Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
48 giờ cuối cùng. Đồng hồ sinh học trong tế bào tôi bắt đầu râm ran một thứ áp suất lạ thường, như thể máu đang đặc lại, chờ đợi một mệnh lệnh duy nhất để tiếp tục chảy.
Tôi rời khỏi căn hộ ngột ngạt của cha mẹ, bước ra những đại lộ kim loại của E5. Xung quanh tôi, những đứa bạn đồng trang lứa đang chơi đùa, nhưng đó là một thứ trò chơi kỳ quái.
Những đứa trẻ "Lạy sớm"
Hầu hết chúng không đợi đến năm 12 tuổi. Dưới áp lực của các bậc phụ huynh cuồng tín, nhiều đứa đã thực hiện cái lạy đầu tiên từ lúc lên 5. Hệ thống của Séraphine chấp nhận mọi giao dịch sớm, miễn là nó tự nguyện.
Tôi nhìn thấy nhóc Aris, mới 7 tuổi, đang chạy nhảy bỗng khựng lại. Nó nhìn vào đồng hồ ảo trên mu bàn tay, rồi quỳ sụp xuống ngay giữa dòng người. 30 giây sau, nó đứng dậy, tiếp tục cười đùa như một chiếc máy vừa được nạp đầy năng lượng. Trong mắt nó không có sự thắc mắc, chỉ có một khoảng trống mênh mông của sự chấp nhận.
Bóng ma của Séraphine : Tập giáo trình "Tan biến"
Tôi bước vào thư viện số của khu phố. Màn hình hiện lên gương mặt của Maria. Người ta gọi cô ta là Cái bóng của Nữ thần, người đại diện cho trật tự và sự ổn định.
Bộ "Maria luận" – thứ kinh điển mà mọi đứa trẻ phải học thuộc lòng – không hề thâm thúy như tôi tưởng. Nó chỉ là hàng nghìn trang giấy bóng bẩy, dùng đủ mọi loại từ ngữ hoa mỹ để lặp đi lặp lại một mệnh đề nhị nguyên tàn nhẫn:
> "Lạy để Hiện hữu, hoặc Ngừng để Tan biến."
Không có lựa chọn thứ ba. Không có phản biện. Maria không cần thuyết phục lý trí của bạn; cô ta chỉ cần đóng đinh nỗi sợ vào bản năng của bạn. Có những kẻ trên E5 này thậm chí còn tôn thờ Maria hơn cả Séraphine, vì họ sợ cái phễu lọc hành chính của cô ta hơn là lòng từ bi của Nữ thần.
Tôi rời khỏi thư viện bước đi trong hư vô.
Gen của tôi đã được tăng cường qua hàng trăm năm di truyền từ những tổ tiên Não bộ tôi hoạt động với tốc độ kinh khủng. Càng minh mẫn, tôi càng thấy sự phi lý.
Tôi ngồi xuống một băng ghế đá, nhìn lên vòm trời đầy rẫy những vệ tinh truyền dẫn năng lượng đức tin. Tôi tự hỏi:
*"Ý nghĩa của cuộc sống là gì nếu nó chỉ là một chuỗi những quãng nghỉ giữa các lần quỳ lạy? Chúng ta sống vạn năm để làm gì? Để ăn, để ngủ, rồi lại lạy để được sống tiếp để ăn và ngủ?"*
Nếu mục đích của sự sống chỉ là để duy trì chính sự sống đó, thì chúng ta khác gì một loại virus đang bám lấy vật chủ Séraphine?
Tôi chạm tay vào lồng ngực. Nhịp tim vẫn đều đặn. Tôi cảm thấy một sự ghê tởm dâng trào đối với cái "hợp đồng" sắp tới.
Nếu tôi không lạy, tôi sẽ chết. Đó là sự thật sinh học. Nhưng nếu tôi lạy, cái "Tôi" lý tính này sẽ chết ngay lập tức để nhường chỗ cho một "Con người-máy" biết tuân thủ.
"Séraphine," tôi thầm gọi cái tên đó với sự căm phẫn. "Bà cho chúng tôi sự bất tử, nhưng bà đã tước đoạt mất Lý do để sống."
Tôi đứng dậy, nhìn về phía cung điện ánh sáng ở trung tâm hành tinh, nơi Maria đang điều hành mạng lưới nhân sự khổng lồ. 48 giờ nữa. Tôi sẽ không học theo Maria luận. Tôi sẽ viết nên một quy luật của riêng mình, ngay cả khi mực viết chính là sự tan biến của bản thân.
Mười hai tuổi.
Tôi đứng giữa dòng người đồng trang lứa, những đứa trẻ mang gương mặt vừa háo hức vừa khiếp nhược. Phía trên cao, hình ảnh Séraphine rực sáng. Sáu đôi cánh pha lê của cô ta khẽ rung động, mỗi chuyển động tạo ra những gợn sóng ánh sáng hổ phách phủ xuống chúng tôi. Cô ta đẹp đến mức phi lý, một vẻ đẹp không cho phép bất cứ sự phản kháng nào.
Căn phòng khổng lồ của Nhà thờ Séraphine trên hành tinh E5 không có mùi nhang khói, nó chỉ có mùi ozone lạnh lẽo của hệ thống mô phỏng 3D và tiếng rì rầm của hàng nghìn lồng ngực đang phập phồng sợ hãi.
Âm thanh bắt đầu vang lên từ hệ thống loa âm tường. Đó là giọng của Maria, khô khốc và đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ nguyên tử. Không có sự vỗ về, không có triết lý cao siêu, chỉ có mệnh lệnh kỹ thuật:
> "Hai gối chạm đất. Hai tay chạm đất. Trán chạm đất."
> "Một - Hai - Ba - Một."
>
Tiếng hô của Maria vang vọng khắp thánh đường, biến buổi lễ thiêng liêng thành một buổi tập thể dục nhịp điệu sinh học. Hàng nghìn đứa trẻ bắt đầu chuyển động theo nhịp hô. *Rắc. Rắc.* Tiếng xương khớp va vào sàn kim loại tạo nên một bản nhạc kinh dị của sự thuần hóa.
Tôi đứng đó, bất động. Tôi nhìn những cái lưng khòm xuống, những cái trán chạm vào nền gạch lạnh toát. Họ đang trao đổi nhân phẩm để lấy một tấm vé thông hành vào cõi vĩnh hằng.
Đồng hồ trong tế bào tôi bắt đầu rung lên. Cảm giác nghẹt thở ập đến—phổi tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Oxy vẫn đầy trong không khí, nhưng cơ thể tôi không còn quyền hấp thụ nó nếu không có "chữ ký" của Séraphine.
*"Trả nợ,"* tôi tự nhủ. * "Đây là khoản nợ đầu tiên cho việc được sinh ra mà không được hỏi ý kiến."*
Tôi quỳ xuống. Không phải vì tôi yêu kính cô ta. Không phải vì tôi tin vào những trang Maria luận rỗng tuếch. Tôi quỳ vì tôi cần thời gian.
Trán chạm đất
Khi trán tôi chạm vào sàn kim loại, một luồng điện nhẹ chạy qua cơ thể. Đó là tín hiệu phản hồi từ hệ thống của Séraphine: Giao dịch thành công.
Áp suất trong lồng ngực biến mất. Một luồng sinh khí nhân tạo tràn vào huyết quản, mạnh mẽ và sảng khoái đến mức khiến người ta muốn bật khóc vì sung sướng. Tôi hiểu tại sao cha mẹ tôi lại cuồng tín đến thế. Séraphine không chỉ cho chúng tôi oxy, cô ta cho chúng tôi một liều thuốc phiện sinh học mỗi ngày.
Tôi đứng dậy, giữa rừng người vẫn đang dập đầu theo nhịp "Một - Hai - Ba" của Maria.
Tôi nhìn lên Séraphine. Trong 30 giây đó, tôi không thấy một nữ thần. Tôi thấy một thuật toán. Một hệ thống quản trị rủi ro hoàn hảo. Cô ta cho tôi 24 giờ. Được thôi.
Tôi sẽ dùng 24 giờ này để suy nghĩ. Tôi sẽ dùng hàng nghìn năm tiếp theo để tìm ra điểm yếu của cái vòng lặp này. Nếu cô ta không cần phễu lọc, nếu cô ta chấp nhận cả những cái lạy vô hồn, thì tôi sẽ là kẻ vô hồn nhất thiên hà này.
Tôi, Kant, 12 tuổi và 1 phút, vừa trở thành một con nợ vĩnh viễn. Nhưng trí tuệ của tôi thì không ai có thể thế chấp.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!