GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 90: Cầm tù

Đã copy!
Trước
#1 Kẻ thứ ba khiêu khích #2 Ghê tởm #3 Câu Tiểu Ngưu #4 Quá #5 Chạy trối hết #6 Sự nghiệp thành công #7 Không thể trốn #8 Oan gia ngõ hẹp #9 Ông chủ lớn mặt lạnh #10 Yên lặng trước cơn bão #11 Đặc phái viên thần bí #12 Làm người ta ao ước #13 Dường như rất yên tĩnh #14 Kỳ nghỉ ngơi ngắn ngủi #15 Phong thái đặc phái viên quốc phòng #16 Bàn chuyện cuộc sống, nói một chút chuyện tính* #17 Đáng ghét #18 Rõ ràng là vu oan #19 Khách hàng lớn #20 Dạy dỗ mắc cỡ #21 Ra oai #22 Xin hưởng thụ tôi #23 Lừa gạt hôn #24 Cạm bẫy #25 Tức giận #26 Không giống hắn #27 Lấy thân báo đáp #28 Sắc mặt ghê tởm #29 Phong thủy đột kích #30 Không mặc áo ngực #31 Nghiêm tử tuấn bị cách chức #32 Dạ tiệc sẽ bắt đầu #33 Scandal Tiểu Manh #34 Tranh giành với Tiểu Manh #35 Tranh hôn #36 Hai ông chú đáng yêu #37 Không có nhân tính #38 Bạn gái của tôi #39 Nói chuyện bị cắt ngang #40 Tiểu xử #41 Vị đại túc này rất có khẩu vị #42 Tiểu Bạch Kiểm #43 Lại bữa tiệc nữa #44 Cùng cao thủ so chiêu #45 Người đàn ông mùi dấm chua #46 Sắc Lang tĩnh lặng #47 Hàng dính líu đến nhau #48 Lại xuất hiện đứa trả nữa #49 Lời đối chiến ác độc #50 Không khỏi xem mắt #51 Sập bẫy #52 Tâm cơ #53 Chỉ cần tự tôn #54 Trầm tĩnh đối chiến #55 Bạn trai cũ đến #56 Giúp đỡ bạn trai cũ (thượng) #57 Giúp đỡ bạn trai cũ (hạ) #58 Thượng tá đại nhân #59 Cưng chiều em kiêu ngạo #60 Phản kích #61 Tình hình của thượng tá #62 Đột nhiên tỏ tình #63 Tiểu Tư tư không thể thiếu #64 Ép gả #65 Đau lòng #66 Quý Linh Linh phản kích (phần 1) #67 Chính thức phản kích, cái tát thứ nhất (phần hai) #68 Kiêu ngạo #69 Không nghe lệnh của thượng tá địa nhân #70 Thượng tá Mộ tức giận #71 Bú sữa mẹ #72 Băng vệ sinh #73 Còn thiếu một chút #74 Chương 74 #75 Cưỡng hôn! Mạnh hơn đi ! (Có thịt, thịt heo con nguyên chất ) #76 Quý Linh Linh vồ đến vi thịt nướng #77 Chị em Quý Linh Linh đồng lòng #78 Quý Linh Linh phản công cưỡng đoạt thượng tá #79 Chương 79 #80 Thượng tá đại nhân #81 Chúng ta kết hôn đi #82 Nhìn trộm ngoài ý muốn #83 Lỗi Dạ Mê Tình #84 Lỗi dạ mê tình 2 #85 Thuốc tránh thai #86 Cuộc chiến tranh của phụ nữ #87 Cảnh khốn cùng #88 Bị thương #89 Bẩy ngày không thấy #90 Cầm tù #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Nợ nần, càng ngày càng nhiều #94 Thượng tá Mộ toàn thắng #95 Em tốt với anh một tháng, anh đối tốt với em cả đời #96 Vũ điệu lúng túng #97 Em là người phụ nữ của anh #98 Chương 98 #99 Khóa kéo mắc kẹt! #100 Chương 100 #101 Bà chủ nhà không an phận #102 Kết quả của việc chọc phải hai người phụ nữ #103 Hồ ly hồ đồ bị lừa cưới #104 Yêu hay chỉ là đùa giỡn #105 Hôn nhau trước bữa ăn #106 Chương 106 #107 Chuyện trên xe #108 Chiếm đoạt #109 Đền bù #110 Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh #111 Mộ Ly giảo hoạt #112 Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ? #113 Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư #114 Ba mẹ Mộ Ly #115 Mộ Ly Cho Nghiêm Tử Tuấn Cảnh Cáo #116 Vu Uyển Tinh đột nhiên xuất hiện #117 Hiểu Phỉ trở về, bảo bảo vô ngại #119 Khiêu khích #122 Chương 122 #123 Không thể yêu nữa #125 Yêu, phải hồi đáp #126 Dứt khoát #127 Nghi ngờ #128 Dịu dàng ngắn ngủi #129 Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời #130 Rời khỏi đây, phải quên #131 Chương 131 #132 Kết cục của họ #133 Phong thái nữ hoàng #134 Hạnh phúc mỹ mãn #135 Ngoại truyện #136 Ngoại truyện #137 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (2) #138 Ngoại truyện #139 Ngoại truyện #140 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (5) #141 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (6) #142 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7) #143 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (8) #144 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (9) #145 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10) #146 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)
Tiếp
Lãnh Dạ Hi lái xe đưa Quý Linh Linh và Thẩm Hiểu Phỉ đến biệt thự nhà họ Quý, dọc đường đi Quý Linh Linh lo lắng thấp thỏm vì không biết nên ăn nói với mẹ về chuyện này như thế nào, đối với cái việc nói láo cô không hiểu rõ cho lắm. Nhưng sau khi về đến nhà, cô lại thấy một tờ giấy.

Linh Linh:

Sáng sớm ngày mai mẹ đi thành phố A, trường bọn ta cố tổ chức hộ nghị nghiên cức, đại khái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9đi khoảng một tháng. Điện thoại di động của con mẹ không gọi được, nên chỉ có thể viết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giấy để lại cho con. Tự lo cho mình nhé con.

Mẹ yêu của con!.

Quý Linh Linh để xuống tờ giấy, vốn đăng lo muốn chết giờ lại thoải mái hơn rồi. Thẩm Hiểu Phỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giúp đem mấy thứ trong cốp xe xuống, sau đó nói vài câu với Lãnh Dạ Hi, rồi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy đi.

Trở lại phòng, giờ chỉ còn sót lại cô Thẩm Hiểu Phỉ.

"Này, sao chả làm Lãnh Dạ Hi kia lại đi nhỉ?" Thẩm Hiểu Phỉ trực tiếp ngồi bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Quý Linh Linh.

Quý Linh Linh nhướn mày lên, nhìn Thẩm Hiểu Phỉ, vẻ mặt đã rất rõ ràng, cậu nghĩ như thế nào? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Tại sao anh ta không lại, bồi dưỡng tình cảm với cậu nhỉ? Đây chính thời tốt mà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhà cậu thì mối quan hệ được tăng thêm một bậc đó nha." Thẩm Hiểu Phỉ nghiễm nhiên trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành khách xem cuộc vui.

"Cậu không ngại chuyện này đủ lớn nên tới tìm mình à?" Quý Linh Linh hỏi ngược lại.

"Có cái lớn lao đâu chứ, sao hai người bọn cậu cũng tâm cam tình nguyện, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tốt? Đã nói rồi, Lãnh Dạ Hi thể chăm sóc người, đây quả thực một chuyện tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng tốt. Bên cạnh một tên đàn ông thế đấy, không rung động được à?” Bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 be chọc chọc vào ngực Quý Linh Linh.

"Nếu như mình dễ dàng rung động như vậy, thì trước đây đãbao người đàn ông hả?" Quý Linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Linh cúi đầu cười cười, đối với ẩn ý trong lời nói của Thẩm Hiểu Phỉ thì nên giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi tốt nhất.

"Cậu thích Mộ Ly? Bởi hai người các cậu xảy ra quan hệ?" Thẩm Hiểu Phỉ tắt nụ cười, hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghiêm túc.

Quý Linh Linh dừng lại một chút, không ý trả lời Thẩm Hiểu Phỉ.

"MìnhTần Mộccùng xảy ra quan hệ, nhưng đôi với chuyện đến với nhau thì mình không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khái niệm đó."

"Cậu nói cái gì?" Quý Linh Linh nghe vậy, trên mặt thì vẻ giật mình nhưng bên trong lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để ý đến chuyện này.

"Đồ ngốc, nét mặt của cậu ý đấy? Trước cái chuyện lên giường còn nhiều thứ lắm, thích này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9thể hợp này, là được rồi, sao tất cả mọi người chơi với nhau vui vẻ được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi mà." Thẩm Hiểu Phỉ tiện tay vuốt mái tóc dài của mình, giọng nói cực thanh thản, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chả để ý mấy vụ này.

Thẩm Hiểu Phỉ vẫn luôn một người con gái tác phong làm việc gan dạ, Quý Linh Linh hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rõ.

"Không có, chỉ không hiểu sao các cậu lại nhanh như vậy thôi. Chuyện lên giường, cũng không nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vấn đề. Người chạm người,thể thích hợp thì chuyện này cũng điều bình thường thôi." Quý Linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Linh ngã mình lên ghế sofa, cúi thấp đầu nói.

"Vậy còn cậu, cậuLãnh Dạ Hi cũng duyên rất lớn đấy, cảm giác với anh ta không?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Anh ấy cấp trên, còn mìnhnhân viên, nên phải cố gắng làm việc, cuộc sống còn dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh ấy rất nhiều, cậu thử nói mình có cảm giác với anh ấy?" Quý Linh Linh vẫn tỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 táo hỏi ngược lại như cũ.

"Chỉ như vậy? Cậu không cảm nhận được à? Lãnh Dạ Hi tính cách như thế nào, chắc chắn cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hiểu hơn mình."

"Cảm nhận cái đây? Qua nhiều năm như vậy, đàn ông có tình cảm với mình rất nhiều, nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bản thân mình cảm nhận ra được, vậy thì không ổn đâu. Mình không thể bởi anh ấy chăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sóc mấy ngày, thì mình phải lấy thân báo đáp, cậu nghĩ chuyện này nên thế nào đây?" Quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Linh Linh nhìn Thẩm Hiểu Phỉ, vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói trầm ổn, trừ khuôn mặt lạnh tanh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũ, thì mọi chuyện vẫn như lúc ban đầu.

"Vậy cậu cảm giác với Mộ Ly? Quý Linh Linh, cậu hãy nghe mình nói này, cậu anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta không thích hợp. Hai người các cậu căn bản không thuộc một nước, sự chệch lệch giữa bọn cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quá lớn, cho sống chung với nhau một chỗ đi, cũng chỉ trường hợp đau lòng thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “yêu mến” thứ người này thì không tồn tại được lâu đâu.” Thẩm Hiểu Phỉ nghiêng người tựa lên ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sofa, vẻ mặt cực nghiêm túc.

Im lặng chốc lát, Quý Linh Linh từ từ trả lời, "Mình không biếtcảm giác gì, bây giờ mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ muốn nghĩ ngơi không suy nghĩ nhiều nữa, mong vết thương mau lành rồi cố gắng làm việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi."

"Lấy luôn cái bệnh tình cậu nói luôn đi, ban ngày mà bị người ta chém, hộ bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 pháp luật trừng trị, thế lại xuất hiện cái tình huống như vậy. Quý Linh Linh, nếu như cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Mộ Ly tiếp tục cùng nhau, mình thể biết trước cậu gặp thêm phiền phức nào không?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cô gấp gáp, o âu, cuộc sống Quý Linh Linh vốn phẳng lặng, không thể xuất hiện mấy cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thứ "Thuốc cấm" "Người giới thượng lưu" " Sự việc bạo lực" như thế này, bây giờ lại xảy ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đáng lẽ không nên mới đúng.

Quý Linh Linh cúi đầu lần nữa, tay trái ôm lấy mu bàn tay phải, hồ vẫn thể cơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đau do kim tiêm để lại.

"Hiểu Phỉ, cậu cảm thấy mình nên làm thế nào?"

" Từ bỏ Mộ Ly, lựa chọn Lãnh Dạ Hi!" Giọng nói của kiên định, tựa như đã chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từ trước.

Nhất thời trong đôi mắt Quý Linh Linh chứa đầy nước mắt, "Cậu nghĩ, từ bỏ một người rồi chọn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác, một việc rất đơn giản sao?"

"Linh Linh. . . . . ." Nghe đươc sự run rẩy trong giọng nói nhìn thấy vẻ mặt bi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thương của cậu ấy, cô..

"Mình yêu anh ấy." Quý Linh Linh nói nhẹ nhàng, trong lúc cúi đầu nước mắt chợt rơi xuống.

Thẩm Hiểu Phỉ ngẩn ra, thật không ngờ Quý Linh Linh lại bộc trực như vậy, trong lúc nhất thời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9không biết nên nói cái tiếp theo.

"Nhưng mà, mình lại không dám yêu anh ấy." Quý Linh Linh tiếp tục nói, "Giống như cậu nói, mình và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh ấy người của hai thế giới, bọn mình chỉ hai đường thẳng chéo nhau, cắt nhau một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lần rồi từ bỏ nhua vĩnh viễn. Mình bây giờ, rất đau."

Nói xong, Quý Linh Linh ngẩng đầu len, dựa người lên thành ghế, nâng tay trái che mặt, như đang che © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi sự đau thương của mình.

"Linh Linh. . . . . ." Chưa bao giờ cậu ấy mềm yếu như vậy, tâm trạng Thẩm Hiểu Phỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chợt trầm xuống.

"Mình sẽ nghe lời của cậu, sẽ quên anh ấy, sẽ không bất kỳ day dưa với anh ấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Mình. . . . . Mình muốn trở lại cuộc sống của chính mình, cố gắng công việc, ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngoãn chăm lo cuộc sống của mẹ em trai, vậymãn nguyện rồi. Mình không phải người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể chóng lại gió to sóng lớn, cũng không phải người đặc biệt ưu tú, thể được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một người đàn ông ưuyêu. Thật ra thì, cho tới bây giờ, mình đã hiểu rồi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Quý Linh Linh, cậu đang nói bậy bạ vậy?cậu và Mộ Ly không thích hợp, đừng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hạ bản thân mình như vậy chứ! Mình lén đi điều tra ít thông tin về Mộ Ly, tài liệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của anh ta chỉ liệt ba năm trở lại đây thôi, còn lại đều trống không. Nếu như anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta một người bình thường, tại sao không có tài liệu trước kia? Một người lính, thể làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho tài liệu về mình được bảo mật, thật sự mình không đoán ra được anh ta ai. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu anh tachung với nhau, nhiều nhất sự tổn thương thôi, cậu không thể khống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chế được anh ta." Thẩm Hiểu Phỉ một hơi đem hết nhưng lo lắng trong lòng mình nói ra.

Quý Linh Linh thật sự thấp kém, yêu một người lại thế sợ hãi ư?

Bất luận anh ấy ai, gia cảnh của anh ấy như thế nào, chỉ cần anh ấy thật lòng, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như hai trái tim thật sự gắn chặt với nhau, thì khó khăn gì không vượt qua được. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ nhất chính đơn phương yêu anh.

Thẩm Hiểu Phỉên trước, nhẹ nhàng ôm Quý Linh Linh, "Linh Linh, từ nhỏ cậu đã chịu nhiều cực khổ, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ cậu sức để bỏ đi mấy thứ cực khổ ấy đi. phụ nữ, nên đối tốt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình một chút . Lãnh Dạ Hi so với Mộ Ly, tiền tài không kém bao nhiêu, sức hấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dẫn cũng không kém, quan trọng nhất anh ta đối với cậu rất tốt."

Thấy Quý Linh Linh cúi đầu không nói gì, Thẩm Hiểu Phỉ cũng chỉ thể khẽ than thở.gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đáng thương của tôi, mặc kệ biểu hiện kiên cường trước kia như thế nào, nhưng vừa đụng đến tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm nhân thì cái gì cũng không giải quyết được.

Mang tình cảm ra chơi đùa, tính cách khó nhằn, giống như vậy, tùy tiện vui đùa một chút, giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trí bản thân mình lẫn người khác đủ rồi.

Sau khi hai người nói chuyện với nhau thì im lặng một lúc lâu, ngó thấy đã sắp đến trưa, Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hiểu Phỉ đứng lên ra về.

lẽ do cảm xúc bị kích động đến trưa, Quý Linh Linh hơi đau đầu. ngước mắt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đồng hồ treo tường, đã qua một giờ. Mí mắt nặng trịch, nghĩ đi nghĩ lại giờ vẫn cách thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gian buổi tối hơi lâu,nằm xuống ngủ một lát.

Cứ như vậy, cho đến khi nghe tiếng chuông cửa thúc giục mới tỉnh dậy.

Tiếng chuông cửa, cứ một hồi rồi một hồi, liên tục vang lên

"Chờ chút, đến đây." Quý Linh Linh đứng lên, vuốt vuốt mặc rồi chạy ra mở cửa.

"Được rồi, tới ngay đây."

Lúcmở cửa, nhìn người đến thì khuôn mặt lập tức cứng đờ.

"Em làm sao vậy?" Trên dưới người Mộ Ly mặc quân phục màu xanh, dưới chân còn mang thêm đôi giày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ống cao cổ, kèm theo trang bị trên người, hình như vừa về đã vội chạy tới đây.

Quý Linh Linh nhìn khuôn mặt mặt, sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ, chầm chầm nói: “Rất tốt.”

"Rất tốt? Cánh tay của em như thế nào rồi? Bị thương nặng không, bây giờ còn đau hay không?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Mộ Ly lo lắng vừa hỏi vừa kéo cánh tay trái lên xem.

"Ừ, đều khỏe." Đối thái độ lo lắng của Mộ Ly, Quý Linh Linh vẫn biểu hiện sự tỉnh táo như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thường.

"Xin lỗi em, anh không chăm sóc tốt cho em." Dứt lời, Mộ Ly đau lòng ôm Qúy Linh Linh vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngực."Là anh bảo vệ không chu đáo, anh bảo đảm, sẽ không lần sau, xin em tin tưởng anh." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Giọng nói của anh mang theo sự nghẹn ngào, người nghe được chắc chắn sẽ liệt nhưng với Quý Linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Linh bây giờ thì . . . . . .

"Cánh tay của tôi bị thương." Một câu nói củakhông để lại dấu vết đẩy anh ra, duy trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khoảng cách thích hợp, "Cám ơn anh, tôichút mệt rồi, muốn đi nghỉ ngơi, anh nên đi về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi." cúi đầu, không muốn vẻ mặt mệt mỏi của anh dao động trái tim lần nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Rốt cuộc anh cũng phát hiện ra điểm không thích hợp ,của bây giờ so với Quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Linh Linh khác rất nhiều. Nói chuyện cũng rất khách sáo, dường như đang tạo khoảng cách với anh vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Quý Linh Linh, " anh thử xét gọi tên cô. “Em bị sao vậy?”

ngẩng mặt, mang theo nụ cười, "Tôi rất khỏe, cảm ơn anh đã lo lắng.”

"Quý Linh Linh, em không cần như vậy, em nói cho anh biết, rốt cuộc em bị như thế nào vậy? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Anh Mộ Ly, không phải em biết anh thế nào sao? Anh không muốn em đối xử lạnh nhạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với anh như vậy, nếu như cánh tay em còn đau, có thể mắng anh, thể đánh anh, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xin em đừng làm thái độ đó với anh." Mộ Ly lo lắng kéo cánh tay cô, chỉ sợ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một phút thôi, Quý Linh Linh sẽ biến mất trước mặt anh.

nhìn anh thật lâu, mấy ngày không gặp, cả người anh toát lên vẻ tiều tụy, râu trên mặt vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chưa được cao đi, so với hình tượng sạch sẽ thường ngày của anh thì hoàn toàn khác xa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không biết anh cho lắm, không biết anh do gì lại biến thành như thế này. Đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bây giờ,bất lực.

"Anh về đi, tôi rất khỏe, nhưng giờ muốn nghỉ ngơi một chút." Nói xong, đi lui lại một bước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xoay người qua.

Nghe nói..., Mộ Ly sững sờ tại chỗ. Một tuần lễ nay, hôi nghị ban câp cao diễn ra liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tục không nghỉ một ngày, khi hội nghị kết thúc thì anh rời khỏi đội ngũ, dùng trực thăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân quay về đây. Anh đối đối với bên trên nên rơi vào nhóm nguy hiểm, chỉmục đích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quay về gặp sớm hơn một chút.

"Không được đi!" Mộ Ly xông lên, bước tới ôm từ phí sau, "Anh nhớ em, rất nhớ rất nhớ." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Anh ngửi mùi hương trên tóc cô, mùi thơm nơi cổ cô.

"Quý Linh Linh, em nhớ anh không? " Anh vòng tay ôm lấy eo cô, chặt thêm mấy phần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hình như muốn gắn chặt thể của hai người họ lại với nhau.

Cảm nhận được sự nóng bỏng của anh, nhưng ngược lại khiến Quý Linh Linh tỉnh táo hơn trước.

"Nếu như ôm đủ rồi thì về đi, tôi muốn nghỉ ngơi.” Giọng lành lạnh.

Nghe nói, anh cứ nghĩ là mình nghe lầm, thật sự tưởng tượng không nổi rốt cuộc bị gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời gian qua chỉ mấy ngày lại trở nên như thế này.

Mộ Ly dùng sức, xoay người lại đối mặt với mình.

"Nói cho anh biết, chuyện đã xảy ra." Vẻ mặt của anh lạnh lùng, như ngụy trang cho mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sự bình tĩnh, để sau đó đón nhận một cơn bão táp ập đến.

xoa xoa lông mày, "Tôi đã nói rồi, tôi đều ổn cả, mời anh về giùm, đi ngày giùm tôi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Âm thanh của không lớn không nhỏ, nhưng đánh mạnh vào cõi lòng anh.

đã thay đổi, thay đổi hoàn toàn, kể từ ngày hai người chính thức quen nhau, sau cái hôm thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mật, đã thay đổi, sao lại xa lạ như thế này?

"Quý Linh Linh, em đang đùa bỡn tôi?” Từ đầu đến cuối, đều đùa bỡn anh, cho nên mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đem chính bản thân mình ra thế chấp tình cảm này.

Khẽ cười cười, "Tùy anh nghĩ như thế nào."

"Em nói cái gì?" Mộ Ly nắm chặt hai vai cô, "Lặp lại một lần nữa, em nói cái gì?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lẽ anh đang nghiến răng nên giọng nói mang theo sự kiềm chế.

"Như lời anh nói, tôi đang đùa bỡn anh." Quý Linh Linh bây giờ hoàn toàn làm bất cứ giá nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ vì, đã không còn đường lui.

Trong lúc nhất thời, sắc mặt Mộ Ly chết lặng trong sự im lặng, đôi mắt sắc bén ấy như khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9bị thương.

"Thì ra em chính như vậy, đem tình cảm của tôi chà đạp dưới chân? Em không hiểu tâm ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của tôi?" Giọng nói Mộ Ly trầm thấp, tròng mắt mang theo tia máu. Hai tay anh như muốn bóp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nát ra.

"Ha ha, mọi người đều muốn vui vẻ mà, anh cần phải để ý chứ? Nếu như anh tiếc nuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình cảm mình đã bỏ ra, còn tôi thì chuyện này mà xảy ra quan hệ, vậy tính ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai chúng ta huề nhau rồi đúng không?" Quý Linh Linh cười cười, cố chịu đựng cái đau đớn trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bờ vài mình.

Cứ như vậy, vẫn tiếp tục ngụy trang, nguyên nhân gì, thì đã muốn chia tay rồi, vậy thì nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm cho tốt để ít nhất sau này không hối hận.

Gương mặt Mộ Ly đã hoàn toàn không còn chút máu, chỉ còn đôi mắt cứ chăm chăm nhìn vào cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Vui vẻ ư? A, bây giờ tôi mới biết, …. Rất tùy tiện!" Hai chữ cuối cùng, anh tăng thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 âm thanh.

"Anh biết tốt rồi, chúng ta chơi cũng đã chơi xong, không cần thiết phải dây dưa thêm nữa đâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Anh đến nơi anh muốn, tôi cũngđược thứ tôi muốn, như vậy được rồi. Anh Mộ, mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh tự trọng." nở nụ cười, giống như đối với người xa lạ vậy.

Anh muốn gì? biết không? Căn bản không biết!

"Ầm!" Trong nháy mắt buông vaira, Mộ Ly đập tay thật mạnh lên cửa chống trộm.

Trong nháy mắt đôi mắt mèo mở to, còn máu trên mu bàn tay chảy xuống.

Quý Linh Linh thì vẫn bình tĩnh như cũ, không lộ ra chúy vẻ xúc động nào.

"Quý Linh Linh, nhớ lời hôm nay đã nói. Tôi một người tính toán rất chi li, thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôi… tôi sẽ đòi về gấp đôi. Chính tôi đã trả giá quá nhiều trên người cô, tôi sẽ đòi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về từng thứ từng thứ từ cô." Nói xong, Mộ Ly nghiêm mặt, xoay người sải bước rời đi.

Điều cô chỉ nhìn thấy lúc này, đôi tay kia vẫn nhỏ máu như cũ, nhuộm đỏ nền đất, nhưu đâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào mắt cô.

khẽ ngẩng đầu lên, ngăn lại dòng nước mắt muốn chảy ra. Tốt lắm, tất cả đều kết thúc, cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sống lại thể quay về thời điểm ban đầu.

Ha ha, đi cả một vòng lớngiờ cô lại về vị trí ban đầu, có lẽ, tất cả thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra cũng không có gì thay đổi.

Quý Linh Linh mới chuyển động chân, tay còn chưa đụng vào nắm cửa, cả người như đó đảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lộn, không sự báo trước, ngã xuống đất, trước mắt trở thành một màu đen tuyền.

Thật ra thì, đau lòng không chỉ có một mình cô.

"Vâng, đã được dẫn tới biệt thự Viễn Sơn, tôi đã phái người trong coi kỹ lưỡng rồi." Lão Trung cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu, trả lời.

Mộ Ly ngẩng đầu lên, vốn điển trai nổi bật, nhưng giờ chỉ vẻ tàn bạo lãnh khốc thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế, "Tốt lắm! Bây giờ chúng ta đi tới biệt thự Viễn Sơn!"

"Nhưng. . . . . ."

Anh cau mày.

Lão Trung vội cuối đầu lo lắng, "Lần này cấp trên đưa tài liệu xuống, ngài định bao giờ làm?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Mộ Ly lập tức đứng dậy, toàn thân mang theo khí lạnh, "Làm xong chuyện của ông rồi tính."

"Vâng." Giọng nói của Lão Trung mang theo chút run rẩy.

Lúc này Mộ Ly đã đi ra tới cửa, Lão Trung không tiện suy nghĩ thêm, vội vội vàng vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi theo.

Cậu Mộ thay đổi rồi, lại trở về ngày trước, giống như cái hồi còn thiếu niên ấy, tại sao? Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy muốn giữ vững hình tượng của mình trong suốt mấy năm này, bỏ đi tính cách lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước. Nụ cười đáng yêu, lại khiêm tốn, tất cả đều khiến cho cậu ấy cùng hoàn hảo, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bây giờ, thế nhưng cậu ấy lại quay về ngày trước, ánh mắt nhìn như không muốn quan tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến người khác nữa..

Đây không phảitình huống tốt, phải đêm hết tất cả báo cho cậu Tần mới được.

"Đáng chết, tại sao lại đi về?" Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, khuôn mặt toàn vẻ mệt mỏi.

Từ nửa đêm, lúc chuẩn bị đi toilet, đã thấy đại ca cứ đi tới đi lui trong phòng khách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn nữa trong miệng còn nói chuyện lẩm bẩm.tự nhận bản thân mình đang thương cảm đại ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình, tại sao thể khiến một người anh nổi khùng trong phòng giữa đêm như vậy chứ, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi xuống lầu dưới, ngồi im lặng trên ghế nhìn đại ca “nổi điên”.

"Cái đó nơi đó vừa quái đản vừa xa lắc, tới đó làmhả?" Tần Mộc lấy tay gãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gãi mái tóc, khuôn mặt bất an.

"Đại ca."

“Cấm nói chuyện.”

Quách Hiểu Lượng vừa nghe thấy câu ấy thì cũng muốn đi ngủ, theo hiểu biết của thì dạo gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây anh vớiThẩm phát triển rất tốt, nhưng bây giờ phiền muộn cái ? Đại ca đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9nhà tưởng, ngày nào cũng chuyện để lo.

"Rốt cuộc sao vậy? Chỗ đó thì hấp dẫn chứ."

Tần Mộc phiền não đi tới đi lui, đã nửa đêm rồi mà người đàn ông này không thấy mệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mỏi.

Nhưng giờ Quách Hiểu Lượng đã mệt đến chết người rồi, luôn ngoan ngoãn đi ngủ đúng giờ, nếu đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ca mình cứ tiếp tục như vậy thì cũng kiệt sức mất.

"Đại ca, nếu như anh bắt em câm miệng, thì ngày mai em không làm vệ đi theo anh nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đâu!" Quách Hiểu Lượng lập tức ngồi thẳng người, khuôn mặt tỏ vẻ tình táo, "Uy hiếp" một tên đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông.

Tần Mộckhó chịu nhìn chằm chằm mặt cô, "Cô muốn cái gì? Nửa đêm không ngủ đi, còn đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây ngồi xác chết chi vậy?"

May thật, anh ấy còn biết giờ là nửa đêm.

" Đại ca đem việc phiền muộn đó nói ra đi, em sẽ không ngồi đây giả chết."

"Cô. . . . . ."

"Ôi chao, cứ nói đi đại ca, một người kế ngắn hai người kế dài, không biết em còn giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được anh. Đại ca, anh lo cái chuyệnvậy? phải lại thích người đẹp nào hay không, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra đi, ngày mai em đi giúp anh giải quyếtta." Cái Quách Hiểu Lượng vừa nói© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chuyện rất thất đức, liếc qua cũng đủ biếtđi “cướp đoạt” con gái nhà người ta một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách trắng trợn rồi.

"Nói bậy bạ cái đó, cái tên Mộ Ly kia quay lại ngôi nhà rồi, mà lại còn mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 theo Quý Linh Linh kia nữa chứ." Tần Mộc Vũ đặt mông ngồi bên cạnh Quý Linh Linh, gương mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khổ não, thở dài một cái.

Quách Hiểu Lượng nghiêng người sang, "Đó chuyện tốt mà!"

gì?"

"Qua ý của đại ca thì, khẳng định bình thường anh Mộ không về nhà của mình, nhưng bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh ta lại mang Quý Linh Linh về nhà đó, chuyện này không phải thông báo ràng họ đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chung sao, nên anh ta mang về để ra mắt người nhà sao?" Trong đầu Quách Hiểu Lượng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế giới cùng đẹp.

"Cô thì biết cái gì! Ngôi nhà ấy điều tối kỵ với Mộ Ly." Tần Mộctan nát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cõi lòng.

Mười năm trước, Mộ Ly đã lén mua lại căn biệt thự nhà họ Mộ, mặc luôn luôn phái người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới canh giữ nơi đó, nhưng đã mười năm nay cậu ấy chưa bao giờ về đó lấy một lần. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ lại quy về nơi đó, thật khó có thể tưởng tượng ra được, cậu ta đang nghĩ cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong đầu.

"Tối kỵ? Làý gì?" Quách Hiểu Lượng hình như không hiểu lời Tần Mộc nói.

"Cậu ấy từngcăn biệt thự đó nhưng không biết vị chuyện gì, đã từng bị mang ra bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đấu giá, sau này khi cậu ấy lớn lên thì mua lại nó."

"Đó chuyện tốt mà!" Lại này một câu, trong đầu Quách Hiểu Lượng thì đây một dụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 điển hình của lòng tốt.

"Cô thì biết cái gì, tốt gì ở đây?" Tần Mộcvốn đã phiền chết rồi, giờ Quách Hiểu Lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây thì càng thêm phiền.

Từ giọng điệu của Lão Trung, nếu như chuyện tốt thì anh đâu mất ngủ nguyên cả đêm.

Nhà họ Mộ nơi Mộ Ly không muốn nhớ lại, nơi đó cơn ác mộng của cậu ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn cả lòng cậu ấy đấy

“Đại ca à, buồn ngủ quá. . . . . ."lúc này, trong lúc bị măng mấy câu thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không biết từ lúc nào Quách Hiểu Lượng đã dựa vào người đại ca, ghé vào vai Trần Mộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Vũ, bộ dáng cực kỳ uể oải.

"Bản lãnh không còn phô trương!" Tần Mộc giơ tay lên một cái lên đầu Quách Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lượng, chỉ thấylầu bầu một tiếng rồi an tâm ngủ bên người anh.

Đã ba giờ sáng rồi, nên đi ngủ thôi. Tần Mộc tiện tay ôm Quách Hiểu Lượng, rồi đi lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tầng trên, không giúp giải quyết vấn đề giùm mình, còn gây thêm phiền phức nữa. Muốn đi ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9lại đi xuống lầu tìm anh. Bộ cô ta không biết quần ngủ mình rất ngắn à, không sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lạnh à? Áo ngực cũng không mang, không sợ bị à? =_=

"Ừm, đầu đau quá . . . . ." Quý Linh Linh khó khăn mở mắt ra, vừa mới nâng tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải lên thì lập tức rên lên một tiếng, "Ô. . . . . ."

nâng tay trái che đi ánh mặt trời ngoài cửa sổ, quá chói khiến không thể mở mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Chào cô, đã tỉnh rồi." Lúc này, hai gái mang quần áo, cỡ tầm hai mươi tuổi, đi từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa vào rồi đứng bên mép giường cô.

"Các người . . . . ." Quý Linh Linh chồm nửa người lên,đang nằm mớ?

"Ông Mộ bảo tôi đợi dậy tồi giúprửa mặt thay quần áo." Một người trong đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khuôn mặt tròn trịa lên tiếng.

‘Ông Mộ. . . . ." Quý Linh Linh lặp đi lặp lại lời nói ấy. "ÔNG MỘ!"

Quý Linh Linh nhất thời sửng sốt,trợn mắt nhìn nơi mình đang ở, "Đây nơi nào?" Trong ấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tượng của cô, chưa từng đến mấy nơi có cách kiến trúc kiểu Châu Âu như thế này.

"Biệt thự nhà họ Mộ."gái kia đáp lại.

" Nhà họ Mộ? Mộ Ly?"

"Vâng, nhà Mộ Ly."

Vừa nghe thấy cái tên ấy, Quý Linh Linh càng đau đầu.

vội vã cuốn chăn mỏng lên, chân lại không đứng trên thảm lông dày dưới nền nhà.

"Cô Quý, xin đi giày vào, không thôi bị lạnh." Hai hầu gái cầm dép, chuẩn bị hầu hạ.

"Không được chạm vào tôi!" Chưa bao giờ hoảng sợ như thế này. Nghĩ lời nói ngày Mộ Ly bỏ đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong lòng không khỏ lo lắng, anh ta tại sao thể làm như vậy với cô?

Quý Linh Linh không tiếp tục suy nghĩ nhiều, chân theo bản năng chạy phăng ra ngoài.

“Cô Quý, Quý, không nên chạy nhanh như vậy, sẽ vấp đấy ạ."

Quý Linh Linh tựa như điên chạy xuống phòng khách, cho đến khi gặp lại anh ta mới dừng lại.

Mộ Ly đang ngồi trước bàn ăn, vừa ăn bánh mì vừa uống sữa tươi, dáng vẻ cùng tao nhã, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hình như đôi với sự xuất hiện của bây giờ, chẳngmấy ngạc nhiên bao.

"Đây chuyện gì? Anh đây làm gì? Tại sao tôi lại xuất hiện đây?" Quý Linh Linh cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gắng đè nén nhịp tim sự khủng hoảng bên trong.

Mộ Ly buông ly sữa tươi trong tay xuống, cầm lên một mảnh khăn giấy chùi sạch lòng bàn tay mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Anh đứng lên nhìn thẳng vào cô, "Hoan nghênh tới nơi này, đây ….. nhà chính thứ của tôi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Tôi không biết, anh đây có ý gì?"

"Có ýgì? Ha ha, đã quên tôi nói như thế nào sao? Tôi người rất tinh toán, người thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nợ tôi, tôi phải thu lại toàn bộ, không một thứ!" Mộ Ly cười cợt như cũ, thế nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khuôn mặt tươi cười ấy quá bất đồng với trước đây, lúc ấyánh mặt trời rực rõ, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ… ( Bỉ Bỉ: cường hào kiến =_=)

"Vậy sao tôi lại chỗ này, liên quan chứ?" Quý Linh Linh cố gắng kiền chế, không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình lớn tiếng lỡ bộc lộ cảm xúc thật. Cái nơi này lạ, cùng lạ, chưa từng tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tượng mình sẽ đến đây.

"Dĩ nhiên liên quan đến cô, tôi muốn đây trả nợ!" Mộ Ly bật cười.

"Tôi không nợ anh, muốn tôi?" Giọng nói củabắt đầu run rẩy.

"Cô trộm đi trái tim tim, rồi tình ném vỡ nó, cái này không gọi thiếu à?"

"Anh cố tình gây sự!" Quý Linh Linh trả lời.

"Hả? đùa bỡn tình yêu của tôi, khiến tôi bị tổn thương , chẳng lẽkhông nên bồi thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hay sao?" Mộ Ly bước chậm rãi tới trước mặt cô, nhẹ tay nâng lên cằmlen, "Nên nhớ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bây giờ tôi đã không thươngnữa, cho nên cũng không cần thiết phải đi cưng chiều cô. Quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Linh Linh, nơi biệt thự ở núi, tôi đã tăng thêm người bảo vệ,đừng mong thoát khỏi đây." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trong miệng anh nồng nặc mùi sữa tươi, phả lên đầy mặt cô.

Quý Linh Linh giơ tay lên cho Mộ Ly một cái tát.

"Anh đang nói cái vậy, tôi không hiểu? Anh quyền cấm túc tôi lại đây?"

"Không hiểu? vậy từ từ hiều. Tôi không phải cấm túc đây, mà muốn trả nợ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi nào trả hết thì thể đi." Giọng Mộ Ly vẫn chầm chậm như cũ.

"Mộ Ly, phải anh quá nhàm chán phải không? Cũng bởi vì tôi không thương anh… nên anh cưỡng chế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôi ư? Anh phải chịu trách nhiệm với hành động trẻ con này của anh!"

Tôi không thương anh? Ha ha, rốt cuộc cũng nói ra. Thì ra thật sự đùa bỡn tình cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của anh, vậy anh cần phải nương tay?

"Tôi rất nhàm chán, cho nên cần chơi đùa với tôi." Mộ Ly đảo mắt "Từ hôm nay trở đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải sẽ tại nơi này, tôi hễ gọi là cô phải tới ngay, tôi nói với yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cầu nào thì không thể nói bất kỳ kiến nghị nào, nếu không. . . . . ."

Quý Linh Linh nhướng mày, không phục nhìn anh ta, " Anh nghĩ quá đẹp rồi đấy! Anh cho rằng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 là ai hả?"

"Nếu không, tôi sẽ khiến nơi này vĩnh viễn." Mộ Ly thu lại nụ cười, không tỏ ý muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn cô.

"Anh. . . . . ." Nhìn thấy nét mặt lạnh lùng của anh tá, Quý Linh Linh không khỏi lui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về phía sau một bước, trên mặt trưng ra vẻ không thể tin nổi đây sự thật.

"Tốt lắm, bây giờ cô đi tắm đi. Người đâu, mang Quý đi tắm rửa, chú ý đừng chạm vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vết thương đã nhắc."

“Vâng, cậu Mộ." Sau đó hai nữ hầu ban nãy tới ngay.

"Cô Quý, phòng tắm chỗ này."

Quý Linh Linh mím môi thật chặt nhìn anh ta, không thể nào, không thể nào, cô không phải phượng hoàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể bị anh ta giam lại, anh ta đâu cái quyền này chứ!

"Tôi phải đi, tôi phải đi ngay bây giờ!" Quý Linh Linh nói xong, thì chạy ra cửa, tay trái dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sức kéo cửa chính ra, nhưng vừa mới mở thì thấy ngay một đám người mặc áo đen đứng đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

bị cấm túc.

"Mộ Ly, anh bị bệnh thần kinh hả? Anh biết bây giờ anh đang làm hay không? Ngươi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách nhốt tôi ở đây, tại sao?" Dưới tình thế cấp bách, Quý Linh Linh gấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến độ muốn khóc.

cho tới bây giờ cũng không biết rằng, MỘ Ly sẽ dùng thủ đoạn này với cô, bây giờ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta coi đây cái gì, trừng phạt ư? Tại sao?

Mộ Ly đi tới bên cạnh cô, "Chỉ cần đem món đồ cô thiếu tôi trả cho hết, tôi sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để cô đi."

"Tôi không nợ anh!"

"Cô nợ tôi. . . . . . tình yêu!"

Người Quý Linh Linh run rẩy, nước mắt cũng chợt rơi xuống.

"Thời gian, thời gian bao lâu thì tôi mới có thể quay về?"

"Một tháng."

"Được! Tôi đồng ý với anh, một tháng này tôi sẽ biệt thự, anh muốn tôi làm cái tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ làm, một tháng sau, hai người chúng ta đường ai nấy đi, ai cũng quen biết người nào cả!" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nói xong câu này, Quý Linh Linh lập tức sải bước đi về phòng khách, rồi đi theo hai nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hầu đến nhà tắm.

Một tháng, lạithể đem quan hệ của bọn họ thành con số không.

Mộ Ly cúi đầu, khóe miệng ngưng lại nụ cười khó phát hiện.

“Nói với mọi người, về sau không cần xưng Quý làm chi, giống như mấy người làm việc trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhà được." Nói xong, anh quay về phòng khách, lát sau thì đi lên lầu.

Tắm xong, trong lòng Quý Linh Linh cuồn cuộn bực tức không thể phát ra, vùng vằn ngồi xuống bàn ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sáng.

Bên cạnh lập tức xuất hiện một người phụ nữ, tuổi chừng chừng ba mươi, vẻ mặtcùng hung dữ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Chỗ này nơi thể ngồi hay sao?" Giọng nói không thân thiện.

Quý Linh Linh còn không hiểu chuyện đang diễn ra, thì một cái tát “Bốp” rơi lên mặt mình.

"Cô chỉmột người làm mới đến, lại dám ngồi chỗ này, thật đúng quên mất cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thân phận mình rồi đấy!" Giọng nói người phụ nữ kia cực kỳ ghen ghét, cứ tỏ vẻ mình© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ.

"Bà ai?" Quý Linh Linh đứng lên, trên mặt còn lưu lại cơn đau âm ỉ.

"Tôi quản gia đây, tất cả mọi chuyệnđều phải nghe theo tôi. Nếu như làm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được, đừng trách tôi không khách khí"

Quý Linh Linh tiện tay cho hai bạt tai “Bốp” “Bốp”  Bỉ Bỉ: ôi mạ ơi, đã quá, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Một quản gia nhỏ như bà, lại dám đánh tôi? Đừng tưởng rằng tôi tình nguyện ở đây thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đối xử với tôi như vậy!" Vốn oán khí trong lòng không chỗ nào phát tiết, giờ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tự nhiên có người dâng tới cửa miệng.

“Cô. . . . ." Cái quản gia này kinh ngạc vô cùng, cho tới bây giờnhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Mộ này chưa từng có ai đối xử với như vậy.

"Nhớ, tôi Quý Linh Linh, bà đừng dùng người kia đối phó với tôi! Tôi không hứng thú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với nơi này đâu, bà cũng không cần tùy tiện gây chiến với ranh giới cuối cùng của tôi!" Dứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lời, Quý Linh Linh một chân đá văng ghế, quay trở lại lầu.

"Quản gia, chuyện này. . . . . ." Haihầu gái đứng bên cạnh bà, không biết nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho phải.

"Cô ta cho rằng ta thứchứ? ta chẳng qua chỉ món hàng của cậu Mộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi mà, lại dám giả hổ ra uy, về sau có lúc ta cũng phải khóc lóc van xin." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Người phụ nữ nọ lên tiếng mắng chửi.

"Quản gia Phương,đang nói gì vậy?" Lúc này Lão Trung vừa đi vào cửa

"A, Lão Trung à. . . . . .”Quản gian Phương vừa thấy Lão Trung, sắc mặt lập tức thay đổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Còn không phải do giá kia, cậu Mộ bảo chúng tôi xem cô ta như người làm, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại đưa mình lên thật cao, chắc còn tưởng rằng mình tiểu thư ."

"Quản gia Phương, bà tốt nhất nên làm việc chừng mực. Nếu nhưđối xử với cô Quý không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tớt, chọc giận cậu Mộ, người đó cũng không giúp được bà đâu." Lão Trung nhàn nhạt nói.

"Nhưng. . . . . . Nhưngta. . . . ."

"Cô ấy đối với cậu Mộ rất quan trọng,người làm nhưng không phải ai cũng sai được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tốt nhất nên hiểu đạo nào đi. Cô ấy là người phụ nữ đầu tiên cậu Mộ mang về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhà họ Mộ, lấy sự hiểu biết của bà, tôi cũng không nhất thiết phải nói nhiều đúng không?" Lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trung hỏi ngược lại.

"Chuyện này. . . . . ." Quản gia Phương lập tức ngây ra, chẳng lẽ nhìn lầm rồi. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước chỉ thấy phụ nữ này đối với cậu Mộ không ra gì, chẳng lẽ. . . . . . © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Chính bản thân nên ngoan ngoãn làm việc của mình đi." Nói xong, Lão Trung không để ý đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta nữa, đi lên lầu.

Quản gia Phương hoàn toàn sửng sốt, cậu Mộ Lão Trung tỏ hai thái độ khác nhau, nên làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì đây?

"Quản gia Phương,phải Quý kia sẽ làm việc cùng với chúng ta phải không?" Mộ hầu gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên tiếng.

“Cô bị ngu à, lời nói Lão Trung mới nói đó nghe không hiểu hả? dám để ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi làm việc?" Vẻ mặt quản gia Phương hiện lên sự hung ác, hỏi ngược lại.

"Không. . . . . . Không dám không dám!" hầu gái bị sợ hãi nên nói lắp bắp.

"Vậy sao còn không nhanh đi làm việc!"

"Dạ!"

Quý Linh Linh trở lại phòng ngủ, giơ tay lên sờ khuôn mặt mình, quả nhiên Thẩm Hiểu Phỉ nói không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sai, thân phận Mộ Ly nhất định điểm nghi vấn, hơn nữa đang nghi ngờ tinh thần của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh ta vấn đề hay không. Anh ta cho mình cái chứ, lại dám nhốt lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tại đây.

Yêu ư? Chó má, ràng chính ham muốn chiếm giữ thì có!

Chẳng lẽ anh ta bị bệnh tâm lý, không chiếm được nên muốn hủy diệt ư?

Chết tiệt.

Quý Linh Linh khẽ cắn môi, lấy sự hiểu biết của về Mộ Ly, anh ta không giống như người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị bệnh tâm đâu. Nhưng chuyện anh ta đang làm lúc này, thật sự không được ổn cho lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 , hoàn toàn không giống một người bình thường!nên làm thế nào đây?

Nhức đầu thật, mới nghĩ chút xíu mà đầu mình đã đau rồi.

Mặc kệ đi! sao bây giờ cũng đâu bỏ trốn được đâu, không bằng ở đây chờ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta vậy, coi thử anh ta muốn giở cái trò bỉ ổi nào với mình!

Buổi tối.

lẽ Quý Linh Linh quá mệt nên lăn ra ngủ ngay tức thì, lại ngủ thẳng cẳng đến lúc trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tối, nếu không phải do quá đói bụng, thì chắc cũng ngủ đến sáng mai luôn rồi.

"Cậu Mộ, đây rượu của ngài." Quản gia Phương đứng trước bàn ăn, cung kính rót rượu cho Mộ Ly. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Quý Linh Linh đi xuống lầu .

"Sao lại đến đây? Không nhìn thấy cậu Mộ đang dùng cơm hay sao?" Quản gia Phương thấy Mộ Ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ liếc ta một cái mặt thì chẳng thay đổi gì, nhớ lại lời anh đã nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 coi cô ta như người làm, quản gia Phương lúc này tràn đầy dũng khí.

Quý Linh Linh không để ý đếnta, trực tiếp ngồi xuống bà ăn tối.

"Nói đó, không nghe ra hả? Buổi sáng nói như thế nào, giờ lại dám ngồi cùng cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Mộ dùng cơm hả?" Quản gia Phương càng ngày càng làm hăng, chủ yếudo Mộ Ly không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phản ưng nào với hành động ấy.

Quý Linh Linh tiếp tục không để ý đến ta, cầm đũa lên gắp món mình thích nhất.

Mộ Ly cầm ly rượu lên, nhấm nháp thứ chất lỏng màu đỏ trong ly, giống như không nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây.

"Này, không nghe thấy phải không? Lại còn dám ăn nưa chứ! phản rồi, đúng cái người thấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hèn mà!" gương mặt quản gia Phương thể hiện sự tức giận tột cừng,phụ nữ này quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phép mà, không nhìn thấy cậu Mộ không quan tâm đến ta sao? Còn bám dính đến đây ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cơm nữa chứ.

"Người đâu, đưa cái hạ tiện này đi mau, ta không cách ăn cơm ở đây!" Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, quản gia Phương nghiêm nhiên trở thành nữ chủ nhân của ngôi nhà này.

Nghe được tiếng gọi, hai người đàn ông chạy từ ngoài cửa vào.

"Ả phụ nữ này quấy rầy cậu Mộ ăn cơm, ném ta ra ngoài mau!" Quản gia Phương lấy sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 im lặng của Mộ Ly làm cớ, ba cho đây là sự ngầm cho phép, nên ngẩng cao đầu ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lệnh với hai người kia.

Hai người đàn ông nọ nghe thấy quản gia Phương ra lệnh, lập tức bước lên lôi Quý Linh Linh ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngoài.

"Buông ra, không được đụng vào tôi." Quý Linh Linh tức giận hét lên.

Nhưng hai người kia nghe lời quản gia Phương, không để ý đến lời nói của cô.

Quý Linh Linh bị lôi đứng lên "Ôi. . . . . ." Tay phải bị hắn ta kéo đến phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đau, nhưng Mộ Ly vẫn ngồi thẳng tắp như cũ, không bất kỳ tiếng động nào. Nhìn dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này của anh ta lòng Quý Linh Linh sinh hận, tiện tay nắm lấy mớ thức ăn nguội gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình, ném hết lên người anh ta.

"A!Cậu Mộ!" Quản gia Phương chết lặng, kể cả hai người đàn ông đang lôi Quý Linh Ling cũng sửng sốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng.

Chuyện này. . . . . . Người phụ nữ này, thế nhưng lại dám ném đồ ăn lên mặt Mộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Ly.

Chỉ thấy trên mũi Mộ Ly còn treo lủng lẳng mấy sợi mỳ, nước canh từ cằm anh nhỏ xuống dưới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Tôi đến đây không phải bị đói!" Quý Linh Linh đã giận lắm rồi, từ lúc nào đến đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm người chứ, lại đi gặp cái tình huống như vậy, còn bọn chủ như mấy người này lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể ngồi ăn ngon lành khác cô.

Mộ Ly không vì mấy hành động này của tức giận, ngược lại, chỉ thấy anh bình tĩnh móc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khăn ra lâu sạch mặt mình.

"Quản gia Phương, nhà họ Mộ do bà làm chủ hay tôi?"

"Đương nhiên là cậu Mộ làm chủ!" Quản gia Phương phút chốc cảm thấy chân mình mềm nhũn đi, từ hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 động cô ta ném thức ăn vào mặt cậu Mộ, nhưng anh không thêm bất kỳ biểu hiện nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã hiểu.

"Vậy bà mang theo hai người này đi lãnh tiền lương đi, ngày mai tôi không muốn thấy mặt mấy người." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Sau khi Mộ Ly lau sạch sẽ khuôn mặt mình, tiện tay ném khăn lên bàn ăn, liền đứng lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không ngó ngàng đến ai, quay lưng bước đi lên lầu.

“Cậu Mộ. . . . . ." Quản gia Phương thét lên một tiếng rồi hôn bất tỉnh.

Quý Linh Linh cắn răng, cô bảo trì tâm trạng bình thản, Mộ Ly đi thì đi, cô ngồi xuống tiếp tục ăn cơm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Kẻ thứ ba khiêu khích #2 Chương 2: Ghê tởm #3 Chương 3: Câu Tiểu Ngưu #4 Chương 4: Quá #5 Chương 5: Chạy trối hết #6 Chương 6: Sự nghiệp thành công #7 Chương 7: Không thể trốn #8 Chương 8: Oan gia ngõ hẹp #9 Chương 9: Ông chủ lớn mặt lạnh #10 Chương 10: Yên lặng trước cơn bão #11 Chương 11: Đặc phái viên thần bí #12 Chương 12: Làm người ta ao ước #13 Chương 13: Dường như rất yên tĩnh #14 Chương 14: Kỳ nghỉ ngơi ngắn ngủi #15 Chương 15: Phong thái đặc phái viên quốc phòng #16 Chương 16: Bàn chuyện cuộc sống, nói một chút chuyện tính* #17 Chương 17: Đáng ghét #18 Chương 18: Rõ ràng là vu oan #19 Chương 19: Khách hàng lớn #20 Chương 20: Dạy dỗ mắc cỡ #21 Chương 21: Ra oai #22 Chương 22: Xin hưởng thụ tôi #23 Chương 23: Lừa gạt hôn #24 Chương 24: Cạm bẫy #25 Chương 25: Tức giận #26 Chương 26: Không giống hắn #27 Chương 27: Lấy thân báo đáp #28 Chương 28: Sắc mặt ghê tởm #29 Chương 29: Phong thủy đột kích #30 Chương 30: Không mặc áo ngực #31 Chương 31: Nghiêm tử tuấn bị cách chức #32 Chương 32: Dạ tiệc sẽ bắt đầu #33 Chương 33: Scandal Tiểu Manh #34 Chương 34: Tranh giành với Tiểu Manh #35 Chương 35: Tranh hôn #36 Chương 36: Hai ông chú đáng yêu #37 Chương 37: Không có nhân tính #38 Chương 38: Bạn gái của tôi #39 Chương 39: Nói chuyện bị cắt ngang #40 Chương 40: Tiểu xử #41 Chương 41: Vị đại túc này rất có khẩu vị #42 Chương 42: Tiểu Bạch Kiểm #43 Chương 43: Lại bữa tiệc nữa #44 Chương 44: Cùng cao thủ so chiêu #45 Chương 45: Người đàn ông mùi dấm chua #46 Chương 46: Sắc Lang tĩnh lặng #47 Chương 47: Hàng dính líu đến nhau #48 Chương 48: Lại xuất hiện đứa trả nữa #49 Chương 49: Lời đối chiến ác độc #50 Chương 50: Không khỏi xem mắt #51 Chương 51: Sập bẫy #52 Chương 52: Tâm cơ #53 Chương 53: Chỉ cần tự tôn #54 Chương 54: Trầm tĩnh đối chiến #55 Chương 55: Bạn trai cũ đến #56 Chương 56: Giúp đỡ bạn trai cũ (thượng) #57 Chương 57: Giúp đỡ bạn trai cũ (hạ) #58 Chương 58: Thượng tá đại nhân #59 Chương 59: Cưng chiều em kiêu ngạo #60 Chương 60: Phản kích #61 Chương 61: Tình hình của thượng tá #62 Chương 62: Đột nhiên tỏ tình #63 Chương 63: Tiểu Tư tư không thể thiếu #64 Chương 64: Ép gả #65 Chương 65: Đau lòng #66 Chương 66: Quý Linh Linh phản kích (phần 1) #67 Chương 67: Chính thức phản kích, cái tát thứ nhất (phần hai) #68 Chương 68: Kiêu ngạo #69 Chương 69: Không nghe lệnh của thượng tá địa nhân #70 Chương 70: Thượng tá Mộ tức giận #71 Chương 71: Bú sữa mẹ #72 Chương 72: Băng vệ sinh #73 Chương 73: Còn thiếu một chút #74 Chương 74 #75 Chương 75: Cưỡng hôn! Mạnh hơn đi ! (Có thịt, thịt heo con nguyên chất ) #76 Chương 76: Quý Linh Linh vồ đến vi thịt nướng #77 Chương 77: Chị em Quý Linh Linh đồng lòng #78 Chương 78: Quý Linh Linh phản công cưỡng đoạt thượng tá #79 Chương 79 #80 Chương 80: Thượng tá đại nhân #81 Chương 81: Chúng ta kết hôn đi #82 Chương 82: Nhìn trộm ngoài ý muốn #83 Chương 83: Lỗi Dạ Mê Tình #84 Chương 84: Lỗi dạ mê tình 2 #85 Chương 85: Thuốc tránh thai #86 Chương 86: Cuộc chiến tranh của phụ nữ #87 Chương 87: Cảnh khốn cùng #88 Chương 88: Bị thương #89 Chương 89: Bẩy ngày không thấy #90 Chương 90: Cầm tù #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93: Nợ nần, càng ngày càng nhiều #94 Chương 94: Thượng tá Mộ toàn thắng #95 Chương 95: Em tốt với anh một tháng, anh đối tốt với em cả đời #96 Chương 96: Vũ điệu lúng túng #97 Chương 97: Em là người phụ nữ của anh #98 Chương 98 #99 Chương 99: Khóa kéo mắc kẹt! #100 Chương 100 #101 Chương 101: Bà chủ nhà không an phận #102 Chương 102: Kết quả của việc chọc phải hai người phụ nữ #103 Chương 103: Hồ ly hồ đồ bị lừa cưới #104 Chương 104: Yêu hay chỉ là đùa giỡn #105 Chương 105: Hôn nhau trước bữa ăn #106 Chương 106 #107 Chương 107: Chuyện trên xe #108 Chương 108: Chiếm đoạt #109 Chương 109: Đền bù #110 Chương 110: Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh #111 Chương 111: Mộ Ly giảo hoạt #112 Chương 112: Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ? #113 Chương 113: Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư #114 Chương 114: Ba mẹ Mộ Ly #115 Chương 115: Mộ Ly Cho Nghiêm Tử Tuấn Cảnh Cáo #116 Chương 116: Vu Uyển Tinh đột nhiên xuất hiện #117 Chương 117: Hiểu Phỉ trở về, bảo bảo vô ngại #119 Chương 119: Khiêu khích #122 Chương 122 #123 Chương 123: Không thể yêu nữa #125 Chương 125: Yêu, phải hồi đáp #126 Chương 126: Dứt khoát #127 Chương 127: Nghi ngờ #128 Chương 128: Dịu dàng ngắn ngủi #129 Chương 129: Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời #130 Chương 130: Rời khỏi đây, phải quên #131 Chương 131 #132 Chương 132: Kết cục của họ #133 Chương 133: Phong thái nữ hoàng #134 Chương 134: Hạnh phúc mỹ mãn #135 Chương 135: Ngoại truyện #136 Chương 136: Ngoại truyện #137 Chương 137: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (2) #138 Chương 138: Ngoại truyện #139 Chương 139: Ngoại truyện #140 Chương 140: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (5) #141 Chương 141: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (6) #142 Chương 142: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7) #143 Chương 143: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (8) #144 Chương 144: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (9) #145 Chương 145: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10) #146 Chương 146: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa full, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa online, read Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 90 — Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW