GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 54: Nó không nỡ bị bệnh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đêm đó thực ra ngủ không yên ổn lắm.

Nửa đêm Ôn Trì như màng nói mớ điều đó, người bên cạnh khẽ cử động, rồi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được đỡ dậy, được cho uống ít nước ấm.

Sau đó, khi tỉnh lại, trời vẫn còn tối, tuyết bên ngoài cửa sổ vẫn chưa ngừng rơi, một màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắng xóa nhìnvẻ lạnh.

Thẩm Phókhông biết đã thức dậy từ lúc nào, đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại. Lúc đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xung quanh yên tĩnh, anh hòa vào bóng tối, đẹp đến phần không thực.

Giây sau anh nhận ra điều đó, ánh mắt nghiêng qua: “Dậy rồi à?”

Ôn Trìgật đầu, anh đã cúp điện thoại, đi về phía cô, cả người cô nhẹ bẫng, cùng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăn cô, đều được bế ngồi lên đùi anh.

“Sao vậy?”

Ôn Trì cả người vẫn mềm nhũn, cằm anh tựa lên vai cô, khi nghiêng đầu hỏi, môi cọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào anh.

Hơi thởnhẹ đi một chút, anh không thay đổi, ngược lại thân mật chạm môi vào cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngón tay luồn qua mái tóc dài của cô, giọng rất nhẹ: “Buộc tóc.”

Ôn Trì ngồi yên trong lòng anh, ngoan ngoãn dạ một tiếng.

Động tác của anh rất nhẹ, cảm thấy rất không thành thạo, nhưng dáng vẻ vẻ nghiêm túc.

Đột nhiên, điện thoại để bên giường của anh rung lên. Ôn Trì khẽ đẩy anh, ánh mắt anh vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăm chú vào tóc cô.

Ôn Trì nhỏ giọng nhắc: “Điện thoại đang rung kìa.”

Anh thờ ơ nói: “Em giúp anh xem.”

Ôn Trì nhìn qua, trên màn hình điện thoại hiển thị tên ‘Thẩm Chu Y’.

“Là chị Chu Y.”

“Không cần để ý.” Anh nói.

Ôn Trì Vũ khẽ chớp mắt,nhìn thấy sau rất nhiều giây, cuộc gọi đến tự động ngắt, độ sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màn hình vừa tối đi. Giây tiếp theo, màn hình lại sáng lên, ba chữ ‘Thẩm Chu Y’ lại điên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuồng nhấp nháy trên màn hình.

“Chị ấy vẫn đang gọi,phải việc gấp không?” Ôn Trì hỏi.

Thẩm Phóvừa quấn dây buộc tóc qua những sợi tóc, cằm hơi nghiêng, dường như vẫn thấy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yên phận, kéo vào lòng mình chặt hơn một chút.

“Thẩm Phó Dã.” Ôn Trì Vũ gọi anh.

Anh ừ một tiếng rất không để tâm: “Em giúp anh nghe đi, nói anh đang rất bận.”

Ôn Trì còn đang suy nghĩ, nhưng Thẩm Chu Y đã bắt đầu gọi điện thoại lần thứ ba.

Động tác của hơi chậm chạp cầm điện thoại lên, vuốt một cái, nghe máy-

“Điện thoại của em chỉ để làm cảnh thôi hả?” Giọng nổi giận của Thẩm Chu Y truyền ra.

Giọng chị ấy khá to, trong phòng rất yên tĩnh, ngay cả không cần đặt bên tai cũng có thể nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rấtràng.

Ôn Trìlén nhìn Thẩm Phó Dã, thấy anh hoàn toàn không ý định để ý đến Thẩm Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y, đành căng đầu lên tiếng.

“Chị Chu Y, em.”

Đầu bên kia Thẩm Chu Y ngừng lại, rồi lại ngừng lại.

“… Trì Vũ?”

Ôn Trì Vũ khẽmột tiếng.

“Đệt.” Chị ấy chửi một câu tục, “Chị nói mà… Thẩm Phóđâu?”

Ôn Trì lại liếc mắt nhìn về phía Thẩm Phó Dã, anh đang gỡ dây buộc tóc vừa rồi thất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bại: “Anh ấy đang bận.”

“Nó…” Thẩm Chu Y không biết nghĩ đến điều gì, lại chửi một câu tục: “Thôi, lát chị gọi lại cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nó.”

Ôn Trì nhìn cuộc gọi đã cúp, nhìn thấy thời gian trên màn hình, khẽ đẩy Thẩm Phó Dã: “Cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến giờ rồi.”

Anh chút tiếc nuối bỏ dây buộc tóc sang một bên. Tiếp đó cứ thế, giữ nguyên thế này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh bế cô lên, bế vào phòng tắm.

Sau đó đặt lên mặt bàn đá cẩm thạch bên cạnh bồn rửa tay, chăn đã bị rơi trên thảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong quá trình di chuyển vừa rồi.

Bây giờ trên ngườichỉ còn chiếc áo thun đen của anh.

Ánh đèn phòng tắm rất tối,ngoan ngoãn ngồi yên đó, nghiêng đầu nhìn anh, quả thực không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoan hơn.

Mà cổ cô hơi đỏ, làn da lộ ra những dấu vết anh không kiềm chế để lại, tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều ẩn hiện đầy gợi cảm.

Thẩm Phó rất thích nhìn như vậy, cũng chịu không nổi như vậy.

gái nhỏ không biết anh đang nghĩ gì, thoáng nhìn thấy bản thân trong gương, cũng phát hiện ra những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dấu vết trên người. Mặt đỏ hơn lúc nãy một chút, hơi thở cũng nóng hơn một chút, chớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chớp mắt, ngước mắt nhìn anh.

chỉ chỉ vào cổ và xương quai xanh, còn cả những chỗ khác: “Của anh, nhiều quá.”

Giọng mềm mại như đang buộc tội, càng giống đang làm nũng.

Thẩm Phó mắt sâu thẳm nhìn cô, anh nghĩ tất cả những điều này thực sự quá chí mạng. Sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếm hữu cố chấp của anh những suy nghĩ ti tiện, tất cả đều thể hiện trên người cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống động đến chí mạng.

Anh im lặng nhìn một lúc, không kìm được tiến lên giữ eo cô, cúi đầu lại hôn lên môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, từ mềm mại đến sâu đậm rồi đến nghẹt thở.

Ôn Trì bị hôn đến thở dốc nghiêng đầu đi, hơi thở nóng bỏng và ướt át phả lên mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, tim anh đập rất nhanh, giọng rất thấp, nói bên tai cô: “Của anh.”

của anh.

Lúc này đây, cùng chân thực.

**

“Cậu đổi phong cách rồi à?”

Cố Hề chiều hôm đó rảnh rỗi, cố ý đến Đại học Kinh đô tìm Ôn Trì Vũ. Vừa nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trì Vũ, ấy đã đảo mắt nhìn bộ đồ hôm nay của cô, quần jean áo hoodie đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên ngoài khoác chiếc áo phao đen. Ôn Trìnhỏ nhắn, bộ đồ này mặc càng làm trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng yêu hơn.

“Phong cách bạn trai thoải mái lười biếng?”

Cố Hề nói xong dừng lại, rồi kinh ngạc nhìn Ôn Trì Vũ: “Không phảicủa cậu ta chứ?”

Ôn Trì khoác tayấy đi vào tiệm trà sữa bên cạnh, đứng phía sau đám đông xếp hàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Qua vài giây, thấy ánh mắt Cố Hề vẫn không rời đi, nói: “Anh ấy bảo mình mặc.”

Cố Hề: “…”

Lúc đó là giờ cao điểm, người xếp hàng rất đông, hai người họ đặt xong đơn liền ngồi trong cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hàng chờ đợi.

Hôm nay hình như có trận đấu đó, mấy cô gái bên cạnh tụ tập lại với nhau, đang xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên điện thoại. Ôn Trìthoáng nhìn thấy, từ wildness quen thuộc.

theo bản năng liếc nhìn Cố Hề một cái, Tiểu Hề đang chat với bạn trai mới. Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nói gì, chỉ tâm trí phân tán một chút về bàn đó, luôn để tâm đến trận đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này.

không chơi game, chỉ thể hiểu những điều bản nhất tỷ số.

Wildness không thắng một ván nào, nhanh chóng thua trận. Mấy gái bên cạnh, dường như fan của wildness, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm trạng rất thất vọng.

“Đã đội bét bảng rồi, thua nữa thì đội còn tồn tại được không?”

“Trước đó nói ban quản thay đổi, bây giờ cũng không tin tức gì. Giờ khôngnhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tài trợ, thi đấu cũng thua liên tục, sợ họ không trụ được.”

“Cũng không biết chuyện gì, năm nay phong độ kém quá.”

Rồi lạinhững tiếng thở dài.

Âm thanh điện tử trong cửa hàng đang gọi số của họ, Ôn Trì thu hồi tầm mắt từ bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó, mới phát hiện không biết từ lúc nào Tiểu Hề đã kết thúc cuộc trò chuyện với bạn trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới.

Hai người họ đứng dậy, đi đến quầy lấy trà sữa đã làm xong. Bầu không khí hơi ngột ngạt, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên quảng trường sinh viên.

Một lúc sau, Ôn Trì nhìn sắc mặt Tiểu Hề, giọng nhẹ nhàng hỏi: “Cậu biết không?”

Cố Hề liếc nhìn cô một cái, gật đầu: “Ừm, biết từ năm ngoái. Anh ta ông chủ đội tuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang nổi như cồn, vòng tròn của mình chút quan hệ với họ, khó mà không biết được.”

Ôn Trì gật gật đầu, nhất thời không biết nói gì.

Ngược lại Tiểu Hề hỏi: “Cậu biết khi nào?”

“Hôm qua. Anh ấy tìm Thẩm Phó Dã, tiện thể cùng mình ăn cơm.” Ôn Trì Vũ mím môi: “Anh ấy…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tiểu Hề hiểu ra gật đầu: “Anh ta thật sự chết sống theo Thẩm Phó Dã, người như vậy lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trung thành với anh em hơn phụ nữ.”

ấy nói rất thờ ơ, nhưng Ôn Trì nghe vẫn thấy nghẹn ngào: “… Tiểu Hề.”

Tiểu Hề cười một tiếng: “Mình không sao, đều đã qua rồi.”

Thật sự đã qua hết rồi sao.

Cố Hề trong lòng biết rõ, Ôn Trì Vũ cũng biết, nhưng hai người họ mặc định không nhắc đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Đừng nói về anh ta nữa, nói về cậu đi, hôm nay mình đến tìm cậu muốn xem cậu thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào.” Tiểu Hề nói.

Ôn Trìcong môi cười: “Trong điện thoại đã nói với cậu rồi mà.”

Tiểu Hề hỏi: “Cậu ta bây giờ đâu? Mình cũng muốn gặp gặp.”

“Ở trường.” Ôn Trì hỏi: “Muốn gặp không?”

Cố Hề cười lắc đầu: “Cưng à, sao cái cũng nghiêm túc thế, cậu thể gặp cậu ta hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày là tốt rồi. Nói thật, mình rất khâm phục cậu. Dường như mỗi một việc đã định sẵn đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể làm được. Thi đỗ Đại học Kinh đô, đợi được Thẩm Phó Dã. Mình thì không được.”

Ôn Trì không thấy ấy nói có khó, trong mắt Tiểu Hề còn giỏi hơn một chút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Cố Hề nhìn cô: “Được rồi, đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó.”

Cô ấy đột nhiên nghĩ đến điều đó: “À đúng rồi, Ninh Tiểu Di ra rồi, cậu biết không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì Vũ ngừng lại, Cố Hề bóp bóp cánh tay cô: “Căng thẳng chứ, tháng trước á, hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa rathì kết hôn luôn, chắc lại Nguyệt Tầm rồi. Hơn nữa chúng ta bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều đã lớn rồi, càng không phải căng thẳng.”

Ôn Trì Vũ gật gật đầu.

Ngày hôm đó Tiểu Hề cũng không nói chuyện lâu, Tiểu Hề tối biểu diễn, lát nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng còn có tiết. Hai người họ chia tay ở cửa ga tàu điện ngầm Đại học Kinh đô.

Trên đường về gặp phải, gặp phải Nghê Dao vừa từ bên ngoài về. ấy mua mấy cái bánh ngọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi tiếng trên mạng, nhất định phải chia cho Ôn Trì mấy cái.

Lúc đó sân vận động, sinh viên không sợ lạnh, dưới ánh hoàng hôn, đang mở buổi hòa nhạc trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bãi cỏ.

Bầu không khí rất tốt, Ôn Trì còn một lúc nữa mới đến giờ học liền cùng Nghê Dao dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại nghe một lúc. Một cây đàn ghi-ta, loa kém chất lượng, giọng hát không tính là đặc biệt tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gió không hề dịu dàng, nhưng đây chính tuổi trẻ.

Nghê Dao hào hứng kéo chụp vài tấm ảnh selfie, cùng vui vẻ đăng lên Moments.

Ôn Trì tan học mới thời gian lướt Moments, cũng vừa nhìn thấy bình luận dưới động thái của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy–

[Fn.: Hết rồi à?]

[Nghê Dao trả lời Fn.: Cậu còn muốn của ai nữa?]

[Fn. trả lời Nghê Dao: Cậu nói xem?]

Ôn Trì xuống cầu thang dừng bước, cô nhìm chằm chằm vào nội dung mấy bình luận đó, vành tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi nóng.

Đến dưới lầu, phát hiện Thẩm Phó đang đợi dưới tòa nhà tổng hợp, người qua kẻ lại bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh đều đi nhìn anh, anh chỉ đứng đó, yên lặng, không hiểu sao lại có chút ngoan.

Ôn Trì nhìn anh, đột nhiên thấy anh rất giống lúc 17 tuổi, con cưng của trời rực rỡ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chói lọi kia.

Thẩm Phó đã đi về phía cô, Ôn Trì chớp mắt không nháy vẫn đang nhìn anh.

Anh cũng đang nhìn cô, qua vài giây, anh thấy vẫn luôn nhìn chằm chằm vào anh, dường như có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút không hiểu: “Muốn hôn anh à?”

Ôn Trì sững người, sách trong tay đã bị anh cầm qua.

Anh nhìn quanh bốn phía, nghĩ một lúc, giọng hơi nhẹ: “Người hơi đông.”

Ôn Trì Vũ vừa định nhỏ giọng phản bác, anh đã cúi xuống hôn một cái.

Một cái không đủ, lại thêm một cái.

**

Mấy ngày đó, Ôn Trì luôn cảm thấy sống rất không chân thực.

đi học thí nghiệm, anh ở cùng nhóm Trần Mục Xuyên, trưa cùng nhau ăn cơm, tối anh cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về căn nhà kia.

Dường như giống như anh nói, họ đang từ từ tiến tới.

Chỉ đêm trước khi anh đi thi đấu, đặc biệt dính người.

Lúc đó vẫn chưa ý thức được, cảm xúc kỳ lạ này của anh.

Đó ngày thứ ba Thẩm Phó Dã đi Thượng Hải tham gia thi đấu.

Ôn Trìđột nhiên nhận được điện thoại của Trần Mục Xuyên, lúc đó Ôn Trìvừa xong thí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiệm.

“Cậu biết Thẩm Phó không ngủ không?” Anh ấy đầu dây bên kia hỏi.

Ôn Trì lúc đó đang hành lang tòa nhà giải phẫu, dừng bước: “Cái gì?”

Giọng điệu Trần Mục Xuyên nghe vẻ rất nghiêm trọng: “Tôi làm bạn cùng phòng với cậu ta ba ngày, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa thấy cậu ta ngủ. Hơn nữa… ngoài giấc ngủ, các phương diện khác của cậu ta nhìn vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ham muốn cũng rất thấp. Tuy nhìn vẫn ổn, thi đấu cũng rất chú tâm tập trung. Nhưng những thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên ngoài này, càng giống như cho bọn tôi xem, cậu ta bình thường thế nào vậy.”

Ôn Trì cảm thấy trong đầu ù ù, trong đầu hiện lên những cảnh tương tác với Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những ngày này. Anh dường như thật sự luônbiểu cảm nghiêm túc nhìn ngẩn người.

Nhưng ngoài những điều này, dường như cũng không khác biệt. Tối qua video call, anh vẫn dịu dàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dỗ rất lâu.

Toàn thân Ôn Trì hơi dại, bên cạnhbạn học đi qua gọi cô, đều không nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy.

“Cậu biết ba năm nay cậu ta sống thế nào không?” Trần Mục Xuyên hỏi.

Ôn Trì cắn môi: “Anh ấy nói ít lắm, tôi chỉ biết đại khái.”

Trần Mục Xuyên im lặng rất lâu, anh ấy thở dài, giọng rất trầm: “Cậu ta có lẽ sống không tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn chúng ta tưởng tượng.”

Ngày hôm đó, Ôn Trìbỏ một tiết học tự chọn, trực tiếp quay về căn nhà đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm kiếm một hồi trong phòng của Thẩm Phó Dã, cuối cùng phát hiện ra một lọ thuốc trong một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngăn kéo mật.

nhìn thành phần của thuốc, đứng ngây người tại chỗ một lúc lâu, rồi mới run rẩy gọi điện cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Chu Y.

Thẩm Chu Y nghe thấy hơi thở không ổn định của đã hiểu ra: “Em đang khu Đăng Thảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải không?”

Ôn Trì một tiếng, công ty của Thẩm Chu Y cách đó không xa, chị ấy nói: “Em đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị, chị qua đó khoảng 20 phút.”

Trong thời gian chờ đợi, Ôn Trì Vũ ngồi trên giường, cẩn thận hồi tưởng lại những hình ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã bỏ qua.

Anh dường như thật sự luôn ăn rất ít, phần lớn thời gian chỉ nhìn cô ăn. Nghiện thuốc nặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn ba năm trước, trừ lúc gặp cô, anh vẻ trầm lặng hơn.

Hình xăm trên ngực anh dấu vết bị xóa rồi xăm lại, hơn nữa, những đường gân xanh dưới làn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 da mỏng của anh dường như càng hơn một chút.

Khi Thẩm Chu Y bước vào, trời đã hoàn toàn tối. Trong phòng không bật đèn, chị thấy Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi trong phòng khách, tay nắm chặt một lọ thuốc.

Chị ngồi xuống bên cạnh Ôn Trì Vũ, cầm lấy lọ thuốc trong tay cô, nhẹ giọng nói: “Biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giấu không được.”

Ôn Trì chớp mi, nhìn về phía Thẩm Chu Y. Thẩm Chu Y thấy khóe mắt đỏ au của cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỉm cười an ủi: “Không sao đâu, chỉ thuốc chống trầm cảm thôi, emsinh viên y, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành phần chắc cũng biết.”

Sau đó, lại bổ sung: “Sức khỏe vẫn ổn, yên tâm đi, không nỡ để mình bệnh đâu.”

“Anh ấy…”

Thẩm Chu Y biết định hỏi gì: “Em biết mấy nơi cai nghiện game không? Thời gian đó nó từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến vài nơi tương tự. Thực ra sau này bố nó cũng không đành lòng, chỉ muốn chịu nhượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ một chút, nhưng không chịu.”

“Nhượng bộ?”

Thẩm Chu Y nhìn Ôn Trì Vũ, khẽ ừ một tiếng.

“Là nhận lỗi sao?” Ôn Trì hỏi.

Thẩm Chu Y im lặng rất lâu, chị do dự rất lâu mới nói: “Xóa hình xăm.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 54 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc