GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 129: Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kẻ thứ ba khiêu khích #2 Ghê tởm #3 Câu Tiểu Ngưu #4 Quá #5 Chạy trối hết #6 Sự nghiệp thành công #7 Không thể trốn #8 Oan gia ngõ hẹp #9 Ông chủ lớn mặt lạnh #10 Yên lặng trước cơn bão #11 Đặc phái viên thần bí #12 Làm người ta ao ước #13 Dường như rất yên tĩnh #14 Kỳ nghỉ ngơi ngắn ngủi #15 Phong thái đặc phái viên quốc phòng #16 Bàn chuyện cuộc sống, nói một chút chuyện tính* #17 Đáng ghét #18 Rõ ràng là vu oan #19 Khách hàng lớn #20 Dạy dỗ mắc cỡ #21 Ra oai #22 Xin hưởng thụ tôi #23 Lừa gạt hôn #24 Cạm bẫy #25 Tức giận #26 Không giống hắn #27 Lấy thân báo đáp #28 Sắc mặt ghê tởm #29 Phong thủy đột kích #30 Không mặc áo ngực #31 Nghiêm tử tuấn bị cách chức #32 Dạ tiệc sẽ bắt đầu #33 Scandal Tiểu Manh #34 Tranh giành với Tiểu Manh #35 Tranh hôn #36 Hai ông chú đáng yêu #37 Không có nhân tính #38 Bạn gái của tôi #39 Nói chuyện bị cắt ngang #40 Tiểu xử #41 Vị đại túc này rất có khẩu vị #42 Tiểu Bạch Kiểm #43 Lại bữa tiệc nữa #44 Cùng cao thủ so chiêu #45 Người đàn ông mùi dấm chua #46 Sắc Lang tĩnh lặng #47 Hàng dính líu đến nhau #48 Lại xuất hiện đứa trả nữa #49 Lời đối chiến ác độc #50 Không khỏi xem mắt #51 Sập bẫy #52 Tâm cơ #53 Chỉ cần tự tôn #54 Trầm tĩnh đối chiến #55 Bạn trai cũ đến #56 Giúp đỡ bạn trai cũ (thượng) #57 Giúp đỡ bạn trai cũ (hạ) #58 Thượng tá đại nhân #59 Cưng chiều em kiêu ngạo #60 Phản kích #61 Tình hình của thượng tá #62 Đột nhiên tỏ tình #63 Tiểu Tư tư không thể thiếu #64 Ép gả #65 Đau lòng #66 Quý Linh Linh phản kích (phần 1) #67 Chính thức phản kích, cái tát thứ nhất (phần hai) #68 Kiêu ngạo #69 Không nghe lệnh của thượng tá địa nhân #70 Thượng tá Mộ tức giận #71 Bú sữa mẹ #72 Băng vệ sinh #73 Còn thiếu một chút #74 Chương 74 #75 Cưỡng hôn! Mạnh hơn đi ! (Có thịt, thịt heo con nguyên chất ) #76 Quý Linh Linh vồ đến vi thịt nướng #77 Chị em Quý Linh Linh đồng lòng #78 Quý Linh Linh phản công cưỡng đoạt thượng tá #79 Chương 79 #80 Thượng tá đại nhân #81 Chúng ta kết hôn đi #82 Nhìn trộm ngoài ý muốn #83 Lỗi Dạ Mê Tình #84 Lỗi dạ mê tình 2 #85 Thuốc tránh thai #86 Cuộc chiến tranh của phụ nữ #87 Cảnh khốn cùng #88 Bị thương #89 Bẩy ngày không thấy #90 Cầm tù #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Nợ nần, càng ngày càng nhiều #94 Thượng tá Mộ toàn thắng #95 Em tốt với anh một tháng, anh đối tốt với em cả đời #96 Vũ điệu lúng túng #97 Em là người phụ nữ của anh #98 Chương 98 #99 Khóa kéo mắc kẹt! #100 Chương 100 #101 Bà chủ nhà không an phận #102 Kết quả của việc chọc phải hai người phụ nữ #103 Hồ ly hồ đồ bị lừa cưới #104 Yêu hay chỉ là đùa giỡn #105 Hôn nhau trước bữa ăn #106 Chương 106 #107 Chuyện trên xe #108 Chiếm đoạt #109 Đền bù #110 Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh #111 Mộ Ly giảo hoạt #112 Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ? #113 Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư #114 Ba mẹ Mộ Ly #115 Mộ Ly Cho Nghiêm Tử Tuấn Cảnh Cáo #116 Vu Uyển Tinh đột nhiên xuất hiện #117 Hiểu Phỉ trở về, bảo bảo vô ngại #119 Khiêu khích #122 Chương 122 #123 Không thể yêu nữa #125 Yêu, phải hồi đáp #126 Dứt khoát #127 Nghi ngờ #128 Dịu dàng ngắn ngủi #129 Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời #130 Rời khỏi đây, phải quên #131 Chương 131 #132 Kết cục của họ #133 Phong thái nữ hoàng #134 Hạnh phúc mỹ mãn #135 Ngoại truyện #136 Ngoại truyện #137 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (2) #138 Ngoại truyện #139 Ngoại truyện #140 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (5) #141 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (6) #142 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7) #143 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (8) #144 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (9) #145 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10) #146 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)
Tiếp
Ban đầu Mộ Ly chỉ muốn nhìn cô một lát rồi đi, nhưng bị sự tỉnh lại đột ngột của Quý Linh Linh làm loạn kế hoạch. Anh có thể dùng khuôn mặt lạnh lùng, quay người bỏ đi, nhưng thấy khuôn mặt ốm yếu của cô, những lời lạnh nhạt đến miệng rồi cũng không cách nào nói ra.

Đây có lẽ là lần cuối cùng của họ. Hãy để anh nhớ kỹ cô, để lại cho cô, cũng để lại cho bản thân một hồi ức tốt đẹp.

“Đi thôi.” Quý Linh Linh đặt một mảnh giấy ở đầu giường, đến bên cạnh anh, giơ tay của hai người lên, “Anh phải nhớ, là em nắm tay anh trước.”

Nhìn gương mặt tràn đầy nụ cười ngọt ngào, đến Mộ Ly cũng bị cuốn hút.

Anh bỗng cúi người, hôn lên má cô, “Em phải nhớ, là anh hôn em trước.” Nói xong còn làm ra vẻ mặt đắc ý.

“Này, anh chơi xấu, sao có thể bắt chước em?” Quý Linh Linh không đồng ý, người đàn ông này, lần nào cũng bắt nạt cô, rất xấu. Cô ra vẻ tức giận, khẽ đấm lên ngực anh.

“Thôi, anh sai rồi được chưa? Cho em hôn lại đấy, anh sẽ nhớ là em hôn anh trước.” Mộ Ly hơi cúi người, để cô có thể dễ dàng hôn mình.

Quý Linh Linh liền nhìn anh, sau đó cười vui vẻ, nói, “Anh vẫn xấu như thế.” Cô hơi nhón chân, hai tay ôm lấy mặt anh, “Chỉ có thể xấu với em thôi.” Trong giọng nói mang theo chút ngang ngược, mà càng nhiều hơn là chua xót.

“Ừ, chỉ một mình em.” Mộ Ly chủ động kéo tay cô, chậm rãi kéo giãn khoảng cách giữa hai người, không để cô tiếp tục dựa vào mình gần như thế, bằng không bản thân sẽ không khống chế được.

“Bé con, nếu cục cưng trong bụng em, anh...”

“Ừm? Anh muốn thế nào?” Quý Linh Linh cười hỏi, trong giọng nói tràn ngập hương vị khiêu khích. Hừ, tên vô lại này, biết ngay anh chẳng trong sáng gì mà.

“Anh muốn...” Mộ Ly nâng gáy cô, kéo cô sát lại, cho đến khi môi hai người chỉ cách nhau vài centimet, anh quả quyết ngưng động tác, “Muốn ăn em.”

Gò má thoáng chốc nóng như lửa, Quý Linh Linh không muốn anh phát hiện ra dị trạng của mình, lập tức quay đầu, “Bây giờ anh không thể lộn xộn, cục cưng lại lớn nữa rồi.” Cô nghiêng mặt như thế, hơi thở nóng bỏng của anh liền phả vào cổ.

“Anh sờ con xem, thằng bé nhớ bố đấy.”

Mộ Ly tự động loại bỏ sự nghẹn ngào trong giọng nói của cô, theo lời cô, lấy tay nhẹ nhàng xoa lên bụng cô.

Hiện giờ cơ thể cô ốm yêu như vậy nhưng cái bụng lại tròn xoe, anh còn có thể cảm giác được bên trong có một sinh mạng bé nhỏ đang nhảy nhót. Giây phút này, anh bỗng nhiên không muốn buông tay, cô, anh và cả cục cưng trong bụng, ba người họ ở bên nhau là chuyện hạnh phúc cỡ nào. Chỉ cần nghĩ đến điều đó, khóe miệng anh cũng đã lộ ra ý cười.

“Anh có cảm nhận được không? Bây giờ thỉnh thoảng cục cưng lại đá em, lúc mạnh, lúc nhẹ, anh làm bố rồi, phải nhớ nhắc nó, không được đá mẹ lung tung nữa.” Quý Linh Linh cong môi, từ từ dựa vào ngực anh. Anh phải nhớ, giúp em dạy con, cho dù chỉ được một lần, để con nhớ, nó có bố.

“Khổ cho em.” Bàn tay to lớn lại nhẹ nhàng xoa lên bụng cô.

“Anh phải nhớ, sau này không được nổi giận với em, không được để em đi, cũng không được quay lưng với em.” Quý Linh Linh túm lấy áo sơ mi của anh, giọng nói đã tràn ngập tủi thân.

“Ừm?”

“Anh làm vậy với em, ở đây”, cô kéo tay anh đặt lên ngực, “Rất đau.” Nói xong, cô úp mặt vào ngực anh, ngày đó, anh lạnh lùng để cô đi, đến giờ nhớ lại, trái tim vẫn cứ đau.

Mộ Ly ôm lấy cô, vỗ nhẹ sau lưng cô, “Sẽ không, sau này sẽ không bao giờ làm vậy với em.”

“Anh phải nhớ đấy, không được tùy tiện đuổi em.” Quý Linh Linh ngẩng đầu lên, tràn ngập trên khuôn mặt là những dòng chữ không thể dối lừa.

“Anh nhớ rồi bé con.” Anh cọ lên mũi cô.

Quý Linh Linh dẹt miệng, “Vậy được rồi, em tạm thời sẽ tin anh.”

“Cảm tạ nữ vương khai ân.” Sau đó Mộ Ly nói đùa một câu, nâng mặt cô lên hôn.

Anh vốn không muốn làm vậy, nhưng cô yếu ớt tựa trong ngực làm anh không thể khống chế hành vi của mình. Anh dịu dàng cắn lên cánh môi cô, truyền cho cô hơi ấm. Quý Linh Linh dường như nhớ anh quá lâu, một tay ôm eo anh, đáp lại nụ hôn của anh.

Hai người họ đều quá khát khao, tình hình cũng có chút thất thường, đây vốn là điều không nên xảy ra. Nhưng hai người lại như hai cực của nam châm, chỉ cần hơi đến gần, sẽ dính chặt vào nhau.

Nếu mạnh mẽ tách chúng ra, sẽ xảy ra chuyện gì? Nam châm có hai cực, nếu một cực mất đi, vậy cực còn lại có tác dụng gì?

“Ưm... phù phù...”

“Ngốc thế, thở đi!” Mộ Ly ôm chặt bờ vai cô, cô gái này, chẳng chịu để anh bớt lo đi chút nào.

“Phù... phù phù...” Quý Linh Linh thiếu dưỡng khí, vô lực tựa vào ngực anh, miệng mở to thở hổn hển.

“Vì sao không thở?” Mộ Ly nhíu mày, có chút không vui với hành động ngốc nghếch này của cô.

“Còn không phải... Còn không phải vì anh... em... anh quá quyến rũ, sau khi em thấy, liền quên cả thở...”

Bàn tay lập tức vỗ lên đầu cô, “Nhớ khi hôn phải nhắm mắt.”

“Ừm... Em biết rồi...” Quý Linh Linh đỏ mặt cúi thấp đầu, cô sao vậy, còn có thể như một cô bé mới biết yêu, rõ ràng khi hôn lại quên cả thở.

“Chúng ta ra ngoài đi, em không muốn ở bệnh viện.”

“Ừ.” Mộ Ly nhất nhất nghe theo cô, cởi áo khoác lên người cô, rồi ôm lấy vai cô.

“Chúng ta đi đè đường đi, hai chúng ta ở bên nhau lâu như thế, còn chưa từng đi dạo phố đêm yên tĩnh. Đêm nay còn dài, em muốn được thử.” Quý Linh Linh đặt tay ở eo anh, đầu tựa vào ngực anh.

Những chuyện mà những đôi yêu nhau làm, cô cũng muốn làm cùng anh.

“Được.” Anh hôn nhẹ lên trán cô.

“Chúng ta đi thôi, bằng không bị y tá phát hiện thì em không thể đi ra ngoài nữa rồi.” Quý Linh Linh trông như một tên trộm, hai người chợt có cảm giác yêu đương vụng trộm.

Mộ Ly nhìn cô cười, đã bao lâu rồi anh không được thấy dáng vẻ đáng yêu đó của cô, càng ngắm nhìn lâu hơn để nhớ kỹ dáng vẻ ấy.

Quý Linh Linh vì không muốn bị y tá trực ban phát hiện, cố ý cùng Mộ Ly đi cầu thang bộ, nhưng cô hình như quên mất cô đang ở tầng mười. Cứ đi như thế, cơ thể có chịu nổi không?

Họ mới đứng ở đầu bậc thang, trời vừa rạng sáng, ánh đèn chiếu ở cầu thang có vài phần ảm đạm.

“A...” Quý Linh Linh không nhịn được túm chặt áo, dính sát vào Mộ Ly, “Trước giờ em không biết đi cầu thang lúc nửa đêm, có thể thế này...” Nhìn từng vòng xoáy thang bộ, cộng thêm ánh đèn ảm đạm, da gà trên người lập tức nổi lên.

“Haha, vậy chúng ta thử xem, chắc sẽ kích thích lắm.”

“Này!” Quý Linh Linh kinh hô, cô căng thẳng bụm miệng, trợn mắt nhìn Mộ Ly, “Mộ Ly, anh bỏ em xuống, anh ôm em làm gì?” Tên này, hành động thật đột ngột.

“Anh muốn ôm em.” Chỉ với một câu, Quý Linh Linh không tìm được lý do phản bác. Cô nhìn gò má anh, trong lòng hạnh phúc, đúng là chu đáo, biết yêu thương cô.

Cô vỗ nhẹ lên vai anh, “Em nặng lắm đó, Thượng tá Mộ, anh vất vả rồi.” Nói xong, cô liền móc hai tay lên cổ anh.

Mộ Ly cúi đầu cười với cô, không nói gì nữa, bước xuống cầu thang.

Cô tựa đầu vào ngực anh, từ từ nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim anh. Được ở bên anh, khoảnh khắc ấy thật trọn vẹn.

Mộ Ly, trước giờ anh đều không biết, anh vẫn cho rằng anh yêu em trước, thật ra đều là em lừa anh đấy, lần đầu tiên anh giải vây cho em trước Lục Vân Thiên, em đã bị anh thu hút rồi.

Nhưng vì em tự ti, vì em hèn nhát, mới khiến anh chịu khổ nhiều như thế. Em còn nhớ câu anh hỏi khi ôm em lúc đó, Quý Linh Linh, em có biết anh yêu em nhiều lắm không?

Ha ha, Mộ Ly, anh có biết em yêu anh nhiều lắm không?

Trong cuộc sống không có anh, mỗi đêm em đều không ngủ được, nhưng em phải ép buộc bản thân phải ngủ, vì em còn có cục cưng, không thể làm thương tổn thằng bé. Có một lần, em mơ thấy anh, mơ thấy chúng ta hạnh phúc sống bên nhau. Mỗi khi đến tối em đều chờ mong đi ngủ, bởi vì em biết, chỉ có như vậy, em mới có thể gặp anh.

Lúc này đây, là lần cuối cùng chúng ta bên nhau, không biết vì sao, anh vẫn ấm áp như thế, thỉnh thoảng có chút bá đạo, nhưng em lại có cảm giác chúng ta sẽ chia xa, vĩnh viễn chia xa.

Anh yên tâm, lần này, em không khóc đâu. Em sẽ cho anh thấy khuôn mặt xinh đẹp nhất, em là Tiểu Linh Linh của anh, người con gái kiên cường anh yêu nhất. Ngày mai em sẽ đi cùng Lãnh Dạ Hi, không biết khi nào trở về, không biết khi nào mới có thể gặp anh, nhưng, dù ở bất cứ nơi đâu, em sẽ vĩnh viễn khắc ghi hình bóng anh trong tim.

Người con gái từng tự ti lại tự ái đó, cô ấy khát khao một tình yêu lãng mạn, khát khao một người yêu mình mà mình cũng yêu người đó, nhưng vì một cuộc tình thất bại, cô ấy sợ hãi, không dám dễ dàng chấp nhận anh.

Trong thời gian tôi luyện, anh không ngờ ngốc nghếch muốn giam cầm cô, suy nghĩ cuối cùng lại là, “Em tốt với tôi một tháng, tôi tốt với em cả đời“. Mộ Ly, có phải vì em yêu anh không đủ, nên mới khiến anh không có cảm giác an toàn?

Thằng ngốc, trước giờ anh chưa từng biết em yêu anh nhiều thế nào.

Em chưa từng biết rằng, một đời của chúng ta lại ngắn như thế, ngắn đến mức anh không thể tận mắt thấy được con chúng ta ra đời. Điều đó có tính là chúng ta tình thâm duyên mỏng không? Bên cạnh chúng ta có quá nhiều kẻ ác độc, Giang Tâm Dao, Lâm Tư Kỳ, Tư Kỳ Nại Mỹ, nếu em đi rồi, họ sẽ làm gì anh?

Mộ Ly, xin anh, xin anh đừng quên em, ít nhất để một vị trí trong tim cho em, cho đến ngày... chúng ta gặp lại.

“Đang nghĩ gì thế?” Xuống tới tầng năm, giọng Mộ Ly bỗng vang lên.

“Không có gì.” Quý Linh Linh tựa đầu vào ngực anh, chuẩn bị làm một con đà điểu, không để anh phát hiện mình đã rơi lệ đầy mặt.

Nhưng Quý Linh Linh à mi thật ngốc, nước mắt của mi đã làm ướt nhẹp cả áo anh, sao anh có thể không cảm giác được.

“Trong mấy ngày em đi, mỗi ngày anh đến ở chỗ má Lâm, nghe một vài tin tức liên quan đến em.” Anh từ từ lên tiếng, giống như muốn phá vỡ không khí trầm mặc giữa hai người, “Sau cái ngày đó, má Lâm đem toàn bộ sự việc giữa em và má nói cho anh biết, ha ha, hóa ra em còn có thể động chút não đấy. Liên hợp với Tần Mộc Vũ, Lãnh Dạ Hi, còn cả má Lâm, để lừa anh...”

“Đó không phải là lừa!” Nghe đến từ ấy, Quý Linh Linh lập tức phản bác.

“Ồ? Vậy đó là gì?”

Mộ Ly nhướng mày hỏi.

“Đó... đó là tình yêu dành cho anh. Người đàn ông của em, sao em có thể chịu để Giang Tâm Dao bên cạnh anh? Em không sợ anh ghét, em chỉ muốn nói thẳng, Giang Tâm Dao là người đàn bà vô cùng ác độc, em ghét cô ta, em cũng muốn anh ghét cô ta, không cho cô ta đến gần anh!” Hai tay Quý Linh Linh lại vòng lấy ôm chặt cổ anh, nhất định phải nghe lời cô, nhất định phải ghét Giang Tâm Dao.

“Vì sao?” Mộ Ly ngược lại không trực tiếp trả lời cô, ung dung hỏi lại.

“Bởi vì...” Bởi vì cô ta hãm hại em trai mình, giả tình giả ý với mình, tụ tập hai người phụ nữ khác hủy dung Uyển Tinh, còn làm tình nhân của thị trưởng, khiến mẹ Lục Vân Thiên tức chết... Nói ra điều này, anh sẽ tin ư?

Thế là, cô không nói tiếp, từ từ rụt cổ về, Giang Tâm Dao ở bên anh, chắc chắn còn có chút địa vị, mình có nói thế nào cũng vô ích.

“Cô ấy vì giúp anh, không tiếc làm tình nhân cho người đàn ông khác, cô ấy cũng xem là có tình có ý với anh và em.” Mộ Ly không nhìn cô, tự nói.

Cơ thể Quý Linh Linh vì câu nói của anh mà bắt đầu run rẩy. Ý của anh chính là, anh biết ơn cô ta, chờ sau khi mình đi rồi, anh mới có thể lấy cô ta, đúng không?

Là vậy sao? Là vậy sao?

Quý Linh Linh im lặng, tựa vào ngực anh, để mặc nước mắt rơi. Giang Tâm Dao vì anh mà làm nhiều chuyện như thế, cô ta thích Mộ Ly, nếu đưa ra yêu cầu bảo Mộ Ly cưới cô ta, anh có lý do gì từ chối?

Lần cuối anh và cô bên nhau, anh bảo cô rời đi, giờ anh còn không muốn mình, là vì anh không thể không lấy Giang Tâm Dao ư?

Nhưng, trái tim Giang Tâm Dao độc địa như vậy, Mộ Ly ở cạnh cô ta sẽ hạnh phúc sao? Cô ta sẽ yêu thương Mộ Ly sao?

“Anh không yêu cô ấy.” Mộ Ly không hỏi vì sao cô khóc, nhưng lại đưa cho cô một câu trả lời khẳng định như vậy.

“Sẽ lấy cô ta ư?” Giọng Quý Linh Linh mang đậm âm mũi hỏi.

Bước chân Mộ Ly nháy mắt dừng lại, anh dừng chân, nhìn cô, cô cũng nhìn anh.

“Anh sẽ lấy cô ta ư?” Cô lại hỏi, nếu đã hỏi thì phải biết được đáp án.

Anh vẫn không nói.

“Em không muốn anh lấy cô ta, anh không được lấy cô ta, không được lấy cô ta.” Quý Linh Linh nắm chặt áo anh, chôn đầu vào ngực anh, không nhịn được khóc, “Anh còn chưa cho em một hôn lễ chính thức, sao anh có thể lấy người khác? Em không muốn anh lấy cô ta, cho dù chúng ta không thể bên nhau, anh cũng không thể lấy cô ta. Mộ Ly, đồng ý với em có được không, không được lấy cô ta...” Trước giờ cô chưa từng cố chấp như vậy, nhưng lần này, cô lại làm.

Tiếng khóc của cô tê tâm liệt phế, chỉ vì không cho anh lấy Giang Tâm Dao.

Mộ Ly nghe cô khóc, cảm nhận nước mắt cô đã thấm ướt áo, trái tim khẽ run lên.

“Quý Linh Linh, anh chỉ muốn kết hôn với em.”

Bỗng, tiếng khóc của cô ngưng lại, cô nhìn anh. Sắc mặt anh bình thản, khiến cô không đoán ra được lòng anh.

“Anh chỉ muốn kết hôn với em, nhưng hiện tại anh không có khả năng lấy em. Anh đáp ứng em, không lấy Giang Tâm Dao.”

Không có khả năng lấy cô? Cô không có bối cảnh khoa trương, lại càng không muốn lời chúc của bạn bè họ hàng, chỉ cần có thể ở bên cạnh, cùng nhau trải qua cuộc sống bình thường là được rồi, vì sao anh không có khả năng đó?

“Anh... có thể nói cho em biết, vì sao chúng ta không thể ở bên nhau?” Chuyện này, cô vẫn không nhịn được mà hỏi.

Mộ Ly nhìn cô ý vị thâm trường, không trả lời, anh tiếp tục ôm cô đi xuống.

Anh không thể lấy Giang Tâm Dao, tất nhiên có thể lấy người khác, anh sẽ nói cho cô biết sao? Đáp án dĩ nhiên là không.

Trái tim Quý Linh Linh thắt lại, chuyện này có quá nhiều khó khăn, anh cũng sẽ không trực tiếp đối mặt.

Cô tựa vào lòng anh, chịu đựng khảo nghiệm chua xót trong tim.

“Anh chỉ muốn vui vẻ bên em một ngày.”

Trái tim cô đơn thoáng chốc thình thịch, vui vẻ... một ngày. Thật sự bắt cô phải coi một ngày thành hồi ức một đời sao?

“Ha ha... ha ha...” Cô cười gượng, “Ừ, chúng ta hãy vui vẻ bên nhau một ngày, không nói đến những chuyện nhàm chán đó nữa. Thả em xuống, em muốn đi cùng anh.”

Mộ Ly theo lời cô, nhẹ nhàng đặt cô xuống, nắm lấy tay cô.

Hai người nhìn nhau, cùng bước thật chậm.
#1 Chương 1: Kẻ thứ ba khiêu khích #2 Chương 2: Ghê tởm #3 Chương 3: Câu Tiểu Ngưu #4 Chương 4: Quá #5 Chương 5: Chạy trối hết #6 Chương 6: Sự nghiệp thành công #7 Chương 7: Không thể trốn #8 Chương 8: Oan gia ngõ hẹp #9 Chương 9: Ông chủ lớn mặt lạnh #10 Chương 10: Yên lặng trước cơn bão #11 Chương 11: Đặc phái viên thần bí #12 Chương 12: Làm người ta ao ước #13 Chương 13: Dường như rất yên tĩnh #14 Chương 14: Kỳ nghỉ ngơi ngắn ngủi #15 Chương 15: Phong thái đặc phái viên quốc phòng #16 Chương 16: Bàn chuyện cuộc sống, nói một chút chuyện tính* #17 Chương 17: Đáng ghét #18 Chương 18: Rõ ràng là vu oan #19 Chương 19: Khách hàng lớn #20 Chương 20: Dạy dỗ mắc cỡ #21 Chương 21: Ra oai #22 Chương 22: Xin hưởng thụ tôi #23 Chương 23: Lừa gạt hôn #24 Chương 24: Cạm bẫy #25 Chương 25: Tức giận #26 Chương 26: Không giống hắn #27 Chương 27: Lấy thân báo đáp #28 Chương 28: Sắc mặt ghê tởm #29 Chương 29: Phong thủy đột kích #30 Chương 30: Không mặc áo ngực #31 Chương 31: Nghiêm tử tuấn bị cách chức #32 Chương 32: Dạ tiệc sẽ bắt đầu #33 Chương 33: Scandal Tiểu Manh #34 Chương 34: Tranh giành với Tiểu Manh #35 Chương 35: Tranh hôn #36 Chương 36: Hai ông chú đáng yêu #37 Chương 37: Không có nhân tính #38 Chương 38: Bạn gái của tôi #39 Chương 39: Nói chuyện bị cắt ngang #40 Chương 40: Tiểu xử #41 Chương 41: Vị đại túc này rất có khẩu vị #42 Chương 42: Tiểu Bạch Kiểm #43 Chương 43: Lại bữa tiệc nữa #44 Chương 44: Cùng cao thủ so chiêu #45 Chương 45: Người đàn ông mùi dấm chua #46 Chương 46: Sắc Lang tĩnh lặng #47 Chương 47: Hàng dính líu đến nhau #48 Chương 48: Lại xuất hiện đứa trả nữa #49 Chương 49: Lời đối chiến ác độc #50 Chương 50: Không khỏi xem mắt #51 Chương 51: Sập bẫy #52 Chương 52: Tâm cơ #53 Chương 53: Chỉ cần tự tôn #54 Chương 54: Trầm tĩnh đối chiến #55 Chương 55: Bạn trai cũ đến #56 Chương 56: Giúp đỡ bạn trai cũ (thượng) #57 Chương 57: Giúp đỡ bạn trai cũ (hạ) #58 Chương 58: Thượng tá đại nhân #59 Chương 59: Cưng chiều em kiêu ngạo #60 Chương 60: Phản kích #61 Chương 61: Tình hình của thượng tá #62 Chương 62: Đột nhiên tỏ tình #63 Chương 63: Tiểu Tư tư không thể thiếu #64 Chương 64: Ép gả #65 Chương 65: Đau lòng #66 Chương 66: Quý Linh Linh phản kích (phần 1) #67 Chương 67: Chính thức phản kích, cái tát thứ nhất (phần hai) #68 Chương 68: Kiêu ngạo #69 Chương 69: Không nghe lệnh của thượng tá địa nhân #70 Chương 70: Thượng tá Mộ tức giận #71 Chương 71: Bú sữa mẹ #72 Chương 72: Băng vệ sinh #73 Chương 73: Còn thiếu một chút #74 Chương 74 #75 Chương 75: Cưỡng hôn! Mạnh hơn đi ! (Có thịt, thịt heo con nguyên chất ) #76 Chương 76: Quý Linh Linh vồ đến vi thịt nướng #77 Chương 77: Chị em Quý Linh Linh đồng lòng #78 Chương 78: Quý Linh Linh phản công cưỡng đoạt thượng tá #79 Chương 79 #80 Chương 80: Thượng tá đại nhân #81 Chương 81: Chúng ta kết hôn đi #82 Chương 82: Nhìn trộm ngoài ý muốn #83 Chương 83: Lỗi Dạ Mê Tình #84 Chương 84: Lỗi dạ mê tình 2 #85 Chương 85: Thuốc tránh thai #86 Chương 86: Cuộc chiến tranh của phụ nữ #87 Chương 87: Cảnh khốn cùng #88 Chương 88: Bị thương #89 Chương 89: Bẩy ngày không thấy #90 Chương 90: Cầm tù #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93: Nợ nần, càng ngày càng nhiều #94 Chương 94: Thượng tá Mộ toàn thắng #95 Chương 95: Em tốt với anh một tháng, anh đối tốt với em cả đời #96 Chương 96: Vũ điệu lúng túng #97 Chương 97: Em là người phụ nữ của anh #98 Chương 98 #99 Chương 99: Khóa kéo mắc kẹt! #100 Chương 100 #101 Chương 101: Bà chủ nhà không an phận #102 Chương 102: Kết quả của việc chọc phải hai người phụ nữ #103 Chương 103: Hồ ly hồ đồ bị lừa cưới #104 Chương 104: Yêu hay chỉ là đùa giỡn #105 Chương 105: Hôn nhau trước bữa ăn #106 Chương 106 #107 Chương 107: Chuyện trên xe #108 Chương 108: Chiếm đoạt #109 Chương 109: Đền bù #110 Chương 110: Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh #111 Chương 111: Mộ Ly giảo hoạt #112 Chương 112: Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ? #113 Chương 113: Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư #114 Chương 114: Ba mẹ Mộ Ly #115 Chương 115: Mộ Ly Cho Nghiêm Tử Tuấn Cảnh Cáo #116 Chương 116: Vu Uyển Tinh đột nhiên xuất hiện #117 Chương 117: Hiểu Phỉ trở về, bảo bảo vô ngại #119 Chương 119: Khiêu khích #122 Chương 122 #123 Chương 123: Không thể yêu nữa #125 Chương 125: Yêu, phải hồi đáp #126 Chương 126: Dứt khoát #127 Chương 127: Nghi ngờ #128 Chương 128: Dịu dàng ngắn ngủi #129 Chương 129: Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời #130 Chương 130: Rời khỏi đây, phải quên #131 Chương 131 #132 Chương 132: Kết cục của họ #133 Chương 133: Phong thái nữ hoàng #134 Chương 134: Hạnh phúc mỹ mãn #135 Chương 135: Ngoại truyện #136 Chương 136: Ngoại truyện #137 Chương 137: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (2) #138 Chương 138: Ngoại truyện #139 Chương 139: Ngoại truyện #140 Chương 140: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (5) #141 Chương 141: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (6) #142 Chương 142: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7) #143 Chương 143: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (8) #144 Chương 144: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (9) #145 Chương 145: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10) #146 Chương 146: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa full, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa online, read Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 129 — Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW