GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho hai mẹ con Du Tú Liên thì trời cũng đã về chiều, một lần nữa Tô Y Điềm lại được Diệp Thanh đưa nàng trở về trên cỗ xe ngựa quen thuộc.

“Lần sau đừng một mình đi lang thang phố chợ, rất dễ gặp trộm cướp biết không?” Diệp Thành không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhịn được căn dặn.

Y Điềm bĩu môi nhưng không dám phản bác.

Dáng vẻ này của Y Điềm khiến Diệp Thanh vừa tức vừa buồn cười.

“Ngươi đó, đừng quá tin người, nếu hôm nay không ta đến kịp thì sao? Hoặc giả hai người đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13phường lừa đảo thì khẳng định ngươi đã bị người ta đem bán đi rồi.”

Y Điềm nghển cổ cãi lại: “Làm đến nỗi, ta cũng có mắt nhìn người lắm đó, mẫu tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ không phải người xấu đâu.”

“Sao ngươi chắc chắn như thế, nên nhớ trên đời này chuyện cũng vạn nhất không bằng nhất vạn.” Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh cau mày.

Y Điềm ỉu xìu như tím bị héo, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy thì lúc đó tìm cách chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi.”

Diệp Thanh nghe đến đây cuối cùng cũng phải bật cười.

Gương mặt lúc nào cũng nghiêm nghị như nở hoa, khóe môi thức cong lên khiến toàn thân chàng chợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở nên dịu dàng thư thái.

Y Điềm nhìn đối phương đến ngẩn ngơ.

“Ngươi… hôm nay ra phủ để làm thế?” Diệp Thanh chịu không được ánh mắt chăm chú của nàng, đành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải ho nhẹ chuyển chủ đề.

Lúc này Y Điềm mới nhớ ra hộp bánh đang ôm trong bụng, vội vàng đỏ mặt đưa ra phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước.

“Đây là…?” Diệp Thanh nhướng mày chưa hỏi hết câu lại bị Y Điềm rụt về.

Trưa giờ lăn lộn với Hách Tiếu Tiếu,lẽ bánh dẻo bên trong đã bị bẹp nát hết rồi.

Y Điềm chút tiếc rẻ, không muốn đưa cho Diệp Thanh nữa.

“Sao thế?” Thấy Y Điềm lắc đầu nguầy nguậy, Diệp Thanh chút mò: “Cái này muốn đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho ta?”

“Đúng vậy, nhưng bánh bên trong chắc không ăn được nữa…!!!”Y Điềm nhí trả lời. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Diệp Thanh không hỏi thêm, chỉ vươn bàn tay to thô ráp ra, cầm lấy cái tráp, nhẹ nhàng mở nắp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bên trong bánh dẻo trắng tròn mập mạp đủ hình thù đã nghiêng ngả lăn lóc.

Chàng cầm lên một cái, nheo mắt nói: “Con heo này khẳng định được chủ nuôi mát tay lắm, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái bụng tròn vo mũm mĩm của nó này.”

Thấy Diệp Thanh không chê bai, còn hiếm hoi mở lời trêu chọc mình, Y Điềm bạo gan đẩy tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chàng một cái, ánh mắt lấp lánh trông mong: “Diệp đại nhân ngại thử một cái?”

Không khách sáo, Diệp Thanh nhanh nhẹn nhét vào miệng.

Vỏ bánh mỏng mịn lại mềm mềm dính dính, nhân bánh ngọt thanh thơm mát, người khó tính nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng sẽ bị thu phục.

“Rất ngon, ngon thật sự.” Diệp Thanh thực lòng khen ngợi.

Diệp Thanh xuất thân hàn môn, từ lúc lên kinh ứng thí đến khi trở thành giám sát ngự sử của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đô Sát Viện tài sản đất đai chỉ đúng một trạch viện nhỏ, ngoại trừ thư đồng trung thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu năm đi theo chàng thì bên trong chỉ vài tử hai gia đinh canh cổng.

Bởi tính cách cứng cỏi thanh liêm, Diệp Thanh không mối quan hệ quá thân thiết với những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng đạo trên quan trường. Những năm đầu tiên khi bước chân đến Đế Kinh, chàng cũng chịu rất nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự chèn ép. Nếu không phải có thực tài thật sự cùng sự kiên trì, Diệp Thanh lẽ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị gạt ra khỏi giới quan lại Đế Kinh từ lâu.

May mắn mỉm cười với Diệp Thanh khi trong một lần thượng triều, An Khánh Đế cao hứng mở miệng khen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngợi Diệp Thanh người chữ đẹp, tấu chương dâng lên được viết rất mạch lạc gãy gọn, bố cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dàn ý ràng đầy đủ, từ đó chỉ định chàng thay mặt Đô Sát Viện viết tấu chương báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáo hằng ngày,Diệp Thanh mới bắt đầu nhận được sự chú ý của giới quý tộc thế gia kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành.

Nhưng cũng chínhthế, Diệp Thanh càng lao đầu vào công việc, muốn cống hiến bản thân để tạ ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nâng đỡ của thiên tử. Bởi vậy trước nay chàng rất ít để tâm đến việc chăm sóchưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thụ cho bản thân mình, kể cả việc ăn uống.

Hôm nay coi như lần đầu tiên Diệp Thanh thả lỏng tâm trí, tự mình thưởng thức một món bánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điểm tâm ngọt đơn giản này.

Y Điềm nghe khen, không nhịn được cười đắc ý: “Ta biết ngài sẽ thích mà.”

“Cái này là do ngươi tự tay làm?”

Y Điềm gật đầu, sau đó chỉ tay vào tráp điểm tâm hỏi với sự mong đợi: “Vậy… lần sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta thể tiếp tục làm cho Diệp đại nhân không? Ngài không từ chối chứ?”

“Đa tạ nương.” Diệp Thanh không từ chối, lễ độ ôm quyền đáp.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa.

Về đến Vinh Vương phủ thì hoàng hôn đỏ rực đã bao phủ toàn bộ mái ngói lưu ly màu xanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngọc.

Y Điềm không phải hạ nhân, cho nên nàng không cần phải báo cáo với bất kỳ ai, cứ thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi thẳng về Cẩm Viện.

Hôm nay Tiêu Cảnh Hoằng cũng về sớm.

Bởi hắn chủ nhân của vương phủ nên vừa dừng xe ngựa trước cổng thì quản gia đã kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhóm tài đứng trước cửa chờ đón.

quản gia tay chân lanh lẹ, miệng mồm cũng cùng khéo léo, vừa theo sau Tiêu Cảnh Hoằng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến Tích Chỉ Trai vừa xuýt xoa cái tráp sơn mài thượng hạng trên tay hắn.

Nhìn qua đã biết là đồ trong cung rồi.

“Điện hạ của chúng ta sơn hào hải vị không nếm qua rồi chứ, một cái bánh dẻo đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13sao thể khiến người chú ý, trắc phi đúng uổng phí tâm rồi…” quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thẽ thọt với Thôi Minh Thương Liễu: “Huống chi mỗi lần vào cung, hẳn điện hạ nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hầu thiện với bệ hạ thì cũng được Hàm Ngọc công chúa chăm sóc chu đáo, dân đen như chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta làm gì hội lấy lòng điện hạ chứ.”

Những tưởng chỉ là một câu chuyện phiếm làm quà, cũng không nghĩ chủ tử của ông ta sẽ nghe thấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai ngờ vừa bước qua ngạch cửa của Tích Chỉ Trai, Tiêu Cảnh Hoằng đã quay người lại, lạnh lùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi: “Người nói trắc phi hôm nay đã làm gì?”

quản gia nhanh nhẹn trả lời: “Bẩm điện hạ, sáng sớm nay trắc phi đã đến phòng bếp, nói© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn làm điểm tâm cho ngài.”

Thật ra Y Điềm không nói thế, nhưng cả ông ta và Chung ma ma cùng Đinh thị đều nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng nhất định bánh dẻo đó nàng bỏ công bỏ sức làm ra cho Tiêu Cảnh Hoằng.

Tiêu Cảnh Hoằng nghe xong hừ lạnh một tiếng: “Rách việc.” rồi ngồi xuống thư án, tiếp tục xem mật báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ quân doanh đang đóng ngoại thành.

Tích Chỉ Trai sáng đèn đến tận giờ Tuất.

Tiêu Cảnh Hoằng xoa mi tâm, đẩy giá đèn bằng ngọc dạ minh châu qua một bên, với tay nhấp một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngụm trà Long Tỉnh.

Như nhớ đến chuyện gì, hắn ngẩng đầu lên gọi Thôi Minh Thương Liễu vào: “Từ nãy đến giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai xin cầu kiến không?”

“Bẩm điện hạ, không ạ.” Thôi Minh đáp.

Tiêu Cảnh Hoằng nhíu mày. Không phải sáng nay đã làm bánh điểm tâm cho hắn rồi sao, giờ này còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa chịu mang qua tính thế nào?

Chẳng lẽsợ hắn quá đỗi đến mức không dám dâng lên?

Xác thật thời gian qua thái độ của hắn không quá tốt, lời lẽ cũng có chút nặng nề, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn không muốn Y Điềm si tâm vọng tưởng.

thể bởi vậy gây cho nàng bóng ma tâm lý, không can đảm xuất hiện trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn.

Thôi vậy, chuyện hai bức thư hòa ly và hưu thư kia cũng do nàng tủi thân mới làm càn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn không cần chấp nhất làm gì.

“Ngươi đi qua Cẩmviện một chuyến, xem trắc phi thế nào rồi.”

Nếu nàng lòngkhông biết phải làm sao, hắn thể miễn cưỡng cho nàng một bậc thang.

Thương Liễu cao thủ nổi tiếng với khinh công thâm hậu, vừa nghe lệnh đã biến mất khỏi thư phòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó rất nhanh thì quay lại, quỳ xuống bẩm báo: “Thuộc hạ đứng từ xa nhìn thì thấy Cẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viện đã tắt đèn, đến gần thì nha hoàn canh gác đã sớm đi ngủ hết, không còn ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức, cửa nẻo cũng đóng im ỉm.”

Tiêu Cảnh Hoằng nghe xong thì im lặng một lúc lâu.

Thương Liễu toan đứng dậy, khay trà cùng hộp gỗ sơn mài đựng đồ ăn trên bàn đã bị hất tung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống thảm, lăn lông lốc dưới chân y.

Thương Liễu sợ hãi cúi rạp người, ánh mắt len lén nhìn về phía Thôi Minh.

Dường như chủ tử của bọn hắn tức giận thì phải.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa.

Vết thương của Du Liên được Hồ đại phu xử lý rất tốt, cuối cùng cũng thể không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nằm lại y quán nữa.

Bây giờ phải suy nghĩ xem nên sắp xếp cho hai mẹ con họ tạm trúđâu trong những ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới.

May mắn trước khi rời khỏi Đế Kinh, Mạnh Cẩn đã để lại biệt viện của ông cho Y Điềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quản lý, coi như nhà mẹ đẻ của nàng đây.

Với uy danh của phủ tướng quân, không mấy ai dám cả gan mang người đến quấy rối.

Được Mạnh Cẩn dặn từ trước bà quản gia trong phủ đã thực sự coi Y Điềm chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân của phủ tướng quân, lập tức sắp xếp một gian phòng cho mẹ con Du Liên dưỡng bệnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn phân phó cho nhà bếp nấu một bữa cơm thật thịnh soạn cho Hách Tiếu Tiếu được ăn thỏa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuê đắp cho khoảng thời gian dài đói rách ngày xưa.

Du Liên không ngờ Y Điềm lại nhiệt tình giúp đỡ hai mẹ con nàng ấy như vậy, nằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nặc đòi quỳ xuống bái tạ.

Y Điềm cũng biết hai người chẳng hề quen biết nhưng khi nhìn thấy Du LiênHách Tiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiếu, nàng lại bất giác nhớ đến Khương Mỹ Vân và mình hồi còn nhỏ, sau khi phụ thân qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời cũng chịu biết bao nhiêu chèn ép tủi nhục từ người thân trong gia đình, bởi vậy nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới không nhịn được ra tay cứu giúp.

Được Hồ đại phu tận tình chữa chạy, Du Liên hồi phục rất nhanh, vết thương trên người đã đóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vảy, lên da non, bản thân nàng ấy cũng đã tự đi lại làm một số việc vặt trong phủ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thật bất ngờ, còn mang thương tích trên người nhưng đôi bàn tay lại cùng linh hoạt thoăn thoắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lướt từ chảo dầu trong nhà bếp đến khung cửi dệt vải khố phòng.

Tô Y Điềm trố mắt lôi kéo Du Liên lại hỏi thăm trong sự phấn khích.

Hàn huyên một lúc mới biết Du Liên một tay nuôi sống năm sáu miệng ăn trong nhà của Hách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quần suốt mười mấy năm qua, lúc còn sống với gã, nàng bôn ba đủ nghề, từ gánh rau chẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 củi đến phụ bếp thêu thùa, phải nói tay nghề đã đạt đến mức thượng thừa.

Như gặp được tri kỷ, Y Điềm liền ôm chầm lấy Du Liên, tiết lộ cho nàng ấy nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về kế hoạch sắp tới của mình.

Y Điềm không che giấu thân phận trắc phi Vinh Vương phủ, nhưng Du Liên đã từng trải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua cuộc sống hôn nhân không tình yêu, hai người họ lại quá chênh lệch về thân phận, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng ấy càng thêm đồng cảm thấu hiểu cho nỗi lo của Y Điềm.

Cộng thêm ân đức cưu mang của nàng mấy ngày nay, Du Tú Liên chưa cần Tô Y Điềm nói hết đã gật đầu lia lịa, mong muốn được đi theo nàng dù có phải lên núi đao xuống chảo dầu, gian nan cách mấy đi nữa cũng không hề ngần ngại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc