Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Những dãy hành lang của trường học trên hành tinh E5 không có tiếng nô đùa, chỉ có tiếng o o trầm mặc của những dây dẫn quang học và mùi silicon cháy nhẹ.
Mười lăm tuổi. Tôi không còn học cách đọc hay viết. Chúng tôi chỉ việc ngồi vào những chiếc ghế kén, cắm những sợi cáp thần kinh vào sau gáy và để khối lượng tri thức khổng lồ của thiên hà đổ thẳng vào vỏ não. Toán học bậc cao, lịch sử các chòm sao, và tất nhiên, hàng triệu biến thể của Maria luận ( Maria Thesis) được nạp vào như một bản cập nhật phần mềm bắt buộc.
Không có thầy cô để hỏi: “Tại sao?”. Chỉ có dữ liệu và sự chấp nhận.
Tôi không học. Chính xác hơn, tôi đang bị ghi đè dữ liệu.
E5 là một thiên đường lười biếng. Ở đây, con người không cần lao động chân tay. Nhiệm vụ duy nhất của chúng tôi là Lạy . Lạy đúng nhịp, lạy đủ chu kỳ, và phải lạy thật thành tâm. Lòng thành kính của bạn chính là điểm tín dụng; nó đổi lấy những tiện ích xa hoa, những bữa ăn đầy đủ dưỡng chất và cái sự bình yên bọc nhung.
Nhưng trong dòng dữ liệu đang chảy xiết qua dây thần kinh, một câu hỏi lạc lõng hiện lên trong đầu tôi: Nếu robot đã làm hết mọi việc từ khai khoáng ở E3 đến chế tạo tinh vi ở E4, thì tại sao Maria vẫn giữ lại những nhân công là con người? Tại sao phải tống họ đến những hành tinh rỉ sét đó để đổ mồ hôi?
Ngay lập tức, một dòng Maria luận hiện ra, rạng rỡ và dịu dàng như một lời vỗ về trong hốc mắt tôi:
"Để đáp ứng nhu cầu lao động của những linh hồn muốn khẳng định giá trị, và để họ có cơ hội tích lũy tài chính chi trả cho các dịch vụ cao cấp."
Tôi rùng mình. Một câu trả lời hoàn hảo đến mức tàn nhẫn.
Hóa ra, lao động ở thời đại này không phải là để tạo ra sản phẩm, mà là một loại hình giải trí đắt đỏ. Maria biến sự bóc lột thành một đặc quyền. Những người ở E1-E4 không phải đang làm việc để vận hành máy móc; họ đang bỏ ra sức lao động để mua lấy cảm giác mình không phải là một con rối vô dụng. Họ đổ mồ hôi để kiếm tiền, rồi lại dùng chính số tiền đó nộp ngược lại cho hệ thống của Séraphine để đổi lấy một chỗ ngồi êm ái hơn ở E5.
Hệ thống không cần sức mạnh của chúng tôi. Nó chỉ cần chúng tôi bận rộn để không còn thời gian mà đặt câu hỏi.
Tiếng chuông báo hiệu 2 giờ nạp dữ liệu kết thúc. Tôi rút sợi cáp ra, cảm giác như vừa bị rút đi một phần linh hồn. Đầu óc tôi căng phồng những con số và quy tắc.
Tôi bước ra sân trường—một khoảng không gian xám xịt dưới vòm kính lọc tia cực tím. Giữa sân, Emily Mignon đang quỳ.
Ánh sáng từ vệ tinh truyền dẫn quét qua người cô ấy, tạo thành một quầng sáng mờ ảo. Emily lạy với một sự uyển chuyển đến kỳ lạ, như thể cô ấy đang khiêu vũ với định mệnh. 30 giây kết thúc, cô ấy đứng dậy, chỉnh lại mái tóc bạch kim, đôi mắt hổ phách lấp lánh một thứ hạnh phúc nhân tạo mà hệ thống vừa bơm vào huyết quản.
Tôi đứng tựa lưng vào cột thép, khoanh tay, ánh mắt không giấu nổi sự mỉa mai. Emily tiến về phía tôi, nụ cười của cô ấy rạng rỡ đến mức làm tôi chói mắt.
"Cậu lại nhìn tớ như nhìn một sinh vật lạ rồi, Kant," cô ấy nói, giọng trong vắt.
"Tớ nhìn một con người vừa thực hiện giao dịch mua bán bản thân," tôi đáp lạnh lùng. "Cậu không thấy mệt sao, Emily? Cứ mỗi 4 tiếng lại phải nhắc nhở bộ não rằng mình đang là nô lệ?"
Emily không giận. Cô ấy bước lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên vai tôi.
"Cậu cứ tức giận với Nữ thần làm gì?" Cô ấy khẽ cười. "Cái lạy đó không phải là xiềng xích, Kant à. Đó là cầu nối. Khi tớ chạm trán xuống đất, tớ cảm thấy nhịp tim của hàng l tỷ người khác trên khắp thiên hà cũng đang chạm đất cùng lúc. Chúng ta không cô đơn. Chúng ta là một phần của Séraphine."
"Một phần của một hệ thống vận hành bằng sự sợ hãi chết chóc thì có gì đáng tự hào?" Tôi gạt tay cô ấy ra. "Tình yêu mà cậu cảm nhận thực chất chỉ là một phản ứng hóa học được lập trình để cậu không phát điên vì sự lặp lại vô tận này thôi."
Emily nhìn tôi, ánh mắt pha chút thương hại—thứ ánh mắt mà tôi ghét nhất.
"Cậu quá minh mẫn, Kant. Nhưng minh mẫn mà không có đức tin thì chỉ là một loại ngục tù khác thôi. Cậu lạy để sống, nhưng cậu lại dùng sự sống đó để hành hạ chính mình bằng những câu hỏi không có đáp án."
Cô ấy quay lưng bước đi, hòa vào dòng học sinh đang chuẩn bị cho ca nạp dữ liệu tiếp theo. Tôi đứng lại một mình giữa sân trường. Câu nói của Emily xoáy vào đầu tôi: *Cầu nối với cả nhân loại.* Nếu sự thật đúng như cô ấy nói, thì Séraphine không chỉ nắm giữ Oxy của chúng tôi, mà cô ta còn nắm giữ cả mạng lưới cảm xúc của chúng tôi. Một sự cai trị toàn diện từ thể xác đến linh hồn.
Tôi siết chặt nắm tay. Nếu cả thế giới này là một mạng lưới, tôi sẽ là một điểm lỗi. Một con số không chịu cộng vào tổng thể.
Tôi lao tới. Tôi siết chặt lấy cổ tay Emily, hơi ấm từ da thịt cô ấy đối lập hoàn toàn với lớp kim loại lạnh lẽo của sân trường E5. Tôi thích cô ấy—thích cái cách mái tóc bạch kim khẽ bay, thích sự sống động hiếm hoi trong ánh mắt hổ phách giữa một thế giới đầy những con rối. Tôi không muốn cô ấy tan biến vào cái nhịp điệu 1-2-3-1 chết tiệt kia.
Emily giật mình, đôi mày thanh tú nhíu lại. Cô ấy không sợ tôi, cô ấy sợ Hệ thống.
"Buông ra, Kant! Cậu điên rồi à?" Emily thì thầm, ánh mắt lo lắng nhìn quanh những camera giám sát hình cầu đang lơ lửng. "Mọi hành vi xâm phạm cơ thể trái ý muốn đều được quét mã tức thì. Cậu muốn bị Maria đưa đi đày ở hành tinh Hades sao? Ở đó không có Oxy miễn phí đâu, cậu sẽ phải lao động khổ sai chỉ để đổi lấy từng nhịp thở đấy!"
Tôi không buông. Cơn giận dữ và sự tuyệt vọng bùng lên trong lồng ngực 15 tuổi của mình.
"Hades hay E5 thì có gì khác nhau?" Tôi gằn giọng. "Cậu lo lắng cho quyền tự chủ cơ thể của mình trước tớ, nhưng Emily, cậu có thực sự tự chủ chính bản thân mình không khi mỗi ngày đều phải quỳ rạp trước một hình chiếu 3D? Cậu có tự chủ không khi phổi của cậu, nhịp tim của cậu đều nằm trong tay Séraphine?"
Emily đứng khựng lại. Một giây phút im lặng kéo dài giữa chúng tôi, chỉ có tiếng gió rít qua những khe thép. Tôi hy vọng nhìn thấy một tia hoài nghi, một chút ánh sáng của lý tính Kantian bừng lên trong mắt cô ấy.
Nhưng không.
Emily nhìn tôi, ánh mắt cô ấy đột ngột trở nên mơ màng, một nụ cười thỏa mãn đến kỳ lạ hiện lên trên môi.
"Nhưng Kant à... lạy tôi thấy sướng lắm."
Tôi sững sờ. Cánh tay tôi lỏng dần rồi buông thõng xuống.
"Sướng?" Tôi lặp lại, cảm thấy một sự kinh tởm chạy dọc sống lưng.
"Đúng vậy," Emily tiến lại gần, giọng cô ấy thì thầm như đang chia sẻ một bí mật ngọt ngào. "Mỗi khi trán chạm đất, một luồng điện chạy dọc sống lưng tớ. Mọi lo âu, mọi mệt mỏi từ đống dữ liệu nạp vào não bộ đều tan biến. Cảm giác đó... nó rạo rực hơn bất cứ thứ gì tớ từng biết. Đó không phải là nô lệ, Kant. Đó là sự thăng hoa. Séraphine không bắt ép tớ, Ngài đang ban phát cho tớ sự cực lạc."
Tôi lùi lại một bước, nhìn Emily như thể cô ấy vừa biến thành một loài quái vật xa lạ. Tôi nhận ra sai lầm của mình. Tôi cứ ngỡ Séraphine dùng xiềng xích, nhưng không, cô ta dùng Dopamine. Cô ta không cần lính gác, vì chính cơ thể con người đã trở thành ngục tù của họ thông qua những phản ứng hóa học vĩnh cửu. Cái lạy không còn là nợ nần, nó là một cơn nghiện hợp pháp bao trùm toàn thiên hà.
"Cậu không yêu cô ta," tôi cay đắng thốt lên. "Cậu chỉ yêu cái liều thuốc mà cô ta bơm vào não cậu thôi." Emily cười nhạt, xoay người bước đi theo tiếng chuông báo hiệu ca học mới. "Yêu hay nghiện thì có gì khác nhau khi kết quả đều là hạnh phúc, Kant? Cậu chọn đau khổ vì sự minh mẫn, còn tớ chọn hạnh phúc vì sự phục tùng. Hẹn gặp lại cậu sau 2 giờ nữa... nếu cậu vẫn còn muốn sống."
Tôi đứng lặng giữa sân trường. Những hạt bụi điện từ bám vào áo. Tôi hiểu rằng, cuộc chiến của mình không phải là chống lại một Nữ thần, mà là chống lại sự Sung sướng của Nô lệ.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!