GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55: Anh ấy nói: “Thẩm Phó Dã, ham muốn của cậu đã trở lại rồi.”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trần Mục Xuyên vừa cúp điện thoại, thấy cửa phòng khách sạn mở ra, Thẩm Phó Dã từ trong bước ra. Anh cúi đầu đang xem điện thoại, dáng vẻ rất thờ ơ, bước chân không nhanh không chậm.

Trần Mục Xuyên vừa lén gọi điện thoại sau lưng anh, lúc này thấy anh, theo bản năng gọi với theo: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Đi đâu đấy?”

Thẩm Phó ngước mắt liếc anh ấy một cái: “Mua thuốc lá.”

Trần Mục Xuyên một tiếng, nghĩ ngợi: “Tôi đi cùng cậu.”

Thẩm Phó lười trả lời, tiếp tục bước đi.

Tất cả người tham gia cuộc thi đều khách sạn này, họ đi thang máy xuống, đại sảnh gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài người, trong đó có cả trường Bắc Thành. Đối phương quen Trần Mục Xuyên nên chủ động chào hỏi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Gần khách sạn khôngcửa hàng tiện lợi, phải đi một lúc, Trần Mục Xuyên đi bên cạnh Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dã, vừa đi vừa nói chuyện.

“Năm nay cũng khá mạnh đấy, Đại học Khoa học vẫn ghê thật, còn có Đại học Điện lực Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học Công Nghệ cảm giác thực lực cũng đều tăng không ít.”

Anh khẽ cười: “Cậu từ bao giờ lại kém cỏi thế?”

Trần Mục Xuyên liếc nhìn anh, cũng cười theo.

Qua một đèn đỏ rồi rẽ mới một cửa hàng tiện lợi. Hai người họ trước sau đi vào, Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phó lấy một gói Hoàng Hạc Lâu. Trần Mục Xuyên đi một vòng trong cửa hàng, cuối cùng lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai lon bia, đặt lên quầy, bảo Thẩm Phó trả tiền luôn.

Đêm đông Thượng Hải không lạnh như Bắc Thành, hai người họ giống như năm lớp 12 ngày đó, tùy ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứng trước cửa hàng tiện lợi.

Thẩm Phó cúi đầu vẫn đang xem điện thoại, Trần Mục Xuyên đứng bên cạnh liếc thấy một chút. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 danh sách tin nhắn của anh, tin nhắn rất nhiều, tin nhắn chưa đọc màu đỏ còn nhiều hơn, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh chỉ quan tâm đến tin nhắn được ghimtrên cùng [Fluoxetine].

Nhưng đối phương khôngtin nhắn, Thẩm Phó xem một lúc, cất điện thoại đi, không tinh thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hút thuốc.

Trần Mục Xuyên nhìn anh một lúc, đột nhiên hỏi: “Từ khi nào cậu nghiện thuốc nặng thế?”

Thẩm Phó Dã chậm rãi nhìn anh ấy một cái, không mấy để tâm nói: “Cũng bình thường.”

Trần Mục Xuyên không biết nói sao, nửa ngày mới thốt ra bốn chữ: “Cậu từ từ thôi.”

Anh ngậm điếu thuốc cười nhẹ: “Cậu căng cái gì?”

Trần Mục Xuyên im lặng một lúc, mở lon bia trong tay đưa cho anh. Bọn họ quen nhau quá lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, tình cảm giữa đàn ông nhiều lúc rất khó nói tỉ mỉ.

Anh ấy nghĩ nghĩ tìm một chủ đề: “Cậu thấy cuộc thi này thế nào?”

Thẩm Phóuống một ngụm bia: “Cũng được.”

“Tôi cảm thấy cậu thấy chán lắm.” Trần Mục Xuyên nói.

Thẩm Phó ngước mắt, Trần Mục Xuyên tiếp tục nói: “Cậuđây cũng thấy chán phải không? Sống chán, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thi chán, tồn tại cũng chán, thời gian trước tôi không phát hiện ra, nhưng mấy ngày nay cậu thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự rất đấy.”

“Có phải cậu không còn ham muốn nữa không?”

Thẩm Phó không nói gì, anh ngửa đầu uống hết lon bia, xoay người ném vào thùng rác trước cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa hàng tiện lợi.

Làm xong những việc đó, phát hiện Trần Mục Xuyên vẫn đứng đó với vẻ mặt lo anh chết đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi, “Được rồi, đi thôi.”

Đêm đó, Trần Mục Xuyên phát hiện Thẩm Phó vẫn không ngủ. Anh rất yên lặng, lúc yên lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mức Trần Mục Xuyên cảm thấy trong phòng này hình như chỉ một mình mình.

Ngày hôm sau mười giờ bọn họ đến địa điểm thi đấu, Thẩm Phó chậm rãi đi phía sau họ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sáng nay anh mới tắm xong, tóc chưa sấy, vẫn còn hơi ẩm. Cổ áo hoodie đen, còn hơi ướt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do bị dính nước.

Tầng này của khách sạn, giờ này những người ra ngoài đềucác đội thi đấu, mọi người đều đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa thang máy đợi thang. Từng nhóm hai ba người, đều trò chuyện tùy ý.

Anh trông vẻ rất buồn ngủ, mắt nhắm hờ, mãi không nói gì, trông rất khó tiếp cận.

Thang máy nhanh chóng đến, mọi người bước vào trong. Anh là người áp chót bước vào, vừa vào đã dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào tường thang máy như không còn xương.

Thẩm Phó biến mất quá lâu rồi, nhiều người đều không biết anh. Nhưng mấy ngày nay, năng lực của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh quá xuất chúng, tất cả mọi người nhìn anh đều như mang theo chút sùng bái.

Đặc biệt các gái, riêng tư bàn tán xì xầm đều đang thảo luận về anh.

Những người quen Trần Mục Xuyên từ sớm đã hỏi thăm anh ấy về Thẩm Phó Dã, nhưng Trần Mục Xuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người rất khó trò chuyện.

Điều này khiến Thẩm Phó càng thêm ẩn.

Thang máy từ tầng 25 xuống đến tầng một, lên xe buýt do ban tổ chức cuộc thi sắp xếp.

Thân hình anh hơi lảo đảo, Trần Mục Xuyên nhíu mày kéo anh một cái, hai người ngồi hàng ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau xe buýt.

“Ừm… cậu uống sữa không?” Phía trước một nữ sinh trường Khoa học Kỹ thuật tên Kha Lôi quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu lại, mắt sáng lấp lánh nhìn về phía Thẩm Phó Dã.

Giọng ấy nhỏ nhẹ, mang theo vẻ e thẹn đặc trưng của cácgái trẻ.

Thẩm Phónhắm mắt dựa vào lưng ghế, cả người đều đang trong cơn buồn ngủ, hoàn toàn không nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy đang nói gì.

Trần Mục Xuyên liếc nhìn Kha Lôi, lại liếc nhìn Thẩm Phó Dã biết anh chỉbuồn ngủ nhưng hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn không ngủ được, anh ấy giúp Kha Lôi giải vây, “Cậu ấy không uống.”

Kha Lôi hơi thất vọng ồ một tiếng, gái tóc ngắn bên cạnh Kha Lôi kéo kéo áoấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghé sát tai nói bốn chữ, “Khó tán cấp cao.”

Kha Lôi cùng tán thành gật gật đầu.

Nhưng chưa được một lúc.

Kha Lôi nghe thấy phía sauchút động tĩnh, hình như điện thoại của Thẩm Phó rung.

Anh lười biếng móc điện thoại ra, nhướng đuôi mắt liếc nhìn màn hình, kết nối đặt bên tai. Dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh vẫn lười nhác vô cùng, nhưng toàn bộ trạng thái thay đổi một chút, giọng nói cũng thay đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi chút.

“Tan học rồi à?” Anh cười khẽ hỏi đầu dây bên kia.

Đối phương không biết nói gì, anh cười càng lười biếng hơn, còn mang theo chút lưu manh, “Có chứ.”

kiểu giọng điệu vừa dỗ dành vừa quyến hồ ấy, Kha Lôi chỉ nghe thôi đã cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim đập hơi nhanh,ấy không nhịn được quay đầu lén nhìn anh.

Bầu trời Thượng Hải rất u ám, đặc biệt mùa đông, giống như luôn đang rơi mưa phùn triền miên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không dứt.

Trong xe buýt không bật đèn, ánh sáng ảm đạm. Vị trí của anh dựa vào cửa sổ, giờ đây mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh hơi cụp xuống, không nhìn rõ màu mắt cảm xúc trong đáy mắt, nhưng vẫn thể cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận được tâm trạng anh rất tốt.

Trực giác của Kha Lôi mách bảo ấy, đầu dây bên kia của anh nhất định một gái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn nữa Thẩm Phó còn rất thíchgái đó.

Vẫn đang phỏng đoán cớ, giây tiếp theo–

Giọng anh càng trầm thêm một chút, âm cuối kéo dài chút quyến rũ, “Lúc nào cũng đang nghĩ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà.”

Kha Lôi đã tự động tưởng tượng ra cuộc đối thoại của họ trong đầu, trong lòng ấy chua xót, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm giác không nói nên lời.

Chính cái cảm giác khi bạn thấy người lạnh lùng xa cách khó tiếp cận kia, hóa ra vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một mặt dịu dàng dỗ dành như vậy, nhưng mặt này của anh lại không thuộc về mình.

Nhưng anh lại ngay trước mắt bạn, vươn tay chạm tới được, không hiểu sao lại chút không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cam lòng.

Ngày hôm đó từ lúc xuống xe buýt, cho đến địa điểm thi đấu, Kha Lôi đều lén nhìn Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dã.

Anh ràngnhân vật trung tâm của đội ba người trường Đại học Kinh đô, nhưng anh nói rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ít, đa số tình huống đều cho đồng đội hội phát huy. thể thấy được, Trần Mục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Xuyên người con trai còn lại đều rất phục anh.

“Còn nhìn à, bạn gái rồi.” Người nói gái tóc ngắn ngồi bên cạnh Kha Lôi sáng nay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giờ này giờ nghỉ trưa, mọi người đều ăn cơm trong căng tin.

Kha Lôi cắn đũa, không rời ánh mắt, “Có thể nhìn một cái thì nhìn thêm một cái, còn hai ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa thi đấu xong rồi, hội nhìn sẽ ít đi.”

gái tóc ngắn thở dài, “Cũng đúng, tôi hỏi một vòng lớn, nghe nói bạn gái cậu ấy cũng học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đại học Kinh đô. Cậu nghe giọng điệu cậu ấy gọi điện thoại sáng nay trên xe không? Thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự dỗ chết người.”

Kha Lôi gật đầu, “Có nghe thấy.”

Chiều hôm đó lịch thi đấu sắp xếp rất lỏng lẻo, mấy đội trường học Bắc Thành hẹn nhau cùng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn cơm.

Thẩm Phó không hứng thú lắm, nhưng cũng mặt trong đó. Trời quá lạnh, họ chọn một nhà hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẩu tự chọn gần khách sạn. Anh nói rất ít, nhưngngười đến hỏi về vấn đề chuyên ngành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuy anh trả lời đơn giản nhưng cũng đều trả lời, thái độ không kiêu ngạo.

Ăn được một nửa, anh cầm hộp thuốc lá và điện thoại đi ra khỏi phòng riêng.

Trần Mục Xuyên ngồi bên cạnh anh đi ra, cũng đi theo ra ngoài.

Trái tim Kha Lôi hơi ngứa ngáy, bản thân ấy cũng không biết đang nghĩ gì, như ma xui quỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến đi theo sau họ, cũng đi ra ngoài.

Đẩy cửa kính của cửa hàng, họ đi về phía trước một chút, đứng nơi tối tăm không xa.

May cửa hàng này rất đông khách, trước cửa đều người đợi chỗ, Kha Lôi trà trộn trong đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không gây chú ý.

“Cậu buồn ngủ thì về ngủ đi, đừng hút thuốc nữa.” Trần Mục Xuyên đi bên cạnh anh nói.

Anh không nghe, cúi đầu châm một điếu thuốc.

Trần Mục Xuyên khuyên không được, liền lười khuyên nữa, anh ấy lấy hộp thuốc từ tay anh, tự mình cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 châm một điếu, vừa hút vừa liếc nhìn anh một cái.

“Đang đợi vậy?”

Thẩm Phó cười nhẹ một tiếng, không đáp lời, nhưng lại cúi đầu thỉnh thoảng nhìn điện thoại.

Trần Mục Xuyên liếc nhìn giờ, cố ý hỏi: “8 giờ 40 rồi đúng không? Tiết cuối của buổi tối tan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học rồi.”

Thẩm Phó hút một hơi thuốc, “Cậu rảnh quá đấy à?”

Trần Mục Xuyên cười lên, “Hay cậu gọi đi, đàn ông phải chủ động chứ.”

Thẩm Phó lười để ý đến anh ấy.

Kha Lôi nghe hết tất cả, lòng chua xót, đột nhiên cảm thấy bản thân thế này thật nghĩa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy cúi đầu vừa định quay về, nghe thấy Trần Mục Xuyên đột nhiên tặc lưỡi một tiếng.

ấy thức dừng bước chân, quay đầu nhìn lại.

Góc đó, ánh sáng thực sự rất tối, mờ mờ ảo ảo chỉthể thấy bóng hai chàng trai© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh lửa chập chờn nơi đầu điếu thuốc.

Nhưng không biết giây này sao vậy, Trần Mục Xuyên vốn luôn nhìn Thẩm Phó Dã, đột nhiên nghiêng đầu, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt không biết nhìn thấy ai ven đường.

Anh ấy nhướng mày, khuỷu tay khẽ chạm vào Thẩm Phó Dã bên cạnh, “Thẩm Phó Dã, ham muốn của cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã trở lại rồi.”

Tiếp đó, trong bóng tối mờ mịt, Kha Lôi nhìn thấy, Thẩm Phó người mấy ngày nay không hứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thú với bất cứ điều gì, đôi mắt đen láy đột nhiên lóe sáng.

Anh nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại chỗ Trần Mục Xuyên chỉ, sau đó nghiêng đầu, cười lên.

Nên miêu tả thế nào nhỉ.

Khoảnh khắc đó, tim Kha Lôi đột nhiên đập mạnh một cái, mắt ấy không tự chủ cũng nhìn theo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bên đường không biết từ lúc nào xuất hiện một cô gái, cô mặc áo phao màu trà sữa, cằm cuộn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong khăn quàng, tóc dài bị gió thổi chút rối. Trông rất dịu dàng, cười cũng rất dịu dàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Phó tắt thuốc đi tới, trực tiếp đưa tay ôm lấy eo gái kéo vào lòng. gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngẩng đầu lên, còn chưa kịp nói gì đã bị anh cúi xuống hôn một cái.

Xung quanh rất đông người, đều đang nhìn về phía họ. gái hơi ngượng ngùng, mặt giấu vào lòng anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh không cho phép, nắm cằm cô hôn thêm mấy cái mới chịu thôi.

Bên tai Kha Lôi vang lên câu nói vừa rồi của Trần Mục Xuyên, anh ấy nói–

“Thẩm Phó Dã, ham muốn của cậu đã trở lại rồi.”

Thì ra khi anh ham muốn là như thế này à.

Rung động đến mức người ta không thể chống đỡ nổi.

**

“Sao em biết anh ở đây?” Thẩm Phó cúi đầu nắm lấy tay cô, Ôn Trì còn chưa trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời, anh nhìn môi cô, lại hạ giọng hỏi: “Mùi thuốc nặng không?”

“Em hỏi người ta.” Ôn Trì Vũ mím môi, ban đầu định nói không sao, nhưng nghĩ đến điều đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Hơi nặng.”

Anh ừm một tiếng, đang nghĩ đến đây từ lúc nào, “Đói không?”

Ôn Trì gật gật đầu.

“Ăn chỗ này không?” Anh nói về nhà hàng lẩu này.

Ôn Trì lại gật gật đầu.

Khi Ôn Trì được anh dắt vào phòng riêng, mọi người trong phòng nhìn họ im lặng trong thoáng chốc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trì cười nhạt một cái, anh không để ý, nắm tay ngồi vào vị trí của anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó anh ngồi vào bên cạnh.

Anh đổi bát đũa mới cho cô, sau đó dùng điện thoại quét thực đơn đưa cho cô, “Xem muốn ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì.”

Ôn Trì cầm điện thoại anh, ánh mắt nhìn nhìn anh, “Còn anh?”

“Anh ăn cùng em.”

Trần Mục Xuyên đi theo sau họ vào, anh ấy liếc nhìn Thẩm Phó Ôn Trì Vũ, lại liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua những người khác trong phòng.

Mọi người vẫn tiếp tục trò chuyện, nhưng ánh mắttình hay cố ý vẫn dừng trên người họ.

Ôn Trì đang cúi đầu nghiêm túc xem thực đơn trên điện thoại, Thẩm Phó Dã gác tay lên lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghế cô, người hơi nghiêng, đang xem gọi món.

Khi Trần Mục Xuyên ngồi xuống, khóe mắt vẫn thấy tay họ đan vào nhau dưới bàn.

“Đây bạn gái cậu ấy à?” Bên cạnh người khẽ hỏi Trần Mục Xuyên.

Trần Mục Xuyên liếc nhìn đối phương một cái, ý không phải thì sao?

Đối phương cười cười, nhìn về phía các gái trong phòng, nhún vai với họ, ýđã hỏi giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cácrồi đấy.

Ôn Trì gọi hơi nhiều món,nhìn bát đũa của Thẩm Phó Dã, sạch sẽ, anh chắc không ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy.

Lúc đợi món, gái ngồi đối diện cô, mỉm cười với cô.

Ôn Trì Vũ cũng lịch sự cười lại.

Tiếp đó, lòng bàn taybị người bên cạnh bóp một cái, rất nhẹ.

Ôn Trì chớp mi, hơi nghiêng đầu nhìn anh, khẽ hỏi: “Sao thế ạ?”

“Tập trung đi.” Anh nói.

Ôn Trìkhông hiểu anh nói gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn dạ một tiếng.

Trong phòng này, ngoại trừ Thẩm Phó Dã,chỉ biết Trần Mục Xuyên.

không phải kiểu người dễ dàng trò chuyện làm quen với người khác, cũng không nghĩ đến chuyện quen ai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm trí ánh mắt đều dành cho Thẩm Phó Dã.

“Thi đấumệt không?” Giọng hơi trách móc, “Quầng thâm mắt anh nặng quá.”

Anh ậmmột tiếng khôngràng.

Ôn Trì thực ra đều biết cả, nhưng cố ý mạnh dạn trêu anh, “Nếu không phải thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đấu, là vì em không đây phải không?”

Lần này, anh ừm kháràng, giọng hơi mang nét cười, “Có phải phát hiện, em lợi hại hơn tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng không?”

Ôn Trì nhìn anh, mở to mắt gật gật đầu.

Cửa phòng từ bên ngoài được nhân viên phục vụ mở ra, món mới gọi được bưng lên.

Ôn Trì nghiêm túc ăn, chỉ đồ chần chín, thỉnh thoảng sẽ để vào bát Thẩm Phó Dã. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Người ngoài nhìn vào cứ như hơi kén ăn, cố ý trêu bạn trai mình. Nhưng Thẩm Phó thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độ rất chiều chuộng, cô đưa gì anh đều ăn.

Ôn Trì Vũ ăn cũng rất ít, ăn một lúc đã no. Thẩm Phó đang nói chuyện với người bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh, thấy đặt đũa xuống, hai tay ôm cốc ngẩn người.

Anh sờ sờ tóc cô, nghiêng người lại gần, khẽ hỏi: “Buồn ngủ à?”

Ôn Trì Vũ chớp chớp mắt, giọng hơi nhão, “Một chút ạ.”

Lúc đó bên cạnh đang thảo luận một đề tài khá sâu, nếu nửa tiếng trước, Trần Mục Xuyên chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn sẽ giục Thẩm Phóđưa Ôn Trì về ngủ. Nhưng bây giờ họ đang bàn đến điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan trọng, họ đều đợi ý kiến của Thẩm Phó Dã.

Phòng riêng kiểu phòng tatami Nhật Bản, chỗ khá rộng, điều hòa sưởi cũng mở rất đủ. Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trìthật sự hơi buồn ngủ, tối quanói chuyện với Thẩm Chu Y xong, cả đêm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ được, chỉ muốn gặp Thẩm Phó Dã.

Sáng nay học xong môn chuyên ngành liền ra sân bay, đi đường dài thật chút mệt.

Bây giờ sau khi ăn no, lại bị máy sưởi thổi khiến người càng thêm mơ màng, ban đầu cô dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào Thẩm Phó Dã. Sau đó không biết thế nào lại biến thành gối đầu lên đùi anh.

Người đắp chiếc áo phao của anh, mũi ngửi thấy toàn mùi hương của anh, Ôn Trì vốn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màng nay lại càng thêmmơ.

Bên tai thể nghe thấy nội dung họ trò chuyện, những từ ngữ chuyên môn khó hiểu, toàn lĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vực không thể hiểu được.

Thẩm Phó kéo vào lòng thêm một chút, dường như sợ đèn trong phòng quá sáng, lòng bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ nhàng che mắt cô. Khi nói chuyện với người khác, ngón tay cũng mânmái tóc dài của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, đầu ngón tay âm thầm vỗ về dịu dàng.

Bầu không khí giữa hai người như vậy, chẳng mấy chốc, người cứ đòi nói chuyện cũng ngượng ngùng không tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục nữa.

“Hôm nay đến đây thôi, cũng không còn sớm nữa.” Một trong số các chàng trai nói.

Trần Mục Xuyên gật đầu, anh ấy nghiêng đầu nhìn Thẩm Phó Dã, rồi lại liếc nhìn Ôn Trì Vũ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ thiếp đi trên đùi anh.

Anh ấy nói: “Đánh thức cậu ấy dậy đi, về nhà ngủ, không thì đợi ngủ say rồi tỉnh lại sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng khó chịu hơn.”

Thẩm Phó không nói gì, cúi đầu chạm nhẹ đầu ngón tay vào cô, Ôn Trì cảm nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được hơi ấm của anh, thức cọ vào lòng bàn tay anh.

Đáy mắt anh dịu lại, động tác rất nhẹ nhàng, cứ thế bế ngang lên cùng với áo khoác, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bế công chúa vậy.

Trần Mục Xuyên liếc nhìn anh, tự giác giúp mở cửa phòng.

Nhà hàng cách khách sạn chỉ vài trăm mét, lúc đó người trên đường không nhiều lắm, nhưng một chàng trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bế một gái như vậy vẫn kháthu hút sự chú ý.

Bản thân Thẩm Phó không để tâm, cũng không cảm thấy thu hút cả. Anh chỉ giấu khuôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt vào lòng mình nhiều hơn, kéo áo khoác quấn chặt hơn một chút.

Trần Mục Xuyên biết anh nghĩ gì, đi đến quầy lễ tân giúp anh đặt một phòng mới, đưa thẻ phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh.

Đợi Thẩm Phó Ôn Trì vào thang máy đi rồi, đám người vẫn im lặng nãy giờ mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu nói chuyện.

“Trời ơi.” Một gái cuối cùng cũng không nhịn được thốt lên, “Từ khi bạn gái cậu ấy đến, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt cậu ấy chưa từng rời đi, tất cả tâm chú ý đều dành cho bạn gái.”

“Thật đấy, chỗ nào cũng che chở.”

“Chỉ không ngờ cậu ấy lại thích kiểu như vậy, nhìn bỏng ngây thơ quá.”

“Đệt, thật sự cưng chiều quá, nhìntôi muốn yêu đương luôn.”

người hỏi Trần Mục Xuyên: “Bọn họ bên nhau bao lâu rồi?”

Trần Mục Xuyên không nhiều lời, đại khái đáp: “Cũng lâu rồi.”

Phía sau đám người,gái tóc ngắn đột nhiên đụng vào Kha Lôi, khẽ hỏi: “Sao ra ngoài một lúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả tối không nói chuyện, bị đả kích nhiều vậy à?”

Mặt Kha Lôi hơi tái, mím môi cười một cái: “Có một chút.”

“Không sao đâu, biết đâu sau này sẽ chia tay. Thẩm Phó Dã nhìn giống người thể bị trói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buộc đâu.”

“Không đâu.”

gái “Hả” một tiếng, nhìn về phía Kha Lôi.

Kha Lôi cũng nhìn cô ta, nói rất chắc chắn: “Sẽ không đâu, tôi cảm thấy cậu ấy kiểu người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu đã yêu một người thì sẽ yêu cả đời.”

“Sao vậy? Thời buổi này con trai đẹp trai đều không chung thủy. Đến cấp độ như Thẩm Phó Dã, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ấy muốn chung thủy cũng rất khó phải không? Cậu không thấy mấy ngày nay, chỉ cần cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy xuất hiện là có con gái đến bắt chuyện. Độ khó càng cao càng thu hút người khác, đạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13này chị em mình đều hiểu mà.”

Kha Lôi không nói gì, trong đầu ấy cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Thẩm Phó nhìn bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái anh tối nay.

Tình yêu sâu đậm đến tận xương tủy ấy, chỉ là người ngoài cuộc như ấy cũngthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm nhận được, làm sao thể chia tay chứ.

**

“Thẩm Phó Dã.”

Ôn Trì vừa được đặt lên giường đã ôm lấy eo anh, mềm mại gọi tên anh.

Thẩm Phó “ừm” một tiếng, vuốt ve mắt cô, hạ giọng hỏi: “Ngủ luôn hay tắm?”

“Em đều muốn.” vừa nói vừa ôm anh chặt hơn, cọ cọ vào vùng bụng anh.

Thẩm Phó Dã dùng đầu ngón tay xoa xoa gáy cô: “Mấy ngày không gặp, sao lại dính người thế này.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Em vốn rất thích dính anh mà.”

Thẩm Phó “ừm” một tiếng, lại bế như bế trẻ con vào phòng tắm.

Đèn trong phòng tắm quá sáng, cứ trốn trong lòng anh, cử động nhỏ rất nhiều, rất đáng yêu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng khi Thẩm Phó giúp cởi quần áo, lại ngoan ngoãn phối hợp.

Nhưng sự ngoan ngoãn này chỉ duy trì được một lúc, phát hiện mình chỉ còn mỗi áo hai dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu trắng, trong khi anh vẫn mặc đàng hoàng.

“Thẩm Phó Dã.”

Thẩm Phócụp mắt nhìn cô: “Ừm.”

Ngón tay kéo kéo gấu áo hoodie của anh: “Anh cúi xuống một chút.”

Anh chớp mắt một cái, nghĩ đến điềuđó, ngoan ngoãn cúi xuống. Giây tiếp theo, tay luồn vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong, kéo gấu áo anh muốn giúp anh cởi.

Cô không nhiều sức, loay hoay một hồi mới cởi được áo hoodie áo thun trắng bên trong của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ra.

Tiếp đó, ngẩng mặt nhìn anh, cởi đồ không chương trình gì, làm tóc anh hơi rối, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự rối này, dường như khiến anh trông quyến hơn một chút.

Ôn Trì nhìn chăm chú một lúc, từ mắt anh, mũi anh, môi anh, cằm đến cổ xương quai xanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi xuống nữa, đến chỗ ngang tầm mắt.

Không biết do căng thẳng hay do anh quá đẹp trai, vành tai hơi đỏ, nhưng mắt vẫn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chớp.

Thẩm Phó Dã cũng không động đậy, rất kiên nhẫn đợi cô.

Trong phòng tắm máy sưởi nóng đến mức da đều hồng lên, Ôn Trì Vũ cuối cùng cũng đưa tay ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ nhàng nắm lấy mép quần jean của anh.

Thẩm Phó nuốt nước bọt, màu mắt hơi tối lại.

Đầu ngón tay rất nóng, tình cứ chạm vào da anh chỗ đó.

Rất nhẹ cũng rất ngứa, ngứa đến mức chỗ đó phản ứng tự nhiên.

thể cảm nhận được, vành tai càng đỏ hơn, từ đầu ngón tay chuyển thành lòng bàn tay, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó, vừa bối rối vừa ngây thơ ngẩng mặt nhìn anh.

“Anh như vậy khó cởi quá.” Giọng điệu ấm ức, còn dám trách anh.

Thẩm Phó khàn giọng “ừm” một tiếng, nhưng lời nói lại rất xấu xa: “Việc này do em quản.”

Ôn Trì cụp mi mắt, răng khẽ cắn môi, hơi bối rối, nhưng lại thấy anh nói cũnglý. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

suy nghĩ một lúc, thế nào cũng không ra được cách. Chỉ cảm thấy hơi thở của Thẩm Phó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng lúc càng nặng hơn, ngay cả hơi thở củacũng theo đó nặng thêm.

Qua một lúc lâu, nhiệt độ xung quanh nóng đến mức không chịu nổi.

Ôn Trì Vũ không quan tâm nữa, cô nũng nịu ôm eo anh, mềm mại áp vào người anh: “Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đừng làm khó em.”

Thẩm Phó trong tích tắc đó, dùng chút sức bếlên, để chân quấn quanh eo anh. Cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không quan tâm đến quần jean nữa, trực tiếp mở cửa phòng tắm, bật nước nóng lên.

Ôn Trì Vũ vội vàng ôm chặt cổ anh: “Nóng.”

Lúc này anh không thể nghe nổi bất cứ âm thanh nào của cô, trực tiếp nghiêng đầu hôn xuống.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc