thấy tức giận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn làm cho ra lẽ chuyện này.

Thương Liễu nhận lệnh, rất nhanh đã quay trở lại, kéo theo Đỗ Phi.

Đinh thị vừa thấy y liền nhào lên mắng chửi không thương tiếc: “Ngươi dám ăn vụng đồ của trắc phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm cho điện hạ, thật đáng chết.”

Đỗ Phi ngẩn người, vội vàng xua tay: “Định thị, ăn bừa chứ không được nói bừa đâu đấy. Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm sao lại ăn vụng được chứ, oan uổng quá.”

“Thế tại sao trà chanh đào ngâm mật ong tào phớ mà trắc phi làm sáng nay lại biến đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu mất? Không phải ngươi thì còn ai vào đây nữa chứ.”

Trực quản Vinh Vương phủ rất nghiêm, đây lần đầu tiên trong phủ bị mất trộm, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ rẻ mạt chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Đỗ Phi không chịu được khi bị đổ oan, gân cổ cãi lại: “Thịt thà mắm Vương phủ ê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề như vậy, ta cũng là đầu bếp, cầnphải ăn trộm những thứ đó, nếu thích thì tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta cũng thể làm được mà. Huống chi những món đó ta cũng đã thưởng thức qua, do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính trắc phi ban cho, cầnphải thèm thuồng đến mức ăn trộm chứ.”

“Ngươi nói ngươi đã thưởng thức qua những món kia?” Tiêu Cảnh Hoằng nhợt nhạt hỏi.

Đỗ Phi ôm quyền thành thật khai báo: “Bẩm điện hạ, đúng vậy. Bởi tài luôn ở bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỗ trợ cho nên ngẫu nhiên sẽ được trắc phi để dành cho một phần. Sau khi hoàn thành, trắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phi đều bỏ vào tráp và bình đựng mang theo rời đi, không để lại trong phòng bếp.”

Lúc này Chung ma ma lại lẩm bẩm: “Nhưng cũng không thấy ta mang những thứ này về Cẩm Tú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viện mà…”

Vậy điều này chứng tỏ, Y Điềm làm những thứ này cho người khác, không phải cho hắn.

Nghĩ đến đây, Tiêu Cảnh Hoằng cảm thấy m.á.u nóng vọt lên đến đỉnh đầu, ngón tay không nhịn được bóp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nát góc bàn gỗ hoa lê.

“Ngươi đi nghe ngóng xem thời gian vừa qua trắc phi đi đâu, làm gì.”

Thương Liễu gật đầu, lắc mình một cái lại biến mất vào trong màn đêm tối đen bên ngoài.

Một bản ghi chép tường tận được đặt lên bàn.

Tiêu Cảnh Hoằng chống cằm, thẩm từng chữ một.

Hóa ra Y Điềm cũng bạn ở Đế Kinh.

Người này mua một ngôi nhà gần Đô Sát Viện.

Đây cũngnơi Y Điềm thường hay "tình cờ" gặp gỡ Diệp Thanh.

Tiêu Cảnh Hoằng nhớ mình đã nói rấtràng với Y Điềm.

Tránh xa Diệp Thanh ra.

Vậy mà nàng lại cố tình không nghe hiểu lời hắn nói.

Tiêu Cảnh Hoằng vò nát tờ giấy, trong mắt một mảnh sương lạnh đến gai người.

Hai người bọn họ đã thân thiết đến mức nào rồi?

Thời gian qua vẫn thường xuyên gặp nhau chứ?

Cả những món điểm tâm trà kia, nàng làm cho hắn đúng không?

Hàng vạn câu hỏi cứ xoay vần trong đầu khiến cơn phẫn nộ lan tràn khắp toàn thân.

“Đến Cẩm viện.”

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa.

***

Trà chanh đào mật ong đúng hiệu nghiệm. Diệp Thanh uống ba hôm cổ họng đã thông thoáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịu nhẹ hẳn.

Y Điềm vui lắm, nhớ đến dáng vẻ nho nhã cùng lúm đồng tiền mờ nhạt bên trái của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chàng mà mãi đến nay mới chỉ một mình mình được nhìn thấy, nàng lại không nhịn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn bay đến gặp chàng ngay lập tức.

Lúc Tiêu Cảnh Hoằng đến nơi, đập vào mắt hắndáng vẻ ôm tráp cười đến ngớ ngẩn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm.

Từ lúc gặp nhau trấn Thạch Đầu đến nay, Tiêu Cảnh Hoằng chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt tươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tắn rạng rỡ của nàng dành cho hắn chứ đừng nói đến một nụ cười thật lòng.

Sự khó chịu đang gặm nhấm dần dần trong tâm can, dưới sự áp chế của hắn, giờ đây dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tiêu Cảnh Hoằng không để Mẫn Nhito đến lần thứ hai, lập tức cho Thương Liễu và Thôi Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lôi hết toàn bộ người ra ngoài, tự mình đi vào bên trong, ngồi xuống đối diện với Tô Y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Điềm.

Từ lúc Mẫn Nhi hốt hoảng la lênngoài cổng viện cho đến khi Tiêu Cảnh Hoằng an vị trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đệm mềm, Tô Y Điềm vẫn còn chưa nhận ra hắn đã xuất hiện trong Cẩm viện.

Choang!!!

Tráp gỗ, bình nước cùng toàn bộ trà cụ hoa để trên bàn bị chường chưởng đánh rơi xuống đất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Y Điềm giật mình, lúc ngước mắt lên nhìn, đối diện gương mặt tràn đầy phẫn nộ như Diêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vương địa ngục.

“... Điện hạ.”

“Đang làm ngẩn người thế? Ta đã ngồi đây từ đời nào đến bây giờ ngươi mới phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện ra?” Tiêu Cảnh Hoàng châm chọc nói.

Y Điềm với tay muốn nhặt lấy tráp gỗ và bình nước lại bị Tiêu Cảnh Hoằng một tay đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gãy.

“Ngài làmthế?” Y Điềm chút không vui. Những thứ này đều vật dụng nhân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng mang vào Vinh Vương phủ. đã xác định không muốn dính líu đến nơi này, những tháng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống đây, nàng tuyệt không đụng vào đồ đạc của hắn chỉmột món cỏn con.

Những thứ không có, Y Điềm sẽ dùng bạc để đổi lấy.

Cho nên tự nhiên duyên cớ đồ đạc của mình bị người ta phá hỏng,Y Điềm nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể chịu được.

Tiêu Cảnh Hoằng nhướng mày nhìn Y Điềm, ánh mắt tràn ngập sự khiêu khích khinh miệt: “Thứ đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rẻ tiền này, còn dám xuất hiện trong vương phủ của ta.”

Y Điềm cười lạnh: “Đúng không xứng, nếu vậy chi bằng điện hạ ban cho dân nữ một biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viên bên ngoài, để tránh cả người lẫn vật làm bẩn mắt ngài, được không?”

Tiêu Cảnh Hoằng híp mắt, khóe môi trễ xuống biểu thị cho sự không hài lòng.

“Ngươi thấp kém như vậy, nên lấy làm vui mừng khi được gả vào Vinh Vương phủ, không ta, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh nhìn thôi đám người đó cũng không thèm quăng cho ngươi…”

Vừa nói, Tiêu Cảnh Hoằng vừa đứng dậy đá văng tráp gỗ ra ngoài, nứt toác: “Nghĩ cho kỹ, rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta, không có thân phận trắc phi này, ngươi có thể an ổn ở lại kinh thành này không?”

Truyện thuộc về Đây Là Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Ổ Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa.

Y Điềm mím môi, không muốn cãi lại hắn.

Hôm nay Tiêu Cảnh Hoằng đột nhiên đến đây phát điên đập phá mọi thứ, nàng lo lắng không biết hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã nhìn ra được cái gì, chỉ đành im lặng cho qua cơn cực này.

Hài lòng nhìn đống đổ nát dưới chân mình, Tiêu Cảnh Hoằng phất tay cho Trực Chung ma ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi vào.

“Đổi hết toàn bộ đồ đạc trong Cẩm viện đi. Mang những thứ ta căn dặn vào đây.”

Thương Liễu nhanh chóng xuất hiện cùng với một cái tráp đỏ làm bằng gỗ hồng ngà cực kỳ quý hiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một bình nước da thượng hạng.

“Dù sao ngươi cũng trắc phi của bổn vương, làm tròn bổn phận của thiếp thấp trong phủ cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện đương nhiên, phải không?”

Nói xong, Tiêu Cảnh Hoằng quay sang Chung ma ma Trực đang cúi đầu đợi lệnh: “Từ ngày mai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỗi ngày các người phải hỗ trợ trắc phi chuẩn bị tràđiểm tâm, sau đó bỏ vào tráp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gỗ dâng đến Tích Chỉ Trai cho ta, không được thiếu một ngày. Nếu trắc phi không hoàn thành xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì không được rời khỏi phủ nửa bước.”

Y Điềm không ngờ Tiêu Cảnh Hoằng lại yêu cầu nàng điều này, kinh ngạc đến mức hốc miệng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Cái này… phòng bếp đã Đỗ Phi Tào phụ phụ trách rồi, còn cần đến dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ nữa. Tay chân dân nữ vụng về, những món ăn quê mùa kia khẳng định khó thể hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẩu vị vàng ngọc của điện hạ.”

Tiêu Cảnh Hoằng cười khẩy: “Cũng không phải chưa ăn bao giờ, lochứ. Huống chi sơn hào hải vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu ngày đã khiến ta chán ngấy, một chút rau dưa đạm bạckhi lại ngon miệng hơn…”

Nói đến đây, Tiêu Cảnh Hoằng ghé đến sát bên sườn mặt của Y Điềm, hạ giọng thì thầm: “Hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tài nghệ nấu nướng của ngươi chỉthể để cho Diệp Thanh thưởng thức, còn ta thì không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được?”

“Tô Y Điềm, cho tương lai định sẵn ngươi sẽ bị ta vứt bỏ như chiếc giày rách nhưng hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại ngươi vẫn trắc phi của Vinh Vương phủ, nhớ kỹ điều này.”

“Tránh xa Diệp Thanh ra, đừng để ta phải xuống tay với các ngươi.”

Tiêu Cảnh Hoằng nói xong cũng chẳng thèm lưu luyến thêm nữaquay đầu bỏ đi.

Chỉ còn mỗi Tô Y Điềm đứng sững như trời trồng, trong lòng dấy lên ngọn lửa bồn chồn lo lắng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc