GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đã quyết là làm, sau khi bàn bạc cả một ngày trời, Tô Y Điềm đưa một số bạc cho Du Tú Liên, nhờ nàng ấy tìm kiếm một gian nhà để mở xưởng may thêu ở kinh thành.

Biết được Y Điềm và Du Liên muốn khởi nghiệp, Diệp Thanh không nề tìm người quen giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỡ mình về chuyện khế ước đất đai, nơi nào giá tốt, khung cảnh thanh tịnh đều cho thư đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghé qua đặt vấn đề một lượt.

Chuyện nhà chồng của Du Tú Liên cũng đến hồi ngã ngũ, nàng ấy bao nhiêu năm tần tảo lo lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho bọn người hút m.á.u đó ra sao, hàng xóm xung quanh ai cũng đều thể chứng thực

Cho nên Hách Quần hưu thê không do, ngoài ý đồ muốn sủng thiếp diệt thê, còn vướng vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tội bạo hành thê tử, bỏ rơi con cái, không chỉ phải trả lại của hồi môn cho Du © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Liên, còn phải bồi thường thêm cho nàng ấy hai mươi lượng bạc, nếu không sẽ bị phạt tù hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm.

Một nhà Hách Quần sợ hãi, vội vàng bán nhà trong đêm để kịp đưa số bạc ấy cho Du © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Liên, không nhà không cửa, không công ăn việc làm, nữ tử phong trần kia nào thèm lại, liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay về Vạn Xuân Lầu. Hách Quần chỉ đành dắt díu hai ông già cùngem chồng lười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biếng trở về quê làm ruộng.

Bởi vậy Du Liên cũng thêm một ít bạc đóng góp cho cửa tiệm sắp tới.

Gian nhà này do một người quen của Diệp Thanh giới thiệu,nép mình trong ngõ nhỏ nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nằm trên trục đường chính của phố thị hướng ra chợ trung tâm, lại không xa phủ nha của Đô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sát Việnbao, Y Điềm và Du Liên rất ưng ý, ngay lập tức dọn vào.

thân phận đặc thù, Y Điềm không dám quá mức rêu rao bên ngoài, chuyện tuyển thợliên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hệ với khách hàng đành để cho Du Tú Liên phụ trách, còn nàng sẽ nhận nhiệm vụ sáng tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẫu thêuhoa văn mới mẻ cho cửa tiệm.

Mọi chuyện sắp xếp đâu vào đấy, xưởng may thêu rất nhanh sẽ thể khai trương.

Mấy hôm nay Diệp Thanh việc phải đi đến quân doanh ngoại thành một chuyến cho nên Y Điềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự thuê kiệu về phủ.

Kiệu gỗ lắc một đoạn đường dài, Tô Y Điềm ngồi bên trong chút sốt ruột liền thò đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra ngoài, nhìn thấy cảnh vật xung quanh lạ lẫm vội vàng giãy dụa hét lớn.

Hai tên hộ vệ mặt mũi lạnh lùng như hắc bạch vô thường nơi âm tào địa phủ vén mành kiệu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khom lưng tỏ vẻ cung kính, nhưng lời lẽ ngang ngược càn quấy, không hề cho Y Điềm© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội phản đối.

“Chủ tử của bọn ta muốn thăm hỏi Vinh trắc phi một chút, mong Vinh trắc phi bớt chút thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để đến Đông Cung làm khách.”

Đâylần đầu tiên nàng đặt chân đến Đông Cung, địa bàn của Tiêu Dật.

Hắn dường nhưchút mất kiên nhẫn, ánh mắt sắc như d.a.o khó chịu nhìn về phía sân đình trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền sảnh.

Nhưng khi dợm thấy bóng dáng lẻ loi của Y Điềm bước vào, gương mặt lại trở về dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân hậu khoan thai đầy giả tạo.

“Em dâu đã đến rồi.”

Tiêu Dật cười nửa miệng, tự tay châm trà cho Y Điềm đang rụt cổ lo lắng e phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối diện.

“Thần thiếp tham kiến Thái Tử.”

“Người một nhà, đừng khách sáo.” Đôi mắt xếch hẹp dài híp lại, như con rắn độc đang đánh giá con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mồi.

“Không biết Thái Tử gọi thần thiếp đến đây có chuyện chi cần dạy bảo.” Y Điềm không dám lỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mãng, chỉ thể cẩn thận mở lời.

“Ngươi biết đấy, Thái tử, bận rộn trăm bề, từ lúc hai người thành thân đến giờ vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lần gặp gỡ thăm hỏi cuộc sống hôn nhân của đệ muội thế nào, trong lòng không khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áy náy.” Tiêu Dật vẻ mặt ôn hòa, rất ra dáng một huynh trưởng lo lắng cho em trai trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà.

Nếu không phải biết sự mâu thuẫn sâu sắc đến mức muốn g.i.ế.c hại đối phương thì có lẽ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm đã bị những lời nói quan tâm của hắn lừa gạt.

Thật ra, hôm nay khi đối mặt với Tiêu Dật ở khoảng cách gần như vậy, Y Điềm có chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thán.

Hắn cũng không phải tệ, gương mặt tuấncùng thân hình cao lớn hút mắt so với Tiêu Cảnh Hoằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng một chín một mười, chỉthiếu đi mất phần thanh lãnh nho nhã, nhìn hơn mấy phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự âm độc và nham hiểm, khiến cho Tiêu Dật trở nên hung bạo và dữ tợn trong mắt nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người.

Ngoài ra môi trường nuôi dưỡng sai lầm dưới trướng hoàng hậu nhà họ Triệu đã khiến hắn càng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng trở nên cực đoan cố chấp với quyền lực tối thượng.

Người như vậy không xứnghoàng đế, âu bị thất bại trong cuộc chiến giành ngai vàng cũng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đương nhiên.

Thấy Y Điềm không hưởng ứng chỉ chăm chú nhìn mình, Tiêu Dật chút gai người.

Đáy mắt của nàng vừa như nói lên rất nhiều điều, lại như một mặt hồ phẳng lặng sâu không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáy khiến hắn không thể nào đọc vị nổi.

Điều này khiến Tiêu Dật chút khó chịu, nhưng lại vấn vương sự tò muốn tìm hiểu đến tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng.

sao nàng lại nhìn hắn như vậy?

“Hai người mới cưới không lâu, nhưng Cô thấy lục đệ vẫn bận rộn đi về giữa Vinh vương phủ và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàng cung, không buổi thượng triều nào vắng mặt, đoán chắcngươi cũng chịu nhiều ấm ức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chi bằng mời đến Đông Cung nói chuyện cho khuây khỏa.”

Y Điềm nghe đến đây thì nước mắt rưng rưng, nghẹn ngào kể lể: “Thần thiếp ngay từ đầu đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết lục điện hạ không thích mình, cho nên không dám trèo cao, không nghĩ Thái Tử thương tình tác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hợp, nhưng dưa hái xanh không ngọt, từ lúc thành thân đến nay, lục điện hạ còn không thèm nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần thiếp lấy một lần, cho thần thiếp làm cách đi nữa cũng không thể thu hút được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt của ngài ấy, Thái Tử, người học rộng hiểu nhiều, thể bày cách giúp cho thần thiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được không?”

Tiêu Dật nheo mắt, nhìn nữ tử đang khóc đến hoađái trước mặt, đột nhiên cảm thấy chán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghét cớ.

“Ngươi nói, Tiêu Cảnh Hoằng không thèm nhìn ngươi lấy một cái, vậy bình thường hai ngườichung với nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào?”

“Ở chung?” Y Điềm cao giọng, như một đố phụ ra sức than thở về chồng mình: “Ngài ấy còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thèm bước chân vào viện của thần thiếp, cũng cấm thần thiếp không được bén mảng đến chính viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng như Tích Chỉ Trai thư phòng của ngài ấy, ngoại trừ viện tử của mình, thần thiếp không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được phép đi lung tung trong phủ, thị vệ và tử canh gác nghiêm ngặt, càng không coi thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiếp chủ tử, thần thiếp ở đó khổ sở trăm bề.”

dụng.

Nghe đến đây Tiêu Dật đã biếtsao hắn đột nhiên thấy ghét bỏ Y Điềm.

Đúng nữ tử dụng, quyến một tên nam nhân cũng làm không ra hồn.

Nàng không được Tiêu Cảnh Hoằng coi trọng, còn bị gia nhân trong phủ khinh thường, vậy thì không xứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con cờ đặt bên cạnh lục đệ của hắn.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa. Mong mọi người ủng hộ và follow nhé.

Trước khi đuổi Y Điềm đi về, Tiêu Dật vẫn còn một thắc mắc muốn làm cho rõ.

“Ngươibiết Diệp Thanh, giám sát ngự sử của Đô Sát Viện?”

Y Điềm ngẩng đầu, sau đó lau vội nước mắt, gật đầu như giã tỏi: “Biết chứ, Diệp đại nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi tiếng như vậy, thần thiếp tất nhiên biết rồi, lần trước thần thiếp còn chứng kiến cảnh ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy bắt trộm trên phố, quả nhiên dáng vẻ phi phàm, anh hùng kiệt xuất…”

Nói đến đây, Tô Y Điềm tỏ ra bẽn lẽn thẹn thùng: “Thần thiếp đươc ngài ấy giúp đỡ một lần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất muốn báo ân, nhưng lại không thể liên hệ trực tiếp, chờ trước cổng Đô Sát Viện cả ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không gặp được, không biết Thái tử hoàng huynh thể…”

Nói đến đây, nàng ngập ngừng nhìn lên Tiêu Dật đầy ẩn ý.

Hắn không thể nhẫn nại thêm với nữ tử quê mùa ngu dốt lại không biết lượng sức mình như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, nhất quyết phất tay cho thị vệ lôi nàng ra ngoài.

Lần trước nghe báo cáo, tưởng rằng Y Điềm có mối quan hệ sâu xa nào với Diệp Thanh mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến hắn ra tay tương trợ. Ai ngờ chỉ một sự nhầm lẫn tai hại.

Diệp Thanh làm sao thể yêu thích bộ dáng muội này của Y Điềm chứ.

Nghĩ đi nghĩ lại, trong triều chỉ mỗi Đô Sát Viện khó xử nhất, bọn họ từ đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến cuối chỉ nghe lệnh làm việc cho mỗi mình hoàng thượng, bao nhiêu năm nay Tiêu Dật cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gắng lôi kéo nhưng vẫn hoàn công cốc.

Sau cuộc nói chuyện vô nghĩa này, Tiêu Dật nghĩ hắn phải tìm một cách khác để tiếp cận Diệp Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới được.

Y Điềm lại lần nữa nghiêng ngả trên cỗ kiệu nhỏ, lần này thì đi đúng đường trở về Vinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vương phủ.

Cho đến khi đã an tọa trong Cẩm viện, Tô Y Điềm vẫn nghe thấy trái tim đang đập bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bịch trong lồng ngực.

Bàn tay run rẩy còn chưa cầm lên nổi chung trà nguội, ngoài cửa đã vang lên âm thanh hớt ha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hớt hải của nha hoàn Mẫn Nhi.

“Nô tỳ tham kiến điện hạ.”

“Tất cả đi ra ngoài đi.”

Mẫn Nhi len lén quăng cho Y Điềm một ánh mắt cảnh cáo rồi tiu nghỉu cụp đuôi đóng cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại.

Tiêu Cảnh Hoằng đi đến thư án ngồi xuống trước mặt Y Điềm.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Ổ Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa. Mong mọi người ủng hộ follow nhé.

Đâylần đầu tiên sau khi chung với nhau tại trấn Thạch Đầu, hai người bọn họ mới chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính ngồi gần nhau đến vậy.

Trước đây Tiêu Cảnh Hoằng chỉ đứng trước cửa qua loa mấy câu đi luôn.

Lần này hắn lại chịu ngồi lại, điều đó chứng tỏ hắn chuyện quan trọng muốn nói với nàng.

Đôi mắt phượng bao phủ một tầng sương lạnh quét qua một vòng từ trên xuống dưới Tô Y Điềm, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó mới hờ hững hỏi: “Vừa từ đâu về?”

Nghe kiểu chất vấn này, Y Điềm đoán Tiêu Cảnh Hoằng đã biết chuyện nàng gặp gỡ Tiêu Dật.

“Thái Tử cho mời dân nữ đến Đông Cung thưởng trà.”

“Vậy ư? Không xảy ra chuyện gì?” Tiêu Cảnh Hoằng ngón táy xuống bàn, ánh mắt quan sát biểu cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Y Điềm trước mặt.

“Có hỏi thăm vài câu về cuộc sống của dân nữ ở Vinh Vương phủ.”

“Ngươi nói thế nào?”

“Nói sự thật.”

Tiêu Cảnh Hoằng nhíu mày, dường như không nghĩ đến Y Điềm lại đáp một cách thản nhiên như thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Cả kinh thành này đều biết ta là đỉa đòi đu chân hạc, thương xót cho ngài hoa nhài phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắm bãi phân trâu. Vậy cầnphải che giấu bịa chuyện chứ. Cứ thành thật một lần, đỡ phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị Thái tử hỏi tới hỏi lui. Huống chi thời gian ngàitrong cung còn nhiều hơn vương phủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thái tử cũng không phải ngu ngốc, làm sao không nhận ra chứ.”

Cạch một tiếng, chung trà rơi khỏi khay gỗ, lăn xuống thảm.

Tiêu Cảnh Hoằng không vui, hai đầu mày nhăn lại: “Ngươi đang trách móc bổn vương?”

Y Điềm nhẹ nhàng nhặt chung trà lên, đặt về chỗ cũ: “Dân nữ không dám, chỉ cảm thấy nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy cũng không có không tốt. Sau này sẽ tiện cho hai người chúng ta hành động.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Hành động? Ngươi biết ta muốn làm gì? Còn ngươi muốn làm gì?” Tiêu Cảnh Hoằng vặn hỏi.

“Dân nữ không biết việc của điện hạ, nhưng dân nữ biếtbản thân.” Y Điềm khiêm nhường từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốn đáp: “Những dân nữ muốn làm đều đã gửi gắm cho điện hạ cả rồi.”

Một cơn tức giận trào lên rồi lại nghẹn lại lồng ngực.

Bất giác Tiêu Cảnh Hoằng nhớ đến bức hưu thư hòa ly thư đang bị vo lại nhét dưới đáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tráp gỗ trong hộc bànthư phòng.

Vừa nhận được mật báo Y Điềm bị mời đến Đông Cung, hắn đã tức tốc trở về đây muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn xem nào hề hấn không. Nàng thì hay rồi, vỗ cùng sảng khoái thừa nhận mọi chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của bọn họ chẳng chút đau lòng hay xấu hổ.

Hắn không muốn đây nói chuyện với Y Điềm nữa, nếu không hắn sợ mình sẽ không nhịn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắng nhiếc nàng một phen.

Nhưng trước khi rời đi, Tiêu Cảnh Hoằng vẫn không kiềm được mà bật thốt lên câu hỏi:

“Ngươi dạo gần đây rất thân thiết với Diệp Thanh của Đô Sát Viện?”

Lại Diệp Thanh.

Y Điềm âm thầm siết chặt vạt váy, khe khẽ lắc đầu: “Ngài ấy tình cờ giúp đỡ một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen của dân nữ, để báo ân gặp nhau được vài lần, còn chưa được tính quen biết. Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại nhân bận rộn chính sự, lại không phải người dễ dàng thân cận, dân nữ cũng không dám khua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môi múa mép trước mặt ngài ấy, nghe nói chiếu ngụcnơi vào không có ra, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải chỗ dành cho người thường, dân nữ có chút sợ hãi.”

“Vậy thì tốt.” Tiêu Cảnh Hoằng chút hài lòng, rốt cuộc tâm trạng kiềm nén của hắn từ nãy đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ đã trở về trạng thái bình ổn. “Nhớ lấy những lời ngươi nói, cách xa người đó ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút. Nếu không đừng trách bổn vương không cảnh báo trước.”

Nói xong, người đã phất tay áo rời đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc