GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22: Tình huống khó xử nhất

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hôm nay đúng ngày kiểm tra toàn bộ bệnh viện. Bác chủ nhiệm cùng tất cả các bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh viên thực tập đến các phòng bệnh. Tất cả các phòng đều được kiểm tra một lượt. Vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nam và Nguyên Nguyên đứng phía sau, đứng suốt cả buổi sáng đến nỗi sắp bị trật khớp, cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng hiểu được sự mạnh mẽ của những bác ngoại khoa này.

 

Đặc biệt giáoHà, suốt cả buổi không hề tỏ ra khó chịu hay mệt mỏi.

 

Nghe nói giáo một người phụ nữ “trâu bò”. Nếu gặp ca phẫu thuật lớn, đứng trong phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phẫu thuật hai mươi tiếng chuyện nhỏ. Các bác ngoại khoa cần thể lực tinh thần khỏe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mạnh. vậy rất ít nữ bác chọn ngoại khoa. Theo quan niệm của mọi người, phụ nữ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải chăm sóc gia đình, chăm sóc con cái. Giáo người phụ nữ của công việc điển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hình. Ly hôn với chồng đã lâu, một mình vất vả nuôi con gái, còn đưa con gái Hà Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trường đại học Y thuộc đại học T để rèn luyện thử thách. Nghe nói giáo Hà rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giỏi, số lượng công trình được công bố chất thành núi, học trò của cô cũng rất xuất sắc. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó rất nhiều người đã ra nước ngoài học tập, phát huy tinh thần của giáo sư.

 

Sau khi nghe Phí Đằng kể về giáo Hà, Vệ NamNguyên Nguyên cảm thấy cùng ngưỡng mộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị “giáo Diệt Tuyệt thái” này. Các bậc tiền bối không nói mệt, nhiên Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nguyên Nguyên không dám kêu mệt. Hôm nay Nguyên Nguyên còn liều lĩnh đi giày cao gót, đứng như kiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lung lay sắp đổ. Vệ Nam biết ý đứng trước mặt Nguyên Nguyên, để ấy mỏi thì thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bám vào người mình.

 

Cuối cùng buổi kiểm tra cũng kết thúc. Vệ Nam vào phòng thay đồ thay quần áo, soi mình trong gương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thở dài rồi chạy như bay ra khỏi bệnh viện, ngồi tàu điện ngầm về nhà.

 

Vừa vào nhà,Vệ Nam đã bị tiếng hét kinh hoàng làm giật bắn cả mình.

 

“Sack, mày delete game của tao. Lục Song, mày muốn chết à?” Âm thanh ma quỷ quen thuộc, giày mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suốt hai mươi năm của anh trai Vệ Đằng.

 

“Hehe. Không phải tao delete đâu. Hay máy tính của mày bị virus? Tao có ý tốt diệt virus cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày. Mày lấy oán trả ơn thế à?” Âm thanh dịu dàng dễ nghe, nhiên của Lục Song © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt dày.

 

Vệ Nam thay đôi dép lê, tìm nơi phát ra tiếng cãi cọ – phòng ngủ của anh trai.

 

Vệ Nam toát mồ hôi hột đứng trước cửa nhìn anh trai đang nhe nanh giơ vuốt Lục Song thản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên như không, còn cái máy tính lúc sáng lúc tối như đang “giãy chết”.

 

Dường như hai người cũng cảm nhận được sự xuất hiện của Vệ Nam nên quay đầu lại nhìn.

 

Lục Song mỉm cười: “Vệ Nam về rồi à?”

 

Vệ Đằng mắt gườm gườm nói với Lục Song: “Tao anh trai còn chưa hỏi, mày tranh hỏi cái gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mày ai chứ?”

 

Vệ Nam sa sầm mặt, gật đầu với Lục Song tỏ ý chào hỏi, sau đó quay sang lườm anh trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, “Anh, sao anh lại về”.

 

Vệ Đằng nói: “Anh được nghỉ hè, không được à?”

 

“Trường anh thật khác người, sớm thế này đã cho nghỉrồi”. Vệ Nam lạnh lùng nói.

 

“Đúng vậy, đối với người đi thực tập thì khôngkỳ nghỉ. Anh biết số em khổ. Nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đừng thế ghen tỵ với người khác. Anh sẽ ăn chơi cho đã, chơi hộ cả em nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé”.

 

“Em thèm vào ghen tỵ. Tối thiểu thì em cũng được đến bệnh viện thực tập, còn anh vẫn trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng thí nghiệm… rửa ống nghiệm”.

 

“Haizzz, em thấy anh chướng mắt hay làm sao? Anh trai xa, khó khăn lắm mới về nhà được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chuyến, thái độ kiểu gì vậy?”

 

Hai anh em vứt Lục Song ngồi trong xó, đấu khẩu với nhau như kiểu trong phòng không ai.

 

Một lúc sau, Lục Song mới bức xúc thở dài: “Xin hai vị cho em qua được không ạ?”

 

Cả hai người đồng thanh hỏi: “Sao?”

 

Lục Song đáp: “Muốn đi giải quyết”.

 

Bước ra khỏi phòng ngủ, Lục Song nghe thấy hai anh em tiếp tục cãi nhau, không ai chịu nhường ai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng cãi càng hăng. Lục Song khẽ lắc đầu. Đến cửa phòng vệ sinh thì gặp mộtgái mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày sầm sì.

 

gái đó lạnh lùng nói: “Tao đi trước, mày cứ chơi thong thả”.

 

Lục Song chau mày, kéo tay ta rồi dịu dàng nói: “Tức vậy? Anh tìm phòng cho em, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế vẫn chưa được sao?”

 

“Thôi. Tao tự tìm. Mày cứ lo cho em Vệ Nam của mày đưa. Đừng để vịt đến tay rồi bay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi mất”.

 

Vừa nói dứt lời thì thấy Vệ Nam bước từ phòng ngủ ra, lẽ nghe thấy tên mình nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vệ Nam ngơ ngác nhìn cô gái gọi tên mình rồi nhìn Lục Song.

 

Nhìn dáng vẻ của ấy, Lục Song không kìm được bật cười rồi nói: “Xin giới thiệu đây em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái anh, Lục Đan”.

 

Vệ Nam vừa quan sát mức độ giống nhau của hai người, vừa mỉm cười đưa tay ra, định bắt tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Lục Đan.

 

Kết quả Lục Đan không thèm nhìn Vệ Nam lạnh lùng nói với Lục Song: “Ai em mày”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Vệ Nam rất khó xử, ghé sát vào vai cô ta thấp giọng nói: “Nể mặt chút đi”.

 

Lục Đan cười lạnh lùng: “Vì do tao phải nể mặt?”

 

Vệ Nam rụt tay lại, đưa tay ra sau gáy vuốt tóc, quay lại chỉ thấy anh trai Vệ Đằng đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uể oải đứng dựa vào vào cửa.

 

Vệ Nam thầm ngẩng đầu lên trời than thở: “Thượng đế ơi, đây quan hệ anh em kiểu vậy”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Vệ Đằng dựa người vào tường, ngạc nhiên hỏi: “Lục Song, mày mót mà? Nhà vệ sinh không người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao không vào đi”.

 

Lục Song sờ tay lên mũi, cười trừ: “Suýt nữa thì tao quên”.

 

Lục Song đi qua người Lục Đan vào phòng vệ sinh.

 

Vệ Nam vẫn ngẩng đầu lên trời than thở, suýt nữa thì quên mất sao mình lại mót?

 

Thực ra hôm nay gọi Vệ Nam về nhà chủ yếu mẹ muốn làm mấy món ăn tiếp đãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lục Đan.

 

Mấy năm trước, do sức khỏeLục Đan phải nghỉ học, đến năm nay mới tốt nghiệp. Lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đến miền Nam tìm việc, đúng lúc anh Vệ Đằng cũng về nhà nên hai người cùng đi tàu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về. Bố mẹ Lục Song vẫn miền bắc, sau khi bán xong tất cả gia sản sẽ trở về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quê hương.

 

Cả nhà họ Lục chuyển từ miền bắc về miền nam, quả một công trình vĩ đại.

 

Sắc mặt Lục Đan không tốt lắm. Vệ Đằng nói ta nôn suốt đường đi.

 

Lục Song vẻ rất quan tâm, chiều chuộng em gái, lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng, giọng nói cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất nhẹ nhàng.

 

“Lục Đan, em không được khỏe, đừng ăn những thứ dầu mỡ”. Nói xong liền gắp miếng thịt trong bát của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lục Đan sang bát của mình.

 

Vệ Nam không khỏi nghi ngờ, liệu phải anh ta dùng chiêu “quan tâm em gái” để kiếm lợi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình?

 

Lục Đan quay sang, lạnh lùng nhìn anh ta rồi nói: “Từ nãy đến giờ tao chưa thứ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bụng. Tao rất đói, mày tha cho tao được không?”

 

Lục Song gắp miếng sườn thứ ba từ bát Lục Đan vào bát mình, mỉm cười rồi nhẹ nhàng nói: “Đói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à? Vậy thì em ăn đi”.

 

Nhìn vẻ mặt nhe nhởn của anh ta, Vệ Nam không khỏi rùng mình.

 

Mẹ bưng bát canh trứng chua ra bàn.

 

Lục Song cười: “Cô cũng ngồi xuống ăn đi ạ, nhiều thức ăn rồi mà”.

 

Mẹ cười vui vẻ ngồi xuống, nói với Lục Song ngoan ngoãn, người lớn: “Thức ăn ngon không?”

 

Lục Song cười nói: “Ngon lắm ạ”.

 

Vâng, hai người họ mới là mẹ con, những người khác đều không khí.

 

“Tài nấu nướng củathật tuyệt đỉnh. Khi nào rảnh dạy cháu vài chiêu nhé”. Lục Song tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói chuyện với mẹ Vệ Nam khiến mẹ vui đến nỗi cười không ngớt: “Được được, thời gian rảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ sang đây. dạy cháu làm sườn xào chua ngọt”.

 

Lục Đan lẩm nhẩm: “Nổi hết da gà, loại người gì mà giả tạo thế không biết… .”

 

Lục Song ghé sát vào tai Lục Đan nói: “Em ăn cơm đi, nói ít thôi được không?” Ngừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lát, anh nói tiếp: “Anh sẽ xử lý em sau”.

 

Vệ Nam ngồi cạnh Lục Đan nên tình nghe thấy giọng nói của Lục Song, bỗng nhiên cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm trạng rất phức tạp.

 

Xem ra con người lúc nào cũng tỏ vẻ chính nhân quân tử như Lục Song, qua cách đối xử với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em gái đã bộc lộ bản chất ác quỷ, xấu xa. Con người này thật khiến người ta ngứa tay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Thật sự rất muốn thay em gái anh ta cho anh ta vài chưởng.

 

So với con người này, người anh trai lúc nào cũng bộc lộ tất cả cảm xúc trên mặt của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ thể là người anh tồi tệ thứ hai trên thế giới.

 

Lục Song đã dành ưu thế tuyệt đối ngồi lên chiếc ghế vàng dành cho “người anh tồi tệ nhất thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới”.

 

Ban đầu Vệ Nam nghĩ rằng mẹ gọi mình về chỉ làm điểm cho bông hoa Lục Song © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bố thí cho mấy miếng sườn xào chua ngọt. Nào ngờ mới ăn được một nửa mẹ đã đứng ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không yên, nói vào chủ đề chính ngày hôm nay.

 

“Lục Song à, cháu ở cùng em gái không?”

 

Lục Song chưa mở miệng nói thì Lục Đan đã vội nói: “Cháu không thích chung”. Nói xong tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cúi đầu ăn cơm như không chuyện xảy ra.

 

Lục Song nhìn Lục Đan trìu mến, ánh mắt như muốn nói “Em ngoan lắm”, sau đó ngẩng đầu lên, cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Cô muốn nói chuyện Vệ Nam chuyển sang chỗ cháu ạ? Không vấn đề ạ. Dù sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũngphòng hai người, để không cũng phí”.

 

Vệ Nam lặnh lẽ cúi đầu, dùng đũa chọc mấy hạt cơm trong bát.

 

“Chỗ Lục Song ở chắc chắn tốt hơn túc sinh viên, hơn nữa lại gần bệnh viện. Vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nam à, chi bằng con…

 

Mẹ chưa nói hết câu Vệ Đằng liền lên tiếng: “Con không đồng ý”.

 

Vệ Nam nhìn anh với ánh mắt đầy cảm kích. Vào đúng thời điểm quan trọng nhất. Ôi anh trai, đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phụ một nửa số gen giống nhau trong huyết mạch của chúng ta.

 

Vệ Đằng nhìn em gái rồi quay sang nói với mẹ: “Thói quen sinh hoạt của Vệ Nam tồi tệ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế, sống cùng Lục Song chẳng phải sẽ khiến người khổ sở lắm sao”. Ngừng một lát, bổ sung tiếp: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Hơn nữa một nam một nữ cùng nhau, nhỡ may Vệ Nam nổi cơn động kinh sẽ gây hậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quả khó lường cho Lục Song”. Sau đó anh ta nhìn Lục Song với ánh mắt cùng thân thiện: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Lục Songanh em tốt của con. Con phải đảm bảo an toàn tính mạng cho nó”.

 

Vệ Nam thầm nghĩ, nửa số gen ấy thực chất đã bị biến dị từ lâu rồi, đứng về phe người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác đả kích em gái mình. Thật khiến phận làm em thấy đau lòng.

 

Thực ra Vệ Nam không muốn chuyển sang sống cùng Lục Song.

 

Tuy nhiên hiện nay tình trạng con trai con gáichung không còn mới mẻ, hơn nữa nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phẩm của Lục Song thì không còn phải lo lắng, chỉ điều tưởng của Vệ Nam vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa thoáng như thế.

 

Nhưng mấy ngày nữa Nguyên Nguyên cũng chuyển đi. Con ranh ghê gớm ấy đã tìm được chỗ mới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói cùng với một đứa bạn thân. Vệ Nam không muốn xen vào. Hơn nữa túc mới của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh viện vẫn đang xây. Vệ Nam và Nguyên Nguyên phải trong tòa nhà nát, nhìn bề ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xiên xiên vẹo vẹo, dường như thể sập bất cứ lúc nào. sở vật chất bên trong cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất tồi tàn. Vòi nước trong nhà tắm thì đơ đơ, vừa mới nhỏ vài giọt nước, bỗng chốc phun © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước nóng. Việc cách âm với phòng bên cũng không được tốt lắm, có thể nghe rất phòng bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buôn dưa lên với nhau. Khôngđiều hòa. Chiếc quạt trần trên đầu thì giống như máy bay ném © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bom thời xa xưa, không những không quạt mát còn kêu inh tai nhức óc. túc tầng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai, muỗi, chuột, gián chạy khắp nhà như quân Nguyên, giống hệt vườn thú nhỏ. Hơn nữa động vật còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hung hăng hơn con người.

 

Nghĩ đến đấy, Vệ Nam than thở một tiếng rồi nói Chuyển!

 

Chiều hôm ấy, lần đầu tiên Vệ Nam Kỳ Quyên cùng giáo vào phòng phẫu thuật.

 

Trước đây họ cũng được vào phòng giải phẫu, cầm dao phẫu thuật giải phẫu xác chết. Hôm nay được vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng phẫu thuật, được nhìn thấy bệnh nhânbàn phẫu thuật sạch sẽ không dính chút bụi, Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Nguyên Nguyên đều cảm thấy hồi hộp.

 

Bệnh nhânmột gái, thiếu vách ngăn tâm thất bẩm sinh. Giáo bình tĩnh đứng bên bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phẫu thuật, dường như đang đứng trước một con búp bê. Kỹ thuật dùng dao siêu đẳng, Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nguyên Nguyên chỉ biết hốc mồm thán phục.

 

Cuộc phẫu thuật rất thuận lợi, giáo sư Hà mổ chính, anh Phí Đằng phụ, hai người phối hợp rất ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý.

 

Vệ Nam thấy Nguyên Nguyên nhìn Phí Đằng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Thỉnh thoáng Phí Đằng cũng ngẩng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên nhìn Nguyên Nguyên, sau đó nhếch mép cười Tuy anh ta đeo khẩu trang nhưng độ nhếch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mép khá lớn khiến khẩu trang cũng bị nhăn theo.

 

Vệ Nam cười thầm, theo giác quan thứ sáu nhạy bén của mình thì chắc chắn hai người nàytình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý với nhau.

 

Tuy từ sau khi chia tay với bạn trai, Nguyên Nguyên luôn cố tỏ vẻ bất cần. Nhưng thực chất…© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy khá giống mìnhmột vài điểm. một số nỗi đau chỉ có thể giấu trong lòng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộc lộ ra ngoài. Nếu Phí Đằng mùa xuân thứ hai của ấy thì người bạn thân như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vệ Nam nhiên mừng thay cho cô ấy.

 

Ngược lại, Nguyên Nguyên cũng rất vui khi Vệ Nam gặp được Lục Song. vậy khi biết tin Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyển sang sống cùng Lục Song đã cười rất tươi.

 

“Được đấy, được đấy, thì bây giờ con trai con gáicũng nhau cũng thịnh hành rồi. Mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người một phòng, chẳng ai làm phiền đến cuộc sống riêng của ai”.

 

“Cuộc sống riêng tư… Vệ Nam không hiểu Nguyên Nguyên đang nghĩ trong đầu.

 

“Uh. nhiên mày không cần bận tâm đến điều đó. Tao thấy Lục Song rất ngoan, chắc không thói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen chơi gái linh tinh đâu”. Nguyên Nguyên nói tiếp.

 

Hai từ “chơi gái” rất thích hợp cho những công tử trăng hoa. lẽ Nguyên Nguyên nên học lại môn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngữ văn.

 

Việc chuyển nhà của Vệ Nam cùng đơn giản nhanh chóng.

 

Buổi tôi về nhà Vệ Nam chỉ mất đúng ba mươi phút, lấy một chiếc va li to nhét đầy quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo, sau đó ngồi tàu điện ngầm đến nơi đã hẹn. Vệ Đằng nói sẽ đưa Vệ Nam đến nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vệ Nam đã từ chối. Chẳng qua anh ta chỉ muốn kiếm cớ đưa em gái đến để mượn Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Song mấy cái đĩa CD thôi. Vệ Nam còn lâu mới để anh ta lợi dụng.

 

Khi mở cửa, Lục Songcùng ngạc nhiên khi thấy chiếc va li trong tay Vệ Nam, nhếch mép cười: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Anh cứ tưởng em tủ hay bàn ghế gì phải chuyển, phải gọi công ty chuyển nhà ấy chứ… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ..”

 

Vệ Nam mỉm cười: “Người chuyển đến được rồi, còn những thứ khác đều vật ngoài thân”.

 

Nói xong đi qua người Lục Song vào phòng.

 

Lục Song nhe răng cười bí hiểm: “Uh. Người chuyển đến được rồi. Em hiểu được điều ấy thì tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá”.

 

Bỗng nhiên Vệ Nam quay phắt đầu lại: “Anh nói gì?”

 

Lục Song nghiêm túc nói: “Anh muốn nói emcần anh giúp dọn đồ đạc không?” Sau đó chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay về phía phòng ngủ đang mở cửa bên trái nói: “Em phòng này”.

 

Vệ Nam vừa bước vào phòng đã cúi đầu thất vọng.

 

Ga trải giường trắng tinh, rèm cửa trắng tinh, tường trắng tinh, sàn nhà trắng tinh Haizzz, tôi khổ sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh viện như thế vẫn chưa đủ sao?

 

Vệ Nam vội vàng lột ga trải giường ra, lấy trong va li chiếc ga màu xanh lam hình con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mèo xinh xắn trải lên. Chiếc chăn trắng cũng được thay nằng chiếc chăn màu xanh da trời nhạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 in hình chú chó đáng yêu. Ga trải giường màu xanh lam, chăn mà xanh da trời nhạt hòa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành sắc xanh hài hòa. Các hình vẽ trên đó chó mèo một nhà.

 

Lục Song đứng cửa, một lúc sau mới xoa cằm và nói: “Mèo chó, đúngsự phối hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàn hảo”.

 

May không phải cừu sói… .

 

Vệ Nam quay đầu lại, mỉm cười nói: “Cảm ơn nhận xét của anh”. Tuy rằng nó rất giả tạo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Lục Song gật đầu: “Không cần khách khí”.

 

Vệ Nam rút trong va li một chiếc áo phông dài, trên nền trắng in rất nhiều nụ hôn rực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rỡ.

 

Lục Song giật bắn mình, cái áo này… trông hơi đáng sợ.

 

Vệ Nam lại lôi ra chiếc váy ngủ rất giàu. Phía trước hình “mũi tên xuyên vào tim”.

 

Chiếc váy này… .thật đáng sợ.

 

Vệ Nam lại lấy ra một chiếc váy ngủ, ngoài những hình hoa nhỏ li ti màu hồng phấn gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như trong suốt.

 

Chiếc váy này… .vô cùng đáng sợ.

 

Sao em thể mặc những bộ quần áo đáng sợ như thế này để kích thích anh, để thách thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con người đứng đắn như anh đây.

 

Lục Song sờ mũi, chỉ tay vào chiếc váy ngủ gần như trong suốt nói: “Em thích mặc loại quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo ngủ này sao? Anh nghĩ em nên suy nghĩ một chút… .”

 

Lục Song chưa nói hết câu, Vệ Nam đã cười và nói: “Cái này cho em gái anh”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ốc Sên Chạy, Ốc Sên Chạy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ốc Sên Chạy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ốc Sên Chạy full, Ốc Sên Chạy online, read Ốc Sên Chạy, Điệp Chi Linh Ốc Sên Chạy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Ốc Sên Chạy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc