GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 67: “Với em, anh là mù quáng, bản năng, không thể kiểm soát được.”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ninh Tiểu Di muốn Ôn Trì Vũ cũng bị thương như mình, muốn cho cô biết cảm giác con dao đâm vào người, máu chảy ra, nỗi đau đó như thế nào.

Cô ta nắm chặt cán dao, nhìn người trước mặt, rồi đứng dậy dùng hết sức lao tới.

Gió đêm trong con hẻm tối rất lạnh, Ôn Trì bất ngờ bị một lực kéo về phía sau, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định thần lại, ánh mắt thấy cánh tay anh không tránh, đưa tay trực tiếp giằng lấy con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dao.

Vẻ mặt anh rất lạnh lùng, giọng nói cũng lạnh: “Báo cảnh sát.”

Ôn Trì vội vàng gọi điện, Ninh Tiểu Di bị ghì sát vào tường, cổ tay bị khóa chặt,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta vặn vẹo mặt nhìn hai người họ.

Đêm dường như tối hơn giây phút trước một chút, Ôn Trìkhông biết do gió thổi hay sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn thân lạnh cóng. Trong hơi thở toàn mùi máu, mùi máu của Thẩm Phó Dã.

Trong đồn cảnh sát, Ôn Trì cầm túi y tế cảnh sát vừa đưa, trong túi chỉ cồn sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trùngbăngnhân, những thứ bản nhất.

Tay run rẩy xử qua vết thương cho Thẩm Phó Dã, nhưng vết thương của anh quá sâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuyên thấu, cắt ngang cả lòng bàn tay. Máu nhuốm khắp nơi, thấy trong tay áo anh vẫn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máu đang nhỏ xuống.

Nhỏ xuống ghế, xuống nền nhà, trong thoáng chốc hình như cả hơi thở đều mùi máu của anh.

cụp mắt, nhìn tay anh, bàn tay phải đã nát bét, máu từ từ nhỏ giọt theo ngón tay. Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì vội lục trong người tìm khăn giấy, xung quanh thật sự quá tối, đèn đường xa xa sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dụng. Ôn Trì ngồi xuống, bật đèn flash điện thoại, lúc này mới thấy vết thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh. Rất dài rất sâu, gần như cắt ngang toàn bộ lòng bàn tay.

Gần đây không hiệu thuốc, giờ thể làm được rất ít, hơn nữa với vết thương như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này căn bản không biết gân tay anh bị thương không.

mím môi, vội vàng gọi 120. Gọi xong điện thoại, mới thấy áo khoác của anh đã rách, tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13càng thắt lại, không biết cánh taybị thương không.

Ninh Tiểu Di không yên lặng, chửi bới om sòm, câu nào khó nghe chửi câu đó. vẻ như tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trạng ta đã vỡ đến một mức độ nào đó, không quan tâmcũng không để ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa.

Xe cảnh sát vẫn chưa đến, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, ngoài tiếng chửi bới của Ninh Tiểu Di, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉtiếng gió lạnh thật ràng.

Thời gian trôi từng phút từng giây, Ôn Trìnâng tay anh, tim cô thắt lại, chỉ có thể cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máu bộ.

Gió càng lớn hơn, rụng từ con hẻm bên cạnh bay sang, nhưng xe cảnh sát vẫn chưa đến.

Mặt Ôn Trì Vũ trắng bệch, tim đập dữ dội. Thẩm Phó Dã vẫn luôn nhìn cô, qua bàn tay chạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau, cảm nhận được nhịp tim cảm xúc của cô, giọng anh rất thấp rất nhẹ gọi cô: “Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì Vũ.”

“Tay em lạnh quá.”

Vành mắt Ôn Trì đỏ hết, không dám chớp mắt, sợ vừa chớp mắt nước mắt sẽ rơi ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lén hít một hơi thật sâu, cố nén cảm xúc đang trào dâng, giọng hơi hung dữ: “Tay anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới lạnh, anh không chỉ lạnhcòn bị thương.”

Thẩm Phó khẽ cười: “Không sao.”

Đợi mười phút, cuối cùng tiếng còi cảnh sát cũng vang lên. Hẻm quá hẹp, xe cảnh sát không vào được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe dừng ở đầu hẻm, hai cảnh sát đi tới.

Không biết điều kích động Ninh Tiểu Di, khi giao Ninh Tiểu Di cho cảnh sát, sức mạnh của Ninh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Di lớn đến mức đáng sợ, cả người xông thẳng tới, lao thẳng về phía Ôn Trì Vũ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta rút ra con dao khác trong người, vừa đi được hai bước đã bị Thẩm Phó ghì lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng sức mạnh hung hãn của ta không bị khống chế, cô ta nắm lấy tay bị thương của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, lợi dụng nỗi đau của anh, đâm con dao vào người anh.

Mùi máu càng nặng hơn.

Ánh đèn xanh đỏ đan xen, không ngừng lấp lánh trong màn đêm đen kịt này.

Tiếng còi cảnh sát to hơn lúc đến, dường như muốntoạc đêm lạnh này.

Xe cứu thương cũng đến, Ôn Trì đầu óc trống rỗng đi theo xe. Mỗi hơi thở đều cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy cả lồng ngực đau nhói, tay người đều dính đầy máu, máu của Thẩm Phó Dã.

Xe gào thét xuyên qua các con phố Nguyệt Tầm, dừng lạibệnh viện, thêm nhiều người nữa đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đi.

Ôn Trì đứng trong hành lang vắng ngắt của bệnh viện, đứng yên hai giây rồi ngồi thụp xuống đất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Khi Ôn Thu Lương Trọng chạy đến, Ôn Trìvẫn giữ nguyên thế đó, ôm áo khoác của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Phó trong lòng.

Ôn Thu thấy đầy máu thì hoảng hốt: “Tiểu giờ thế nào rồi?”

Ôn Trì không nói nên lời, cắn môi, trong hốc mắt chứa đầy nước mắt, nhưng cố nén, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay cả khóc cũng không cho phép mình khóc.

Dây chuyền trường mệnh trong cổ rơi ra ngoài, cô thấy nó, bên tai lại vang lên lời anh nói hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó: “Ôn Ôn khỏe mạnh, Ôn Ôn vui vẻ, Ôn Ôn sống lâu trăm tuổi.”

Thực ra Ôn Trì Vũ rất sợ anh nói những lời này, sợ sự dịu dàng chu đáo trong mọi việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh dành cho cô. Trước đây không biết mình sợsao, giờ đã hiểu. Anh luôn nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến tình huống xấu nhất, anh chưa từng một ngày, không,chưa từng một phút một giây nào nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng mình sẽ sống tốt, sống lâu dài. Anh đã chịu quá nhiều khổ, nhiều đến nỗianh đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khá hơn, anh vẫn cảm thấy những ngày này đềuăn trộm được.

vậy anh cho tất cả, liều mạng cô, cho những điều tốt đẹp nhất, để anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn nữa,vẫn sẽ sống tốt.

“Tiểu Vũ.” Ôn Thu đỡ muốn đứng dậy.

Lúc đó, điện thoại trong áo khoác của Thẩm Phórung lên, lúc đầu Ôn Trì không tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trạng nghe, nhưng đối phương rất kiên trì cứ gọi mãi.

lấy điện thoại ra, nhìn màn hình thấy Thẩm Chu Y.

“Tiểu Dã, khi nào em về Bắc Thành? Chị nói với em bố em hình như đã mềm lòng rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ do tuổi cao cũng cảm thấy trước đây đối xử với em quá tệ, hôm nay cứ nhắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến em hoài, còn hỏi chuyện em với Tiểu nữa.sao hai người cũng cha con, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy cũng có chút mềm lòng rồi, em cũng đừng cứng rắn quá.”

“Em từ Nguyệt Tầm về thì ghé qua một chuyến nhé?”

“Chị Chu Y.” Ôn Trì gọi chị ấy.

Giọng quá nặng mũi, ai nghe cũng biết chuyện không ổn, tim Thẩm Chu Y lập tức treo lên: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Sao vậy?”

“Anh ấy đang trong phòng phẫu thuật.”

Thời gian phẫu thuật không kéo dài lắm, bác nói chi tiết với Ôn Trì về tình trạng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.

Chỉ là ngoài những vết thương này, những chấn thương di chứng tích lũy trước đây của anh quá nhiều. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bác lật phim chụp, cho Ôn Trì xem: “Cậu ấy mới bao nhiêu tuổi, sao lại bị nhiều thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tích thế này?”

“Gãy xương, nứt xương, khớp bị mòn, mạch máu giãn, còn có… Nếu không chăm sóc tốt, sau này cậu ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ phải chịu khổ lớn.”

“Con dao bụng may mắn không trúng nội tạng, vết lòng bàn tay phải khá phiền phức, bị thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến gân, điều trị phục hồi sau này sẽ khó khăn.”

Ôn Trì chăm chú lắng nghe, sau khi bácnói xong, đứng dậy chuẩn bị về phòng bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thăm Thẩm Phó Dã.

Chưa ra khỏi phòng bác sĩ, bácchợt nhớ ra điều gì, gọi lại: “EmÔn Trì© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải không?”

Ôn Trì hơi sửng sốt gật đầu, bác cười một tiếng: “Cậu ấybạn trai em phải không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự rất quan tâm em, lúc nãy trong phòng phẫu thuật cứ gọi tên em mãi.”

Trong phòng bệnh Ôn Thu đang gọi điện thoại, thấy Ôn Trìvề: “Lương Trọng đi đồn cảnh sát rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấy nói trong con hẻm đó camera giám sát, hơn nữa sau đó cô ta còn ra tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt cảnh sát… Lương Trọng nói sẽ bị kết án rất nặng.”

Ôn Trì Vũ không lên tiếng, nhìn về phía Thẩm Phó đang nằm trên giường bệnh. Anh gương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt tái nhợtvẫn chưa tỉnh lại.

đã xem qua bệnh án của anh, biết anh đã vào viện bao nhiêu lần, nhưng đâylần đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiên cô thấy anh yếu ớt nằm ở đó như vậy.

Yếu ớt như thể thể biến mất bất cứ lúc nào.

“Tiểu Vũ.” Ôn Thu thấy em gái cứ im lặng mãi nên gọi thêm một tiếng nữa.

Ôn Trì ngồi trên ghế bên cạnh giường, đưa tay nắm lấy bàn tay không bị thương của anh, “Chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à, chị biết trên người anh ấy phải khâu bao nhiêu mũi không? Chị biết anh ấy suýt bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứt hoàn toàn gân tay phải không?”

Ôn Thu nuốt lại những lời định nói, chị nhìn Ôn Trì rồi lại nhìn Thẩm Phó Dã.

“Tiểu Dã, cậu ấy…”

Ôn Trì khẽ ngắt lời, “Có phải những người sẽ không bao giờ thay đổi tốt lên không, họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ tiếp tục xấu xa mãi thôi.”

“Nhưng tại sao tất cả nỗi đau đều dồn lên người Thẩm Phó Dã.”

“Tiểu là…” Ôn Thu cũng không biết phải an ủi Ôn Trì thế nào, chị cũng là người được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Phó che chở. Nhưng đôi khi ông trời thật không công bằng, không phải cứ nỗ lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ được đền đáp, không phải cứ yêu một người thì người đó sẽ yêu lại mình, càng không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Phó sẽ được đặc biệt ưu ái, không phải chịu đựng khổ đau.

Ôn Trì Vũ cúi đầu, ngón tay vuốt ve từng ngón tay của anh, từ ngón cái đến ngón út, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại vòng đến lòng bàn tay, cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần.

Ôn Thu nhận ra điều đó, trước đây chị không thực sự hiểu tình cảm giữa Ôn Trì Vũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Phó Dã. Chị là một người phụ nữ thực tế, chị nghĩ hai ngườithể sống tốt bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau quan trọng nhất. Nhưng giờ nhìn họ, chị bỗng hiểu ra một điều.

Hóa ra có những tình yêu có thể đậm sâu đến thế.

Bầu không khí trong phòng bệnh nặng nề đến khó thở, Ôn Thu định nói đó để xoa dịu.

Nhưng Ôn Trìđã lên tiếng trước, gái vẫn chưa đủ lớn, nhưng đã đủ mạnh mẽ, “Hồi nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em muốn mau lớn lên, thấy chị vất vả quá, muốn lớn lên rồi không để chị phải lo nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bây giờ em muốn anh ấy mau lớn lên, em thực sự rất muốn lấy anh ấy. Lúc nãy khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giấy đồng ý chịu rủi ro phẫu thuật, bác hỏi từ bố mẹ đến người thân của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy, cuối cùng phát hiện đều không mặt mới hỏi đến bạn bè. Em không bao giờ muốn xếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau bố mẹ người thân của anh ấy, em muốn xếp vị trí đầu tiên.”

Ôn Thu xoa đầu em gái, “Sắp rồi.”

Nói xong, điện thoại của chị lại đổ chuông, vẫn Lương Trọng, chắc muốn nói về tình hình bên đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Thu nhìn họ, cầm điện thoại đi ra khỏi phòng bệnh.

Đêm đó Thẩm Phókhông tỉnh lại, không biết quá mệt hay mất máu quá nhiều. Trên giá bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh giường bệnh, chai truyền dịch đã thay bảy chai, Ôn Trìvẫn luôn túc trực bên giường anh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

lúc lẽ do thần kinh quá căng thẳng, ý thức ngược lại trở nên không ràng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màng nắm tay anh gục bên cạnh, man.

Khi có ý thức trở lại, cảm thấy người dịu dàng vuốt ve tóc, trán mình, lông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mi Ôn Trì Vũ chớp một cái, rồi lại chớp một cái, sau đó mở mắt ra.

Lúc đó lẽ là khoảng năm sáu giờ sáng, Ôn Trì thực ra không thời gian cụ thể. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13chỉ dựa vào ánh sáng bên ngoài cửa sổ đoán đại khái.

Trong ánh nắng dịu nhẹ mờ ảo, anh đó chăm chú nhìn cô. Trong khoảnh khắc đó họ nhìn nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ai nói lời nào, rất khó miêu tả cảm giác ấy, Ôn Trì xếp nó vào dạng dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dàng.

Bởi mặt trời mới mọc bên ngoài rất mềm mại, ánh đèn trong phòng bệnh rất mềm mại, cả thuốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 truyền vào thể cũng trở nên mềm mại.

Lồng ngực rất mềm, cơ thể rất mềm, hơi thở cũng rất mềm.

Cứ như vậy, thật yên lặng, họ nhìn nhau hồi lâu.

Thẩm Phó mỉm cười, đưa tay nắm chặt tay đặt bên giường, anh nói rất nhẹ, vẻ khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khăn, nhưng vẫn mang theo vẻ lười biếng quen thuộc, “Tối qua em nói rất muốn lấy anh, anh đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe thấy rồi.”

Ôn Trì không kìm được, mắt lại ngấn lệ, “Sau này anh không được như vậy nữa, anh thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ đến bản thân trước không?”

Anh suy nghĩ một lúc, lắc đầu một cách rất nghiêm túc, “Ôn Trì Vũ à, với em, anh là mù quáng, bản năng, không thể kiểm soát được.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 67 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc