GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 53: Anh nói những lời rất bình thường, nhưng em lại thấy vô cùng tươi đẹp

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đêm rất tĩnh lặng, trên đường phố vắng tanh hầu như không có người.

Ôn Trì được anh nắm tay, đi vào một cửa hàng tiện lợi 24 giờ.

Thẩm Phólấy một hộp sữa, đưa cho thu ngân, lúc thanh toán nói: “Hâm nóng.”

Trong lúc chờ đợi, ánh mắt anh lướt qua kệ hàng bên quầy thu ngân, trầm ngâm không biết đang nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì.

“Đinh——” Tiếng vi sóng vang lên, sữa đã được hâm nóng.

Anh cầm hộp sữa, cắm ống hút vào, đặt trước mặt Ôn Trì đang ngồi bên cửa sổ.

Ôn Trì cầm lấy, cúi đầu ngậm ống hút, uống một ngụm nhỏ. Cảm xúc của đã dịu lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ trong đầu đang nghĩ tối nay sẽ đi đâu với anh.

Thẩm Phóchống cằm, ngồi bên cạnh cô, nhìn cô một lúc, đột nhiên lên tiếng: “Em muốn nghe không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh nói về những chuyện trong ba năm qua.

Động tác ngậm ống hút của Ôn Trì khựng lại, giọng hơi nhẹ: “Có thể kể không?”

Anh cười một tiếng: “Không không thể nói.” Rồi anh nghiêng đầu thêm chút nữa, ánh mắt dừng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên gương mặt nghiêng của cô: “Chỉ em đừng khóc nữa.”

Ôn Trì gật đầu.

Thẩm Phó ngả người về phía sau, lười biếng tựa vào lưng ghế, anh im lặng đó, im lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất lâu, mới bình thản lên tiếng.

Ngày đó sau khi anh đến đồn cảnh sát, thực ra đối với quy trình rất rành rẽ, trước tiên liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạc với người giám hộ luật sư.

Lần này Thẩm Quý Vãng đến nhanh hơn lần trước, nhưng vẻ mặt còn lạnh lùng hơn lần trước. Thẩm Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y cũng đi theo, cùng với Lương Trọng chạy tới chạy lui.

“Hiện tại chủ yếuchờ giám định thương tích, nhưng tôi đã xem qua tình trạng của gái đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vết thương không sâu lắm, lẽ không đến mức cấu thành thương tích nhẹ.” Lương Trọng nói xong liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn Thẩm Phó Dã, rồi lại nhìn về phía Thẩm Quý Vãng.

Thẩm Quý Vãng liếc nhìn Thẩm Phó Dã, ông ta đứng dậy đi sang một bên với Lương Trọng.

Thẩm Chu Y ngồi xuống bên cạnh Thẩm Phó Dã, chị cụp mắt nhìn chằm chằm vào những khớp ngón tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắng bệch của Thẩm Phó Dã, im lặng rất lâu: “… Tiểu Dã, không phải em phải không?”

Thẩm Phó sắc mặt rất tái, quần áo trên người anh vẫn còn ẩm ướt, rõ ràng là mùa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóng nhất, nhưng toàn thân anh như đang tỏa ra hơi lạnh.

Thẩm Chu Y thấy anh không nói gì, lại gọi tên anh một lần nữa: “Tiểu Dã, nếu em nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải làm vậy, em biết hậu quả là gì mà, cái này sẽ theo em cả đời đấy. Em đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vượt qua được tất cả rồi, em đừnglàm chuyện dại dột vào lúc này được không?”

Thẩm Phó thần sắc nhạt nhòa nhìn cơn mưa bên ngoài cửa sổ, một lúc sau, anh hỏi: “Báo cáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giám định thương tích mất bao lâu?”

“Lương Trọng sẽ theo dõi để làm gấp.” Thẩm Chu Y vẫn nhìn anh: “Tiểu Dã…”

Chị còn chưa nói hết câu, Thẩm Quý Vãng từ bên cạnh đi tới, ông ta tức giận dữ dội kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh dậy, trực tiếp đá vào ngực anh.

Lúc đó, tất cả mọi người trong đồn cảnh sát đều sững người không kịp phản ứng. lẽ là chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai từng thấy một người cha lại đánh con mình, đánh dữ dội như vậy. Thẩm Chu Y người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên phản ứng lại, nhưng sức của phụ nữ đàn ông đang trong cơn thịnh nộ vẫn chênh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lệch quá lớn.

Thẩm Phó chịu đựng mấyđánh nặng nề, cảnh sát bên cạnh mới kịp phản ứng tiến lên kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông ta ra.

Sắc mặt Thẩm Quý Vãng tệ đến cực điểm, từ lúc nhận được điện thoại của đồn cảnh sát, cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi điều tra đến khi nãy Lương Trọng đến nói với ông ta.

Tất cả những chuyện này thật sự quá nực cười.

“Tiểu Dã?” Thẩm Chu Y ngồi xổm xuống đất, thấy Thẩm Phókhông nhúc nhích trong một lúc lâu, chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẽ đẩy anh một cái, lúc này mới phát hiện người anh nóng dữ dội.

Lúc đó khá hỗn loạn, mưa cứ rơi mãi không ngừng. Anh được đưa đến bệnh viện, Thẩm Quý Vãng phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện hình xăm trên người anh càng thêm tức giận.

Tiêm mấy mũi thuốc hạ sốt kháng viêm, Thẩm Quý Vãng cũng không quan tâm anh khó chịu hay không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trực tiếp đưa anh về Bắc Thành.

Lúc rời đi mưa càng lớn hơn, Thẩm Chu Y ngồi bên cạnh Thẩm Phó Dã, biết anh đang nghĩ gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị khẽ nói với anh: “Kết quả giám định thương tích nhẹ, Lương Trọng ở lại rồi, anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ giúp ấy xử những chuyện này. Chỉ xử phạt hành chính, sẽ không cấu thành tội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hình sự đâu.”

Thẩm Phó không lên tiếng, Thẩm Chu Y nhìn về phía anh: “Tiểu Dã, những chuyện tiếp theo, không ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có thể giúp em nữa rồi.”

**

Ôn Trì biết những chuyện xảy ra trong thời gian đó, sự hoảng loạn của Ôn Thu không giấu được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác. Chị ấy vừa khóc vừa sợ, may Lương Trọng xuất hiện.

Lương Trọng ngoài việc xử chuyện này, còn cùng xử cả việc Ninh Tiểu Di trong thời gian thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại học đã giam giữ trái phép, bạo lực đe dọa Ôn Trì Vũ. Ninh Tiểu Di đã qua tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười tám khi phạm tội, bị kết án.

Ôn Trì nắm chặt hộp sữa trong tay: “Chị sống rất tốt, còn đang bên luật Lương, sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một gái tên Dữu Dữu sắp được một tuổi rồi.”

Thẩm Phó một tiếng.

Ôn Trì nhìn anh, do dự một lúc, lại hỏi: “Vậy sau đó anh thế nào? Sau khi rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nguyệt Tầm thì sao?”

Thẩm Phó đầu ngón tay chạm vào cô, nói một cách tùy ýngắn gọn: “Bị giam một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời gian, đến mấy nơi kín cổ cao tường ông ta thấy dụng.”

“Còn bây giờ thì sao?”

Anh xoa xoa đuôi mắt đỏ hoe của cô: “Bây giờ rất tốt, ông ta có thêm đứa con khác rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nuôi dạy một đứa mới dễ hơn cải tạo anh.”

Ôn Trìđã không giữ lời hứa, nước mắt chút không nghe lời.

Taxi gọi bên ngoài cửa hàng tiện lợi đã đến, anh nắm tay cô đứng dậy.

Anh dẫn lên xe, nói với tài xế một địa chỉ. Ôn Trìkhông quen Bắc Thành, chỉ thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe tên như một ngôi nhà cũ.

Đường đi thuận lợi, xe dừng lại ở đầu một con hẻm rất kỹ, khu này toàn kiến trúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặc trưng của Bắc Thành.

Thẩm Phónắm tay đi vào bên trong: “Ngôi nhà hồi nhỏ từng với ông nội, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau này ông ta cho anh căn nhà này. Mấy năm nay vẫn để trống, chiều nay anh nhờ người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dọn dẹp một chút.”

Anh lấy chìa khóa ra, mở khóa đẩy cửa. Nơi này rộng hơn Ôn Trì tưởng tượng, cũng phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nặng nề hơn, dù đã lâu không người nhưng vẫn được bảo quản rất tốt.

“Em sợ không?” Anh quay đầu nhìn cô.

Ôn Trì lắc đầu, căn nhà nhỏ tồi tàn Nguyệt Tầmcòn không sợ.

Thẩm Phó cười một tiếng, vẻ thật sự lo sẽ sợ: “Đừng sợ, hai năm trước Thẩm Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y đã sửa sang lại nơi này, tất cả đều mới.”

“Thật sự không sợ mà.” Ôn Trì nói.

Đêm đó, trong căn phòng nơi Thẩm Phó Dã lớn lên, lần đầu tiên anh nghiêm túc nói với về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tương lai.

Giọng điệu của anh thực ra rất nhẹ nhàng, nói cũng bình thường: “Cứ như những người khác thôi, chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng bước cùng nhau tiến lên, được không em?”

Ôn Trì biết sự bình thường này khó khăn đến nhường nào, nghiêm túc gật đầu, nói: “Dạ.”

Bắc Thành phồn hoa rộng lớn, khu phố kỹ nặng nề, con hẻm quanh co tối tăm, căn nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỹ u ám.

Anh nói những lời rất bình thường, nhưng em lại thấy cùng tươi đẹp.

Cứ như năm đó Nguyệt Tầm, dường như tất cả đều không thay đổi.

Lúc đó sau khi nói xong những lời làm tâm trạng trở nên trầm xuống, bầu không khí đột nhiên trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên ám muội một chút.

Cũng thể chỉ có Ôn Trì tự cảm thấy vậy, thấy Thẩm Phó cởi áo khoác ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi lại kéo gấu áo hoodie lên, sau đó áo hoodie cũng không còn, tiếp theo áo phông trắng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn…

Anh cúi người xuống thấp, hơi thở ấm áp của thiếu niên phả vào, ngồi trên giường, toàn thân căng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thẳng, chóp mũi và gò gần như thể chạm được vào làn da của anh.

“Thẩm…”

Vừa gọi được một chữ, anh đã vươn tay lấy điện thoại phía sau lưng cô.

Động tác của anh giọng nói của khựng lại, Ôn Trìnhìn thấy tin nhắn của Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chu Y gửi đến trên màn hình điện thoại của anh, lén nuốt hai chữ sau vào trong.

Nhưng ánh mắt anh không thay đổi, vẫn nhìn cô, giọng nói trầm thấp hỏi: “Bây giờ buồn ngủ không?”

Ôn Trì Vũ lắc đầu.

Anh đứng thẳng người dậy, khẽ cười một tiếng: “Em đợi được thời gian anh tắm không?”

Ôn Trì Vũ không trả lời câu này, chớp chớp mắt, quay lại câu hỏi trước: “Buồn ngủ rồi.”

Anh cười ràng hơn một chút, Ôn Trì Vũ có thể cảm nhận được sự rung động nhấp nhô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ lồng ngực anh, anh xoa xoa tóc cô: “Anh biết rồi.”

Biết cái chứ.

Sau khi Thẩm Phó tắm xong đi ra, Ôn Trìkhông biết từ đâu lật ra được một cuốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 album ảnh, nằm sấp trên giường đang chăm chú xem.

Nghe thấy tiếng bước chân anh đi ra, ngẩng đầu lên cười với anh rất ngọt ngào: “Hồi nhỏ trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ngoan quá.”

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, nghiêng đầu liếc nhìn tấm ảnh đang xem, không lên tiếng.

Ôn Trì lại lật một trang, ôm album giơ lên trước mặt anh, tấm ảnh anh chụp hồi cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba trường, “Tấm góc nhìn của bạn gái này, ai chụp vậy?”

Anh vẫn chưa lên tiếng, Ôn Trì ngẩng lông mi nhìn anh, mắt mở to, vẻ mặt vẻ khá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiêm túc.

Thẩm Phó cười: “Ghen à?”

thật thà gật đầu, Thẩm Phó thấy cô như vậy rất đáng yêu: “Ghen nhiều không?”

Anh cúi đầu ôm lấy cô, hôn một cái: “Cũng được.”

Ôn Trì được anh hôn đến nỗi cả người mềm nhũn, ngay cả album cũng ôm không nổi. Anh ném © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuốn album trong tay đi, ôm lấy eo cô. Ôn Trì quỳ nửa người trên giường, ôm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cổ anh, ngẩng đầu lên, môi hôn lên môi anh. Giống như lúc trước anh hôn vậy, nghiêm túc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13chuyên tâm hôn anh.

Anh cụp mắt nhìn cô, trao quyền chủ động cho cô, ngón tay luồn qua mái tóc dài của cô, nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhàng đáp lại. Nhẹ đến mức nóng ruột không hài lòng muốn túm lấy anh, đầu ngón tay anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại đẩy gáy khiến càng áp sát hơn.

chẳng hiểu cả, còn tưởng do mình dùng sức quá mạnh, đè anh ngã về phía đầu giường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Phó nửa tựa người ở đó, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô, anh nghiêng đầu, đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt đen láy nhìnkhông chớp.

Khi ra ngoàimặc rất tùy ý, đã cởi áo khoác, chỉ còn lại chiếc áo phông trắng dài. Giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cổ áo xộc xệch, tóc dài xõa tung, khuôn mặt bị hôn đến ửng hồng, làn da lộ ra cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy. Chiếc chăn mềm màu tối xộc xệch bên cạnh cô, như thể đang được bao bọc trong một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế giới chỉ thuộc về anh.

Đúng thế giới của anh, trong căn phòng nơi anh đã từng sống này, mọi thứ đều của anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kể cả cũng vậy.

vẻthấy anh phân tâm khi hôn nên đã cắn nhẹ anh một cái, “Anh hôn…”

Dường như chưa đầy nửa giây sau, anh đã cong người hôn lại. Làm sao thể giỏi bằng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, chẳng mấy chốc ngực đã phập phồng dữ dội, thở không ra hơi.

Anh tựa vào đầu cô, khẽ thở dốc, yết hầu trượt lên xuống, một lúc sau, anh không kìm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 siết chặt eo cô, lực mạnh đến mức Ôn Trì theo bản năng dùng ngón tay bấu lấy cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay anh.

Môi Thẩm Phó Dã, hơi thở đều nhuốm mùi hương của cô. Anh ngước mắt im lặng nhìn cô hai giây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa tai cô, khẽ dỗ: “Cứ như vậy được không?”

Ôn Trì đầu óc choáng váng vẫn còn đang nghĩ như thế nào, eo đã bị anh nắm nâng lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái, rồi sau đócăng thẳngngười, anh giữ chặt eo cô. Ngón tay dùng sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bấu lấy chăn, cổ và sống lưng căng lên trong chốc lát, sau đó thân trên càng mềm nhũn hơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu không kiểm soát được tựa vào xương quai xanh anh.

tần suất lại một lần nữa dán vào bên cổ anh, ràng chẳng còn chút sức lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào, vẫn không nhịn được hôn lên yết hầu đang chuyển động của anh.

Giọng mềm nhũn phàn nàn: “Anh nhẹ một chút.”

Thẩm Phó Dã ấn cổ cô, môi liền bị ấn vào yết hầu của anh. thế, hơi thở của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng thêm dồn dập, nóng hổi.

Sau đó Ôn Trì Vũ cảm thấy eo mình bị anh ôm chặt hơn một chút, anh hoàn toàn không nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời cô, dùng cách mạnh mẽ nhất, tồn tại cảm giác mãnh liệt nhất để đòi mạng cô.

Cảm giác thân mật dính chặt quấn quýt đó, thực sự chịu không nổi, cô bám lấy anh, khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi tên anh.

Anh đỡ gáy cô, ôm vào lòng, hơi ngẩng cằm, an ủi liên tục dịu dàng hôn cô.

Lúc đó quên mất lúc nào, cũng không phân biệt được sau đó cụ thể đến đâu. Cuối cùng, Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trìđược anh ôm vào lòng, lúc buồn ngủ gần như thiếp đi, đột nhiên giọng rất nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất nhẹ hỏi anh một câu: “Thẩm Phó Dã, anh đều biết đúng không?”

Anh im lặng một lúc, cánh tay ôm siết chặt, môi hôn lên gáy một cách cùng dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dàng.

Dường như chẳng nói gì cả.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 53 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc