GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dạo gần đây, Diệp Thanh cảm thấy Tô Y Điềm dường như có chút khác lạ so với những lần gặp trước.

Chotrước đây hai người gặp nhau đều giữ lễ, nhưng Tô Y Điềm luôn niềm nở hào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hứng khi nhìn thấy mình, thậm chí Diệp Thanh còn hồ nhận ra sự trông đợi ngưỡng vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ nàng trong những câu chuyện phiếm của hai người.

Chỉ vài ngày không ở kinh thành, khi trở lại, thái độ của nàng đã thay đổi.

Y Điềm không còn vui vẻ khi nhìn thấy chàng, thậm chí vẻ mặt còn đượm phần lo lắng, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không muốn nói cố tình tránh né.

Thời gian quen biết không dài, hai người cũng chưa đến mức gọitri kỷ nhưng Diệp Thanh lại rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hưởng thụ không khí an yên mỗi lần bên cạnh Y Điềm.

Bởi vậy khi thấy thái độ Y Điềm thay đổi, Diệp Thanh vừa buồn vừa giận, nhưng lại không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên tiếng gặng hỏi nàng.

Chàng tự cảm thấy giữa hai người chưa bất kỳ ràng buộc hứa hẹn chính thức nào, bản thân không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyền yêu cầu Y Điềm phải đối xử tốt với mình.

Về phía Y Điềm nàng cũng đang lâm vào tình trạng bất an.

Hiện nay, chỉ còn mỗi Đô Sát Viện thế trung lập. Cả Tiêu Dật và Tiêu Cảnh Hoằng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hướng mắt về phía Diệp Thanh với mong muốn thay đổi cán cân đang vị trí cân bằng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm nàng không thể rơi vào vũng lầy này được, càng không thể khiến Diệp Thanh vạ lây, trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành một điểm yếu để khiến chàng thất thế, trở thành tấm bia cho người ta công kích.

Cho nên tốt nhất giữ khoảng cách nhất định, không thể để mọi người phát hiện ra mối quan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tấm lòng của mình dành cho đối phương.

Mỗi người đều tâm sự riêng, khiến Du Liên giữa cũng không biết làm sao, chỉ đành ngậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngùi thở dài tiếc nuối.

Không muốn trưng ra bộ mặt ê suốt ngày,Y Điềm bắt buộc mình phải thật bận rộn.

Nàng muốn nhanh chóng phát triển xưởng thêu, cho nên đã lôi kéo Du Liên cùng nha hoàn Xuân Nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới được mua về đi dạo phố chợ một vòng.

Sau khi ghé qua những tiệm vải nức tiếng nhất Đế Kinh, nhóm ba người Y Điềm, Du © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Liên nha hoàn Xuân Nghi cũng thấm mệt, muốn tìm một tiệm trà nước mát mẻ nằm trong hẻm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ để nghỉ chân.

Đột nhiên một biển hiệu nhỏ xiêu vẹo đập vào mắt Y Điềm khiến nàng chú ý.

Ồ, ở nơi ngõ nhỏ vắng vẻ này cũng một tiệm bán vải vóc lụa sao?

Y Điềm chút mò, nhanh chóng lôi kéo hai người đi vào.

Trong tiệm không khách, tiểu nhị nằm ngủ gục trên quầy, còn ông chủ nghe tiếng bước chân cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buồn nhấc mi lên, một bộ thờ ơ hờ hững ôm lồng chim đi ra phía sân sau.

Chà, trên đời nàyngười mở tiệm buôn bán không thèm chào mời khách luôn.

Tô Y Điềm hứng thú quan sát một vòng, sau đó lên mặt bàn gọi tiểu nhị dậy.

Khác với thái độ không quan tâm của ông chủ, tiểu nhịvẻ rất phấn khích khi nhìn thấy khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới.

“Quý khách muốn mua gì, đừng nhìn bổn tiệm nhỏ như vậycoi thường, tất cả những loại vải bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy chúng tôi đều cả, thậm chí ở đây còn những mặt hàng đặc biệt, cam đoan không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể tìm thấy bất kỳ cửa tiệm vải nào kinh thành.”

Y Điềm gật gù, vuốt ve những khúc vải quen thuộc được tiểu nhị bày ra trước mặt, thuận miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi: “Vậy ngươi cho ta xem đi, cái gọi hàng đặc biệt của tiệm ý. Nếu ưng bụng, tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạc không thành vấn đề.”

Tiểu nhị hớn hở leo lên bậc thang, miệng liến thoắng: “Quý khách quả người tinh tường.”

Trong lúc chờ đợi, Y Điềm nhàn nhã ngồi xuống ghế gỗ trong góc, tự tay rót mấy chung trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho ba người bọn họ.

Cánh cửa gỗ vang lên âm thanh kẽo kẹt, mành trúc che nắng cũng được vén lên.

Một nam nhân vai hùm lưng gấu, hàm râu quai nón đen xì, đội cói che đến mắt bước vào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng vừa khàn vừa sét như chum đồng bị kéo trên mặt đất.

không nói nhưng tiểu nhị vừa nhìn thấy đã vội vàng nhảy xuống đất, cuống quýt nói: “Xin chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chút, chờ một chút.”

Sau đó vội vàng gạt nhóm Y Điềm qua một bên, gấp rút đi về một cánh cửa chìm trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 góc cầu thang, ôm ra mấy khúc vải lạ mắt.

Tên mới đến không hề kiểm tra hàng, chỉ mở miệng hỏi: “Đợt này chỉnhiêu đây?”

Tiểu nhị rối rít gật đầu, vẻ mặt chút sợ sệt: “Đúng vậy, chỉ nhiêu đây.”

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa. Likefollow để ủng hộ Mèo nhé.

vẻ không vui, hừ một tiếng rồi quấn toàn bộ trong lớp vải đen, nhanh chóng rời đi.

Tiểu nhị vừa thở phào một hơi nhẹ nhõm, chợt vị khách nữ từ nãy đến giờ ngồi trong góc thưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trà đột nhiên bật dậy, vẻ mặtchút kỳ quặc.

“Cái kia... người vừa rồi là ai thế? Khách quen của tiệm vải này à?”

Tiểu nhị gật đầu, sau đó nhìn quanh một vòng, đảm bảo không ai khác đây thì mới ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ thần ghé sát đầu lại thì thầm: “Là khách do đích thân ông chủ giao cho ta. Trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dáng vẻ bặm trợn của hắn ta, vậy lại rất thích mua vải về may đồ thêu thùa, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào cũng không thể tin nổi, phải không?”

Y Điềm cầm quạt che nửa mặt, gật đầu: “Quả vậy… Khúc vải người đó mua loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế, ta không thấy ngươi trưng trên kệ.”

Nghe đến đây, tiểu nhị chút ngần ngừ không muốn nói,Y Điềm ra hiệu, cho nha hoàn Xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nghi lấy hết chỗ vải trên bàn, rồi đặt mấy miếng vàng vào trong tay y, nói nhỏ: “Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giấu ngươi, tangười quen trong hoàng cung, đang muốn chen một chân vào vị trí nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Thượng phục cục, cho nên muốn gom hết toàn bộ những loại vải đặc biệt nhất, làm thành thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phẩm dâng lên, hy vọng được chọn…”

Nói đến đây, nàng ngừng lại, dáng vẻ hào phóng: “Nếu đạt, không chỉ đặt hàng dài hạn, phần thưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể thiếu.”

Tiểu nhị cân nhắc một hồi, cuối cùng cũng chịu mở miệng: “Ta thấy nương tử ăn nói lễ độ, dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ quý khí, cũng muốn hợp tác một phen. Nói không phải khoe chứ, kiếm khắp cái đất Đế Kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này cũng không tìm được cửa hàng vải thứ hailoại vải đó…”

“Loại vải này gọi vải hai da, tức hai mặt vải đều họa tiết khác biệt, dùng thủ thuật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dệt thêu khác biệt hoàn toàn để tạo ra. Cũng chỉ có ông chủ của ta mới biết được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguồn gốc nơi cung cấp. Bởi tính chất quý hiếm của nó, vải này không được bán tùy tiện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ những người được ông chủ chỉ định mới được lấy vải này.”

Y Điềm nhíu mày, những ngón tay trong ống tay áo siết chặt đến mức trắng bệch.

“Vậy người kia mua được vải, cũng khách của ông chủ nhà ngươi?”

“Đúng vậy, hiện tại toàn bộ vải hai da được chỉ định chỉ bán cho người đó, cho nên rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn giới thiệu cho nương tử nhưng ta đành hết cách.” Tiểu nhị ra vẻ bất lực nhún vai.

Truyện thuộc về Đây Là Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa. Like follow để ủng hộ Mèo nhé.

Y Điềm không hết hi vọng, hỏi thêm: “Ta chỉ muốn nhìn thử một lần, thế được không?”

“Tiếc quá, vị khách kia đã lấy hết rồi, hiện tại cửa tiệm không mẫu cho nương tử xem.”

Y Điềm hơi thất vọng, ra sức nài nỉ: “Khi nào thì hàng đó lại về nữa vậy?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tiểu nhị khó xử nói: “Thực lòng ta không biết, chỉ ông chủ mới chuyện này, mỗi khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hàng về, ông ấy sẽ tự tay sắp xếp vào kho riêng dặn ta đưa số hàng đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho ai. Cho nên không thể giúp được nương tử rồi.”

Những cần hỏi đã hỏi,Y Điềm không nấn nữa, vội vàng ra hiệu cho Du Liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Xuân Nghi trở về trước, còn mình vội vàng chạy đến Đô Sát Viện tìm Diệp Thanh.

Y Điềm không bao giờ thể quên được gương mặt dữ tợn của đám phiến quân phản loạn Điền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chủng ngày đó Biện Thành.

Điền Chủng đã c.h.ế.t nhưng vẫn còn một bộ phận lính bại trận chạy thoát khỏi cuộc càn quét của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu Cảnh Hoằng.

vừa rồi nàng nhìn thấycửa tiệm vải chính một người trong số đó.

Nếu Y Điềm nhớ không lầm, hẳn là tên phó tướng luôn đi theo saungựa của Điền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chủng.

Bọn chúng đã trốn được đến kinh thành, còn ngang nhiên trà trộn vào đây để thu mua vải vóc, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn phải một mục đích nào đó.

Chuyện này cùng nghiêm trọng, không thể chần chừ.

Diệp Thanh đang vùi đầu bên mớ sổ con của Đô Sát Viện, bên ngoài lính gác chạy vào báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáo một nữ tử họ tìm gặp, trong lòng vui mừng khấp khởi.

Đã lâu rồi Y Điềm không chủ động đến tìm chàng.

Diệp Thanh vội vàng dọn dẹp thư án, chỉnh trang lại y phục rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

Để không làm ảnh hưởng đến Diệp Thanh,Y Điềm chọn một nhã gian nhỏ của tửu lầu gần đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa. Like follow để ủng hộ Mèo nhé.

Diệp Thanh đang cố kiềm nén khóe miệng cong cong của mình, cửa bật mở, nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13bộ dáng sợ hãi đến run rẩy của Y Điềm thì giật mình.

“Nàng… chuyện ư? Cảm thấy không khỏe chỗ nào? Ta sẽ gọi Hồ đại phu…!” Diệp Thanh cuống quýt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi.

“Không, không cần đâu.”Y Điềm giữ c.h.ặ.t t.a.y áo của chàng lại, giọng hổn hển: “Ta tốt lắm chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút chuyện muốn nói với chàng.”

Thấy thần sắc ngưng trọng của Tô Y Điềm, Diệp Thanh nghiêm trang ngồi xuống, chuyên chú lắng nghe.

“Chuyệnnhư vậy…!”Y Điềm cố gắng kể lại tường tận, từ trận công thành ở Biện Thành đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc đụng mặt cửa tiệm vải vừa rồi.

“Nàng chắc chứ?” Diệp Thanh trầm giọng hỏi lại.

“Chắc chắn, ta đã trên tường thành cùng quân línhMạnh tướng quân suốt bảy ngày, không thể nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận sai được.” Y Điềm gật đầu.

“Chuyện này cùng hệ trọng, trước khi điều tra ràng, không thể để lộ cho bất kỳ ai biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.”

Y Điềm đồng ý với câu nói này của Diệp Thanh.

Cuộc cạnh tranh đế vị đang diễn ra ngày càng khốc liệt, lại thêm vụ phiến quân phản loạn đã thâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhập vào kinh thành, nếu để lộ ra, nhỡ bứt dây động rừng, chiến tranh đẫm m.á.u điều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể tránh khỏi.

Huống chi, hai người họ cần tìm được ẩn đằng sau những tấm vải hai da kia, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người cung cấp cho bọn chúng.

Một khi đã dính líu đến người của Đế Kinh, chuyện g.i.ế.c người diệt khẩu điều đương nhiên, cho© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm là người của Vinh Vương phủ cũng khó bảo toàn tính mạng.

Đấy chưa kể, nàng chỉ kẻ có tiếng mà không miếng, quý tộc thế gia kinh thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng ai không biết vị trắc phi của Vinh Vương phủ là người hình trong mắt lục hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tử.

“Triều đình rối ren, quan lại chia kết phái, nếu không cẩn thận, mất mạng như chơi.” Diệp Thanh càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ càng sợ: “Vậy nàng còn liều lĩnh chạy đến đây báo tin cho ta, nàng thật là… khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta phải nhìn bằng một con mắt khác.”

Câu cuối cùng vừa như quở trách, lại như ủi an vỗ về.

Y Điềm mím môi, nhí nói: “Bởi vì, trong lòng ta chỉ tin tưởng mỗi một mình Diệp đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân…”

Diệp Thanh trừng mắt: “Nàng… nói cái gì?”

Y Điềm hít một hơi thật sâu, quyết định không giấu giếm nữa: “Chỉ cần nghĩ đến chàng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh, ta sẽ không thấy sợ hãi. Diệp đại nhân yêu dân như con, chàng chắc chắn sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc kệ chuyện này, càng không cường quyền đớn hèn yếu nhược, cho nên chàng chắc chắn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo hộ cho ta. Ta tin tưởng chàng, chuyện gì cũng sẽ nói với chàng.”

Đây coi như là lần đầu tiên Y Điềm thẳng thắn nói lòng mình khiến Diệp Thanh ngớ người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nụ hoa trong tim như được nuôi dưỡng, dần dần nở bung mạnh mẽ.

Khóe môi thức cong lên, những ngón tay hết duỗi ra co lại, cho thấy Diệp Thanh đang cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kích động.

Còn bằng chuyện chàng thích một người trùng hợp người đó cũng đặt chàng trong tim.

Chỉ niềm vui chưa được trọn vẹn, bởi Y Điềm quyết định thành thật thêm một chuyện nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Diệp Thanh.

Rằng nàng chính là vị trắc phi mới cưới bị hắt hủi của lục hoàng tử Tiêu Cảnh Hoằng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc