GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 72: Mây đen

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mặc thân hình Trần Bình An nhìn có vẻ gầy yếu, nhưng khi hắn vác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những nhánh hòe kia lên vai, lại ung dung đi trong ngõ Bình không hề gắng gượng, khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu nương mặc áo bông đỏ phía sau nhìn đến trợn mắt há mồm. Nếu không phải khăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khăng từ chối thì Trần Bình An còn muốn vác cả nhánh hòe đang nằm trên bờ vai mảnh khảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của cô.

một tiểu nha đầu buộc tóc sừng đứng đầu ngõ Bình, lẽ do bị lạnh nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai đỏ bừng. Khi nhìn thấy tiểunương mặc áo bông đỏ vác nhánh hòe nghênh ngang đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua, phiền muộn nói: Bảo Bình, không phải đã nói là sẽ bỏ nhánh hòe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại, theo tớ đến trường học sao? Cậu không biết đâu, hôm naygia gia rất kỳ lạ, ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặc giống như Tề tiên sinh, nói rằng muốn dẫn chúng ta đi du họcthư viện Sơn Nhai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đến lúc đó nếu gia gia nổi giận với chúng tado cậu đấy.

Bảo Bình giống như không nghe thấy, từ trong túi thêu bên hông lấy ra một chiếc lá hòe màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xanh Trần Bình An tặng cho cô, quay sang đứa bạn cùng lứa bên cạnh vân xoay tròn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dương dương tự đắc, vẻ mặt giống như đang nói “cậu không đúng không, tớnhiều lắm đấy”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tiểu nha đầu buộc tóc sừng chỉ cảm thấy khó hiểu, không biết một chiếc cây rách nát thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáng để khoe khoang. Nhưng lại không chịu nổi dáng vẻ thiếu giáo dục củaBảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình. Vấn đề những đứa trẻ khác cùng lứa trong trường học, cho kẻ hay sinh sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như Hòe cũng không đánh lại Bảo Bình. Hòe từng bị đánh cho nằm dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đất giả chết,Bảo Bình còn không bỏ qua, lột quần Hòe ra ném lên cây cao.

Hòe không mặc quần gào khóc chạy về nhà, mẹ lại không phải người hiền lành, không nói hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lời liền dẫn Hòe chạy đến đường Phúc Lộc. Kết quả còn chưa tới gia, chỉ nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử đá khí thế uy nghiêm hai bên đường, thần giữ cửa vẽ màu những bức tường cao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự bất mãn tích lũy đã lâu của phu nhân liền bộc phát ra, lại đánh choHòe một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trận. Còn chưa cửa lớngia thì ta đã kéo tai con trai mình, chán nản trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại ngôi nhà rách nátcuối phía tây trấn nhỏ.

điều tối đó phu nhân lại hầm một con gà,Hòe không mặc quần đứng trên ghế, ăn uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thoăn thoắt rất vui vẻ, nào còn nhớ đến chuyện xấu hổ bị Bảo Bình đè xuống đất đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho.

Tiểu cô nương buộc tóc sừng vươn hai tay làm ra vẻ đo độ dài, vẻ mặt chán ghét nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chỉ cây hòe thôi, đáng khoe khoang. Đêm qua cha tớ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho tớ một cái bàn tính vàng, bàn tính làm bằng vàng, lớn đến như vậy này!

Đáng tiếc tiểu nương mặc áo bông đỏ hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, không quan tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến bàn tính vàng gì đó, tiếp tục khẽ lắc hòe trước mắt đồng bạn, chiếc cằm nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngước lên, chỉ vào Trần Bình An phía trước nói:Anh ta tặng cho tớ đấy, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 túi của tớ vẫn còn.

Tiểu cô nương buộc tóc sừng thở vắn than dài. Từ ngày đầu tiên quen biết nhau, tính tình của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bảo Bình đã khiến người ta chán ghét như vậy. chỉ nói những gì mình muốn nói, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghe những mình muốn nghe, chỉ làm những chuyện mình muốn làm.

Nếu không phải ngõ Kỵ Long không nhiều bạn cùng lứa, tiểunương buộc tóc sừng dê cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không muốn chơi với Lý Bảo Bình. Rất nhiều lúc ngay cả Tề tiên sinh cũng bất lực với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bảo Bình, bởi bé thường hỏi một số vấn đề rất kỳ quái. Mỗi lần Tề tiên sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều nghiêm túc trả lời, tiếc thường không nói ra được đáp án khiến Lý Bảo Bình hài lòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc Tề tiên sinh nghĩ thông suốt một vấn đề, ngày hôm sau hào hứng muốn giảng giải cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bảo Bình, kết quả Bảo Bình lại quên mất hôm qua đã hỏi gì. Vừa nghĩ đến chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 câu chạch, bắt con dế, thả con diều, liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy, hoàn toàn gạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tề tiên sinh sang một bên.

Trần Bình An vác những nhánh hòe kia trên hai vai, không tiện quay đầu, chỉ thể hơi lớn tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hỏi: Hiện giờ trong trường bao nhiêu người?

Bảo Bình đang cố sức đổi vai vác nhánh hòe, trước đó đã đổi qua đổi lại rất nhiều lần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm thấy đau rát.

Tiểu nương buộc tóc sừnggiơ một tay ra, trả lời: Hôm nay chỉ còn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm người, em, Bảo Bình, Hòe, Lâm Thủ Nhất, Đổng Thủy Tỉnh.

cũng rất rãnh rỗi, nói đến nơi đến chốn, kể ra hết tình hình trường học: Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước Tề tiên sinh đã đồng ý dẫn chúng em ra ngoài du học, cuối cùng sẽ đến thư viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sơn Nhai học tập. Khi đó trong trường chúng em còn mười bốn mười lăm đứa, người trong nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều đồng ý chuyện này. Sau đó thì sao, những đứa trẻ nhà giàu phần lớn đường Phúc Lộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 và ngõ Đào Diệp, đầu tiên là cáo bệnh không đến trường, sau đó nghe Bảo Bình nói bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ đã rời khỏi trấn nhỏ, đến cậy nhờ con xa. Ban đầu khi nghe nói sẽ đi thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 viện Sơn Nhai, đám người này đều rất vui mừng, em cũng không biết bọn họ vui mừng cái gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi theo Tề tiên sinh đến nơi xa xôi như vậy không thấy mệt à.

gái nói chuyện non nớt ngây thơ nhưng rõ ràng mạch lạc, giống như đầu óc phát triển sớm, hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa tính tình ôn hòa như một cụ non. Trần Bình An bỗng dưng nhớ đến Cố Xán, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này lại không giống với tên mũi thò kia lắm.

Trần Bình An cười hỏi: Vậy em tên gì?

Tiểu nương buộc tóc sừnghờ hững nói: Em à, tên là Thạch Xuân Gia, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 anh có thể gọi emThạch nương.

Trần Bình An không biết phải nói gì.

Bảo Bình chen vào phá đám: Anh cứ gọi hòn đá nhỏ được rồi.

Thạch Xuân Gia giống như con mèo nhỏlông, vẻ mặt giận dữ nói với Bảo Bình:© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Không được gọihòn đá nhỏ! Lý Bảo Bình cậu cũng không được!

Bảo Bình thích nghĩ ngợi lung tung cả ngày, lúc này suy nghĩ củađã từ biệt danh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đứa bạn nhỏ dời đi nơi khác, cho nên không để ý tới lời phản bác của Thạch Xuân Gia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tính tình Thạch Xuân Gia lại rất nghiêm túc, không ngại dùng đạo để khiến người khác hiểu rõ, dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tình cảm để làm cảm động người khác, chỉ để thoát khỏi biệt danh “hòn đá nhỏ” khiến người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chán ghét này. Bởi Thạch Xuân Gia biết, sau này đến thư viện Sơn Nhai của Tề tiên sinh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ cầnBảo Bình mở miệng gọi hòn đá nhỏ một lần, như vậy lẽ cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biệt danh này sẽ hoàn toàn không bỏ được nữa.

Nghe hai tiểu nương phía sau ông nói nói vịt, khi Trần Bình An đến gần đường Phúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lộc bèn hỏi: Đường Phúc Lộc này có rất nhiều gia đình họ Lý, nhà em bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào?

Hắn thầm nghĩ chỉ cần không phải gia thuộc bốn họ lớn được.sao lúc trước vì muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dụ con vượn già núi Chính Dương rời núi, hắn đã lợi dụng cây hòe con cháu đường Phúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lộc, leo lên đầu tường nhà lớn gia, hơn nữa còn dùng giàn bắn vỡ hai chiếc lọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thức ăn cho chim của Lý gia.

Thạch Xuân Gia tức giận nói: à, chính gia đình ngoài tườngcây hòe kia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lúc trước mỗi lần trong nhà không cho ra cửa, sợ nó chạy lung tung,lại lén bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thang lên tường, sau đó men theo cây hòe nhảy ra đường Phúc Lộc. lần cha mẹ thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự tức giận, bèn lấy cái thang đi, muốnphải vào từ cửa lớn. Không ngờ lại nhảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thẳng xuống, sau đó cả tháng không đến trường học, hai tháng tiếp theo thì phải chống gậy tới.

Bảo Bình cũng không cảm thấy xấu hổ mất mặt, lại nghiêm túc nói: Sau chuyện này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tớ đã tự xét lại, lần đó do thế đáp xuống không đúng, không nên thẳng hai chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáp xuống. Cho nên chờ sau khi chân lành tớ lại thử…

Thạch Xuân Gia thở phì phì nói: Không phải lại nghỉ học thêm nửa tháng sao?

Bảo Bình bĩu môi: Chẳng phải lần thứ ba thì không chuyện à.

Thạch Xuân Gia tức giận nói: Đó một năm sau cậu đã lớn lên, vóc người phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 triển rất nhanh, cho nên mới chịu được đau đớn, chẳng liên quan đếnthế đáp xuống có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính xác hay không!

Trần Bình An nghe hai tiểu nương cãi nhau ầm ĩ cũng không chen vào. Thứ nhất hắn đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đau đầu, đến lúc đó liệu mình bị gia nhận ra, dưới cơn nóng giận đóng cửa thả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chó hay không. Thứ hai là từ đáy lòng hắn rất hâm mộ bọn họ, hâm mộ sự hạnh phúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 an ổn, nhà trưởng bối quản thúc, trường thì thể đọc sách.

đau đầu nhưng Trần Bình An vẫn quyết định giúp Lý Bảo Bình, vác nhánh hòe đến cửa nhà cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đây lẽquả báo, hắn vừa nói với tiểu cô nương mặc áo bông đỏ này, chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã đáp ứng thì phải làm được, kết quả chỉthể kiên trì đến nhà lớn gia tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chui đầu vào lưới.

Chẳng biết có phải ông trời ngủ gật cuối cùng đã mở mắt tỉnh lại hay không, cảm thấy cũng nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến phiên cảnh ngộ của Trần Bình An xoay chuyển, người gác cổng lại không nhận ra hắn, Lý Bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình cũng không nhờ hắn vác nhánh hòe vào trong phủ. Trần Bình An giống như trút được gánh nặng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vừa định xoay người rời đi,Bảo Bình liền đưa nhánh hòe trên vai mình cho hắn, nói đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xem như báo đáp.

Trần Bình An không từ chối ý tốt của tiểu nương, tùy ý vác lên vai, vẫy tay cáo từ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Người gác cổng kia đã quen với tính tình quái gở của tiểu thư nhà mình, cho mang một đống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhánh hòe nhóm lửa còn khó về nhà, hắn cũng không cảm thấy bất ngờ. Chỉ là hơi đau lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho bộ áo bông đỏ chót kia của tiểu thư, còn đáng giá hơn mấy nhánh hòe kia nhiều. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Vị tiểu thư này của nhà mình, chưa tới năm tuổi đã có thể tự mình đến khe suối nhỏ bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một con cua lớn, sau khi về nhà vừa chảy nước mắt vừa giơ bàn tay nhỏ lên cao, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay một con cua chết cũng không chịu buông càng, khiến cho cha mẹ và lão tổ tông rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đau lòng. Đến bây giờ con cua vỏ xanh đen nhưng càng lại màu đỏ kia vẫn được nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong bể lớn của cô, tiểu thư đúng không thích đọc sách, chuyện hay không cũng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tán gẫu với nó.

Nhìn bóng dáng Trần Bình An rời đi, Thạch Xuân Gia liếc nhìn Lý Bảo Bình bên cạnh, cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói: – Chính anh ta à, làm hại cậu ngã rơi mất một chiếc răng cửa?

Bảo Bình đột nhiên đi đến sau người Thạch Xuân Gia, nắm lấy hai bím tóc sừng của cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuẩn bị kéo lên: Tin tớ đi, lần này chắc chắn sẽ được.

Thạch Xuân Gia sợ đến vội vàng ngồi xổm xuống, nhắm mắt lại, hai tay khua lung tung trên đầu, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tránh mình bịBảo Bình nắm lấy bím tóc kéo lên “nhổ cỏ”.

Bảo Bình ngồi xuống bên cạnh thấp hơn mình một chút, đầy tự tin nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hòn đá nhỏ, không đau đâu, cậu chưa thử lần thứ hai làm sao biếtkhông được? Đúng không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Thạch Xuân Gia sợ đến khóc lớn.

Người gác cổng kia không nỡ nhìn, bèn giải vây cho chủ nhỏ của tiệm Áp Tuế ngõ Kỵ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Long: Vừa rồi Mã tiên sinh trường học nhờ Hòe tới chuyển lời, bảo trong phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuẩn bị một chiếc xe ngựa. Tiểu thư mang theo hành đến trường học trước, sau đó rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trấn nhỏ, cùng Thạch tiểu thư đi du học thư viện Sơn Nhai. Đương nhiên trước khi đến trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 học, tiểu thưthể thuận đường đi ngõ Kỵ Long một chuyến, chất đồ đạc của Thạch tiểu thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên xe ngựa.

Bảo Bình đành phải bỏ qua cho Thạch Xuân Gia, vẻ mặt thất vọng, lúc cùng nhau đi vào cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn còn cảm thấy tiếc cho đối phương.

Tiểu cô nương buộc tóc sừngsống sót sau tai nạn, thầm hạ quyết tâm hôm nay phải bỏ bím © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tóc đi.

Ồ? Bảo Bình đột nhiên kinh ngạc kêu một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên.

Thạch Xuân Gia nhìn theo ánh mắt của cô, nghi hoặc nói: – Không phải trời sắp mưa chứ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Một đám mây đen lớn bay qua phía trên trấn nhỏ, từ phía bắc bay về phía nam.

Thiếu niên giày cỏ vừa ra khỏi đường Phúc Lộc cũng ngẩng đầu nhìn lên, tại khoảnh khắc đó hắn kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngạc đến mức nói không nên lời.

Nào phải mây đen gì, ràng phi kiếm dày đặc trên bầu trời, số tiên nhân ngự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếm bay lượn.

Thiếu niên chậm rãi xoay đầu, tầm mắt dời theo đám mây kiếm bay về phía nam.

Đột nhiên một điểm đen từ phía nam bay về phía bắc, đi ngược với những phi kiếm tiên nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia.

Điểm đen càng lúc càng lớn, cuối cùng thiếu niên giày cỏ thị lực rất tốt trợn to hai mắt, giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như gặp quỷ giữa ban ngày. Trên bầu trời phía nam trấn nhỏmột người đạp phi kiếm bay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghiêng xuống dưới, khi còn cách mặt đất trấn nhỏ hơn trăm trượng thì dừng lại. Người ngự kiếm cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu nhìn xuống trấn nhỏ, ánh mắt tuần tra bốn phía, sau đó bay xuống chỗ đường Phúc Lộc.

Trong nháy mắt, phi kiếm một ngày bay ngàn vạn dặm mang theo tiếng rít gào gió, cuối cùng đáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống trước người Trần Bình An.

Kiếm dừng lại cách mặt đất nửa trượng, trên thân kiếm một thiếu nữ khí khái hào hùng mặc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bào màu xanh sẫm, hai chân cũng lửng trên thân kiếm.

Thiếu nữ đường xa mệt mỏi nhếch miệng cười, hai tay khoanh trước ngực,thế uy nói: Ta cảm thấy nên tạm biệt ngươi một tiếng, cho nên ta tới đây.

Nhưng không đợi thiếu niên vác nhánh hòe nói gì, thiếu nữ ngự kiếm đeo đao bên hông tâm ý vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động, mũi kiếm lập tức quay lại nghiêng về phía trên, nhoáng lên rồi biến mất.

Thiếu niên bất giác đưa tay ra, nhưng thiếu nữphi kiếm đã không còn thấy tung tích.

Hắn lúng túng thu tay lại, gãi gãi đầu, đi về phía ngõ Bình, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên.

Lúc đầu thiếu niên giày cỏ cảm thấy hơi mất mát, nhưng rất nhanh lại vui vẻ, hóa ra Ninh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương thần tiên.

Đến nỗi khi đi qua một cửa tiệm ngõ Kỵ Long, lần đầu tiên Trần Bình An tiêu tiền mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một xâu mứt quả, vừa đi vừa ăn.

Chẳng biết sao thiếu niên lại cảm thấy trống trải.

Hắn dụng tâm suy nghĩ, chẳng lẽ do tiếc tiền?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 72 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc