GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20: Kết cục bi thảm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thấy Kỳ Quyên quay lại với vẻ mặt thất thường, Vệ Nam lo lắng chạy lại nắm tay ấy và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi: “Tiểu Quyên, mày sao thế?”

 

“Không sao, gió to quá khiến đầu óc tao rối bời”. Kỳ Quyên nói rồi lật tay lại nắm tay Vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nam, cố tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Trải qua chuyện ngày hôm nay, mày đã hiểu chưa? Mày Hứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chi Hằng không thể đến với nhau được đâu. Bắt đầu từ khi chúng mày sinh ra đã không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi. Cha một tên cặn chính hiệu. Loại người như thếthể sinh ra được đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con tử tế không?”

 

Vệ Nam im lặng rất lâu, lâu đến nỗi đống lửa đã tàn, không còn nhìn vẻ mặt của đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phương mới khẽ nói: “Tao hiểu mà. Mày yên tâm”.

 

Kỳ Quyên lạnh lùng nói: “Mày hãy tỏ thái độ cho tao biết đi. Dùng từ hồ. Tao bái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phục nghệ thuật vòng vo tam quốc của mày”.

 

“Mày thật cố chấp”. Vệ Nam cười rồi nhẹ thở dài: “Mày nói rất đúng, tao cậu ta không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến được với nhau. Tao đã sớm biết điều đó rồi. Chỉ điều hôm nay… càng hiểuthêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi”.

 

Hứa Chi Hằng, trong khoảng thời gian cậu giả vờ không biết bơi còn tôi thực sự không biết bơi, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đã từng vui vẻ làm những con vịt cạn trên bãi biển.

 

Nhưng cuối cùng cậu đã xuống biển, còn tôi chỉ thể đứng trên bờ ngóng trông.

 

Thế giới của cậu, tôi không thể bước chân vào. Vùng đất của tôi, cậu không thể thích ứng. Một đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bờ biển ngăn cách hai người yêu thương nhau. Tôi nhãy xuống sẽ bị chết đuối. Còn cậu trèo lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng bị chết thiếu nước. Đó hai con đường không nên chọn cũng không thể chọn.

 

Không phảiquá trí, chỉ chúng ta không thể không lý trí.

 

“Nam Nam, những người biết quên đi mới thể sống hạnh phúc”. Giọng nói của Kỳ Quyên khẽ vang vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên tai.

 

Thực ra cả hai người đều hiểu răng, những chuyện không bao giờ quên được. Ví như sự ngọt ngào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khắc cốt ghi tâm. như nỗi đau nát tim can. như sự thù hận mãnh liệt© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Những thứ ấy đã bám chặt rễ trong trái tim ta, vĩnh viễn không bao giờ thể xóa hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.

 

“Tao sẽ… cố gắng hết sức”. Vệ Nam nói

 

Sau khi ăn đồ nướng xong, mọi người quây quần bên đống lửa trại chơi đùa vui vẻ.

 

Nhìn bề ngoài trông Mẫn Mẫn rất vui vẻ. ta mặc chiếc váy rất đẹp, rất sexy, nhảy múa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng mọi người. Mẫn Mẫn rất có năng khiếu nhảy múa, từng bước nhảy uyên chuyển, cộng thêm dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người chuẩn, khuôn mặt xinh xắn, khiến người xem mẩn.

 

Kỳ Quyên lạnh lùng nói: “Đúng đồ Mai Siêu Phong luyện cửu âm bạch cốt trảo. Nó có vấn đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à?”

 

Nguyên Nguyên khẽ cười rồi thì thầm nói: “Mày không thấy đại tiểu thư mặc váy đỏ trông rất giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con phượng hoàng sao?”

 

Kỳ Quyên quan sát thật kỹ, chỉ thấy chiếc váy ấy bay bay phía sau theo những bước nhảy của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mẫn Mẫn. Nhìn kỹ trông ta rất giống một con tây, thiếu mỗi cái lông trên đầu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thế ấy gật khoái chí, “Chả trách, sắp niết bàn hồi sinh rồi, vì thế mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang giẫy chết”. (Theo truyền thuyết, phượng hoàngloài chim lửa thần thánh, khi chuẩn bị từ giã cõi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời, tự xây tổ từ những cọng quế tự bốc cháy. Giữa đống tro tàn sẽ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con chim phượng hoàng con hồi sinh. Mẫn Mẫn mặc bộ váy màu đỏ, lại nhảy múa bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đống lửa, nên Kỳ Quyên Nguyên Nguyên mới liên tưởng tới phượng hoàng niết bàn, hay phượng hoàng hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh, với hàm ý mỉa mai, châm chọc).

 

Nguyên Nguyên cười: “Thực ra tao cũng rất đồng cảm với nó. Cảm giác bị đá không dễ chịu chút nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Như tao cònthể dùng đấm để phát tiết. Còn đại tiểu thư trông yểu điệu thục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ như thế, ném cái gối cũng thật dịu dàng. Hơn nữa đối phương lại bạn Hứa Chi Hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao to vạm vỡ, con thỏ conMẫn Mẫn làm sao dám đánh lại… . ao nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngứa ngáy chân tay thay chota”.

 

Bỗng nhiên Kỳ Quyên quay đầu lại: “Sao mày hiểu thế? Bị đá rồi à?”

 

Nguyên Nguyên thở dài: “Về bản chất thì đúng là tao bị đá thật. Nhưng về hình thức thì chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này vẫn chiếm thế thượng phong. Tao đã đánh cho một trận rất đã. Đối phó với những thằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xấu xa không được nhẹ tay. Đợi một ngày nào đó tao gặp thằng ấy trên bàn mổ, tao nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định sẽ nát thành từng mảnh”.

 

Kỳ Quyên phì cười, giơ tay cái nói: “Được lắm, được lắm, nếu lúc ấy kiện cáo thì chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày sẽ đứng ra bào chữa cho mày”.

 

“OK. Chắc chắn thế nhé!”

 

Hai người cùng cười phá lên.

 

“À, đúng rồi, hai chúng ta aichị?” Bỗng nhiên Kỳ Quyên nói, “Tao sinh năm hổ, còn mày?”

 

Nguyên Nguyên cười: “Thế thì tao chị mày rồi. Bởi tao sinh năm tử”.

 

“Sack, dám trêu tao hả… ..”

 

Hai người đang cười đùa vui vẻ, bỗng nhiênMẫn Mẫn cười tươi hớn hở đi tới, “Sắp tốt nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, sau này mỗi đứa một nơi. thì chúng ta cũng bạn học bao nhiêu năm. Nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng cạn ly”. Mẫn Mẫn đưa cốc rượu cho Vệ Nam. Vệ Nam đang ngồi im lặng suy tư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang định đưa tay ra cầm thì bị Kỳ Quyên chặn lại.

 

Mẫn Mẫn mỉm cười: “Không phải cậu sợ tôi hạ độc Vệ Nam chứ?”

 

Kỳ Quyên cười toe toét: “Chắc cậu không gan làm thế”. Nói xong Kỳ Quyên uống hết cốc rượu rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Chúc mừng cậu, cuối cùng cũng được tự do”.

 

Mẫn Mẫn gật đầu, chạm cốc với Kỳ Quyên nói: “Chúng cậu thành công trong sự nghiệp, trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người danh tiếng trong giới luật sư”. Sau đó đưa cốc rượu lên miệng, uống một hơi hết sạch. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Cảm ơn”. Kỳ Quyên cười rồi chuyển chủ đề nói chuyện, “Cậu tìm được việc rồi đúng không?”

 

Tô Mẫn Mẫn đáp: “Đang định thôi việc, chuyển nghề”.

 

“Chuyển nghề làm gì? Buôn thuốc phiện à?”

 

Cái miệng thâm nho của Kỳ Quyên không tha cho ai bao giờ.Mẫn Mẫn không hề ngạc nhiên, vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười rất tươi: “Mình định làmgiáo dạy văn. Lấy được chứng chỉ phạm rồi”.

 

Nguyên Nguyên không hề nể nan gì, vừa nghe Tô Mẫn Mẫn nói vậy đã phọt cả nửa cốc rượu ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài, sau đó ra công ra sức vỗ ngực ho sặc sụa.

 

Kỳ Quyên chau mày: “Làm giáo? Cậu định vùi dập bao nhiêu bông hoa của đất nước?”

 

Mẫn Mẫn cười: “Những bông hoa được tưới bằng thuốc độc mới những bông hoa đẹp nhất”.

 

Kỳ Quyên im lặng một lúc rất lâu, sau đó mới mỉm cười đưa tay ra, “Vậy chúc cậu trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người làm vườn tài giỏi, chăm sóc một vườn yêu quái”.

 

Mẫn Mẫn mỉm cười, đưa tay ra bắt tay Kỳ Quyên. Sau đó đi đến trước mặt Vệ Nam, khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Mình có thứ này muốn đưa cho cậu”. Nói xong liền đi trước dẫn đường. Kỳ Quyên ngạc nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn Vệ Nam, Vệ Nam cười và nói: “Cô ta không đưa bom cho tao đâu. Yên tâm đi”.

 

Hai người đứnggóc rẽ phía hành lang. Tô Mẫn Mẫn quay người lại, mỉm cười với Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Cậu biết không, mình đã lấy đi hai thứ của cậu”.

 

Vệ Nam lạnh lùng nói: “Thế à? Nói ra xem nào. Mình sẽ đòi lại hết. Không biết chừng làm ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không tha cho cậu”.

 

Mẫn Mẫn cười.

 

“Vậy thì đợi khi nào cậu làm ma thì nói vậy”. Sau đó Mẫn Mẫn vén tóc, khẽ nói: “Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ những bức thư Hứa Chi Hằng viết cho cậu hồi cấp ba. Mình không đọc đốt hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi nên không thể trả lại cậu”. Ngừng một lát, ta nói tiếp, “Một thứ món quà sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhật năm ấy Hứa Chi Hằng tặng cậu. Thực ra trong hộp quà tặng, chỉ điều mình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy đi”.

 

Dùng đủ mọi thủ đoạn, cuối cùng cái nhận lại được sự lạnh lùng của anh ta.

 

Với cậu, những mưu tính trước đâylẽ không thể thay đổi kết cục ngày hôm nay.

 

Với tôi, những sai lầm hồi còn nhỏ ấy đã trở thành vết nhơ trong suốt cuộc đời.

 

Cơn ác mộng khiến người ta giật mình tỉnh dậy giữa đêm, một quá khứ không mấy huy hoàng, bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói ra tất cả, giống như phơi trái tim mốc meo của mình dưới ánh nắng mặt trời. Từng vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nứt đáng sợ trên đó như những con yêu quái đang giơ nanh nhe vuốt.

 

Không còn con phượng hoàng xinh đẹp ấy nữa, muốn tắm lửa để được hồi sinh thì cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể tìm lại chính mình.

 

Mẫn Mẫn vừa cười, vừa lấy trong túi một chiếc hộp, mở ra rồi cầm tay Vệ Nam, nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhàng đặt nó vào lòng bàn tay Vệ Nam.

 

“Trả lại cậu, chúng ta… không ai nợ ai”. Nói xong Tô Mẫn Mẫn quay người bước đi, đôi giày cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gót giẫm lên nền gạch phát ra tiếng kêu đều đều theo nhịp, dưới ánh đèn sáng, mái tóc dài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ong mượt của Tô Mẫn Mẫn ánh lên vệt sáng nhẹ nhàng, chiếc váy bay bay trong gió, trông thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẹp, nhưng cũng thật đơn.

 

Vệ Nam cúi đầu, nắm chặt chiếc nhẫn lạnh buốt trong tay.

 

Cònmột mẩu giấy nhỏ. Nét chữ trên ấy nhạt nhòa mang theo dấu ấn của thời gian. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫnnét chữ quen thuộc của người ấy.

 

“Vệ Nam, mình không biết cậu muốn gì, cũng không biết thể cho cậu cái gì. Chỉ thể giành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho cậu nơi sạch sẽ nhất trong trái tim của mình”.

 

Nơi sạch sẽ nhất trong trái tim nơi nào?

 

Hứa Chi hằng, vị trí cậu trái tim cậu giành cho mình, mình đã không tìm thấy từ lâu rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không cách… . tiếp tục trong đó.

 

Một chiếc nhẫn, một mẩu giấy, những thứ đã mất đi khi nhận lại được thì đã quá muộn.

 

Cuối cùng thì cũng hiểu hàm ý câu nói của cậu

 

“Mình chỉ muốn tìm một người thể chấp nhận tất cả con người mình”.

 

Năm ấy cậu tưởng mình đã nhận được chiếc nhẫn ư? Cậu tưởng rằng mình nhận được rồi không đáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại vì mình coi thường cậu ư? Cậu tưởng rằng mình không muốn nơi sạch sẽ nhất trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trái tim cậu, không muốn nhận chiếc nhẫn quý giá nhất của cậu, vậy cậu mới nói như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng không?”

 

sao bây giờ nghĩ lại cảm giác lúc ấy của cậu lại thấy tim đau nhói đến ngạt thở?

 

Chiếc nhẫn lạnh buốt trong tay bỗng nhiên xuất hiện một giọt nước mắt nóng rát, nhưng trong nháy mắt đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị gió biển thổi khô, giống như chưa bao giờ tồn tại cả.

 

Rất nhiều năm sau, trong một lần đi công tác, một mình Vệ Nam bay đến Hải Nam.

 

Khách sạn năm ấy đã bị phá dỡ thành phố quy hoạch xây chung cư. Những con đường từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi qua cũng thay đổi rất nhiều. Người mình đã từng yêu sâu sắc đã bước ra khỏi thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới của mình.

 

Vật đổi sao dời.

 

A Tang, ca Vệ Nam thích nhất đã chết bệnh ung thư vú. Trước khi chết cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiết lộ bất kỳ tin tức gì. Người con gáiđơn ấy đã ra đi một cách đột ngột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âm thầm. Lắng nghe tiếng hát của ấy, trước mắt hiện lên hình ảnh quen thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nét.

 

Hồi học năm thứ hai đại học, trong ngày tháng tư, một người đã phóng xe như bay đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh mình, cõng mình chạy thật nhanh đến bệnh viện. Bờ vai rộng của anh ấy truyền hơi ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến người ta cảm thấy yên lòng. Ánh mắt lo lắng của anh ấy khiến tim người ta nhói đau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh đèn chói mắt trong hành lang bệnh viện chiếu sáng nụ cười của anh ấy khi biết tin bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình không nghiêm trọng.

 

Trong chuyến du lịch năm ấy, Mẫn Mẫn mỉm cười nói lời chia tay với Hứa Chi Hằng, mái tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài bay bay trong gió. Để lộ dáng người gầy gò, cuối cùng biến mất đầu kia hàng lang. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Góc rẽ hành lang vang lên tiếng hát trầm lắng của Hứa Chi Hằng, anh hát bài Tổn thương. Gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biển nhẹ nhàng thổi bay tóc mái của anh, để lộ từng đường nét trên khuôn mặt điển trai, đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt ấy rất sâu, sâu như màn đêm đơn, khi quay lại nhìn Vệ Nam, ánh mắt ấy sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13xa vời đến thế.

 

Anh ấy mỉm cười, nhẹ nhàng hát, lời bài hát nhẹ nhàng nhưng khắc sâu vào tim can.

 

My love, chúc ngủ ngon, anh đừng buồn nữa, đừng lo em sẽ tổn thương.

 

Vui vẻ, tha thứ, em đã quen rồi, nếu không sẽ thế nào đây.

 

Thành phố này rất biết ngụy trang, tình yêu giống như chiếc đèn chùm.

 

Người nào rời đi quên không tắt điện, để giấc mộng vẫn mãi huy hoàng…

 

Cứ ngỡ rằng anh sẽ khác, nhưngcớ anh phải khác chứ.

 

Một bản tình ca dài hơn một nụ hôn, đó gọi hợp hợp tan tan…

 

Không khí ngột ngạt, tim đập nhanh hơn vì quá đau, tiếng gió rít bên tai, Vệ Nam dường như nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy tiếng khóc mình đã cố kìm nén Đó chỉtiếng khóc trong ảo giác, chưa bao giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dám khóc thật to trước mặt người khác.

 

Tiếng sóng biển ào ạt vỗ vào bờ, hòa vào tiếng hát trầm lắng của Hứa Chi Hằng, giống như tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kêu than của một con thú hoang bị thương.

 

Chiếc nhẫn lạnh buốt trong lòng bàn tay, mẩu giấy ấy. Nét chữ bị nhòa đi bởi những giọt nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt “Mình chỉ thể giành cho cậu nơi sạch sẽ nhất trong trái tim mình”.

 

Hứa Chi Hằng cùng mẹ ra nước ngoài. Mẫn Mẫn đến một nơi rất xa. Còn tất cả những điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác đều không thay đổi.

 

Chỉ điều Vệ Nam không biết rằng, khi mình đang lặng lẽ ngắm nhìn Hứa Chi Hằng thì trên một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tòa nhà cao ở phía xa, người đang dõi theo mình.

 

“Em đứng trên cầu ngắm cảnh, người ngắm cảnh đứng trên lầu nhìn em. Ánh trăng sáng điểm cửa sổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của em. Em điểm giấc mộng của người khác”. Chu Phóng bình luận, “Đây một kết cục bi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thảm nhưng lãng mạn”.

 

Lục Song nói: “Không sao, em chính chiếc chìa khóa cho kết cục ấy”.

 

Chu Phóng mỉm cườihỏi: “Tự tin vậy sao? Cậu hơi tự cao tự đại đấy”.

 

Lục Song mỉm cười: “Trên thế giới này không cái khóa nào không thể mở được, chỉ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một số người không muốn mở nó, muốn hoen gỉ, muốn khắc cốt ghi tâm”.

 

Hai người không nói chuyện nữa nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Hứa Chi Hằng Mẫn Mẫn đã ra đi, mỗi người một nơi.

 

Một mình Vệ Nam đứng trên bờ biển, ngắm nhìn phong cảnh đằng xa. Gió biển thổi bay chiếc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phông của ấy, mái tóc dài nhẹ bay trong gió. Một gái vốn rất ngây thơ lúc nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng cười rất tươi, vậy lúc này trông mới buồn đơn làm sao.

 

Hình ảnh biển rộng bao labóng gái nhỏ hòa vào làm một, khiến người ta thấy tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình nhói đau đến ngạt thở.

 

Chu Phóng lấy máy ảnh chụp lại cảnh ấy.

 

Lục Song nhếch mép mỉm cười, ánh mắt hiện lên sự chân thành kiên định.

 

“Hứa Chi Hằng từng nắm tay Vệ Nam chạy dưới trời mưa. Em biết, Vệ Nam sẽ không thể nào quên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thậm chí suốt cuộc đời cũng không quên nhữngức sâu sắc và đẹp đẽ ấy”,

 

“Nhưng… ..”

 

“Em nguyện che ô cho ấy”.

 

Một câu nói tách làm ba lần, vang vọng trong không gian.

 

Chu Phóng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lục Song, truyền cho anh sự khích lệ quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá nhất giữa những người bạn.

 

Cùng dầm mưa với cô ấy, che ô cho cô ấy đều phương thức thể hiện tình yêu. Cả hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều chân thành, cả hai đều thật lòng, chỉ có điều người nào phù hợp với sự lựa chọn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy hơn thôi.

 

Vệ Nam ngây thơ đã cùng Hứa Chi Hằng dầm mưa, dầm mưa rất nhiều lần, thời gian quá lâu, lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến nỗi Vệ Nam đã quen với những ngày không nắng. Cùng dầm mưa tuy rất lãng mạn nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng rất khổ sở. Vốn là một gái ngây thơ, trong sáng, nhưng dần dần, Vệ Nam cũng biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học cách dùng mặt nạ để ngụy trang cho mình, đằng sau nụ cười rạng rỡ ấy sự bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực và đau khổ khiến người khác thấy tim mình nhói đau.

 

Nhưngấy đã quên rồi. Sự lãng mạn khi dầm mưa không thể kéo dài mãi được, chỉ người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh mình, che ô cho mình mới thể cùng mình đi đến cuối con đường. bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi chậm rãi, dù không rung động lòng người, dù không thể khắc cốt ghi tâm, nhưng… . đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi ấm áp nhất, an toàn nhất.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ốc Sên Chạy, Ốc Sên Chạy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ốc Sên Chạy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ốc Sên Chạy full, Ốc Sên Chạy online, read Ốc Sên Chạy, Điệp Chi Linh Ốc Sên Chạy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Ốc Sên Chạy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc