GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21: Bác sĩ hướng dẫn khó tính

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chuyến du lịch kéo dài ba ngày nhanh chóng trôi qua. Phong cảnh của Hải Nam khiến mọi người mở rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tầm mắt. Trên đường về, ai ai cũng mệt mỏi, vừa lên xe nhắm mắt thư giãn. Không khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên xe yên lặng khác thường.

 

Chu Phóng Lục Song cũng muốn đi nhờ xe, họ còn trả tiền xe cho đoàn du lịch. Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi: “Hai anh không đi máy bay à?”

 

Lục Song thật thà trả lời: “Bay trên cao khôngcảm giác an toàn”. Sau đó tự nhiên đi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi sau Vệ Nam.

 

Chu Phóng áp sát vào tai Vệ Nam thì thầm: “Thực ra cậu ta vừa lên máy bay ngủ, hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn không thời gian cảm nhận cái gọi �cảm giác an toàn� đâu. Ha ha ha”.

 

Vệ Nam nhìn Lục Song, thấy anh ta đã bắt đầu “nhắm mắt thư giãn”.

 

Không cònđể nói.

 

Chu Phóng Lục Song ngồi một hàng. Vệ Nam Kỳ Quyên ngồi một hàng.

 

Quan niệm “tôn trọng đàn anh” truyền thống của sinh viên trường T vẫn còn trong Nguyên Nguyên. Hơn nữa cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không căm ghét hai người bút danh “Chu Phóng” với “Virus” như Kỳ Quyên,vậy khi Kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quyên sầm không thèm nhìn hai người ấy thì Nguyên Nguyên vẫn rất “e dè” mỉm cười bắt chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với hai vị đàn anh.

 

Chu Phóng mỉm cười với Nguyên Nguyên: “Mỗi khoa các em phải lướt một vòng đúng không?

 

Vệ Nam lẩm nhẩm, lướt một vòng, cách dùng từ của đại tác gia như anh chẳng chút nghệ thuật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào.

 

Nguyên Nguyên ngoan ngoãn trả lời: “Vâng, đúng ạ. Anh cũng biết quy định của trường Y ạ?”

 

“Anh rất nhiều bạn học trường Y”. Chu Phóng giải thích.

 

Nguyên Nguyên cười toe toét: “Em Nam Nam cùng nhóm, theo lịch thực tập ở… ngoại khoa tim mạch, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng không Nam Nam?”

 

Vệ Nam uể oải gật đầu: “Đúng”

 

Chu Phóng cười: “Vậy thì các em cầu trời Phật phù hộ đi”.

 

“Vì sao anh lại nói thế?” Nguyên Nguyên hỏi.

 

“Ngoại khoa tim mạch một vị giáotên Thục Mẫn, vị giáo này mắng chửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì cùng ghê gớm. người đã từng bị ấy mắng đến phát khóc. vậy anh khuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các em nên chuẩn bị tâm lý trước. Nhớ đừng đến muộn đấy”. Chu Phóng mỉm cười rồi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp, “Các em biết đại tài tử Diệp Kính Văn của trường Y chứ?”

 

Vệ Nam giật nảy mình. Người như Diệp Kính Văn tuyệt đối không thể dùng một chữ “biết” để hình dung, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bởi ấn tượng quá sâu sắc. Con người biến thái cài đặt trả lời tự động “nói lắm”, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy ra nước ngoài học thạc sĩ. Tài tử trường Y, Diệp Kính văn, tài tử khoa văn, Chu Phóng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đống “tài tử” này đúngkhông ai thua kém ai.

 

“Chính giáo đã dẫn dắtđấy”. Chu Phóng cười bí hiểm: “Đúngthầy nào trò nấy”.

 

Vệ Nam như chợt nhận ra điều đó. Chẳng trách Diệp Kính Văn kinh dị như vậy. Thì ra© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học trò của giáo Hà.

 

Chu Phóng nói tiếp: “Người phụ nữ ấy, haizz… .đúng là đáng sợ.ta sẽ cho các em cảm nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cách sâu sắc cảm giác hồn lìa khỏi xác. Anh sẽ thắp thêm chút hương muỗi để phù hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho các em được bình an”.

 

Nghe Chu Phóng nói vậy, Vệ Nam thấy rùng hết cả mình.

 

Sau chuyến du lịch này sẽ phải đến bệnh viện thực tập, không biết con đường chờ đợi mình phía trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ đáng sợ như thế nào?

 

Ngày đầu tiên đến bệnh viện, Vệ Nam đã được tự mình trải nghiệm thế nào là “hồn lìa khỏi xác” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chu Phóng nói.

 

Những lời miêu tả của Chu Phóng không thể diễn tả hết được sự “dã man” của giáo sư Hà. Người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ nữ ấy, vẻ mặt lạnh lùng đến nỗi giữa mùa nóng bức thể làm đông lạnh nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xác.

 

Vệ Nam ngủ quên nên vừa lau mồ hôi vừa chạy đến bệnh viện. Gần đến cửa văn phòng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị giáo chặn lại.

 

Vệ Nam biết chuyện chẳng lành nên cúi đầu xuống làm ra vẻ đáng thương, liếc sang nhìn cũng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nguyên Nguyên đang cúi đầu tỏ vẻ đáng thương, bên cạnh còn một cậu bạn rất cao, đang chăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chú nhìn hai người với ánh mắt “trách trời thương dân”.

 

Giáo ghê gớm vừa mở miệng mắng xa xả như tát nước vào mặt: “Nhìn xem, mấy giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi?”

 

Từ trước tới nay Vệ Nam không có thói quen đeo đồng hồ, lục lọc trong túi, tìm mãi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy điện thoại đâu. Cậu bạn bên cạnh rất tốt bụng giơ đồng hồ trước mặt Vệ Nam để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự nhìn. Vệ Nam quay đầu một góc 900 mới nhìn thấy. “Dạ, bảy giờ năm mươi phút ạ… .” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vệ Nam cúi đầu xuống, nói nhí.

 

“Ba giờ hội nghị giao ban. Bảy giờ năm mươi phút mới hớt hớt hải chạy đến bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viện, nhận thức về giờ giấc không?” Giá lạnh lùng nói: “Nếu để bệnh nhân nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy như điên vào bệnh viện chắc sẽ tưởng rằng là con thú dữ lên cơn, ai dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm chữa bệnh nữa”.

 

Một giọt mồ hôi trên trán Vệ Nam rơi xuống, cô vội cúi người xuống nói: “Xin lỗi giáo sư, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này em nhất định sẽ chú ý, em… .”

 

“Vẫn maychưa mặc áo blouse trắng, nếu không sẽ hủy hoại hình tượng của bác sĩ”. Giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạnh lùng ngắt lời Vệ Nam, “À, đúng rồi áo của đâu?”

 

Vệ Nam vội lấy trong túi bộ quần áo trắng bị vo thành một đống. Không biết nên để cho© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta kiểm tra hay mặc trước mặt ta.

 

Giáo sư Hà gườm gườm nhìn Vệ Nam, “Các đến bệnh viện thực tập hay ra chợ bán thịt đấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hả? Vì sao bộ quần áo lạikỹ rách nát thế này?”

 

Vệ Nam không biết nói gì, cúi đầu xuống thấp hơn. Nguyên Nguyên đứng bên cũng vo bộ quần áo nhăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhúm, cúi đầu giống mình. Động tác của hai người thật hài hòa.

 

“Vệ Nam đúng không, lần sau không được đi dép lê, à, buộc cái tóc cho gọn lên. Khi đi kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tra, cô cúi đầu xuống thì chẳng phải tóc sẽ rượi như một cái chổi quét vào người bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân sao. Điều tối thiểu như vậycũng không hiểu”.

 

“… Vâng ạ”.

 

“Nguyên Nguyên cũng vậy, đừng để tôi dùng dao phẫu thuật cạo đầu các cô. Còn đứng ngây ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đấy làm gì? Mau cất hết các thứ đi cho tôi. Hoa tai, nhẫn, tháo ra hết, sau này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho phép đeo đến bệnh viện”. ta vừa đi vào văn phòng vừa thở dài: “Haizzz, học sinh trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y đúng ngày càng đi xuống, ý thức kiểuvậy, đúng là không thể so sánh được với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các anh chị khóa trên”.

 

Sau khi giáo đi, Phí Đằng mới khẽ thở dài. Anh ta nhún vai rồi nói: “Chào hai em. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hai em mới đến nên không biết tính giáo Hà. Sau này chú ý một chút, đừng để© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy tức giận”. Nói xong ghé sát vào tai Nguyên Nguyên thì thầm: “Nhất định đừng thách thức khả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năng bùng phát của giáoDiệt Tuyệt thái, đáng sợ lắm đấy”. (Diệt Tuyệt thái: một nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vật trong tiểu thuyết Ỷ Thiên Đồ Long của nhà văn Kim Dung, chưởng môn phái Nga My, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tính cách lạnh lùng, cứng nhắc. Giới trẻ Trung Quốc thường gọi những giáo viên nữ nghiêm khắc là Diệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tuyệt thái)

 

Nguyên Nguyên cúi đầu xuống, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Phí Đằng mỉm cười rất tươi, nụ cười của “thiên thần” rồi quay người đi lấy áo blouse.

 

Đến khi bóng anh ta biến mất khỏi tầm mắt, Nguyên Nguyên mới ngẩng đầu lên lau mồ hôi trên mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nói với Vệ Nam: “Sack, sợ chết đi được. Vừa xong tao bị giáo sư Diệt Tuyệt thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 coi như tấm bia luyện Cửu Âm Chân Kinh, còn nói sẽ trừ điểm thực tập của tao, bắt tao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chép mười bệnh án. Tao khóc đây, Nam Nam… .”

 

Vệ Nam cũng không biết làm thế nào, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Bọn mình phải chịu sự bóc lột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của giáo Hà trong bao lâu?”

 

Nguyên Nguyên than thở: “Ba ngày, bảy mươi hai tiếng, bao nhiêu giây nhỉ… .”

 

Mở mắt, nhắm mắt, một ngày nhanh chóng quá đi. Nhắm mắt mở mắt, thời gian ba ngày trôi đi rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh. Đáng tiếc Vệ Nam Nguyên Nguyên không cơ hồi nhắm mắt, vậy thời gian trôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi rất chậm chạp. Giữa đêm, trong ký tức của bệnh viện, Vệ Nam Nguyên Nguyên đang cắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu chép các bệnh án. Vệ Nam than thở: “Ôi cuộc đời, sao thê thảm đến thế… .”

 

Nguyên Nguyên nói: “Chép nhanh lên, nghe nói những người đắc tội ta sẽkết cục rất thảm”.

 

Vệ Nam ngạc nhiên hỏi: “Sao thông tin của mày nhanh nhạy vậy? Mày nghe ai nói thế?”

 

Nguyên Nguyên cười: “Phí Đằng chứ ai”.

 

Vệ Nam cười đểu: “A ha, mới quen nhau một ngày đã thân thiết thế. Một câu Phí Đằng hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu Phí Đằng. Sao cái anh ta cũng nói với mày thế. Hehe”.

 

Nguyên Nguyên không thèm để ý đến nụ cười gian của Vệ Nam nói tiếp: “Tao thấy tên của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta rất nghệ thuật. Giống như anh trai mày tên Vệ Đằng (weiteng) thì chỉ một từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng âm ‘đau dạ dày’(weiteng). Đằng này tên Phí Đằng (Feiteng), nếu xét về góc độ động vật học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì tên của anh tanghĩa ‘Khỉ đầu chó đang nhảy’. Nếu xét trên góc độ sinh học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì có nghĩa ‘sôi sùng sục’. Nếu xét trên lĩnh vực y học thì có nghĩa ‘đau phổi’”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Vệ Nam sặc nước bọt, đập tay vào ngực thở hổn hển.

 

Nguyên Nguyên làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Tao thấy mẹ anh ta rất tài. Vượt qua cả ranh giới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tên hai nghĩa tiến thẳng lên ba nghĩa”.

 

“Thôi mày đừng nói xấu người ta nữa”. Vệ Nam không kìm được phì cười. “Thực ra nếu nói như mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì tên của tao cũng đặc biệt đấy chứ. Xét trên lĩnh vực y học, triết học hay thực vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học đềutừ đồng âm cả. Mỗi từ một nghĩa khác nhau”.

 

Nguyên Nguyên gật đầu: Đúng vậy đúng vậy. Thật ra tao cũng người rất văn vẻ. Cái tên Nguyên Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của tao vừa hay vừa dễ nhớ. Trước đây khi tao mở miệng chửi bới người khác, chúng nó nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tao là ngươi thô lỗ. Mày còn nhớ lúc ấy tao đã trả lời thế nào không?”

 

Vệ Nam cười: “Lúc ấy mày nghiêm nghị nói. Chị mày không thô. Chị mày tròn”. (Chữ Nguyên Nguyên đọc là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 YuanYuan, đồng âm với từ Viên Viên,nghĩa tròn).

 

“Đúng, chính câu ấy, câu nói kinh điển, đúng không? Hahaha”. Nguyên Nguyên đập bàn cười ầm ĩ. Bỗng nhiên Vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nam thấy rằng cái cách mình Nguyên Nguyên nói chuyện với nhau thật giống cách nói chuyện giữa Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Song Chu Phóng, đều “mèo khen mèo dài đuôi”. Xem ra da mặt của ai gái cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có xu hướng dày lên để được chọn làm áo chống đạn.

 

Vệ Nam cười, đột nhiên nhớ đến anh trai mình, thế đập bàn rồi phấn khích nói: “Đúng rồi, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến tên đồng âm tao lại nhớ đến một chuyện rất hay. Hồi học cấp ba lớp taothằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn tên là Đỗ Tử Đằng (duziteng), cộng thêm anh trai tao Vệ Đằng (weiteng), anh Phí Đằng (feiteng) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì chẳng phải ‘đau bụng’ (duziteng), ‘đau dạ dày’ (weiteng), ‘đau phổi’ (feiteng), những bệnh thường gặp khi chẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đoán bệnh à?”

 

Nguyên Nguyên ôm bụng cười: “Hahaha, Vệ Nam nương, mày tài thật”.

 

Vệ Nam nhún vai nói: “Có tài cũng phải chép tiếp bệnh án. Giáo Diệt Tuyệt sư thái sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạy cho tao Cửu Âm Chân Kinhtaotài đâu”.

 

Hai người cúi đầu chép một lúc, Kỳ Quyên mỏi hết cả tay, quả thực không thể chép được nữa. Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13lại quay sang buôn dưa lê.

 

Nguyên Nguyên nói: “Hồi ấy học viện hóa học một bạn tên Thẩm Cảnh Băng (Shenjingbing), thầy giáo phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âm không chuẩn, khi điểm danh cứ gọi “Shenjingbing (bệnh thần kinh) đâu? Bạn Shenjingbing đến không? Mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi dưới cười lăn càng”.

 

Nguyên Nguyên cười rồi nói tiếp: “Này, mày còn nhớ khu túc đối diện bạn tên Bào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hiểu (Baoyuxiao) không?”

 

Vệ Nam gật đầu: “Dĩ nhiênnhớ rồi. Đúng trận cười nhớ đời”.

 

Nguyên Nguyên vung tay múa chân, cầm tờ giấy chép bệnh án, cười ha hả: “Hôm ấy trời mưa như trút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước. Một cậu bạn đứng cửa sổ gọi: �Baoyuxiao, baoyuxiao� (Mưa nhỏ rồi, mưa nhỏ rồi�. Phía dưới© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người quát loạn lên: �Này người anh em, giữa buổi trưa anh hét cái hét. Không biết© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mưa cả ngày à, mưa to xối xả không nhỏ được đâu. Về phòng mà ngủ đi� Người ấy ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ức nói: “Tôi gọi bạn Bào Hiểu (Baoyuxiao) mà…Cậu bạn kia nói: �Vậy à, sau này sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con gái tôi sẽ đặt tên Tiêu Đại (Xiaoyuda, đồng âm với từ mưa to), kết hợp với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn Bào Hiểu (đồng âm với từ mưa nhỏ) của anh, như vậy mưa cả năm”.

 

Nguyên Nguyên đặt tay vào cổ họng bắt chước giọng của cậu bạn ấy, nghe rất giồng, Vệ Nam không kìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được phá lên cười.

 

Cuối cùng hai người kết luận: “Đặt tên một môn nghệ thuật”.

 

Bỗng nhiên phòng bên cạnh vang lên tiếng đập tường bụp bụp, kèm theo tiếng hét: “Ma quỷ lộng hành giữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đêm. Đúng là điệu cười của âm hồn, ma nữ”.

 

Hai người nhìn nhau, quay đầu lại nhìnNghìn non bóng chim tắt, chỉ chúng ta cười.

 

Vệ Nam thở dài , “Haizzz… Chép tiếp đi, mới chép được một nửa, tay tao sắp bong gân rồi”.

 

Nguyên Nguyên nói, “Haizzz… Tay tao giật, tay mày bong gân, thật thê thảm”.

 

“Não không giật may rồi. Tối nay chũng ta phải đặt mười cái chuông, tránh trường hợp sáng mai không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dậy được, lại bị giáo Diệt Tuyệt thái vặt lông… ..” Vệ Nam nói.

 

Vệ Nam quên rằng, ngoài đồng hồ báo thức, còn có chiếc đồng hồ nhân tạo tên Lục Song, đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi đó nhe nhởn chờ đánh thức mình dậy.

 

Sáng hôm sau, dưới sự giày man của mười hồi chuông báo thức, Nguyên Nguyên Vệ Nam dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng sáu rưỡi sáng, đánh răng rửa mặt với tốc độ thần tốc, sau đó buộc tóc cao, mặc quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo chỉnh tề, bộ quần áo blouse cũng đượclượt nghiêm chỉnh, kiểm tra lại thẻ một lần, chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị tinh thần chiến đấu rồi cầm bản bệnh án nặng trịch đã chép xong, chạy đến bệnh viện.

 

Đến cửa bệnh việnbảy rưỡi, các y tá đang bận rộn sắp xếp bệnh án, các bác cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần lượt chạy đến. Vệ Nam Nguyên Nguyên rửa tay, mặc quần áo bác sĩ, chuẩn bị giao ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13kiểm tra phòng buổi sáng.

 

Hôm nay giáo rất khác mọi ngày, người cuối cùng đến bệnh viện. Thấy Vệ Nam Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nguyên ngoan ngoãn ngồi đó cùng Phí Đằng kiểm tra bệnh án, lúc ấy mới hài lòng gật đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Hôm nay hai em cùng tôi đi kiểm tra phòng. Chiều nay ca phẫu thuật cho bệnh nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiếu vách ngăn tâm thất. Muốn xem không?”

 

Vệ Nam Nguyên Nguyên bỗng thấy phấn chấn tinh thần, ngẩng đầu lên, sau đó ngoan ngoãn gấậ đầu, giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như gà con mổ thóc vậy.

 

“Có ạ”

 

Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tinh thần ham học hỏi của hai người, giáo mỉm cười: “Thế còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được”.

 

Nhưng đâu biết rằng ánh mắt màng ấy không phải tinh thần ham học mà quá buồn ngủ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Trong văn phòng, công tác giao ban tiến hành đúng theo trình tự. khoa ngoại tim mạch,rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều y nên nếu ngồi quanh bàn thì không đủ chỗ. Mọi người đều đứng. Một đống thiên thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo trắng đứng thành vòng tròn, trông thật khí thế.

 

“Chào mọi người, giao ban”. Giọng nói êm dịu của các chị y giống như cơn gió mát thổi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim. Tiếc rằng cơn gió ấy tuy rất thoải mái nhưng Vệ Nam Nguyên Nguyên vẫn hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồ, nghe tai nọ sang tai kia. Vừa bước vào giai đoạn thực tập, còn rất nhiều điều bỡ ngỡ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi chị ấy đọc quy luật thay đổi nhiệt độ thể, huyết áp cũng không hiểu gì. Hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang nhăn nhó nhìn nhau thì bỗng nhiên trong văn phòng vang lên tiếng chuông điện thoại.

 

“Ò, ó, o, o, o… .” Tiếng trống gáy sáng.

 

Chị y đọc bệnh án liền dừng lại, ngẩng đầu nhìn mọi người.

 

Ánh mắt của giáo như lưỡi kiếm sắc nhọn soi thẳng về phía Vệ Nam Nguyên Nguyên.

 

“Ò, ó, o, o, o… ” Tiếng gà trống gáy không ngừng. Vệ Nam vội vàng đút tay vào túi ấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nút tắt.

 

Chị ylại đọc tiếp: “Tổng số bệnh nhân ngày hôm qua hai mươi tám người, nhập viện ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người, xuất viện một người, làm phẫu thuật một người, tám giường bệnh nhân về nghỉ chưa quay lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười sáu giường… .”

 

“Ò, ó, o, o, o… .”

 

Chị y màng ngẩng đầu lên. Giáo Hà không kiềm chế được, bắt đầu quát tháo: “Điện thoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của ai? Tắt ngay”.

 

Vệ Nam tay run run, đút tay vào túi ấn nút tắt.

 

“Đây bệnh viện, không phải trại giết mổ, sao lại tiếng gáy?” Giáo cười lạnh lùng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Nguyên Nguyên, về đổi ngay chuông điện thoại cho tôi. Muốn dọa bệnh nhân hay thế nào đây?”

 

Nguyên Nguyên nhìn Vệ Nam, nét mặt hiện lên vẻ oai phong lẫm liệt, gật đầu như đập tỏi: “Vâng ạ… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Em sẽ đổi ngay…

 

“Bảo cô về nhà rồi đổi. Nghe cho kỹ vào chứ”. Giáo lạnh lùng nói.

 

“… Vâng”

 

Nguyên Nguyênmìnhbị giáo mắng, Vệ Nam thấy rất lỗi, lén đập đập vào lòng bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay của Nguyên Nguyên. Nguyên Nguyên cũng đập tay lại.

 

Hai người rúmnhư con tôm nhỏ trong góc, chỉ mong sao mình biến thành không khí để giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13không phát hiện được… Tiếc rằng, trong ánh mắt của giáo sức mạnh đáng sợ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể xuyên qua da, nhìn thấu linh hồn của bạn, sau khi toàn thân bị lột sạch dưới ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắc nhọn ấy, cuối cùng buổi họp giao ban cũng kết thúc.

 

Vệ Nam Nguyên Nguyên thấy nhũn cả chânđứng lâu, nói đúng hơn sợ.

 

Vệ Nam đi vào phòng vệ sinh, lúc mở điện thoại ra thì nghe thấy tiếng chuông “ò, ó, o, o, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 o… vang lên. Vệ Nam vậy nhấc máy, bực tức nói: “Lục Song, anh không cần phải lần nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi điện thoại cũng dai như đỉa đói vậy”.

 

“Dĩ nhiên anh sẽ gọi đến lúc nào em nhấc máy thì thôi. Nếu không thì anh gọi mất công à?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lục Song không hề để ý đến thái độ bực bội của Vệ Nam, vẫn bình thản như mọi ngày: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Em dậy chưa?”

 

“Anh gọi điện thoại chỉ muốn đánh thức em dậy sao?” Vệ Nam tức tím mặt

 

“Đúng vậy”. Lục Song trả lời rất ung dung, “Mẹ em nói hôm nay ngày đầu tiên em đến bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viện, không thể đến muộn được. Vì vậy anh gọi em dậy theo đúng lời căn dặn của mẹ em”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Vệ Nam không còn để nói.

 

sao hôm qua anh không gọi đi để tôi bị giáo mắng.

 

Vì sao hôm nay anh lại gọi để tôi không đi muộn nhưng vẫn bị giáo mắng.

 

Lục Song ơi Lục Song, lúc cần thì anh không xuất hiện, lúc không cần thì lại đến phá đám. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh đúng là sao chổi Haley của tôi.

 

Vệ Nam tức đến nỗi muốn ném điện thoại đi. Nhưng thái độ của đối phương tốt như vậy, giọng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại dịu dàng, Vệ Nam không nhẫn tâm nói cho anh ta biết sự thật, cố gắng kiềm chế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Cảm ơn anh. Em thấy đặt mười hồi chuông báo thức vẫn thể dậy được. vậy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần phiền anh đích thân gọi em dậy”.

 

“Thôi được. Vậy thì trưa nay em về nhà một lúc. Mẹ em nóichuyện muốn bàn với em”.

 

“Chuyện gì?”

 

“Anh cũng không biết”. Lục Song mỉm cười, “Em về thì khắc biết”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ốc Sên Chạy, Ốc Sên Chạy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ốc Sên Chạy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ốc Sên Chạy full, Ốc Sên Chạy online, read Ốc Sên Chạy, Điệp Chi Linh Ốc Sên Chạy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Ốc Sên Chạy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc