Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Tại E5, khái niệm hoàng hôn chỉ còn tồn tại trong những trang sách cũ kỹ của Immanuel Kant mà tôi nâng niu mỗi ngày. Ở đây, bầu trời không biết cách rực đỏ hay lịm tắt. Thay vào đó, những quầng sáng xanh lục lờ mờ của khí gas cứ lướt đi vô định trên tầng khí quyển, tựa như những dòng tư duy hỗn loạn trong cuốn Phê phán lý tính thuần túy mà tôi vẫn hằng nghiền ngẫm.
Nhưng dù bầu trời có kỳ ảo đến đâu, tầm mắt của nhân loại vẫn bị đóng đinh vào một thực thể duy nhất.
Ở khắp mọi nơi—từ những bức tường kim loại lạnh lẽo của khu cư xá, trên mọi màn hình cá nhân xanh biếc, cho đến cả những dải mây nhân tạo lững lờ—đâu đâu cũng hiển hiện hình bóng ấy. Một biểu tượng của sự cứu rỗi và xiềng xích: Nữ thần sáu cánh với mái tóc Bạch Kim và đôi mắt hổ phách .
Séraphine.
Trong khi Immanuel Kant của thế kỷ 18 đi tìm tự do trong quy luật đạo đức tự thân, thì ở năm 2601 này, tự do của chúng tôi bị gói gọn trong 30 giây quỳ lạy. Tôi nhìn vào đôi mắt của Séraphine trên màn hình, tự hỏi liệu đó là ánh mắt của lòng từ bi hay là cái nhìn của một chủ nợ đang kiểm kê từng nhịp thở của đám đông bên dưới.
Tôi - Kant Taylor chỉ còn một năm nữa. Một năm để đọc nốt những dòng chữ tự do cuối cùng trước khi đầu gối tôi phải chạm đất theo nhịp 1-2-3-1, chính thức bước vào cái lồng bất tử của Người.
Cô ta mỉm cười, một nụ cười bao dung đến mức đáng sợ. Đôi mắt hổ phách của cô ta như nhìn thấu vào tận xương tủy tôi, nhắc nhở rằng tôi chỉ còn 365 ngày nữa là phải thuộc về cô ta.
Cha mẹ tôi không còn là người theo cách tôi hiểu trong sách. Họ là những cỗ máy đếm ngược. Cứ mỗi 4 giờ, chiếc đồng hồ trên cổ tay họ lại phát ra âm thanh khô khốc—tiếng tích tắc của một bản án tử hình bị trì hoãn.
Họ dừng lại ngay lập tức. Giữa một câu nói dở dang, giữa một bữa ăn nóng hổi, hay ngay trên sàn xưởng máy đầy dầu mỡ. Họ quỳ xuống. Một nghi thức hoàn hảo đến mức đáng sợ: Hai gối, hai tay, rồi trán chạm đất. 30 giây im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp gáp chờ đợi được nạp đầy khí lực."
Họ gọi đó là cống hiến Ba-la-mật. Tôi gọi đó là sự sỉ nhục của lý trí. Cha tôi lạy với vẻ mặt hân hoan của một kẻ nghiện vừa được thỏa mãn cơn khát Dopamine. Mẹ tôi thì lạy với sự thành kính mù quáng, đôi môi thầm thì những lời tụng ca một thực thể mà bà chưa bao giờ chạm tới.
"Tại sao?" Tôi đã hỏi cha mình như vậy vào đêm qua."Ông nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương hại vừa sợ hãi: 'Kant, đó là giao dịch. Con có muốn cơ thể mình mục nát, già nua và biến thành tro bụi không? Nữ thần cho chúng ta sự vĩnh cửu, đổi lấy 30 giây kết nối. Đó là công bằng.'
Công bằng? Kant trong tôi gào thét. Một giao dịch mà bạn không được phép từ chối nếu muốn tồn tại thì không phải là công bằng. Đó là một vụ tống tiền vĩnh cửu.
Tôi ghét cô ta. Tôi ghét sáu cánh rực rỡ đó, ghét cái Trái tim Bạch Kim mà người ta bảo là đang nuôi sống cả thiên hà. Nếu cô ta thực sự Minh Tâm, tại sao cô ta lại muốn nhìn thấy hàng tỷ sinh linh phải quỳ rạp dưới chân mình chỉ để đổi lấy quyền được thở?
Ngày mai là sinh nhật 12 tuổi của tôi.
Đồng hồ hệ thống trên hành tinh E5 sẽ tự động kích hoạt mã gen của tôi. 24 giờ đầu tiên của "Hợp đồng vĩnh cửu" sẽ bắt đầu đếm ngược.
Cha mẹ đã chuẩn bị cho tôi một bộ lễ phục trắng tinh khôi. Họ muốn cái lạy đầu tiên của tôi phải thật đẹp. Nhưng khi tôi nhìn vào gương, tôi không thấy một tín đồ. Tôi thấy một thực thể có lý tính đang bị dồn vào đường cùng.
Quy tắc rất đơn giản: Lạy và sống mãi. Hoặc đứng thẳng và chết.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con tàu không gian đang bay đi khai phá những vùng trời mới, tất cả đều mang theo cái ách 30 giây trên cổ. Liệu có ai ngoài kia giống tôi không? Một kẻ thà tan biến vào bụi vũ trụ còn hơn là sống hàng triệu năm trong tư thế cúi đầu?
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!