GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34: Quyển 4 - Chương 34

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tôi cứ như thế bị đưa tới Thành Đô.

 

Trên đường ngược dòng đến Thành Đô, tôi nghe được tin Lưu Bị xưng đế. Xe ngựa vào đến nội thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thành Đô, cả thành đều giăng đèn kết hoa, cảnh tượng hết sức phồn hoa náo nhiệt. Nhưng tôi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thất vọng khi phát hiện, nếu không những trang hoàng chúc tụng kia, đây chỉ một tòa thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỹ không đặc biệt.

 

Mi Uy đưa tôi đến cửa hoàng cung, giao phó lại cho vệ binh. Khi rời đi, y nói:

 

“Phu nhân vào cung chờ Hoàng thượng triệu kiến. Tôi chỉ đưa phu nhân đến đây thôi. Phu nhân hãy bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọng.”

 

Tôi lạnh lùng gật đầu. Tuy rằng không có ác cảm với y, nhưng cũng chẳng thể nào ôn hòa nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 y.

 

Y đi được hai bước, lại quay đầu nói với tôi:

 

“Hoàng thượng nhìn qua vẻ nghiêm khắc, nhưng trong lòng vẫn một mặt mềm mỏng. Phu nhân hãy thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo Hoàng thượng,lẽ sẽ sớm ngày được trở lại Đông Ngô.”

 

Lời nói rất chân thành. Tôi rốt cuộc không thể duy trì vẻ mặt lạnh lùng nữa, tôi mỉm cười với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 y, người lẽ tôi sẽ không còn gặp lại.

 

Giữ thái độ trầm tĩnh, không làm trái ý Lưu Bị cũng không phải việc khó khăn gì. Nhưng trên đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiến cung, tôi lại dần dần cảm thấy nôn nóng.

 

Dọc đường đi tôi chưa từng được giấc ngủ ngon. Vất vả lắm mới đứng trên mặt đất vững vàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi đang muốn nghỉ ngơi lấy sức thì lại nghe quan truyền lệnh báo hôm nay Lưu Bị muốn gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi. Vậy cỗ kiệu đưa tôi đến một căn phòng nhỏ trong cung, muốn tôiđó chờ Lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bị triệu kiến(!)

 

Tôi ngồi ở đó chỉ thấy buồn ngủ, nhưng lại không muốn yếu thế, không muốn để họ thấy được vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uể oải của mình cho nên vẫn cố gắng thẳng lưng ngồi. Mỗi một phút một giây trôi qua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi chỉ thấy buồn ngủrời muốn ngất đi. Chờ hơn nửa ngày, một tiểu thái giám tiến đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tôi nghĩ rằng Lưu Bị sẽ đến, không ngờ tên tiểu thái giám không thèm nhìn lấy tôi, đứng trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt tôi, kéo dài từng tiếng tuyên triệu:

 

“Hoàng thượng ___truyền đến____Tuyên Hoa Thính”

 

Vì vậy tôi đành cố gắng bước theo hắn rẽ trái rẽ phải đến một căn phòng lớn hơn. Đồ trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí trong phòng vô cùng đẹp đẽ quý giá, màn lụa buông xuống nền đá cẩm thạch đen bóng. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tưởng rằng Lưu Bị đây, nhưng lại phát hiện trong phòng không một bóng người.

 

Lại là chờ đợi thật lâu. Tôi gần như muốn tông cửa xông ra ngoài. Tôi vẫn nghĩ rằng mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một người trầm tĩnh, nhưng một ngày chờ đợi đã hoàn toàn xóa đi ý nghĩ này. Lúc tôi thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí muốn vất đi hình tượng ngã vào ghế dài ngủ một giấc, thì Lưu Bị cuối cùng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến.

 

Vẫn giọng nói quái dị kéo dài: “Hoàng thượng _____ giá lâm ________”. Một hàng mỹ nhân mặc y phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xinh đẹp cầm theo đèn lồng nối đuôi nhau đi vào. Lưu Bị từ trong đám người áo lụa như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mây kia không nhanh không chậm thong thả bước vào. Phía sau, quần thần khom lưng lục tục đi theo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 duy nhất một người vẫn thẳng lưng mà bước cách hắn không xa cũng không gần, đúng Gia Cát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lượng.

 

“Thấy hoàng thượng, sao không hành lễ?” người tức giận trách tôi.

 

Tôi không trả lời, cũng không động đậy, chỉ là đứng đó nhìn thẳng vào Lưu Bị. Nếu như ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật thể giết người, hắn hẳn đã chết ngàn lần dưới ánh mắt tôi.

 

“Đây phu nhân của Ngô chúa, thể miễn lễ.” Gia Cát Lượng cười, giảng hòa thay tôi.

 

Lưu Bị thế nhưng không bất kỳ phản ứng gì, cũng không nói gì, không nhìn tôi, dường như nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này không kẻ như tôi. Hắn chỉ say sưa trêu chọc con chim trong lồng vàng, mà con vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong lồng này, đúng là một con quạ đen.

 

Tôi rất sao hắn chỉ nuôi quạ đen, nhưng tôi đã thề không nói chuyện trước với hắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thế, trong phòng cùng yên tĩnh, tôi vẫn nhìn thẳng vào hắn, mà hắn vẫn như không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi tồn tại, vẫn tiếp tục trêu chọc con chim trong lồng.

 

Hơn nửa ngày, vẫn hắn phá đi sự im lặng, quay đầu, ánh mắt như muốn nhìn xuyên qua tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi:“Ngươi thấy con vật này thế nào?”

 

Tôi bị hắn hỏi bất chợt nênchút giật mình, một lúc sau mới lạnh nhạt trả lời: “Ta chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy thế nào cả.”

 

“Ngươi xem kỹ một chút.” Trên mặt hắn mang theo nụ cười ngạo mạn.

 

Tôi đương nhiên không xem xét tỉ mỉ, chỉ liếc mắt một cái, thật không ngờ phát hiện con quạ đen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này lại những ba chân.

 

“Nay thần điểu đến Thành Đô, ta nhận mệnh trời, không ai thể phủ nhận…” Những kẻ nịnh nọt phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau tranh thủ hội, vội vàng ca ngợi chúc mừng.

 

Theo truyền thuyết quạ đen ba chân chim thần, sống trên mặt trời. Năm xưa, khi Hậu Nghệ bắn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trời đã rơi xuống trần gian. Chẳng trách Lưu Bị tay cầm lồng chim, vẻ mặt đắc ý nhìn về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía tôi.

 

Tôi lạnh lùng xoay người, không cho hắn cơ hội tiếp tục khoe mẽ nói: “Chẳng lẽ ngài lừa ta đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây chỉ để xem con chim này ư?”

 

Hắn xấu hổ giật mình, rồi lại làm bộ khoan dung nở nụ cười. Hắn ngạo mạn đưa tay lướt qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mão lưu lyđính minh châu trên đầu, cười nói:

 

“Ngươilễ như vậy, sao Tôn Quyền thể chuyên sủng ngươi chứ?”

 

“Ai nói Tôn Quyền chỉ sủng ái ta?” Tôi cười lạnh nói, “Ta Ngô chúa đã hai năm không nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chung giường.”

 

Gương mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc, sau đó chút tức giận, quay đầu lại về phía Gia Cát Lượng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Gia Cát Lượng bước lên, ghé vào tai hắn nói mấy câu, vẻ kinh ngạc trên mặt hắn cũng dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến mất.

 

“Tại sao lừa trẫm?” Hắn quay đầu lại, căm tức hỏi tôi: “Ngươi đúng nữ tử Tôn Quyền sủng ái.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Ngô chúa sủng ái ta hay không, ta cũng không rõ, ta chỉ nói tình hình thực tế cho ngài.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tôi cười nhạt nói.

 

“Thôi đi thôi đi” Hắn tức giận xua tay, “Thật không hiểu Tôn Quyền thích ngươiđiểm nữa!”

 

“Ta cũng thật không hiểu sao ngài lại quan tâm đến đời của Ngô chúa như thế?” Tôi cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 châm chọc.

 

Câu này quả thật rất buồn cười, mấy vị quan đứng sau lưng hắn đều ra vẻ muốn cười. Bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không dám cười, chỉ len lén lấy tay áo che miệng. Trong số nhiều người như vậy, duy chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Gia Cát Lượng hơi mỉm cười.

 

Tôi thấy lông mi hắn giật giật, nghĩ hắn sắp nổi giận. Nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra, nếu hắn nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giận chỉ thể chứng minh hắn thất bại. thế hắn xoay mặt đi, lạnh lùng nói:

 

“Nếu Tôn Quyền đã thích ngươi như vậy, nếu dùng ngươi đổi Kinh Châu, không biết hắnchấp nhận không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Lời này vừa nói ra, tôi đã rất hoảng sợ. Tôi biết hắn cho người bắt tôi đến đây, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn dùng tôi để trao đổi thứ đó, không ngờ thứ hắn muốn đổi lại Kinh Châu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Cảm ơn hoàng thúc như đã coi trọng ta như vậy.” Tôi cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nhịn được tức giận.

 

Hắn lạnh lùng ‘Hừ’ một tiếng rồi nói: “Ngươi nghĩ xem Tôn Quyền sẽ đồng ý không?”

 

“Chắc chắn không.”Tôi nghiêm mặt nói.

 

“Vì sao?”

 

“Một nam nhân nhận mệnh trời, sẽ khôngmột nữ nhân từ bỏ giang sơn.”

 

“Nhận mệnh trời?” Hắn nhướng mày, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn tôi. “Ai nhận mệnh trời? Chẳng lẽ ngươi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết trẫm mới người nhận mệnh trời sao?”

 

“Thứ lỗi cho tiểu nữ ngu dốt, tiểu nữ còn chưa nhìn ra được điều này.” Tôi nhìn hắn, không chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khách khí nói.

 

Hắn vỗ bàn, đứng bật dậy, chỉ vào căn phòng được trang hoàng đẹp đẽ quý giá, chỉ hàng mỹ nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 da trắng như tuyết mặc gấm Tứ Xuyên, lại chỉ một đám đại thần dáng vẻ đường hoàng phía sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả giận nói:

 

“Ngươi nhìn hoàng cung của trẫm xem, nhìn phi tử của trẫm xem, nhìn thần tử của trẫm xem, xem khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế đế vương tràn ngập nơi này. Nếu trẫm không phảingười nhận thiên mệnh, thiên hạ này còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai thể nhận thiên mệnh?”

 

Khi hắn nói như vậy, Gia Cát Lượng phía sau hắn cố gắng nháy mắt ra hiệu với tôi. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết Lưu Bị đang tức giận, nên thông minh ngậm miệng lại.

 

Đúng lúc ấy, con quạ đen trong lồng “A” một tiếng. Âm thanh bén nhọn chói tai khiến tôi không nhịn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được lại tức giận.

 

“Hoàng thúc, con quạ đen này ba chân …..” Tôi nói. Thanh âm nhẹ nhàng của tôi làm hắn bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tĩnh trở lại, nhếch miệng chờ lời cầu xin tha thứ của tôi.

 

“…. Nhưng cho dù tám chân, nó cũng chỉ con quạ đen thôi.”

 

“Cũng như ông, Lưu Bị, choông mặc quần áo của vua, trong tay cầm ngọc tỷ, tự xưng nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mệnh trời, cũng không thể che giấu được sự thật ….”

 

“…. Ông bất quá chỉ một kẻ biết diễn mấy trò xiếc hạ lưu hạng haithôi.”

 

Quần thần ồ lên!

 

người lớn tiếng mắng tôi, người nói muốn vả miệng tôi, người thẳng thắn nói muốn kéo tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra ngoài chém. Giữa mảnh hỗn loạn ấy, Gia Cát Lượng nỗ lực khuyên nhủ Lưu Bị:

 

“Nàng ấy không hiểu chuyện, bệ hạ đừng chấp nhất nàng ấy …”

 

Tôi biết Lưu Bị từ trước đến nay đều nghe lời y nói. Nhưng giờ phút này, phẫn nộ chiến thắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí, hắn đẩy Gia Cát Lượng ra, chỉ vào tôi lớn tiếng nói:

 

“Ngươi dựa vào cái nói như vậy?”

 

“Làm trò xiếc lung lạc lòng quần thần, mượn Kinh Châu không trả, bây giờ lại bắt cóc ta để đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy Kinh Châu. Chẳng lẽ không phải đều là trò hề sao?” Tôi lạnh lùng nói.

 

“Ngươi chỉ một người đàn bà, hiểu được cái gì! Đây mưu lược của bệ hạ!” Trước khi lửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giận của Lưu Bị bùng lên lớn hơn nữa, Gia Cát Lượng vội vàng trách mắng.

 

“Đúng, thành sự tại nhân, hi sinh người khác thì nói rằng đó mưu lược.” Tôi nhìn Lưu Bị nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Ngụy vương đã mất cùng Ngô chúa cũng không phải không biết dùng mưu lược, nhưng Lưu Bị, ta nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho ông biết, bọn họ đều cường giả đã chuẩn bị sẵn hy sinh, bọn họ chưa từng hy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh những người không đáng bị hy sinh để hoàn thành công lao sự nghiệp của bản thân. Không như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lưu Bị ông, dùng chính con mình để lung lạc tướng sĩ, dùng sinh mạng hơn mười vạn dân© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tội Kinh Châu làm chắn thịt người cho Tào Tháo, hôm nay lại dùng nữ nhân đi đổi thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ. Đây sao ta khinh thường ông, Lưu Bị.”

 

Lời này vừa nói ra, bốn phía đều yên tĩnh. Ngay cả Gia Cát Lượng nổi danh đa mưu túc trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng kinh ngạc nhìn tôi, á khẩu không nói được gì. Lưu Bị nhìn chằm chằm tôi, râu tóc run © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 run, trên mặt sự kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. Giờ khắc này tôi đột nhiên cảm thấy hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật đáng thương. Hoặclẽ tôi cũng không quá ác cảm với hắn, chỉ buồn bực cùng bi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương mấy năm qua dồn nén, lúc này hóa thành phẫn nộbộc phát hết ra. Vì thế hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếm phải quả đắng này. Lại không biếthắn bất hạnh, hay tôi bất hạnh.

 

“Trẫm phải giết ngươi.” Hắn rút bảo kiếm ra đi về phía tôi.

 

“Ông chỉ thể giết ta, nhưng không cách nào thuyết phục ta.” Tôi bình tĩnh nói.

 

Hắn vẫn cầm kiếm tiến về phía tôi. Lúc này, bỗng một thiếu niên từ ngoài chạy vào, ôm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cánh tay hắn, khẩn thiết nói:

 

“Phụ hoàng, đừng giếtấy! Nếu người giết cô ấy, hi vọng cuối cùng được gặp Tôn nương nương của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 A Đấu cũng không còn.”

 

Tôi kinh ngạc nhìn cậu ấy. Đứa bé ngây thơ gặp trên thuyền năm xưa đã trở thành một thiếu niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh tuấn. Không ngờ đã qua nhiều năm đi như vậy, cậu ấy vẫn còn nhớ tới Tôn Thượng Hương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Lưu Bị giận dữ liếc cậu ấy, không nói gì.

 

“Bệ hạ,” Gia Cát Lượng đi lên, cung kính nói, “Có thể đây mưu kế của nàng, nếu bệ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giết nàng, chúng ta không cách nào thể áp chế Đông Ngô nữa.”

 

Nếu tôi bị giết chết, bọn họ không thể áp chế được Tôn Quyền. Lúc nghe y nói như vậy, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy kinh ngạc. Chẳng lẽ bọn họ thật sự nghĩ như vậy sao?

 

Lưu Bị nhìn tôi rồi lại nhìn Gia Cát Lượng, cuối cùng thở dài một hơi, buông bảo kiếm xuống.

 

“Ngươi nói trẫm không thế thuyết phục được ngươi, trẫm lại càng muốn thuyết phục ngươi.” Hắn nhìn tôi, tức giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói, “Trước khi Đông Ngô chuộc ngươi về, trẫm muốn ngươi đây nhìn cho rõ, cái nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được mệnh trời.”

 

Tôi xoay người đi, không thèm ngoảnh lại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lưỡng Thế Hoa, Lưỡng Thế Hoa Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Lưỡng Thế Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lưỡng Thế Hoa Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Lưỡng Thế Hoa Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Lưỡng Thế Hoa full, Lưỡng Thế Hoa online, read Lưỡng Thế Hoa, Cẩm Sắt Vô Đoan Lưỡng Thế Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Lưỡng Thế Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc