GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 65: “Hôm nay tính ra là em bắt nạt anh.”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc 7 giờ sáng, màn hình điện thoại của Ninh Tiểu Di sáng lên, đối phương gửi đến một bức ảnh và hai tin nhắn.

[Chị Tiểu Di, bạn trai của Ôn Trì hóa ra Thẩm Phó Dã.]

[Họ thậm chí vẫn luôn bên nhau.]

Ninh Tiểu Di liếc nhìn tin nhắn trên màn hình điện thoại, ta phóng to bức ảnh để xem kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng góc. Trong ảnh, gái kiễng chân hôn chàng trai, chàng trai cụp mắt, tay vẫn đặt trên eo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô.

Ninh Tiểu Di bật cười lạnh, trong phòng ta, trên sàn toàn chai rượu rỗng. Từ tối qua đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ, ta uống cả đêm, đến giờ vẫn chưa ngủ, điều buồn cười hơn là, ta thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn chẳng say mấy. Não dạ dày đau như muốn nổ tung, trước đây nghe nói Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống tốt, nhưng nghe nói tận mắt thấy hoàn toàn không phải một cấp độ.

Tại sao sau khi hạita thảm hại như vậy, lại sống tốt đến thế, Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết bộ mặt thật của côn thế nào không?

Trong lòng Ninh Tiểu Di đang đau đớn chua xót, bên ngoài phòng, trong phòng khách lại vang lên tiếng cãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của bố mẹ.

“Xem đứa con gái giỏi sinh ra kìa, đánh nhau bị đuổi học ngồi tù bây giờ ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công việc đàng hoàng cũng không có, sau này còn tác dụng gì nữa?”

“Con gái tôi? Không phải con gái ông sao? Cha không dạy lỗi của cha, ông cả ngày đi ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình thì con gái ông còn thứ tốt đẹpđược?”

“Nói con gái bà, đừng lôi tôi vào. như vậy nhanh chóng gả cho người ta đi, nhà nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy chỉ thấy phiền.”

“…”

Khoảng hơn 10 giờ, tại siêu thị Giai Mỹ.

Ôn Trì Vũ mơ màng tỉnh dậy trước trong vòng tay anh. Anh ngủ rất ngoan, không nhúc nhích, trông như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dáng vẻ rất dễ bị bắt nạt.

Trong phòng lạnh, trong chăn ấm, Ôn Trìcuộn tròn trong lòng anh cũng không muốn dậy. Cho đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Thu gọi bên ngoài, Ôn Trì mới miễn cưỡng muốn dậy.thể vừa xoay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền bị anh từ phía sau ôm chặt lấy, mặt vùi vào hõm cổ cô, trong khoảnh khắc đó anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm rất chặt, như thể đang xoa dịu cảm xúcđó.

“Sao thế?” Ôn Trì khẽ hỏi.

Anh vẫn còn buồn ngủ, không mở mắt, môi theo bản năng chạm nhẹ lên cổ cô, giọng vẫn còn mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo vẻ buồn ngủ, hồ lại khàn đặc: “Cả ngày đều nghĩ về em, xác nhận xemphải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật không.”

Anh vừa nói vừa áp lòng bàn tay lên eo cô, kéo sát vào người mình, cằm cọ cọ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hõm cổ cô, sau đó bế lên người mình, để nằm sấp hoàn toàn trên người mình.

Ôn Trì dính sát vào anh, tai không kiểm soát được đỏ lên, một tiếng. Im lặng vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giây, ngoan ngoãn nói: “Em cũng rất nhớ anh, tối qua anh khôngđây em còn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.”

Thẩm Phó đột nhiên mở mắt, tay vuốt ve gáytóc bỗng nặng thêm một chút, thừa lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phòng bị, anh ngậm lấy môi cô, siết chặt tay cô, hôn rất lâu rất lâu, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết sao đã biến thành anh đè lên cô.

Cuối cùng là anh dừng lại, cố gắng kìm nén bản thân, giọng hơi khàn cũng chút cười: “Không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt nạt emđây.”

Ôn Thu và Lương Trọng nhìn thấy Thẩm Phó từ trong phòng đi ra, hoàn toàn không tỏ ra bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngờ, như thể đã sớm biết rồi.

Ôn Thu còn nói: “Tiểu Dã sao không ngủ thêm chút nữa?”

“Ngủ đủ rồi ạ.” Thẩm Phó nói.

Ôn Trì ngồi một bên nhìn Dữu Dữu, lẽ Dữu Dữu cũng biết nhìn mặt, lần đầu gặp Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phó đã mở to mắt nhìn anh chằm chằm, còn chủ động đưa tay đòi anh bế.

Thẩm Phó Dã hơi ngẩn ra, anh hơi bối rối nhìn về phía Ôn Trì Vũ, Ôn Trì ghé vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tai anh khẽ nói cách bế thế nào, Thẩm Phó nghe theo bế Dữu Dữu lên.

Nhưng không biết sao Dữu Dữu vừa được anh bế liền lại quấy, Ôn Thu đón lấy dỗ dành một lúc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Đúng lúc đó Trần Mục Xuyên gọi điện đến, anh cầm điện thoại ra ngoài cửa hàng nghe. Hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khâu nào đó xảy ra vấn đề đó, anh kiên nhẫn lắng nghe, nghe xong quay người lên lầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy ra laptop.

Vừa gọi điện vừa xử lý công việc, khoảng hai mươi phút sau mới kết thúc. Trần Mục Xuyên bên kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói được rồi, anh mới đóng máy tính lại.

Thẩm Phóđi xuống, thấy Ôn Trì đang ngồicửa tiệm, quấn áo bông dày, đang ngẩng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu nhìn trời không biết đang nhìn gì.

Anh đi qua, đến bên cạnh cô, Ôn Trì cảm thấy anh đến, ngẩng đầu nhìn anh: “Hôm nay bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phố Nguyệt sẽ làm tiệc, đặt bàn trên đường phố, mọi người cùng nhau ăn cơm tất niên. Tám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ tối, bên bờ sông cònhoạt động thả đèn cầu phúc. Chúng ta cũng đi nhé?”

Thẩm Phó nói: “Được.”

Ôn Trì biết anh sẽ đồng ý, nụ cười trên mặt rất đẹp,kéo anh vào trong ăn cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trưa.

Một bữa cơm ăn rất ấm áp, chiều lại khôngviệc gì làm, Ôn Trì lại buồn ngủ.© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chui vào chăn, ngón tay luôn nắm tay Thẩm Phó Dã, Thẩm Phó ngồi bên cạnh cô, ban đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang xem email, thấy nũng nịu, trực tiếp ôm cả người chăn vào lòng, ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem.

Ôn Trì màng, ngủ thì không ngủ được, buồn ngủ thì buồn ngủ, hơi quấy. ghé qua xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màn hình của anh, dày đặc chữ, nhìn một cái càng buồn ngủ hơn: “Không hiểu.”

Anh khẽ cười, Ôn Trìcắn một cái vào vai anh: “Anh cười nhạo em.”

“Không có.” Anh lười biếng nói.

không buông răng ra, cắn nhẹ làn da mỏng của anh: “Có mà.”

trong lòng anh không yên phận, ôm cổ anh, cứ hôn lung tung cắn lung tung vào cổ anh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ban đầu chỉ mất mười phút thể xem xong email, bị quấy rối nửa tiếng, Thẩm Phó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều không biết nội dung email nói gì.

Lúc hai giờ chiều, Ôn Thu rửa xong trái cây gọi họ ra ăncửa. Nhưng gọi liên tiếp hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng đều không ai trả lời.

Lương Trọng bên cạnh, thấy bên trong rất yên tĩnh bèn nói: “Chắc lại ngủ rồi.”

Ôn Thu gật đầu, lại nói: “Chạy đêm về quá mệt mỏi, sau này không được gấp gáp thế, tổn hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức khỏe lắm.”

Nhưng cách một cánh cửa.

Trong căn phòng Ôn Trì lớn lên từ nhỏ, trên chiếc giường mềm mại.gái nhỏ tóc dính vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cổ, trong mắt chứa nước, mặt đỏ bừng, khớp ngón tay trắng bệch lực bấu víu lấy Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dã.

không dám phát ra tiếng, quần áo trên người xộc xệch, người kia đang đè phía dưới hôn vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hung dữ vừa sâu. hoàn toàn chịu không nổi, khi tiếng nức nở sắp phát ra, anh ngẩng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắn lấy lưỡi cô. như nắm được thứ đó, ôm chặt lấy anh.

Thẩm Phó lo lắng điều đó, chỉ nắm tay cô, xuống dưới, qua đi qua lại, cọ đỏ cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khớp tay cô.

Rối một lúc lâu, Ôn Trì cuối cùng cũng ngủ. Thẩm Phólau sạch tay cô, ôm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại email chưa xem xong tiếp tục xem. Giữa chừng một cuộc họp điện thoại không quá chính thức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đeo tai nghe, điều chỉnh âm lượng nhỏ xuống. Ôn Trì nghe thấy giọng anh, lại vùi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng anh thêm chút nữa. Thẩm Phó ngừng giọng một giây, tiếp tục nói khẽ.

Giấc ngủ đó ngủ đến chiều tối, Thẩm Phó từ ngoài cửa cầm trái cây vào, đút một quả nho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào miệng cô. Ôn Trì chỉ tỉnh một chút, nhưng nho quá ngọt, như chú sóc con nhai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nuốt, sau đó lại miệng.

Thẩm Phó cười đút thêm một quả vào miệng cô, Ôn Trì nghiêng người, cọ đầu vào eo anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng nũng nịu ngọt ngào: “Còn muốn nữa.”

Thẩm Phónhìn nhìn đĩa trái cây trong tay, đút một miếng bưởi đã cắt sẵn vào miệng cô. Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì Vũ tưởng nho ngọt, không phòng bị cắn một cái, cả miệng đắng lẫn chua. bị chua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mở mắt ra, ngơ ngác hai giây, vừa định trừng mắt nhìn Thẩm Phó Dã.

Người kia đã cúi đầu hôn xuống, cướp lấy miếng bưởi trong miệng cô, sau đó dỗ dành đút cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một quả nho.

Ôn Trìđã từ eo anh, lên đùi anh, gục đầu vào vai anh. Cô không biết nghĩ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điềulại nhìn tay, vết đỏ vẫn còn, mặt đỏ lên, cúi đầu theo thói quen lại cắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.

Anh nhìn thấy toàn bộ quá trình mặtđỏ lên, cười trầm đến nỗi vailồng ngực đều rung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên.

nhỏ giọng trách móc: “Anh đã nói không bắt nạt em mà.”

Thẩm Phó ậm uể oải: “Hôm nay tính ra em bắt nạt anh.”

Mặt Ôn Trì càng đỏ hơn, những hình ảnh đó tự động phát lại trước mắt cô. Lúc đó đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giai đoạn ánh nắng chiều đẹp nhất, rèm cửa trắng chỉ còn lọc lại ánh sáng mờ ảo. Đuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt anh đỏ ửng, kìm nén lại nhẫn nhịn, nhưng nhiệt độ ngón tay như muốn làm bỏng. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó… Nếu nhất định phải tính như vậy, thìlẽ… lẽ…

Thật sự bắt nạt anh phải không?

“Thích không?” Anh ghé vào tai hỏi.

Ôn Trì cắn môi, vùi vào hõm cổ anh, một lúc sau mới ừm một tiếng.

Anh cười khẽ càng thêm hoặc, đầu ngón tay cọcô: “Thích cũng phải nhịn nhịn, để chị biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Ôn tham lam thế không tốt.”

Đâu chứ.

Nhưng, câu nói này của anh, Ôn Trì từ trong phòng đi ra không dám đối mặt với Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thu, cảm thấy bản thân đâu đâu cũng xấu hổ.

Khoảng hơn 6 giờ chiều, Thẩm Phónắm tay Ôn Trì rời khỏi siêu thị Giai Mỹ. Phố Nguyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn náo nhiệt hơn cả hôm qua, thấy cũng muốn mua, xếp hàng dài mấy cũng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xếp, Thẩm Phó bên cạnh ôm eo cô, đi cùng trả tiền.

Đứng một lúc, Ôn Trì Vũ ôm anh, vùi đầu vào lòng anh. Anh để cô dồn trọng tâm lên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, ngón tay vuốt ve mặt cô, cúi đầu dịu dàng hỏi: “Mệt rồi?”

Ôn Trì Vũ gật đầu.

“Muốn bế không?” Anh hỏi.

Ôn Trì vội vàng lắc đầu,đây người đông khắp nơi, sao thể bế như thế được.

Anh nhìn thấy ghế dài phía sau: “Đi ngồi một lát, anh đi xếp hàng.”

“Không muốn.” Cô ôm chặt anh, “Muốncùng anh.”

Thẩm Phó cười, cúi đầu hôn đang ẩn trong áo khoác.

Ôn Trì thấy người quá đông, tuy áo khoác che nhưng vẫn cảm thấyngười đang nhìn họ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi ngượng, giọng dưới môi anh ậmthúc giục: “Hôn nhanh lên.”

Thẩm Phó thấy gái nhỏ thật sự quá đáng yêu, anh hơi cố ý: “Chậm một chút không được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?”

Môi Ôn Trì hơi đỏ, vẫn còn dấu răng từ vài giờ trước, không biết của chính hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Thẩm Phó Dã: “Phải nhanh lên.”

Anh kéo dài giọng một tiếng, cười càng xấu xa hơn: “Ôn Ôn luôn nói với anh như vậy.”

Ôn Trì sững người, phản ứng hai giây, biết anh đang nói gì, vội vàng kiễng chân đưa tay bịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 miệng anh. Anh cười chiều theo một lúc mới kéo tay đặt vào lòng bàn tay mình.

Ninh Tiểu Di đứng nơi không xa, nhìn cử chỉ thân mật của Ôn Trì Thẩm Phó Dã. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ta sớm đã phát hiện ra họ, người trong con phố đông đến mấy, nhưng hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ chỉ cần một cái nhìn thể thấy ngay.

Thẩm Phó cười chiều chuộng với Ôn Trì Vũ, đè xuống hôn cô, thân mật ôm eo cô, trong mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong tầm nhìn chỉcô.

Ninh Tiểu Di mỗi giây nhìn thấy đều thấy chói mắt, nhưng ta lại không nhịn được mà nhìn.

Họ mua xong kem, lại đi dạo trên phố Nguyệt, kem quá lạnh, Ôn Trì ăn không được mấy miếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền đưa cho Thẩm Phó Dã. Thẩm Phó nhận lấy, tiếp tục ăn.

Họ đi đến chỗ tiệc Nguyệt phố ngồi xuống, gọi đại vài món. Gió ngoài trời to, Thẩm Phó Dã giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trì độicho ngay ngắn, lại cụp mắt kiểm tra xem khóa kéo áo khoác cài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỹ không.

Lúc ăn cơm, Ôn Trì ăn ít, nhưng cô dường như cứ mãi đút cho Thẩm Phó Dã, không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý người xung quanh, cứ muốn đút cho anh. Anh trôngvẻ khó tiếp cận, nhưng đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái cũng chấp nhận, ngoan ngoãn đến kỳ lạ, cô đút anh ăn nấy.

Gần 8 giờ, họ đi về phía bờ sông, xếp hàng mua một chiếc đèn hoa đăng.

Ôn Trì cùng nghiêm túc viết vài dòng chữ lên trên, sau khi viết xong, Thẩm Phó Dã giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thả xuống sông.

Thẩm Phó thả đèn xong, quay người liền thấy Ôn Trì nhắm mắt mười ngón đan vào nhau© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng thành kính.

“Đang cầu nguyện vậy?” Anh hỏi.

Ôn Trì chớp chớp mắt: “Ban đầu muốn cầu xin thần linh phù hộ cho người em yêu, nhưng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó nghĩ lại, người em yêu chính thần linh của em. vậy, muốn để thần linh khi yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em, cũng yêu bản thân nhiều hơn một chút.”

Đồng tử Thẩm Phó khẽ động, ngón tay siết chặt tay cô.

Họ đứng nơi khá kín đáo bên bờ sông, cách đám đông thả đèn hoa đăng khoảng năm sáu mét. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phía sau mặt sông lấp lánh gợn sóng, số ngọn đèn hoa đăng màu vàng nhạt. Trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lồng đèn màu trắng bên ngoài, viết vô số lời cầu phúc.

Nhưng không câu nào động lòng bằnggái trước mắt này nói.

Thẩm Phó nuốt nước bọt, vừa định nói đó. Ôn Trìđột nhiên tiến thêm một bước về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía anh, đáy mắt trong veo, trong mắt toàn anh.

Lúc đó, từ cửa tiệm không xa trong con phố đang phát bài “Người trong mơ”, lời bài hát đang hát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến câu “Phút này em đang chờ, nụ hôn vạn phút của anh.”

Rồi giây tiếp theo, gái nhỏ trước mắt cứ thế mang theo tất cả tình yêu của mình, tiến lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôn anh.

Ngay lúc sắp hôn, đột nhiên phía sau giọng con gái gọi anh

“Thẩm Phó Dã.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 65 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc