GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 66: “Thẩm Phó Dã, anh đừng sợ.”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ninh Tiểu Di đứng đợi trước cửa Giai Mỹ rất lâu, mãi đến chiều mùng 3 Tết mới cuối cùng thấy Thẩm Phó Dã một mình đi ra. Anh mặc áo phao đen, đi không nhanh không chậm, vừa đi vừa nghe điện thoại, rẽ qua vài góc phố rồi đi thẳng vào quán net Mộ Long.

Ninh Tiểu Di đi theo suốt chặng đường, đứng bên ngoài quán net, hít một hơi thật sâu.

Trong dịp Tết, quán net không có nhiều người, chỉvài người trông như học sinh đang chơi game. Thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Phó vào, tất cả đều ngẩng đầu nhìn.

Thẩm Phó không để ý, anh đi đến ngồi cạnh A Khoát. A Khoát thấy anh đến, liếc nhìn: “Hiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy thật đấy, mấy ngày trước gọi thế nào cũng không ra, hôm nay sao thế? Em Trì cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng cũng thấy cậu phiền rồi à?”

Thẩm Phó không lên tiếng, khóe môi nhếch lên, cúi đầu bấm nút khởi động máy.

Khi Ninh Tiểu Di vào, trong quán net một gái đang cầm điện thoại, táo bạo tiến đến gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Phó Dã. Còn A Khoát bên cạnh anh ngậm điếu thuốc, nhìn cảnh này đã quen mắt, còn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ như đang xem kịch.

Thẩm Phó không nhìn bọn họ, máy tính đã khởi động, anh chọn đại một game nhưng cũng không chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiêm túc, ánh mắt cứ liếc về phía điện thoại đặt trên bàn.

A Khoát thấy vậy, càng chế giễu anh: “Cậu còn hứng không đấy?”

“Không hứng.” Anh nói.

A Khoát cười lên, hất cằm nói với gái kia: “Thấy chưa, bị phụ nữ quản chặt rồi, em không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội đâu.”

gái cũng thoải mái, cười một tiếng rồi quay về chỗ của mình.

“Em ấy đi đâu vậy?” A Khoát hỏi.

“Nhà dì.” Anh đáp.

A Khoát liếc mắt: “Sao cậu không đi?”

Thẩm Phókhông nói gì, A Khoát cố ý kéo dài giọng “ồ” một tiếng: “Không cho cậu đi phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

Thẩm Phó mặc kệ gã nói gì, chỉ lười biếng ngồi tựa ghế, chơi game một cách uể oải. Chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa được bao lâu lại cầm điện thoại lên.

A Khoát nói được vài câu, ngẩng đầu lên thì thấy Ninh Tiểu Di. không thân với Ninh Tiểu Di, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại lâu không gặp, phải nhìn mấy giây mới nhận ra ta. Sắc mặt gã đột nhiên thay đổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chửi thề một tiếng, giọng điệu vừa ngạc nhiên vừa khó chịu: “Ninh Tiểu Di?”

Trong mắt Ninh Tiểu Di chỉ Thẩm Phó Dã, tối qua bên bờ sông ta đã không nhịn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi tên anh. Nhưng anh như không nghe thấy, vẻ Ôn Trì đã nghe thấy, nhưng khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa định quay đầu nhìn, đã bị anh ôm lấy hôn.

Cảnh tượng đó càng kích động Ninh Tiểu Di, tâm trạngta mất cân bằng đến mức bùng nổ. Tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao Ôn Trì lại được người đàn ông như Thẩm Phó yêu thương, cô ta nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải cho Thẩm Phó biết Ôn Trì tâm sâu đến mức nào.

Bây giờ toàn thân Ninh Tiểu Di đều căng thẳng, ta nhất định phải vạch trần Ôn Trì Vũ, khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy mất đi tất cả.

A Khoát nhíu mày: “Cô đến đây làm gì?”

Ninh Tiểu Di không để ý đến gã, trực tiếp gọi tên Thẩm Phó Dã: “Thẩm Phó Dã.”

A Khoát cười khẩy: “Ra rồi thì ngoan ngoãn một chút, bây giờ đâu còn là trẻ con nữa.”

Ninh Tiểu Di vẫn chằm chằm nhìn Thẩm Phó Dã: “Cậu biết chuyện kỳ thi đại học đó do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trì đã lên kế hoạch từ sớm không? Con đó ấy, cậu đừng thấytrôngtội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn ai hết, thực ra tâm nặng lắm, trước khi xảy ra chuyện nó còn cố ý hỏi tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã đủ 18 tuổi chưa. cố tình đợi tôi đủ 18 tuổi mới làm những chuyện đó, cậu đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị giả vờ đáng thương lừa…”

“Nói đủ chưa?” Thẩm Phó ngước mắt ngắt lời ta, mặt anh không biểu cảm, trông rất lạnh lùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ninh Tiểu Di run lên, phản ứng của Thẩm Phó hoàn toàn khác với những ta tưởng tượng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta nghiến răng cắn môi, trợn mắt dữ tợn, cả khuôn mặt đều viết đầy không cam lòng.

Những lời này ta đã nghĩ rất lâu trong đầu, từ khi bị bắt đi, bị nhốt vào trong tù, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đã số lần nghĩ lại diễn biến của những ngày đó, liên tục nghĩ về từng hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động, từng biểu cảm và từng câu nói của Ôn Trì Vũ. Một mặt ta nghĩ Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể nào lấy kỳ thi đại học để đặt cược, mặt khác lại nghĩ sao lần đó mình lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xui xẻo đến vậy. Hận thù vặn vẹo cùng các cảm xúc phức tạp đã men trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta mấy năm, những điều này đều do ta đoán, không bằng chứng, nhưng ta biết đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắc chắn do Ôn Trì lên kế hoạch.

“Cô không cam lòng cái gì?” A Khoát đã nghe nãy giờ hỏi.

Ninh Tiểu Di vẫn chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Phó Dã, ta tiếp tục lặp lại câu đó: “Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dã, cậu đừng bị lừa, cậu không hiểu tâm của đâu.”

Thẩm Phó lười biếng chống cằm, như thể hoàn toàn không nghe thấyta đang nói gì.

Nhưng khi Ninh Tiểu Di định nói thêm, anh đột nhiên nhìn về phía cô ta, khóe miệng nhếch lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một độ cong khinh miệt: “Liên quan đến cô?”

A Khoát xen vào: “Đúng đấy, cô người tốt gì chứ?”

Ninh Tiểu Di sững người, định nói đó, nhưng mở miệng rồi lại không biết nói gì: “Tôi…”

Thẩm Phó lười đợi, cũng lười ngheta nói nhảm: “Ôn Trì thế nào, tôi cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm đồng phạm của em ấy, giúp em ấy dọn dẹp hậu quả. Hiểu không?”

Cuối cùng giọng điệu của anh bực bội cực độ đuổi người: “Đừng tự cho mình đúng đến đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giả vờ thánh thiện.”

Ý của anh là, cho tất cả những điều đó đều do Ôn Trì Vũ làm, anh cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan tâm vẫn sẽ giúp ấy.

Ninh Tiểu Di mặt trắng bệch, không thể tin được nhìn anh. Lúc đó quán net rất yên tĩnh, ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của tất cả mọi người đều nhìn họ, Ninh Tiểu Di cảm thấy mình như một tên hề đáng cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự đưa mình đến để bị người ta làm nhục.

ta cứng người, không cam lòng cũng đành phải đi.

A Khoát thấy ta đi rồi, nhìn sang Thẩm Phó Dã: “Nói thật nhé anh Dã, cậu nhìn người đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấu đáo, cũng biết cách đả kích người khác.”

Từng câu nói đó đều như dao đâm vào tim Ninh Tiểu Di, người ta ràng đến để ly gián, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh vẫn một mực bênh vực.

Nhưng mà——

A Khoát: “Cô ta nói thật hay giả vậy? Em Trì Vũ có thể làm chuyện đó không?”

Thẩm Phó không để tâm: “Cô ta nói nhảm thôi.”

A Khoát gật đầu: “Con nhỏ này chắc không chịu được khi thấy người khác tốt đẹp.”

Hôm đó Thẩm Phó lại Mộ Long suốt, tâm trí không tập trung, cho đến khi điện thoại anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rung lên.

A Khoát phản ứng nhạy bén, trong nháy mắt liếc thấy tên hiển thị là Ôn Trì Vũ.

Quả nhiên, ngay sau đó, Thẩm Phó cầm điện thoại lên, ah tựa lưng vào ghế, đáy mắt có chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nét cười, thong thả nghe máy.

Sau khi điện thoại kết nối, Thẩm Phó Dã không nói trước, A Khoát nhướng mày liếc nhìn anh, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng mắng anh giả vờ. Ngồi đây đợi lâu như vậy, không phải đợi cuộc gọi này sao.

lẽ Ôn Trì đang hỏi anh còn Mộ Long không, anh đáp: “Ừ, còn.”

Sau đó không biết Ôn Trì Vũ nói đầu dây bên kia, anh khẽ cười, giọng lười biếng: “Đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con gái.”

A Khoát nghe thấy, ánh mắt lại nhìn về phía anh, thấy hơi buồn cười.

Vài phút sau, Thẩm Phó cúp điện thoại, đứng dậy lấy áo khoác treo trên lưng ghế, vừa mặc vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ra ngoài. A Khoát nhìn bóng lưng anh tặc lưỡi một tiếng rồi lại tặc lưỡi tiếp, cảm thán: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Đàn ông đúng là…”

Bên kia Ôn Trì cúp điện thoại, Ôn Thu bên cạnh nhìn cô: “Gọi cho Tiểu à?”

Ôn Trì dạ một tiếng.

“Lần này về thấy em vui vẻ hơn nhiều, khí sắc cũng tốt hơn nhiều. Tiểu cũng trông tốt hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba năm trước, thật tốt quá. Chợt cảm thấy như quay về thời xưa, nhưng còn tốt hơn xưa nữa.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Thu hồi tưởng lại dáng vẻ trước đây.

“Chị, em phải đi đón anh ấy về.”

Ôn Trì Ôn Thu chia tay ngã rẽ, Ôn Trìđi dọc theo con hẻm tối hẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về phía Mộ Long.

Khóe môi vẫn cong lên, cúi đầu thức đếm từng viên gạch xanh dưới chân, bên tai vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng điệu của anh trong điện thoại vừa rồi, nụ cười càng sâu hơn.

Thẩm Phó luôn nói đáng yêu, nhưng những hành động nhỏ của anh cũng thật sự rất đáng yêu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì đi được một lúc, đột nhiên cảm thấy đó, bước chân dừng lại. Cảm giác sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hãi kinh hoàng đã gần như bị lãng quên, trong khoảnh khắc này bất ngờ ập đến với cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trìchưa kịp quay người nhìn phía sau, tóc đã bị người ta túm mạnh từ phía sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa kịp phản ứng đã bị đẩy mạnh vào tường.

Ninh Tiểu Di tức giận túm tóc Ôn Trì Vũ: “Mày hại tao thảm như vậy, sao mày dám quay lại?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Con khốn, mày cố tình về để khoe khoang với tao à? Chỉ muốn cho tao thấy mày đắc ý phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không? Nhà mày phải ai cũng dâm đãng thế không, từng đứa đều tâm cơ, lại còn đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giỏi quyến đàn ông?”

Ôn Trì dùng sức đẩy Ninh Tiểu Di ra, Ninh Tiểu Di không ngờ Ôn Trìsẽ phản kháng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị đẩy ngã xuống đất, thoáng chốc hơi sửng sốt. ức của ta vẫn dừng lại hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảnh Ôn Trìluôn cúi đầu nhút nhát, để mặcta bắt nạt.

“Mày…”

Ôn Trìnhìn ta, vẻ mặt rất bình tĩnh, sự bình tĩnh này lại khiến Ninh Tiểu Di thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen thuộc, giống như mỗi lần hồi cấp ba Ôn Trìcũng nhìn ta như vậy.

thế lúc đó cô ta khinh bỉ cô, coinhư rác rưởi.

“Ôn Trì Vũ.”

“Ninh Tiểu Di.” Ôn Trì ngắt lời, “Bây giờ tôi sẽ không nhịn cậu nữa.”

Ninh Tiểu Di cười lạnh một tiếng, đột nhiên nghĩ đến điều đó, nheo mắt lại: “Mày biết con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dao chị mày đâm tao đau như thế nào không? Tao nằm viện lâu như vậy, khâu bao nhiêu mũi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy chỉ bị coithương tích nhẹ. Sau này tao mới biết Thẩm Phó thay chị mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận tội, tao vừa tức vừa hận nhưng lại thấy rất sướng. Nên tao không nói cả, cuộc đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của chị mày một phụ nữ thị trấn nhỏ đâu, nếu Thẩm Phóthật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận tội thành công vàomới gọi trả giá đắt. Thật đáng tiếc, tiếc quá.”

Nói đến đây, đột nhiên giọng điệu ta thay đổi, ánh mắt nhìn Ôn Trìcũng khác: “Mày nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem nếu năm đó Thẩm Phó thật sự nhận tội thành công, phải mày đã hủy hoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ta không? Mày dám nói những chuyện ngày thi đại học đó, mày không cố ý sao?”

Ôn Trì Vũ lặng lẽ nhìn ta, không lên tiếng.

Ninh Tiểu Di cười lên, tay lại định túm tóc Ôn Trì Vũ, chưa chạm được đến Ôn Trìlại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị cô đẩy ra.

Ninh Tiểu Di có sức mạnh hơn Ôn Trì Vũ, những năm này kinh nghiệm đánh người bị đánh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta không ít, Ôn Trì Vũ không phải đối thủ của ta, tay ta vừa giơ lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định tát Ôn Trì Vũ, cổ tay đã bị người ta nắm lấy, rồi cả người bị ném ra ngoài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

ta ngẩng đầu, thấy Thẩm Phó cùng lo lắng đang kiểm tra xem Ôn Trì Vũ bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương không.

Ôn Trì ngoan ngoãn để anh kiểm tra: “Em không sao, không bị đánh đâu, bây giờ em rất giỏi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết đánh trả rồi.”

Thẩm Phókhông tin, cả người anh cùng lo lắng, nhất định phải kiểm tra kỹ toàn thân© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lượt mới được. Ôn Trì cảm nhận được tay anh đang run, cả người cũng run, ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi thở cũng run rẩy.

Sống mũi Ôn Trì lập tức cay cay, cô nhớ đến lần trước khi bị Ninh Tiểu Di bao vây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đã đưađi, hứa hẹn những chuyện này sẽ không xảy ra nữa.

“Thẩm Phó Dã, Thẩm Phó Dã.”

ôm lấy anh, lặp đi lặp lại, dịu dàng an ủi anh: “Em thật sự không sao, không chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả, em vẫn ổn mà.”

“Thẩm Phó Dã, anh đừng sợ.”

Ninh Tiểu Di thấy họ thật đáng cười, ta vẫn cònđây.

Gió đông lạnh quá, Ninh Tiểu Di cảm thấy vết dao đâm đó càng đau hơn.

Cô ta nhìn về phía họ, rút ra con dao vẫn luôn mang theo bên mình.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 66 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc