GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33: Quyển 4 - Chương 33

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngày Ngụy vương đăng cơ, niên hiệu được đổi thành Duyên Khang. Đến mùa đông, hắn lại tự xưng đế, đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 niên hiệu thành Hoàng Sơ. Khi mọi thứ xảy ra, mọi người đều cảm thấy hợp tình hợp lý. Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại lặng lẽ qua đi, nhưng cho đã qua, cũng không bao nhiêu nước mắt cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếc hận vì nó.

 

So sánh với điều đó, tôi ngược lại càng tiếc hận cho niên hiệu “Kiến An” đã mất đi. Niên hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này dài như thế, thậm chí dài đến mức đã từng làm tôichút không kiên nhẫn. Nhưng đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được đến khi mất đi, tôi lại bắt đầu cảm thấy chút buồn bã. Trong 25 năm đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Kiến An, đã xảy ra rất nhiều chuyện, chuyện vui,chuyện buồn, để lại rất nhiều hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ức. Quá khứ sẽ luôn qua đi. Nhưng chờ đợi tôi phía trước, sẽ lại gì?

 

Lại thêm một mùa đông.

 

Tôi còn chưa trải qua mùa đông phương bắc, loại rét lạnh này làm cho người ta sợ hãi. Gió lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấu xương tạt qua mặt người, giá lạnh giống như trăm ngàn mũi kim nhỏ châm vào người. Trước kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi cảm thấy mùa đông phương nam cũng lạnh, nhưng sau khi trải qua mùa đông phương bắc mới phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện, hai cái lạnh này hoàn toàn khác nhau.

 

nơi này, ánh sáng mặt trời chiếu vào người cũng không thấy ấm, con sông ngoài thành bị đông lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành một tấm gương lớn trong suốt tĩnh lặng, những cành cây trụi lá lạnh lùng vươn về phía bầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trời, không có chút nào giống phương nam. Thì ra tôi đã rời nhà xa như vậy.

 

thế tôi bắt đầu mong nhớ.

 

Nhớ đến Giang Đông với con sông màu xám chảy xuôi, nhớ ánh mặt ấm áp mùa đông, nhớ khẩu âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ nhàng trầm ấm, nhớ đến mái hiên nông gia có treo thịt khô phía dưới.

 

—— chokhông phảinhớ đến một người nào đó cụ thể, một dáng vẻ hay nụ cười nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó, tôi vẫn không nhịn được nhớ về Giang Đông.

 

Khi tôi nghĩ như thế, tôi lại nói với bản thân mình, đúng chẳng khá lên được chút nào, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phảichính mi lựa chọn đến nơi này hay sao ?

 

Nhưng chỉ lát sau, tôi lại nhịn không được suy nghĩ về nơi đó.

 

đôi khi tôi thậm chí bắt đầu do dự: —— bằng không, cứ trở về đi cho xong? Tôi chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn sẽ không lại đây cả đời. Chắc chắn tôi sẽ phải trở về. —— nếu đã muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở về, vậy thì trở về thôi.

 

Lúc tôi còn đang do dự, vào ngày nọ xảy ra một chuyện, hoàn toàn đánh vỡ đi sự do dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy.

 

Vào ngày hôm đó thời tiết ấm lên được một chút, tôi đột nhiên muốn đi Dĩnh Xuyên xem thử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền để Lạc Thống cùng tôi đi.

 

Đến đó cũng không thấy đặc biệt, đồng ruộng đường nhỏ cũng chỉ như thế, cũng chỉ mấy thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cây khô trơ trọi, chỉ có một điều khác những người được mảnh đất này nuôi lớn, đều đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rời khỏi nơi này.

 

Vòng vo nửa ngày, cảm thấy mình thật ngốc, lại quyết định trở về. Mới ra khỏi Dĩnh Xuyên không xa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chiếc xe ngựa chạy như điên hướng về phía chúng tôi, sau đó cấp tốc dừng trước mặt tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ trên ngựa hai binh nhảy xuống, họ cúi người chào tôi.

 

“Tại hạ từ Giang Đông đến, đón phu nhân về Giang Đông!” Vẻ mặt hắn cùng lo lắng nói như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy.

 

“Xảy ra chuyện gì?” Tôi không khỏi hỏi.

 

“Chúa công bị đâm! Triệu phu nhân nhanh chóng trở về!”

 

“… Cái ?!”

 

“Chúa công ba ngày trước ngoài thành gặp chuyện, tình trạng rất không tốt, nói muốn gặp mặt phu nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần cuối. Chúng tôi phải đi ngày đêm, lúc đến được Hứa Xương lại nghe nói phu nhân đã tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi này, liền chạy tới đây đón phu nhân.”

 

Tôi kinh ngạc nhìn hắn, không thể nào tin vào tin dữ vừa nghe. Lạc Thống sao cũng trẻ tuổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối mặt với tin tức đột ngột này, nhất thời cũng không biết phải làm gì, chỉdo dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà nói: “Vậy chúng ta về Hứa Xương trước gọi mấy người tùy tùng rồi đi được không?”

 

“Sự việc cấp bách, thỉnh đại nhân trở về Hứa Xương thông báo. Phu nhân sẽ theo chúng tôi trở về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước.” Tiểu binh kia vội vàng nói.

 

Tôi nhìn Lạc Thống, gật gật đầu, rồi xoay người lên xe ngựa.

 

Nhưng Lạc Thống lại vội vàng đuổi theo.

 

“Về phía Hứa Xương, giữa đường tìm người khác thông báo đi. Tôi muốn đi cùng phu nhân.”

 

Trên mặt hắn đều vẻ vội vàng, tôi cũng không tiện nói thêm điều gì, liền để hắn cùng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo.

 

Xe nhanh chóng đi được một đoạn đường dài. Trong xe lạnh lẽo tăm tối. Tôi ở trong bóng tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm giác được xe đang lắc lư chạy, không thể tránh khỏi trong lòng hỗn loạn. Cho sâu trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng tôi vẫn giữ lại chút căm hận lạnh lùng với Tôn Quyền, nhưng khi chính tai nghe được tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dữ tôi mới phát hiện, tôi thật sự không hy vọng hắn chết.

 

Khi tôi nghĩ như vậy, xe rốt cuộc ngừng lại. Tôi xuống xe ngựa, trước mặt một con sông nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chậm rãi chảy xuôi, trên bờ sông một chiếc thuyền nhỏ đang neo lại.

 

“Thỉnh phu nhân lên thuyền, chúng ta chuyển qua đi đường thủy.”

 

Tôi nhẹ nhàng bước lên thuyền, Lạc Thống đi theo phía sau tôi. Hắn vẫn không nói gì, ánh mắt càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngừng đánh giá mọi thứ xung quanh.một tiểu binh đến mạn thuyền, chuẩn bị tháo dây thừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho thuyền đi.

 

“—— chậm đã!”

 

Lạc Thống đột nhiên la lớn như vậy. Tất cả mọi người dừng lại, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Nơi nàyDục Thủy, sao không đi Dĩnh Thủy?” Hắn hỏi như vậy.

 

“Bởi Dĩnh Thủy đã đóng băng.”

 

“Cũng đón Ảnh phu nhân, vì sao không chuẩn bị một chiếc thuyền tốt hơn một chút?”

 

“Vì tránh phiền toái không cần thiết trên đường, nên muốn giả thành một thương thuyền.”

 

“Nực cười… không xa về phía namnơi Lục tướng quân đóng quân, sao thể nhiều phiền toái?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lạc Thống lạnh lùng nói.

 

Mấy tiểu binh kia trao đổi với nhau bằng ánh mắt quỷ dị. Động tác rất nhỏ, nhưng lại bị tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt được. Trong lòng bỗng nhiên trầm xuống, chợt dự cảm không tốt. Ánh mắt quỷ dị như thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý đây?

 

Đột nhiên, một tia sáng sắc lạnh chợt lóe lên.

 

Một binhbỗng rút đao chém về hướng Lạc Thống. Trong một chớp mắt nhanh như điện, Lạc Thống rút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bội kiếm ra, chặn lại một đao này.

 

“Các ngươi không phải người Ngô, nói, các ngươi là ai?” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

 

“—— ngươi không cần biết!”

 

Tiểu binh kia lại vung đao đấu với Lạc Thống, tiếng binh khí va chạm vào nhau chan chát. Từ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoang thuyền vài đại hán áo đen đi ra, lạnh lùng vây quanh tôi.người cởi bỏ dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuyền, thuyền liền nhanh chóng trôi ra sông.

 

“Nói vậy, Tôn Quyền cũng không gặp chuyện gì, phải không?” Tôi hỏi một đại hán bên cạnh.

 

Hắn sửng sốt một chút, sau đó nói: “Đúng vậy.”

 

Một khắc ấy, trong lòng tôi đột nhiên đó trở nên thật nhẹ nhàng.

 

Một tiếng thét thảm thiết. Kiếm trong tay Lạc Thống đâm xuyên qua ngực tiểu binh kia. Sau đó hắn rút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiếm ra, chỉ thẳng vào đám người kia nói:

 

“Thả chúng tôi lên bờ.”

 

Vài đại hán trao đổi bằng ánh mắt một lát, hai người trong đó cùng đi ra ngoài, một kẻ dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đôi chùy lớn, tên còn lại dùng đao. Bọn họ không nói không rằng, lao đến chỗ Lạc Thống. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Thân người Lạc Thống bị hai kẻ cao lớn khổng lồ che khuất, gần như nhìn không thấy. Tôi không hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13công, nhưng cũng nhìn ra được ràng, khi đấu với hai người kia, hắnràng đã rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào thế hạ phong. Huống chi, bên người tôi còn ba bốn người như vậy chưa từng động thủ.

 

Đột nhiên, chùy trong tay đại hán kia đập vào vai hắn máu bắn tung tóe, hắn lảo đảo lui lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy bước, cắn răng một cái, lại cầm kiếm lên.

 

Tôi nói: “Lạc Thống, đủ rồi, đừng đánh nữa!”

 

Hắn ngoảnh mặt làm ngơ. Chỉ càng giao thủ quyết liệt với hai người kia. Chỉ một lúc sau, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người lạithêm mấy vết thương.

 

“Chà… Không ngờ được Giang Đông cũngngười quật cường như vậy.” Đại hán bên cạnh hưng phấn nói.

 

“Các ngươi lẽ người Thục.” Tôi nhẹ nhàng bâng quơ nói.

 

Chỉ thể là người Thục. Nếu chỉ muốn ám sát tôi, trước đó đã trăm ngànhội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể lấy tính mạng của tôi. Nếu là muốn bắt tôi, tôi vốn đất Ngụy, người Ngụy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cần phải phí nhiều công sức như vậy.

 

“—— tại hạMi Uy.” Y coi như khách khí nói.

 

“Muốn dẫn ta đi đâu?”

 

“Thành Đô.” Y thản nhiên nói câu này, giọng điệu thản nhiên dường như chỉ mang tôi đi ra ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mươi dặm ngoài thành.

 

Lại một tiếng hét thảm thiết. Đại hán dùng đao kia đã bị Lạc Thống chặt đứt một chân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm vết thương trên mặt đất run rẩy kêu la thảm thiết. Nhưng cùng lúc đó, đao củacũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuyên qua vai Lạc Thống, đóng đinh hắn trên mạn thuyền. đại hán dùng chùy lại đang từng bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiến đến.

 

“Đủ rồi!”

 

Tôi vội chạy qua, che phía trước Lạc Thống, dùng ánh mắt cầu xin nhìn đại hán kia:“Đừng thương tổn hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa.”

 

“Phu nhân tránh ra, tôi còn có thể… đánh tiếp.”

 

Thanh âm quật cường từ phía sau truyền đến, tôi xoay người, thấy Lạc Thống cả người đầy máu đang ngẩng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu, đôi mắt mang theo vẻ quật cường làm người ta đau lòng.

 

“Ngươi điên rồi, đánh không lại, cần phải uổng phí tánh mạng?” Tôi vội vàng giữ hắn lại.

 

“Tôi mặc kệ, tôi nhất định… phải liều chết bảo vệ phu nhân.”

 

“Ngươi cần phải như vậy chứ?”

 

“Bởi vì… Lục tướng quân nếu đây… cũng sẽ làm như vậy. Bởi ngài ấy sẽ làm như vậy… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tôi cũng muốn làm như vậy…”

 

Tôi kinh ngạc nhìn hắn, trong ánh mắt quật cường toát ra chút đó không nóiđược. chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì đó làm cho người ta mang, một chút khác lại làm người ta cảm nhận được bi thương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Ngươi đang nói cái vậy?!” Tôi nửa giận nói.

 

“Lục tướng quân, thật sự thích phu nhân.”

 

Hắn thế nhưng lại nở nụ cười bi thương. Trong lòng tôi cả kinh, đang vịn hắn, đầu hắn lại nghoẹo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi, đúng hônrồi.

 

Tôi xoay người, đối mặt với những người trên thuyền, nghiêm mặt nói:

 

“Các ngươi muốn đơn giản chỉ là một mình ta. Để hắn lên bờ, ta và các ngươi đi Thành Đô.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Bọn họ do dự một chút, nhưng Mi Uy lắc đầu nói:

 

“Chỉ sợ không được, phu nhân. Hắn biết hành tung chúng tôi. Chúng tôi chỉ có thể vứt hắn xuống sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi.”

 

“Các ngươi tìm một nơi hẻo lánh thả hắn đi. Đợi đến lúc hắn tìm được người để báo lại, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đã đất Thục.” Tôi nói như vậy.

 

Y cười rộ lên, vẫn lắc đầu:

 

“Không, đây không phải tác phong làm việc của Mi Uy.”

 

Ngay lúc đó, tôi nhanh chóng rút thanh kiếm từ trong tay Lạc Thống, sau đó chỉ vào cổ họng đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hán đang đứng trước mặt:

 

“Nếu không theo lời ta, ta liền một kiếm đâm xuống.”

 

lẽ đang do dự, có lẽ căn bản đối với tôi khôngchút đề phòng, tôi cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy lập tức sát mũi kiếm vào cổ họng hắn. Hắn kỳ quái nhìn tôi, trong ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nhưng không có chút sợ hãi, cũng không phẫn nộ.

 

“Phu nhân, người giết tôi cũng dụng,hắn thế nhưng lại rất ôn hòa nói với tôi, “Không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàn thành nhiệm vụ của Hán Trung Vương, chúng tôi cũng sẽ không thể còn sống trở về gặp ngài.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tôi rùng mình, lướt mắt nhìn quanh một vòng trên thuyền, những người chung quanh đều đang thản nhiên nhìn tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ vẻ mặt của họ tôi phát hiện, người đàn ông này không nói dối.

 

Tôi thu kiếm, ngược lại nhắm ngay vào cổ mình.

 

“Nếu thế này thì sao?” Tôi hỏi.

 

Bọn họ kinh ngạc nhìn tôi, nhất thời cũng không biết tôi muốn làm gì.

 

“Hán Trung Vương muốn, tự nhiên là ta còn sống, tôi lạnh lùng nhìn bọn họ nói, “Nếu các ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể đem ta còn sống mang về, cũng không hoàn thành nhiệm vụ.”

 

“Phu nhân sao phải khổ vậy chứ?” Mi Uy hỏi.

 

“Thả hắn. Bằng không ta liền chết đây.”

 

“… Một kẻ như hắn, sao đáng giá để phu nhân lấy tính mạng cứu giúp?” Mi Uy không thể tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi.

 

“Nếu hắn đã nguyện đem tính mạng cứu ta,sao ta lại không thể lấy tính mạng cứu hắn?” Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn y, gằn từng tiếng nói, “Một kẻ chỉ luôn yêu cầu thuộc hạ hy sinh tính mạng mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản thân lại không muốn trả giá, thật sự đáng để đi theo sao?”

 

Lời này như mũi tên độc bắn về phía y, lúc đó tôi phát hiện trên mặt y thoáng qua chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức giận. Nhưng y lại gật gật đầu, ôm quyền, nói:

 

“Phu nhân nghĩa khí như thế, làm Mi mỗ bội phục. Nếu đã như thế, vậy nghe phu nhân, tìm một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ thả hắn đi.”

 

Y xoay người đi vào trong khoang thuyền, mấy người kia cũng thu hồi binh khí, yên lặng quét dọn vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máu trên sàn thuyền.

 

Thuyền cập bờ một địa phương hoang vắng. Tôi băng bó tốt vết thương cho Lạc Thống. Khi tôi băng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn tỉnh lại, sau khi nghe lời tôi dặn dò, hắn tức giận hờn oán kháng nghị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói muốn lần nữa liều chết cứu thoát tôi.

 

Cuối cùng tôi dùng một câu ngăn lại hắn, tôi đến gần sát bên tai hắn, nhỏ giọng nói: “Nếu ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã chết, vậy sẽ không còn ai thay ta mang tin tức cho chúa công.”

 

Hắn yên tĩnh lại, trên mặt xuất hiện vẻ không cam lòng lại bất đắc dĩ. Cuối cùng, hắn chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể gật gật đầu.

 

Người của Mi Uy ngoài thúc giục, tôi lại một lần nữa ghé sát tai Lạc Thống, nhỏ giọng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Lưu Bị nhất địnhmuốn lấy ta để trao đổi đó. Ngươi trở về nói cho Tôn Quyền, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngài ấy một nữ nhân bán đứng thiên hạ, sẽ người ta khinh thường nhất.”

 

Hắn gật gật đầu. Sau đó tôi đẩy nhẹ, bảo hắn đi nhanh đi.

 

Hắn đi hai bước, lại quay trở lại, thấp giọng lại nghiêm túc nói với tôi:

 

“Phu nhân chờ nhé, một ngày nào đó, Lục tướng quân sẽ đem binh tới đón phu nhân!”

 

Ánh mắt hắn bình tĩnh kiên định. Một khắc đó tôi đột nhiên cảm thấy thật nhẹ nhàng, thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còný muốn trêu chọc.

 

“Trở về bên cạnh Lục tướng quân của ngươi đi!”

 

Tôi vỗ vỗ đầu của hắn, mặt hắn nháy mắt liền đỏ lên, miễn cưỡng hành lễ, vội vàng rời thuyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lưỡng Thế Hoa, Lưỡng Thế Hoa Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Lưỡng Thế Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lưỡng Thế Hoa Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Lưỡng Thế Hoa Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Lưỡng Thế Hoa full, Lưỡng Thế Hoa online, read Lưỡng Thế Hoa, Cẩm Sắt Vô Đoan Lưỡng Thế Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Lưỡng Thế Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc