GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 63: “Vinh dự ngày hôm nay, chỉ là khởi đầu cho cuộc đời rực rỡ của anh.”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Kỳ nghỉ đông ngắn thế mà vẫn phải đi thực tập ở bệnh viện à.” Ôn Thu nghe xong những gì Ôn Trì Vũ nói thì thở dài, “Vất vả thật.”

Lúc đó là 7 giờ, Ôn Trì vừa đến khoa, hành lang tòa nhà nội trú vẫn rất yên tĩnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nam Hủ ngáp liên tục đi theo sau bước vào, Ôn Trì đưa cho ấy ly cà phê, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên tai nghe Ôn Thu tiếp tục hỏi bên điện thoại: “Mấy giờ được nghỉ vậy? Sinh nhật của Dữu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dữu về kịp không?”

“Chắc nghỉ bình thường, khi nào xác định em sẽ nói với chị.” Ôn Trì vừa nói xong, cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng làm việc lại bị đẩy ra, một người nhà bệnh nhân cầm báo cáo đi vào, thấy đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi điện nên hỏi Nam Hủ đang ở trong văn phòng.

Nam Hủ cầm báo cáo xem một lúc, rồi đối diện với ánh mắt của người nhà bệnh nhân, cơn buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ của cô ấy đã biến mất từ lâu, mặt đỏ bừng lên, “Cái đó… xin lỗi, em cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rõ, em sinh viên thực tập.”

ấy đang gãi đầu gãi tai định cầu cứu Ôn Trì Vũ, may bác trực đêm kịp thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước vào, cô ấy như thấy được cứu tinh, vội vàng cung kính gọi một tiếng thầy.

Ôn Trì đã cúp điện thoại từ vài giây trước, cũng đứng qua đó, chăm chú lắng nghe.

Người nhà bệnh nhân nghe xong, nói câu cảm ơn rồi rời đi. Sáng hôm đó theo trưởng khoa đi khám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xong, không việc gì thì ở trong phòng làm việc nghe bác hướng dẫn giảng về ca bệnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giờ ăn trưa căng tin, các anh chị nghe chuyện sáng nay, cười một hồi lâu rồi an ủi: “Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đúng rồi, giờ chị cũng nói chị sinh viên thực tập, đừng vội, để chị đi tìm thầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến.”

Bên cạnh một anh xen vào: “Thầy cô cũng hoảng, lần anh hoảng quá đi tìm thầy, không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thầy cũng hoảng đi gọi trưởng khoa đến.”

Nam Hủ mỉm cười, tâm trạng đỡ hơn nhiều. ấy thấy Ôn Trìvẫn không nói gì, khẽ đụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào cô, “Đang nghĩ gì thế?”

“Đang nghĩ phải học thật tốt.” Ôn Trì nói.

“Đúng phải học thật tốt.” Nam Hủ cắn đũa, qua hai giây, vai buông xuống thở dài, “Ăn nhanh đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn xong về lại lật sách tiếp.”

Trong khi Ôn Trì đang bận rộn học tập theo thầy bệnh viện, Thẩm Phó cũng đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bận rộn không ngừng nghỉ với Trần Mục Xuyên trong phòng học nhỏ. Sắp đến kỳ nghỉ đông, không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng phòng học nhỏ được nữa, họ đã tìm được một chỗ gần trường để làm phòng làm việc tạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời.

Nơi đó tầng hai sau Đại học Kinh đô, diện tích không lớn, chỉvài cái bàn vài máy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tính, tính cả Thẩm Phó Trần Mục Xuyên thì cũng chỉ năm người, môi trường sài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến nỗi còn không bằng quán net Ma Long của Nguyệt Tầm.

Nhưng ai sẽ để ý đến môi trường sự vất vả lúc đó chứ.

Năm đó họ 20 tuổi, vẫn còn trẻ. Mùa đông Bắc Thành vẫn rất lạnh, tuyết rơi liên tiếp.

Con phố luôn náo nhiệt trở nên vắng vẻ lạnh lẽo, nhưng mỗi ngày của họ đều rất bận rộn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọn vẹn.

Ba ngày trước Giao thừa, khoa của Ôn Trì cho sinh viên thực tập nghỉ sớm. Ôn Trì không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việclàm, tiện thể mang theo sổ tay sách cùng đi đến phòng làm việc với Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phó Dã.

Hôm đó Nghê Dao cũng đó, ấy tâm trạng rất tốt cứ thì thầm bên tai Ôn Trì Vũ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Hôm qua đã ở bên nhau rồi.”

Ôn Trì chớp chớp mắt, nhìn ấy rồi lại nhìn về phía Trần Mục Xuyên đang nói chuyện với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Phó Dã, “Cuối cùng cũng được, ai nói trước vậy?”

Nghê Dao cười khúc khích, trong mắt toàn ngọt ngào, “Anh ấy chứ, mình mới không nói trước đâu.”

Cũng phải, cả hai đềungười kiêu ngạo, ai chịu mở lời trước cũng sẽ không kéo dài nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm như vậy.

Nghê Dao kéo kéo tay Ôn Trì Vũ, khẽ hỏi: “Các cậu yêu đương kiểu vậy?”

ấy Trần Mục Xuyên thanh mai trúc mã, gần như biết nhau từ lúc mới sinh, tuy đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói tình cảm nhưng vẫn cảm thấy hơi ngượng.

“Cũng bình thường thôi, không đặc biệt.” Ôn Trì nghĩ nghĩ, cảm thấy họ thật sự không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặc biệt. Chỉ anh bận đến mấy cũng phải về ôm ngủ, đón đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi làm, đi tàu điện ngầm hay đi bộ cũng cùng nhau trải qua những khoảng thời gian nhàm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chán đó.

Nghê Dao một tiếng, cô ấy ngồi bên cạnh không yên, lướt xem những status đã đăng trước đây, lướt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mãi lướt đến mấy năm trước.

ấy đưa màn hình điện thoại về phía Ôn Trì Vũ, “Cậu xem này, Thẩm Phó 16 tuổi, Huy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chương Vàng giải Quốc gia.”

Lông mi Ôn Trì chớp một cái, nhìn sang, trong ảnh Thẩm Phó mặc đồng phục rộng thùng thình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu trắngxanh đen phối hợp, anh đứng trên bục trao giải, vẻ mặt bị ánh đèn sân khấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếu chút mờ nhạt.

Nghê Dao thấy nhìn đăm chiêu, “Nếu lúc đó cậu đã gặp Thẩm Phó thì cậu sẽ nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với cậu ấy?”

Khóe môi Ôn Trì hơi cong lên, ánh mắt từ bức ảnh chuyển sang chàng trai đang làm việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước màn hình máy tính không xa.

Tóc anh vẻ lại dài thêm một chút, tóc mái xuống hơi che mắt, dáng vẻ vẫn lười biếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thường, trên mặt khôngbiểu cảm gì, tay bàn phím rất nhanh. Thỉnh thoảng người bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi việc, anh nghiêng đầu ngước mắt lướt qua, thoải mái vẫn nắm quyền kiểm soát.

Ôn Trì chống cằm bằng một tay, khẽ cười, vẻ mặt giọng điệu đều rất dịu dàng, “Mình sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói với anh ấy–“

“Thẩm Phó Dã, vinh dự ngày hôm nay, chỉ khởi đầu cho cuộc đời rực rỡ của anh.”

Tối hôm đó, trong phòng khách nhà Đăng Thảo.

Thẩm Phó lấy ra một đống giấy tờ, đặt trước mặt cô.

“Đây là gì?” Ôn Trìliếc nhìn, ngẩng đầu hỏi anh.

Thẩm Phó thấy vẻ mặtquá nghiêm túc, đầu ngón tay vuốt ve cô, cười một cái, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất tự nhiên tùy ý, “Hợp đồng tặng cho một số thứ dưới tên anh, không nhiều lắm.”

Khóe môi Ôn Trì mím chặt, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm anh, căng thẳng quá mức nên khóe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt thức bắt đầu đỏ lên.

Thẩm Phó nhìn thấy, đau lòng kéovào lòng. Anh cúi đầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa khóe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt cô, lúc này giọng nói trở nên nhẹ nhàng, ý dỗ dành rất ràng, “Sao lại khóc?”

“Thẩm Phó Dã.” Ôn Trì cảm thấy trái tim mình bị anh nắm chặt, chua xót dữ dội, chỉ muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóc.

Giọng hơi run: “Em không muốn những thứ này.”

Em thực sự không muốn.

Thẩm Phó không nói gì, không khí yên lặng một lúc, anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, “Em biết anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang làm phải không?”

Ôn Trì khẽ một tiếng, “Biết.”

Nói xong đột nhiên hiểu ra do anh làm vậy. Việc khởi nghiệprủi ro, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất sắc đến mấy cũng sẽ trải qua thất bại.

Sau khi hiểu ra, Ôn Trì cảm thấy mình bị bao vây bởi thứ tình cảm liều lĩnh, dốc hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tất cả này của anh, càng thêm khó chịu. Ngón tay thức nắm lấy tay anh, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phân biệt được cảm xúc của mình xúc động hay đau lòng, hay cả hai đều có.

Thẩm Phócụp mắt nhìn bàn tay đan xen của họ, bàn tay anh rất lớn, nắm như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ nắm được một nửa. Anh nhìn một lúc, nắm ngược lại tay cô, bao trọn bàn tay cô vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng bàn tay mình.

Như thể họ sinh ra đểbên nhau vậy, bàn tay anh vừa khéo có thể bao bọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàn toàn.

“Ôn Trì Vũ.”

Giọng Thẩm Phó rất trầm, không vẻ lười biếng thờ ơ thường lệ, ngữ điệu cũng không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang thương lượng với cô, đang thông báo cho cô.

“Anh có thể khổ, nhưng người phụ nữ của anh không thể chịu khổ.”

Lúc đó, Ôn Trì không biết những thứ trên hợp đồng tặng cho cụ thể gì, cũng không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối với anh ý nghĩa gì. Càng không biết, cái giá anh phải trả để mang những thứ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rời khỏi nhà họ Thẩm gì.

NhàĐăng Thảo, cổ phần quỹ mẹ anh để lại cho anh, những thứ đóanh sa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13lỡ vận, khởi nghiệp thiếu tiền đến mấy cũng sẽ không bán đi.

Anh không nhiều thứ, anh muốn đem tất cả những thứ này cho Ôn Trì Vũ.

Việc đời khó lường, ngày mai tai nạn ai cũng không biết cái nào đến trước. Anh chỉ muốn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh yêu, mãi mãi thể lớn lên thật tốt dưới sự che chở của anh.

Ôn Trì lại nói: “Thẩm Phó Dã, em không muốn.”

cùng nghiêm túc nghiêm nghị.

Anh bóp bóp cằm cô, ngược lại cười lên, lần này cuối giọng mang theo chút ngông cuồng bất cần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Sợ chứ, anh sẽ thua sao?”

“Chuyện này mới chỉ bắt đầu thôi mà.”

Lúc giọng anh vừa dứt, xung quanh lại trở nên yên tĩnh.

Thẩm Phó Dã cụp mắt nhìn cô, lại khẽ gọi: “Ôn Ôn.”

Ôn Trì không nhìn anh, giấu mặt vào áo anh, hơi thởchút yếu ớt, nửa ngày không nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện với anh.

Anh nhẹ nhàng bóp gáy cô, cúi đầu hôn một cái, dán vào môilại gọi, “Ôn Ôn.”

Ôn Trì hơi nghiêng đầu, qua vài giây, mớihồ ừ một tiếng, những lời nói chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút liên quan nào với lời anh nói.

“Hôm nay Nghê Dao nói đường Hoa Viên vừa mở một quán nướng lẩu rất ngon, nói chè đậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kem rượu quế hoa bánh gạo.”

Thẩm Phónói: “Chúng ta đi ăn.”

“Sữa tắm nhà sắp hết rồi, mùi bây giờ ngửi hơi ngấy, muốn đổi cái mới.”

“Anh đi chọn với em.”

“Còn mấy ngày nữa là Giao thừa rồi, chúng ta chưa từng cùng nhau đón một cái Tết âm lịch nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chưa từng cùng nhau đón một sinh nhật nào.”

Cổ họng Thẩm Phóbỗng trở nên khàn khàn, “Về sau mỗi năm, anh đều sẽ cùng em.”

Ôn Trì một tiếng, chớp chớp mắt, “Vậy cái hợp đồng đó, đợi anh làm được hết những điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này rồi hẵng nói.”

Thẩm Phó yên lặng một lúc, giữ gáy hôn sâu xuống.

Rất lâu rất lâu, bên tai cô truyền đến giọng anh, “Ngốc.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 63 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc