GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 32: Quyển 4 - Chương 32

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đợi đến khi tôi rốt cuộc được Tào Tháo triệu kiến, đã lúc hoa đào tàn rồi.

 

Tôi đã gặp được ông ta hành cung Lạc Dương. Ngày hôm đó trạng thái tinh thần ông xem như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không tệ, khi tôi đi vào, ông ta đang ngồi trên giường. Từ ánh mắt đầu tiên ông đã nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tôi, ông cười lớn nói:

 

“Ta đã đoán trước là cô, quả nhiên là cô. Một lần ở Xích Bích kia, hại ta thật thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thảm.”

 

*Thật ra thì Tào Tháo xưng là Cô, như vậy phải gọi Vân Ảnh“ngươi” hoặc “cô”, nhưng đều thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khó đọc quá, đành đổi lại thành “ta”. Bạn nàoý kiến khác thì nói mình nhé ^^~

 

Tôi chút ngượng ngùng nhìn ông, ông lại cười không chút phật lòng. Tôi cũng cười nhẹ. Đã qua nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm như vậy, người tham gia trận chiến Xích Bích năm đó đa số đều đã mất. Ân oán tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sầu này, sớm đã lùi về quá khứ.

 

Chúng tôi dần dần nói đến một ít chuyện thiên hạ, khi nói tới quan hệ cùng Đông Ngô, ông khoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay nói:

 

“Chuyện này không phải chuyện ta thể quyết định.”

 

“Vì sao không thể quyết định chứ?” Tôi kinh ngạc hỏi ông.

 

“Nếu ta đã quyết định, vậy Ngụy vương tương lai làm đây? Việc này, vẫn lưu lại cho hậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bối lựa chọn đi.”

 

Tôi cúi đầu, trầm mặc không nói. Tôi vốn muốn tranh thủ một lời hứa hẹn hòa bình từ ông. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho không thể thực hiện được, cũng khôngquá tiếc nuối. Ít nhất theo nhữngtôi biết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngụy vương tương lai sẽ cho Đông Ngô mộthội để phục hồi.

 

“Ít nhất ta thể hứa với một chuyện: cho tương lai quan hệ với Ngô như thế nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 an toàn của đất Ngụy có thể bảo đảm. Lúc nào muốn đi, chúng ta sẽ phái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đưa về Giang Đông.” Ông nhìn tôi, thành khẩn nói.

 

Tôi đứng dậy cúi người cảm ơn. Lúc này cung nhân bưng tới một chén thuốc muốn ông uống, ông chán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghét nhíu mày.

 

“Lại loại thuốc uống vào làm cho người ta man. Các sao không thể chuẩn bị một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút thuốc giúp ta thanh tỉnh hả?”

 

“Đây phương thuốc thái y soạn, tỳ chỉ làm theo thôi.” Cung nhân kia oan ức nhỏ giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói.

 

Tào Tháo khoát tay áo, để ấy lui ra, lại cầm thuốc kia lên uống. Tôi liền đứng dậy định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáo biệt. Nhưng ông lại ngăn cản tôi.

 

“Ta còn muốn nói chuyện với cô. Ta đã lâu không nói chuyện với người ta thoải mái như vậy. Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ ngủ một hai canh giờ thôi, thể chờ ta tỉnh lại không?”

 

Tôi gật gật đầu. Sau đó ra ngoài ngồi đợi.

 

Tôi trong sảnh yên tĩnh chờ đợi. lẽ biết bản thân sắp chết, ngược lại thả lỏng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những cảnh giác cùng đề phòng khi tuổi trẻ, đến thời gian dùng cơm, những cung nữ này đều đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng cơm, cũng không cảm thấy để một mình tôiđây không ổn. Nhưng tôi cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy không ổn, chỉ yên tĩnh ngồi nơi đó.

 

Bên ngoài ánh đèn mới thắp sáng rực rỡ, trong phòng lại tối tăm. Tôi ở trong bóng tối yên tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chờ đợi. Không khí ấm áp cuối xuân nhẹ nhàng bao quanh tôi, ánh trăng xuyên qua cửa sổ lay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động trên mặt sàn đá cẩm thạch, tôi yên tĩnh nhìn mọi thứ, bỗng nhiên cảm thấy hết thảy như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong giấc mộng. Cho khi còn tuổi trẻ, haykhi Giang Đông, làm sao lại nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới sẽ lúc một mình ngồi ngoài phòng của Tào Tháo, chờ ông tỉnh lại để nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với ông? Nếu tôi còn thể sống thật lâu đến mấy chục năm sau, đến một khắc kết thúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh mệnh, không biết còn nhớ lại gương mặt bây giờ hay không? Lại hoặc là, thể hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không, khi một mình mở mắt nhìn ánh mặt trời buổi sớm, lại phát hiện đầu giường có một chén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cháo vẫn còn hơi hơi ấm?

 

Khi còn đang suy nghĩ lung tung như vậy, trong phòng đã truyền đến tiếng bước chân. Tôi đứng lên, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tào Tháo bước ra. Giấc ngủ làm mất đi vẻ sắc bén cùng đa mưu túc trí của ông, vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt tự nhiên, đôi mắt còn nhập nhèm, chỉ một ông lão vừa ngủ mới tỉnh dậy thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Ông đi ra. Tôi cũng không hành lễ, không nói lời hàn huyên gì, chỉ rất tự nhiên nhìn ông. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ông tựa hồ cũng rất hưởng thụ không khí tự nhiên thân thiết này, nhìn tôi rồi mỉm cười.

 

Chợt ông hít hít mũi thật sâu, hơi đăm chiêu nói: “Thơm quá nhỉ.”

 

Tôi cũng cẩn thận ngửi xem, hương thơm từ ngoài cửa sổ theo gió nam vào. Không phải là mùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hương liệu, cũng không mùi thức ăn, mùi thơm tự nhiên của một loại hoa quả.

 

“Là mùi hương của quả sung*, ông giống như một đứa trẻ nở nụ cười háo hức, nói, “Nhớ rõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước kia lúc lại Lạc Dương, ta liền cảm thấy quả sung nơi này đặc biệt thơm ngọt. Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ tới, lúc này lại không phải mùa sung kết quả.”

 

*Quả sung: hoa quả (quả không hoa), hình đây ạ:

 

“Ngài muốn ăn không? Tôi gọi người hái cho ngài.”

 

Tôi đang muốn xoay đi gọi người, nhưng ông đã kéo tôi lại. Ông len lén đến sát cạnh tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên tai nhẹ giọng nói:

 

“Không cần gọi bọn họ. Chúng ta tự đi trộm.”

 

Tôi kinh ngạc nhìn ông. Ông thế nhưng lại nháy nháy mắt với tôi làm vẻ mặt khôi hài. Tôi liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhịn không được cười rộ lên.

 

Chuyện này rất không hợp với lẽ thường. Nhưng giờ khắc này ông lại trở nên vô cùng thân thiết.

 

Ông kéo tay của tôi, lén lút đi qua hành lang dài, giống như chim sợ cành cong* đi xuống lầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẻn vào trong viện. Đi đến chỗ cây sung kia, ông muốn leo lên hái. Nhưng thử vài lần cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng vẫn không thành công. Cuối cùng ông suy sụp tinh thần ngồi trực tiếp trên đất bùn, thở dài: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

*chim sợ cành cong : chỉ dáng vẻ sợ hãi, lo lắng

 

“Khi còn niên thiếu ta với Bảnrất giỏi chuyện này, không nghĩ tới bây giờ đã già đi rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Ngài ngồi trông chừng giúp tôi, tôi sẽ leo lên.” Tôi cười nói. Cũngbộ dáng rất chật vật. Vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụng về leo lên cây, một bên hái quả thể ăn ném vào trong lòng ông. Ông giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được kỳ trân mỹ vị, vội vàng dùng tay áo lau lau, đưa lên miệng cắn.

 

Đánh giặc cũng không kích thích như vậy, làm trộm cũng không mạo hiểm như thế. Ngụy vương đại nhân, Ngụy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đế tương lai, thế nhưng lại vào ban đêm cùng phu nhân Ngô Đại Đế tương lai trong cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lạc Dương trèo cây trộm quả sung ăn. Nếu tin này để người khác biết, không chừng sẽ gây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chấn động luận. Cho dù là Lục Nghị, nếu nhìn thấy màn này, gương mặt luôn bình tĩnh ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hòa chắc cũng sẽ lộ ra vẻ kinh ngạc. Còn nếu đểMông biết, chắc chắn sẽ ngất xỉu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Trong lòng tôi trầm xuống, tay đang với lên cành cây ngừng lại. ràng tôi đã muốn vứt bỏ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ức, nhưng sao lại nhớ tới lần nữa?

 

“Nhanh một chút, ta sợ mấy người kia ăn cơm xong lại trở về tìm ta.” Tào Tháo đứng dưới tàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cây kêu lên.

 

Tôi vén tay áo dài lên hái thêm vài quả nữa, sau đó trượt xuống dưới. Tào Tháo đã ăn đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dính vụn khắp mặt, lại vẫn nhanh chóng lấy mấy trái cây từ trong tay tôi ăn.

 

Tôi cũng cầm một quả lên cắn. Ăn vào trong miệng, lại là vị chát. Cảm giác chua xót lại chợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dâng lên, tôi không khỏi bắt đầu bi thương.

 

“Vì sao lại không vui?”

 

Tào Tháo đột nhiên hỏi như vậy. Thì ra ông cũng không phải hoàn toàn đang mải ăn. Nhất cử nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động của tôi, ông đều ràng.

 

Tôi cúi đầu, nói nhỏ: “Cũng không gì.”

 

Ông bắt đầu kể lại: “Năm đó ta cùng Bản đây leo tường trộm trái cây ăn, sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bảnbởi tachết; lại một năm trái vừa kết, ta liền bảo người chọn quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt nhất tặng cho Văn Nhược, nhưng sau đó Văn Nhược cũng ta chết. Cho lúc đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta có thể đoán được chuyện sẽ phát sinh về sau, nhưng khi đó ta vẫn giữ sự vui vẻ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đời người như sương mai, vốn nên tận hưởng niềm vui trước mắt.”

 

Tôi nhìn ông thật sâu, sau đó gật đầu nói: “Đã hiểu.”

 

Còn một cái cuối cùng, tôi lại lấy ra cho ông. Khi đưa đến tay ông lại ngây ngẩn cả người: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên cái cuống kia, đang kết hai quả còn chưa chín. Hai cái trái cây cùng cỡ, sinh ra trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng một cuống.

 

“Nói cho ta biết nên chọn cái nào thì tốt đây?” Ông nhìn hai trái kia, cười nói.

 

Trong lòng tôi chợt động, nhịn không được nói với ông: “Nghe nói những nhà vườn thông minh, đều sẽ ngắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ một quả trước khi quả trưởng thành. Bởi trên một cuống chỉ nên kết một quả.”

 

Ông nhìn tôi chăm chú, sau đó nói: “Vậy lúc cô ngắt bỏ nó, làm sao biết được khi trưởng thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quả nào sẽ lớn hơn?”

 

“Mặc kệ quả nào, chỉ cần để lại một mình nhất định sẽ lớn lên.”

 

“Nhà vườn thông minh nhất cũng khôngphán đoán của mình gạt bỏ quả khả năng lớn hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia. Nhà vườn thông minh nhất sẽ để chúng cùng lớn lên, sau đó luôn luôn một cái sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 héo úa trước. Trái cây trải qua đấu tranh sinh tồn, tự mình phấn đấu mà còn lại mới là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn nhất.”

 

Tôi hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ông. Trên mặt ông đã không còn vẻ tự nhiên cùng đôi mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhập nhèm khi nãy, thay vào đó ánh sáng sắc bén cùng vẻ đa mưu túc trí mà tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen thuộc. Tôi nhìn ông thật lâu, sau đó nhẹ nhàng nói:

 

“Nhưng sẽ đổ máu.”

 

“Luôn luôn sẽ đổ máu. Nếu sợ phải đổ máu, thì không phải con ta.”

 

Ông đã nói như thế.

 

Ông chết vào bảy ngày sau. Vào ngày ông chết, thành Lạc Dương mưa như trút nước. Cùng với khi tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông chết truyền đi, quân mang giáp đã xuất hiện tại ngã quảng trường chính Lạc Dương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ trên lầu dịch quán bước xuống, qua làn mưa thể nhìn thấy ánh sáng phát ra từ đao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kích trong tay họ.

 

Người càng lúc càng nhiều, dựa vào phục trang của họ là cho thể nhìn ra bọn họ thuộc về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai phe. Một phe trên cánh tay buộc mảnh vải trắng, phe kia thì buộc vải đen. Bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngã giằng co. Sau đó bắt đầu chém giết nhau.

 

lẽ chém giết nhau như vậy không phải hành động quang minh chính đại gì, nên bọn họ rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn ý nhau không hề phát ra âm thanh, chỉ yên lặng trong mưa đâm đao kích vào thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể kẻ địch. Máu theo dòng nước mưa chảy lan trên mặt đường, tạo nên những đóa hoa hồng đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rực. Trừ tiếng mưa rơi vô tận, toàn bộ quá trình giống như bộ phim không tiếng động. Tào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tháo nói rất đúng, một ngày này rồi sẽ đến. Choông lựa chọn như thế nào, kết quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn là như vậy.

 

Người dân sống dưới chân thiên tử quả nhiên không giống như người thường, khi bọn lính đang chém giết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau, họ cũng không chạy trốn, chỉ đứng một bên hứng thú xem, thỉnh thoảng còn châu đầu ghé © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tai bàn luận. Khi tôi đến giữa bọn họ, nghe thấy họ nói:

 

“Lâm Truy Hầu hình như hơi chiếm thế thượng phong.”

 

Tôi quay đầu nhìn, quân đội mang vải trắng đang chiếm ưu thế. Bọn họ vẫn tiến dồn về hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hành cung Lạc Dương, ép quân đen gần như sắp bại phải lui dần. một khắc tôi sinh ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảo giác, cảm thấy bọn họ đã thắng rồi. Nhưng phía sau, từ ngoài thành thêm một đội quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo đen chạy đến, từ phía sau trực tiếp giết quân trắng. Bọn họ giống như cắt lúa mạch, từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mảng từng mảng lớn giết chết quân đội của Tào Thực. Một khắc khi bọn họ gia nhập chiến cuộc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kết quả liền đã được quyết định.

 

Chủ soái nhóm hắc y đúng Ý, hắn đứng trên xe ngựa mỉm cười nhìn cảnh giết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chóc này. Tôi đi đến bên cạnh hắn, nói với hắn:

 

“Ngày hôm đó, ta đã thật sự xem nhẹ ngài.”

 

“Phu nhân xem nhẹ tôi cái gì?” Hắn vẫn cười, giống như say nhìn một mảnh chém giết đẫm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máu trước mắt, nói như vậy.

 

“Ngài không phải sợ đặt cược sai. Ngài chọn ai cũng như nhau. Khi đó ngài chậm chạp không ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay, do đang suy xét lựa chọn ai mới có thể lợi cho tâm của chính ngài.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Phu nhân có thể hiểu được điều này thì tốt rồi.” Hắn cười nói.

 

“Nhưng ta vẫn một chuyện không rõ.”

 

“Chuyện gì?”

 

“Vì sao ngài cuối cùng lại lựa chọn Tào Phi?”

 

Hắn quay đầu nhìn tôi, đang muốn nói chuyện, phía trước truyền đến một tiếng ầm vang. Chúng tôi đi qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem, thấy người cuối cùng của quân trắng ngã xuống trên đất,cửa lớn cung điện đã bị quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen phá ra. Hắn liền không nhắc lại nữa, vung tay lên, chỉnh lại quân đội rồi tiến vào cung. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Lúc tân Ngụy vương lên ngôi, tôi cũng được mời đến tham dự. Tại lễ chúc mừng, tôi lại một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa gặp Ý. Hắn đứng một nơi cũng không quá nổi bật, không ngừng đùa nghịch trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức bằng lưu ly trên người mình.

 

Tôi đi đến bên cạnh hắn, nói với hắn: “Ngày đó câu hỏi ta hỏi ngài, ngài còn chưa trả lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta.”

 

“Tôi vì sao phải trả lời cho phu nhân?” Hắn cười hỏi.

 

“Ngài nói cho ta biết, ta cũng nói cho ngài một chuyện.”

 

“Vậy cũng phải nhìn xem chuyện phu nhân nói làm cho tôi hứng thú hay không nữa.”

 

“Ngài nhất định sẽ thấy hứng thú.” Tôi cười nói.

 

“Vậy phu nhân nói xem.”

 

Tôi tới gần hắn, nhẹ giọng nói: “Ngày hôm đó ngài nói Đông Ngô xong rồi, thật sự không phải như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế.”

 

“Vì sao?”

 

“Bởi —— trong tay Tôn Quyền, còn có một quân cờ chủ lực chưa được đưa ra ánh sáng.”

 

Hắn kinh ngạc nhìn tôi, sau đó vội vàng hỏi: “Đó ai?”

 

“Ngài trước tiên nói cho ta biết việc ta muốn biết đã.”

 

Hắn chần chờ một chút, sau đó thở dài, chỉ vào phía trên nói: “Là người đó.”

 

Tôi nhìn theo phương hướng hắn chỉ, thấy một nữ nhân bên cạnh Tào Phi. Nữ nhân kia một thân lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phục, trên gương mặt được che lại lộ ra ánh mắt u oán. Chỉ là một ánh mắt, nhưng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể toát ra vẻ đẹp làm cho người ta ngừng thở.

 

“Là nàng? Chân Phi?” Tôi khó hiểu hỏi hắn.

 

“Không phải, không phải, ” hắn cười lắc đầu, “Phu nhân nhìn một chút, tôi nói thằng bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh nàng kia.”

 

Tôi lại nhìn qua lần nữa, thấy một thiếu niên đứng bên cạnh Chân Phi. Đó hẳn con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của nàng, Tào Duệ. Dường nhưkhông quen với cảnh long trọng mà náo nhiệt như vậy, đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất an nắm góc áo, đôi mắt sợ hãi nhìn Chân Phi.

 

“Là nó? sao?” Tôi hỏi.

 

Hắn cười rộ lên: “Phu nhân nhìn ánh mắtxem.”

 

Tôi liền nhìn mắt nó, cách nhau thật sự xa, nhưng vẫn thể thấy ràng ánh mắt vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen vừa sáng, bên trong vẻ ngoan ngoãn lạichút buồn bã.

 

“Phu nhân lại nhìn ánh mắt phụ thân xem.” Ý lại nhẹ nhàng nói.

 

Tôi lại nhìn ánh mắt Tào Phi, ánh mắt Tào Phi rất giống Tào Tháo, vừa hẹp vừa dài, bên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứa đựng ánh sáng sắc bén sâu xa. Một đôi mắt như vậy, tầm mắt hẳn bao hàm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả thế giới.

 

“Có phải thật sự không giống nhau không?” Ýbên tai tôi cười nói, “huyết mạch Tào Ngụy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỳ thực đến đây bị chặt đứt.”

 

Tôi kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời còn chưa hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn.

 

Hắn biết tôi khó hiểu, lại khẽ cười nói: “Hậu nhân Tào gia sẽ không để tôi đùa bỡn đâu. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu thái tử của Ngụy vương kỳ thực cốt nhục của Viên thị, thì lại chuyện khác.”

 

Tôi đã hiểu ra, kinh ngạc che miệng. Lại quay đầu nhìn Tào Phi cùng Tào Duệ, quả nhiên mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phần không giống nhau. Trong lúc hoảng hốt tôi chợt nhớ tới, Chân Lạc gả cho Tào Phi không bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu đã thai Tào Duệ, lúc đó cách thời điểm nàng lần cuối thấy mặt chồng nàng, hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không lâu.

 

Chỉ mấy câu nói ít ỏi, liền để tôi đột nhiên phát hiện một mật ngàn năm qua tới hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại chưa từng bị ai phát hiện. Tôi lại nhìn Chân Phi lần nữa, nàng thủy chung vẫn cúi đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếc mạng che khuất gương mặt làm tôi không thể thấy cảm xúc thật sự của nàng. Nhưng tôi từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong hoang mang cảm giác được, vẻ xinh đẹp thể làm cho người ta ngừng thở kia, bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiêu bi thương thật sự xuất phát từ đáy lòng của nàng?

 

“Không thể, không thể rồi.” Tư Mã Ý đắc ý nói.

 

“Cho như vậy thì lại thế nào?” Tôi hỏi hắn, “Ngụy vương còn trẻ tuổi như vậy, ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa hẳn đợi được ngàythể đùa bỡn Ngụy vương tiếp theo đâu.”

 

Hắn ghé sát vào tôi, quỷ dị cười, dùng giọng nói như thôi miên nhẹ nhàng nói:

 

“Nếu phu nhân nam nhân, cưới một nữ nhân xinh đẹp như vậy, chắc cũng không thể sống quá lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứ?”

 

Tôi nhìn hắn hồi lâu, chợt cười rộ lên: “Ta rốt cuộc hiểu được ngài sao phải giả ngây giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dại. Nếu ngài sinh ra Giang Đông, ta sẽ trừ khử ngài.”

 

Hắn đễnh cười nhẹ, sau đó nói: “Tôi đã nói xong rồi, phu nhân nên nói cho tôi biết, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cờ chủ lực của Tôn Quyền kia, rốt cuộc ai?”

 

“Ta sẽ không nói cho ngài đâu.”

 

“Vì sao?” Hắn kinh ngạc nói.

 

Tôi che miệng ha ha cười rộ lên:

 

“Nếu ngài muốn ta giúp bảo vệ mật quan trọng như vậy, thỉnh cho phép ta nuốt lời.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lưỡng Thế Hoa, Lưỡng Thế Hoa Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Lưỡng Thế Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lưỡng Thế Hoa Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Lưỡng Thế Hoa Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Lưỡng Thế Hoa full, Lưỡng Thế Hoa online, read Lưỡng Thế Hoa, Cẩm Sắt Vô Đoan Lưỡng Thế Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 32 — Lưỡng Thế Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc