GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 64: “Ôn Ôn khỏe mạnh, Ôn Ôn vui vẻ, Ôn Ôn sống lâu trăm tuổi.”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đêm khuya hôm đó, ngoài cửa sổ đang rơi trận tuyết cuối cùng của năm nay ở Bắc Thành.

Lúc đó hơn 2 giờ sáng, Ôn Trì Vũ ôm cổ anh, giọng rất nũng nịu, nhưng nhỏ nhẹ vụn vặt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một câu cũng không nói trọn vẹn. Về sau lẽ cũng phát hiện giọng mình quá mềm quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mềm, răng khẽ cắn môi.

Giọng Thẩm Phósát bên tai cô, ngón tay ấn vào môi cô, dỗ dành, “Đừng nhịn, kêu lên nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay lắm.”

Ôn Trì Vũ đầu óc mơ hồ, cái cũng mờ nhạt, hơi thở cũng phần gấp gáp, “Vậy… vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đừng làm thế nữa.”

Anh cười khẽ, môi thay thế ngón tay, hơi thở nóng bỏng tràn vào môi cô. bị hôn đến nức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nở, không còn chút sức chống cự nào.

Về sau lẽ bị hôn quá mạnh, sống mũi, mắt, môi chỗ nào cũng đỏ ửng, đáng thương© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng.

Máy sưởi trong phòng tắm được bật cao nhất, khi nước nóng xối xuống, trước mắt Ôn Trì càng thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồ chồng chất, chỉ cảm thấy anh rất dịu dàng giúp gội đầu. Tiếp đó, khăn tắm quấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quanh người, hơi nước trên người được lau khô. Anh bế cô lên, nhắm mắt, cằm tựa vào hõm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cổ anh, màng màng nói: “… Đói.”

Thẩm Phócụp mắt nhìn cô, đáy mắt tràn ngập nét cười, ga giường nhăn nhúm vẫn chưa thay, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặt lên ghế sofa bên cạnh, tự mình lấy một chiếc quần dài mặcnhà bằng chất liệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất mềm màu xám áo phông trắng mặc vào.

Anh quay đầu thấy được chăn quấn lấy, mềm mại dựa vào đó, buồn ngủ đến mức đầu cứ gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên gật xuống, cằm thỉnh thoảng cọ vào chăn trắng.

Thẩm Phó nhìn ngẩn người, nụ cười càng rệt hơn, lại lấy thêm một bộ quần áo đi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ cô.

Ôn Trì màng nhìn thấy anh đi đến, ngoan ngoãn buông tay đang túm chăn ra, cô đưa tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phối hợp để mặc quần áo vào.

Sau đó cô vòng tay ôm eo anh, má mềm mại dán vào bụng anh, cọ cọ, ngửi mùi hương trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người anh giống hệt với mùi trên người mình.

Dáng vẻ vừa ngoan vừa nũng nịu.

“Muốn ăn gì?” Anh hỏi khẽ.

Ôn Trì ý thức vẫn hơi hồ, chậm rãi nghĩ một lúc mới nhỏ giọng nói: “Gì cũng được.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Phó sờ sờ mặt cô, “Anh đi làm, muốn ngủ không, làm xong gọi em.”

Ôn Trì lắc đầu, ôm anh chặt hơn một chút, cả tâm hồn đều đang dựa dẫm vào anh.

Thẩm Phó nhìn tim mềm nhũn lại nóng ran, anh cúi người bế cô lên, cùng đi đến bếp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Người được đặt lên bàn đá cẩm thạch, mặc quần áo của anh, tay áo dài quá nên tay thụt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trong, quần còn dài hơn, chânlửng giữa không trung, ống quần phủ qua cả chân.

Trong bếp không bật đèn chính, hai ba ngọn đèn nhỏ không quá sáng dịu dàng chiếu sáng. Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở tủ lạnh bên cạnh, tóc anh vẫn còn hơi ướt còn hơi rối, đường nét gương mặt nghiêng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh sáng lạnh từ tủ lạnh chiếu phần sâu thẳm. Ôn Trì nghiêng đầu, nhìn anh như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nhịn được cười lên.

Anh nghe thấy, nghiêng đầu nhìn qua, ánh mắt có chút ngây thơ đáng yêu khó hiểu.

Ôn Trì Vũ mắt cong cong, mềm mại gọi anh: “Thẩm Phó Dã.”

Anh không lên tiếng, chỉ chớp mắt một cái, cứ cười đẹp như vậy, lại nói: “Anh đẹp trai thật.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Phó lấy sữa ra, đổ vào cốc, cho vào vi sóng bên cạnh cô, ngón tay xoay nút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều chỉnh, chọn hâm nóng bốn mươi lăm giây.

Trong bốn mươi lăm giây tiếp theo, anh nâng cằm cô, ngậm lấy môi cô, hôn nhẹ rồi lại hôn, dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dàng và triền miên.

Khi tiếng điện tử của vi sóng kêu lên, anh thở dốc nhẹ vào trán cô, hơi thở của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ quấn quýt lấy nhau. Anh bóp bóp gáy cô, kéo khoảng cách giữa hai người ra một chút, khàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng nói: “Được rồi, lát nữa emsức rồi, anh hôn em tiếp.”

Ôn Trìôm ly sữa nóng, tay áo do anh giúp xắn lên từ mười mấy giây trước. Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì Vũ nhìn anh bật bếp đun sôi nước thả mì vào, phía sau cửa sổ, đêm tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mịt mùng, tuyết rơi chầm chậm, rơi trên cây trụi lá. Ôn Trì nhìn một lúc rồi lại nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Phó Dã, đêm khuya tĩnh lặng như vậy, lòngtràn đầy nhiệt huyết.

Về sau Ôn Trìăn hết mì, no đến mức không ngủ được. Họ cuộn trong ghế sofa, đãng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem một bộ phim ma rất cũ.

Khi xem đến cảnh đáng sợ nhất, Thẩm Phó Dã đặt cằm lên vai cô, khẽ hỏi bên tai cô có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ không?

Ôn Trìlắc đầu, nói: “Không sợ.”

Rồi giây tiếp theo, cô nghiêng mặt nhìn anh, giọng điệu hơi nũng nịu, “Em giỏi không?”

Thẩm Phó không biết nghĩ đến điều gì, giọng trầm xuống, lười biếng cười một tiếng, “Giỏi chết mất.”

**

Nguyệt Tầm, mưa nhỏ chuyển sang mưa vừa.

Trận mưa này đã kéo dài một tuần, độ bão hòa độ ẩm trong không khí cực cao, xung quanh trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xóa như phủ một tầng sương mù.

Ngày mai đã Giao thừa, đường phố chính của thị trấn nhỏ đều treo đèn lồng, không khí lễ hội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đậm đặc.

Siêu thị Giai Mỹ vừa mở cửa, đã đón khách mới. Hoàng thấy vẻ mặt Ôn Thu bèn hỏi, “Chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui thế?”

Ôn Thu mỉm cười, “Tiểu Vũ sắp về rồi.”

Hoàng cũng cười theo, “Tiểu năm nay năm ba rồi phải không, bạn trai chưa?”

Ôn Thu nói: “Có rồi.”

Chiều hôm đó Ôn Trì Vũ mới đến Giai Mỹ, lúc đó thị trấn nhỏ rất náo nhiệt, hình như đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổ chức một hoạt động văn hóa dân gian, trong ngõ nhỏ đầy người quầy hàng rong.

Ôn Trì hơi say xe, lúc này sắc mặt hơi tái. Ôn Thu giúp cô xách vali, ánh mắt vượt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua nhìn ra sau, lại nhìn về phía Ôn Trì Vũ, “Cậu ấy đâu?”

“Hôm nay anh ấy một cuộc họp bắt buộc phải dự, ngày mai mới về.”

Ôn Thu liếc nhìn cô, “Vậy em cũng đợi ngày mai về cùng cậu ấyđược rồi.”

Ôn Trì cũng nhìn chị, “Hôm nay không phải sinh nhật Dữu Dữu sao?”

Ôn Thu cười một cái, dẫn Ôn Trì Vũ đi xem Dữu Dữu. Lương Trọng thấy cô, cười gật đầu một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái, anh ấy đưa Lương Dữu trong ngực cho cô. Ôn Trì không quá rành ẵm trẻ con, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lo lắng đón lấy, từng cử động đều rất cẩn thận.

Lương Trọng không tính thân, chỉ biết sau khi anh ấy bên chị, trừ những chuyến công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tác cần thiết, hầu như đều lại Nguyệt Tầm.

Ôn Trì Vũ biết anh ấy đối xử với chị gái rất tốt, cũng cười với anh ấy thêm một cái. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tiệc đầy tháng của Lương Dữu chỉngười trong nhà cùng nhau ăn một bữa cơm, Ôn Trì Vũ vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn mua quà đầy tháng đau đầu rất lâu, cuối cùng Thẩm Phó rất thực tế nói cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tặng khóa trường thọ và phong bao đỏ.

Ôn Trìlấy quà ra, đưa cho Ôn Thu, Ôn Thu liếc nhìn vừa định khen đẹp, ngước mắt lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy chỗ nào đó của Ôn Trì Vũ không đúng: “Sao mặt em lại đỏ thế?”

Ôn Trì lúng túng lắc đầu, làm sao có thể nói với Ôn Thu, cổ cô cũng đeo một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếc khóa trường thọ, chỉ kiểu dáng khác với của Lương Dữu.

Hơn nữa chiếc khóa trường thọ này còn là tối qua Thẩm Phótự tay đeo vào, lúc đeo anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn luôn thì thầm bên tai cô: “Ôn Ôn khỏe mạnh, Ôn Ôn vui vẻ, Ôn Ôn sống lâu trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuổi.”

Khoảng tám chín giờ tối, Tiểu Hề cũng về cùng Ôn Trì Vũ, gọi Ôn Trì Vũ ra ngoài cùng trải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiệm chợ đêm Tết Xuân ở Nguyệt Tầm.

Hai người tay khoác tay, mua một đống đồ ăn vặt trên đường, vừa đi vừa ăn.

“Hôm đó sau khi uống rượu mình không nói sai chứ?” Tiểu Hề đột nhiên hỏi.

Ôn Trì chớp chớp mắt: “Mình cũng không biết cậu nói sai kiểu nào.”

Tiểu Hề quay đầu trừng mắt nhìn vài giây: “Thôi bỏ đi, sáng hôm sau mình thấy anh ta đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước cửa nhà, mình giật cả mình.”

“Rồi sao nữa?”

“Anh ta cứ nhìn mình chằm chằm một lúc lâu không nói gì rồi bỏ đi, đồ đàn ông chó chết.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Hề chửi xong đột nhiên im lặng, do dự một lúc rồi nói tiếp: “Nhưng hôm qua anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm mình, hỏi muốn kết hôn với anh ta không.”

“Cậu trả lời sao?” Ôn Trì Vũ hỏi.

Giọng Tiểu Hề kiên quyết: “Đương nhiêntừ chối rồi, mẹ kiếp, mình không ăn cỏ đâu.”

Ôn Trìbật cười, ngậm ống hút trà sữa, một lúc sau, cô nghiêng đầu nhìn Tiểu Hề, nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng sâu hơn.

cô ấy quyết định thế nào, nhưng Ôn Trì Vũ thấy Tiểu Hề dường như vui vẻ hơn trước không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ít.

“Cậu cười thế?” Tiểu Hề hỏi.

Ôn Trì Vũ nói: “Cười thôi.”

“Đó phải Ôn Trì không? Cậu ấy về Nguyệt Tầm rồi à.”

Trước một quầy đồ ngọt, một gái huých Ninh Tiểu Di đang chơi điện thoại bên cạnh. Ninh Tiểu Di © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sững người, ngẩng đầu nhìn qua.

Giữa đám đông, Ôn Trì Vũ mặc áo phao trắng, tóc dài bị gió thổi hơi rối, cằm cuộn trong khăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quàng cổ, nói nói cười cười với Cố Hề bên cạnh. Xinh đẹp đến nổi bật, người qua lại bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh đều nhìn về phía cô.

“Cảm giác cậu ấy còn xinh hơn hồi cấp ba,phải dậy thì muộn không?”

Ninh Tiểu Di không nói gì, ta nhíu mày thật chặt, vẻ mặt rất âm u. Ôn Trì đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xinh đẹp hơn rồi, cả người tự tin thoải mái hơn nhiều, đâu còn vẻ nhút nhát rụt© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như trước nữa.

“Cảm giác chúng ta cậu ấy sắp thành người của hai thế giới rồi, cậu ấy học đại học tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất Bắc Thành, sau này chắc tiền đồ lượng. Ôi, nhìn lại chúng ta, biết thế năm đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên học hành tử tế.”

gái đang nói thì vừa lúckhách đến, vội vàng giới thiệu đồ ngọt trên bàn.

Ninh Tiểu Di đứng một bên, vẫn không nói gì, ta trừng trừng nhìn Ôn Trì Vũ. Trong đầu toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13những chuyện xảy ra mấy năm nay của ta, còn chuyện xảy ra những ngày thi đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học, tất cả đều ùa về. Tay ta vô thức che bụng, như thể vết thương vẫn đang đau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn đang chảy máu.

Ôn Thu tìm được một người đàn ông nhìn biết rất tinh anh, giờ người Nguyệt Tầm ai cũng ghen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tị với cuộc sống hạnh phúc của chị ấy, Ôn Trì càng trở thành con nhà người ta.

Còn ta thì sao, vốn học kém thi đại học chỉ là đi cho có, thi xong tính bừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trường nghề. Nhưng, ta ngay cả trường nghề cũng không học được, còn ngồi tù, ra ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng coi thường nói xấu trước mặt. Thậm chí ngay cả bố mẹ cô ta cũng lười quan tâm, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốnta đi thật xa.

Ninh Tiểu Di cười khẩy, ánh mắt không rời khỏi Ôn Trì Vũ.

Cho đến khi——

“Chị Tiểu Di, dọn hàng thôi.”

Ninh Tiểu Di lúc này mới hoàn hồn.

Cùng lúc đó Bắc Thành, xe của A Khoát đỗ trước cửa khách sạn, nhìn Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trần Mục Xuyên một đoàn người đi ra.

Thẩm Phónhìn thấy xe gã, chào tạm biệt đoàn người rồi đi tới. Vừa mở cửa xe, A Khoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã ngửi thấy: “Uống rượu à?”

Thẩm Phóngồi vào trong, bóp bóp gáy: “Không, dính phải thôi, cậu lái trước đã, lát nữa tôi đổi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

thấy vẻ mệt mỏi trên mặt Thẩm Phó Dã, lên tiếng hỏi: “Nhất định phải về Nguyệt Tầm tối nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao? Sáng mai đi cũng được mà.”

Thẩm Phó Dã cầm chai nước khoáng trong xe tu một ngụm, anh nén tất cả công việc vào mấy ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, ngoài việc ở bên ra, gần như toàn bận rộn, lúc này mới hơi thả lỏng.

Anh dựa vào ghế xe, ngẩng mặt lười biếng liếc A Khoát một cái: “Cậu hiểu không?”

A Khoát bị anh hỏi, đầu óc hơi chập mạch: “Hiểucơ?”

Anh lấy điện thoại, A Khoát liếc qua, thấy anh đang nhắn tin cho Ôn Trì Vũ, rồi giây sau, gã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền nghe anh nói: “Tôi gấp gặp người phụ nữ của tôi.”

A Khoát: “…”

Lái xe từ Bắc Thành về Nguyệt Tầm cần rất nhiều thời gian, may đã qua giờ cao điểm, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao tốc không nhiều xe. Radio trong xe đêm khuya cũng rất ít, chỉ vài đài giao thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang phát tình hình đường xá.

Giữa chừng A Khoát nhận được mấy cuộc điện thoại, Thẩm Phó nghe thấy, nói với gã: “Có việc thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ nói.”

A Khoát một tiếng: “Để tôi thử xem tôi làm được không đã.”

Thẩm Phó bật cười: “Tôi thấy cậu được.”

A Khoát nhướn mày: “Vậy tôi chắc chắn được.”

Lúc đó nói lung tung rất nhiều chuyện, phần lớnA Khoát nói, Thẩm Phónghe. Đàn ông với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau nhiều đề tài, đặc biệt kiểu như bọn họ.

Đến trạm dừng chân, A Khoát xuống xe mua mấy bao thuốc, ném cho Thẩm Phó Dã, Thẩm Phó đón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy rồi ném lại nói đang cai.

A Khoát nhìn anh mấy cái, cười đểu: “Điểm này tôi rất phục cậu, nói làm, tôi không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ nữ mà làm đến mức này.”

Thẩm Phó ngậm kẹo bạc hà, ngón tay xoay xoay điện thoại, thờ ơ nói: “Là em ấy.”

A Khoát đang nhả khói thuốc, nhất thời không nghe rõ: “Gì cơ?”

Thẩm Phóngẩng mặt, giải thích rất nhạt: “Tôi và em ấy giống như mối quan hệ tương hỗ tồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại, tôi không thể rời xa em ấy, em ấy khá vất vả.”

A Khoát không hiểu từ này, cúi đầu dùng điện thoại tìm kiếm, nhảy ra rất nhiều từ điển, tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cáithể hiểu được —— ‘Cùng tồn tại, một loại nghiện quan hệ đặc định, đặc trưng là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự tập trung và phụ thuộc cực độ vào một người khác.’

Gã còn thấy rất nhiều phương pháp điều trị, A Khoát hơi sững người, lại nhìn về phía Thẩm Phó Dã. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Phó thấy nội dung trên màn hình gã, giọng điệu bình tĩnh: “Cũng như cậu thấy đấy, khá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh hoạn, nhưng sửa không được, chỉ có thể sống nhờ vào em ấy.”

A Khoát nhìn con đường họ đã đi qua, bị giọng điệu này của anh nói đến đỏ cả khóe mắt: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Đệt, đã vậy thì đừng sửa.”

Khi họ đến Nguyệt Tầm, hơn sáu giờ sáng. A Khoát vốn định hỏi anh đi đâu, lời đến miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại thôi, trực tiếp ném anh cửa Giai Mỹ rồi đi.

Nói cũng trùng hợp, lúc đó Ôn Trì Vũ ngủ màng, nghe thấy phía dướiđộng tĩnh, vừa đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến bên cửa sổ kéo rèm ra đã thấy Thẩm Phó bước xuống xe.

Lúc đó ánh bình minh lờ mờ, anh mệt mỏi cả đêm không ngủ, đôi mắt rất mỏi, nhưng anh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm ứng được điều đó, ngẩng đầu nhìn lên, cười rất đẹp.

Ôn Trìrất vui mừng, dường như không dám tin vừa ngủ dậy đãthể thấy anh, vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vàng chạy xuống, dừng lại trước mặt anh, nhìn sắc mặt anh lại hơi đau lòng.

Thẩm Phó cụp mắt nhìn cô, giơ tay nắm tay cô, thấy không nói gì, khẽ hỏi: “Mắt dính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hết lên người anh rồi, sao không ôm anh đi.”

Ôn Trì tiến lên chủ động ôm anh, má áp vào anh, giọng nũng nịu: “Anh đến nhanh quá.”

Môi anh dán lên tóc cô, ừm một tiếng, Ôn Trì ngẩng đầu: “Có mệt không? Muốn ngủ một lát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không? Chị và mọi người còn chưa dậy.”

nói xong, giọng nhỏ đi một chút lại nói: “Dậy rồi cũng không sao, chúng ta… chúng ta thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng được.”

Thẩm Phó không biết đang nghĩ gì, một lúc không lên tiếng, Ôn Trì Vũ kiễng chân hôn lên môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.

Anh khựng lại, giọng nhỏ nhẹ của chui vào tai anh: “Thẩm Phó Dã.”

Rồi ngây thơ lại táo bạo hỏi anh: “Anh muốn ngủ với em không?”

Nói vậy bảo anh làm sao sống thiếu đây.

Tác giả lời muốn nói:

Giải thích về mối quan hệ tương hỗ lấy từ trên mạng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 64 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc