GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 71: Thích một chút

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vẻ mặt Trần Bình An ngơ ngẩn rời khỏi nhà, bước ra sân nhỏ, ngẩng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn mặt trời chói chang trên không, tầm mắt rất ràng. Bầu trời giống như phôi gốm bóc ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từng lớp màu men, sáng bóng khiến người ta yêu thích.

Trần Bình An bỗng phát giác hấp của mình hơi đình trệ, bèn ngồi xuống ngưỡng cửa, nín thở tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trung, mười ngón tay kết thành thủ ấn thế quyền.

Sau một nén nhang Trần Bình An mới cảm thấy khí tức ổn định thông suốt. Hắn vừa định đứng lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khóe mắt nhìn lướt qua, lại đặt mông ngồi xuống ngưỡng cửa, trợn to hai mắt. Chẳng biết từ lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào lại có một khối đá đen nằm yên lặng nơi góc sân, đóđá mài kiếm tốt nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên thế gian, Trảm Long Đài.

Trần Bình An vội vàng đứng dậy bước nhanh tới, ngồi xuống cẩn thận xem xét. So với bệ đá dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân tượng thần Thiên Quan đổ nát trước đó, khối đá này giống như bị người ta dùng dao cắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đậu hủ, một dao thẳng xuống gọn gàng chia ra làm hai. Trần Bình An xoa cằm, đổi vị trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từng chút một, chuyển sang hướng khác ngồi xuống, đi một vòng đông nam tây bắc. Khi cái mông trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại vị trí ban đầu, hắn càng xác định đây chínhcái bệ dưới chân pho tượng thần “Bồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tát gật đầu” kia.

Chuyện này khiến Trần Bình An hoảng hốt. MặcNinh nương thích nói mấy câu khẩu khí hùng hồn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng khi trầm tĩnh khoanh tay thì những lời nàng nói chắc chắn đều không phải giả. Nàng nói Trảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Long Đài rất kiên cố, chỉ đại kiếm tiên trả giá lớn mới chém ra được, Trần Bình An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tin chắc điều này. Vậy khối Trảm Long Đài này tự mình mọc chân, sau đó chạy thẳng đến nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Bình An hắn à?

Hôm nay Trần Bình An đã biết trên đời thật sự thần tiên quỷ quái, còn ma núi yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tinh nhiều vô số kể, nhưng đá thành tinh thì khả năng không lớn chứ? Hơn nữa chạy đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà ai cũng thể hưởng phúc, còn chạy vào nhà mình ngoại trừ chịu tội thì có thể làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì,yêu tinh đá ngốc như vậy sao?

Trần Bình An thử dò hỏi: Này, ngươi có thể nói chuyện không? Hoặc thể hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta nói không?

Đương nhiên không thể.

Thiếu niên nghi thần nghi quỷ lắc lắc đầu, không thể xác định được.

lẽ do cõi mộng trước đó quá chân thật, đến bây giờ Trần Bình An vẫn chưa hoàn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỉnh táo, nhìn cái cũng cảm thấy kỳ lạ.

Rất nhiều chuyện nhỏ trước đây không suy nghĩ sâu xa, bây giờ móc nối lại với nhau dường như trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thoáng chốc trở nên thông suốt.

Tề tiên sinh nói trên đời rất nhiều chuyện không thể suy nghĩ theo lẽ thường. Ninh Diêu cũng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trời đất bên ngoài muôn màu muôn vẻ. lão Diêu cũng đã từng nói rất nhiều chuyện linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tinh, chỉ riêng việc lên núi đơn giản cũng đủ loại học vấn. Chẳng hạn như mấy cái đôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gỗ già nua không nổi bật kia thể ghế ngồi của sơn thần, không thể ngồi được. Còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói núi non trên đời dù lớn hay nhỏ đều chung nguồn gốc, chỉ phân chia ông cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thôi.

Lúc này Trần Bình An đột nhiên rất hiếu kỳ muốn biết làm thế nào mới thể nhìn thấy toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảnh động tiên Ly Châu chứa trấn nhỏ. Có phải chỉ khi leo lên đỉnh núi cao hơn cả núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Phi Vân kia mới thể nhìn không bỏ sót?

Trần Bình An ngừng suy nghĩ, cúi đầu nhìn khối đá màu đen kia, muốn mang đến tiệm rèn, Ninh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương nhất định sẽ dùng được khối đá mài kiếm này. Còn như đến lúc đó Ninh nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xử thế nào, tự mình mài kiếm hay giao cho Nguyễn phụ để cảm ơn đúc kiếm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Bình An cũng không để tâm. Hắn chỉ đá mài kiếm rốt cuộc sẽ mài như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào, không phải giống như mình mài dao chẻ củi chứ?

Trước giờ Trần Bình An làm việc không hề chần chừ, sau khi quyết định liền bắt tay vào làm, dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai tay nhấc đá mài kiếm lên. thể nhấc lên cách mặt đất hơn một tấc, hơi nặng nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn không đến mức không khiêng nổi, như vậy cũng dễ xử lý. Hắn liền đi vào nhà tìm một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái sọt.

Rất nhanh thiếu niên đã vác sọt đi ra ngõ Bình, dùng một bộ quần áo trùm lên đá mài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếm.

Sau khi rời khỏi ngõBình, Trần Bình An phát hiện trên đường lớn rất nhiều người. Có lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do đêm tối đột ngột kéo tới khiến người ta hoảng sợ, bây giờ mới được nhìn thấy mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trời, ai cũng muốn ra ngoài hít thở. Cho nên phần lớn dân chúng trấn nhỏ đều rời khỏi nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi ra đường lớn, bàn luận sôi nổi. Thỉnh thoảng người vội vàng chạy qua, la lên giếng Thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tỏa đã hoàn toàn khô cạn rồi, ngay cả xích sắt treo trong giếng trăm ngàn năm, cũng không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị tên khốn nào lén mang về giấu trong nhà. Còn đám trẻ chỉ lo thiên hạ không loạn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tụm năm tụm ba nhảy nhót tung tăng, mặt mày hớn hở, nói lung tung về tai nạn của cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hòe già kia.

Hóa ra “chỉ trong một đêm” cây hòe già kia đã bị nhổ tận gốc, ngã trên đường lớn, nhánh hòe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vỡ nứt hòe khô héo rơi đầy đất. Ban đầu rất nhiều dân chúng gần cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không nên lãng phí, bèn tiện tay nhặt cànhvề nhà nhóm lửa. Một số đàn ông trơ trẽn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị phụ nữ nhà mình thúc giục, đành xách dao chẻ củi đi chặt mấy nhánh hòe lớn hơn. Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phảikhông người ngăn cản, phần lớn cụ già trong trấn nhỏ nhiều đời sống chung quanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cây hòe già đều rất đau lòng, mắng chửi thẳng mặt đám đàn ông phụ nữ chiếm lợi thất đức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia. Cũng cụ già tận tình khuyên bảo, nói rằng cây hòe già ngọn nguồn với trấn nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn linh tính, nhiều năm như vậy ngay cả cành khô rơi xuống cũng chọn thời điểm đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khuya vắng người, không muốn đập trúng đầu người khác, chưa kể mỗi lần thu hoạch không tốt, hoa hòe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như gạo đã lấp đầy bụng của bao nhiêu người.

Nhưng không tác dụng, đám đàn ông trai tráng người không thèm để ý, vẫn vùi đầu đốn cây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người tính khí nóng nảy còn xung đột với đám người già, đẩy đẩy, tóm lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khá lộn xộn.

Sau khi nghe được tin tức của cây hòe già, Trần Bình An đang vác cái sọt liền do dự, bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân chậm lại, đi ba bước lại quay đầu nhìn về hướng cây hòe già. Trực giác nói cho hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết nên đến chỗ cây hòe xem thử, nhưng từ đáy lòng lạimột giọng nói bảo hắn mau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi đến tiệm rèn.

Hắn đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng linh hoạt như gió đi sát qua bên cạnh mình, đó một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gái mặc áo bông đỏ chót. Khiến người ta dở khóc dở cười trên vai tiểu khuê nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này còn vác một nhánh hòe to như cánh tay đàn ông, dài như thân người. Bước chân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gái nhanh như bánh xe, rất hoạt bát xinh xắn.

Trần Bình An vừa nhìn liền nhận ra cô, đó gái thường đi lại một mình, tới lui như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gió, thích dạo chơi chung quanh trấn nhỏ. Cố Xán thuộc loại không đánh nhau thì không quen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết, trước đây không lâu Trần Bình An từng gặp Lưng Trâu Xanh, đi theo bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những nhân vật thần tiên kia, hình như còn quan hệ rất tốt với đạo trẻ tuổi. Hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn tặng cho cô một viên đá mật rắn nhỏ.

Trần Bình An vội vàng cất tiếng gọi. gái mặc áo bông đỏ quay đầu sang, nhìn thấy Trần Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 An liền nhếch miệng cười, đôi mắt như nước mùa thu biết nói, giống như đang bảo “ngươi chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì nói mau đi, ta đang nghe đây, ta còn bận dọn nhà cho đám kiến nữa”.

Trần Bình An nín cười, vẫy tay nói: Anh thương lượng với em chuyện này, nhiều nhất làm chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trễ em một lát thôi.

gái mặc áo bông đỏ chót vác nhánh cây chạy tới như gió cuốn, hơi nghiêng người, ngẩng đầu lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỏ ra nghi hoặc.

Trần Bình An hỏi:Nhánh cây này em mang từ chỗ cây hòe già về đúng không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

gái gật đầu, tiếc nuối nói: Nếu không nhanh một chút thì sẽ bị người ta lấy sạch. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Em yếu sức nên chỉ thể mang được nhánh lớn chừng này, muốn tranh thủ chạy thêm mấy chuyến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tâm Trần Bình An nhanh chóng xoay chuyển, thử hỏi: Nếu nhà em chỗ đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Phúc Lộc, vậy thì xa lắm. Nếu như tin anh thì thể đặt nhánh hòe trong sân nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 anh trước, như vậy em có thể đi về thêm mấy chuyến.

gái yên lặng cân nhắc thiệt hơn, vừa nghiêm túc suy nghĩ vừa quan sát ánh mắt sắc mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Trần Bình An. lẽ cảm thấy Trần Bình An khôngý xấu, gật đầu nói: Vậy anh muốn em làm gì? Trước tiên phải nói rõ, em không khiêng nổi nhánh cây quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn, nặng lắm, bây giờ vai của em đã giống như bị lửa đốt rồi.

Trần Bình An lấy ra một xâu chìa khóa, tháo một chiếc trong đó đưa cho gái: Đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chìa khóa cửa viện nhà anh, em cầm đi. Anh không cần em làm nhiều, chỉ lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tranh giành nhánh hòe, xem thử trên đất cây màu xanh chưa ố vàng hay không, nếu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì nhớ nhặt giúp anh.

không cầm lấy chìa khóa, mở to hai mắt: – Chỉ như vậy?

Trần Bình An cười nói: Đúng, chỉ như vậy. Em biết chỗ nhà anh chứ?

một tiếng: Tính từ phía bên trái ngõ Bình, nhà thứ mười hai.

Cuối cùng vẫn không cầm lấy chìa khóa: – Tường nhà anh không cao, em thể nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỏ nhánh hòe vào đó, không cần mở cửa viện ra.

Trần Bình An mới cất chìa khóa vào, bé gái mặc áo bông đỏ đã xoay người chạy như bay rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi.

Hắn cảm thấy cô bé này giống như hắn lúc vào núi, đi đường băng ngõ, còn hắn là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trèo đèo lội suối.

Trần Bình An ra khỏi trấn nhỏ, đi thẳng về phía nam. Khi hắn đến gần “cầu mái che”, lại ngạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên phát hiện không thấy mái che nữa, đã trở lại thành chiếc cầu vòm đá kỹ trong trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhớ.

Chẳng biết tại sao, cầu mái che mặc dù mới tinh hoành tráng, còn treo tấm biển chữ vàng chói lóa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng Trần Bình An vẫn thích chiếc cầu trước mắt hơn.

Hắn đứng một đầu cầu đá, bỗng nhiên nhớ tới giấc mộng không thể giải thích kia, bèn hít thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sâu một hơi, chậm rãi đi lên dốc.

Càng đến gần giữa cầu thì Trần Bình An càng khẩn trương, vốn mồ hôi đầm đìa, lúc này càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mồ hôi như mưa. Nhưng đến khi hắn đi thẳng qua bên kia cầu cũng khôngchuyện gì xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra. Trần Bình An cười tự giễu, bước nhanh hơn đi về hướng tiệm rèn.

———

Bên phía Lưng Trâu Xanh, lão Dương ngồi ở ven rìa vách đá màu xanh, rít từng hơi thuốc lá.

Đầm nước dưới chân ông lão nổi lên từng cơn sóng gợn, ánh sáng lấp lóa. Dưới mặt nước giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có rất nhiều rong rêu đang lắc lư, đang là ban ngày vẫn lộ ra một sự âm u © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kỳ quái không thể nói được.

Trên mặt nước dần dần hiện ra một gương mặt lão mơ hồ, mái tóc màu xanh đen xõa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong nước. Lúc nàylão giống như cha mẹ chết, run giọng nói: Đại tiên, đêm qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tôi thật sự không dám tới gần bên đó. Tôi đã thử nhiều lần rồi, vừa đi qua thì giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như chui vào chảo dầu, còn khó chịu hơn bị cắt thành ngàn mảnh. Đại tiên, ngài tha cho kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hèn này đi, thật sự không cách nào cả.

Lão Dương lạnh nhạt nói: Ta tới không phải để khởi binh hỏi tội. Sau này ngươi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy, chỉ cần làm việc trong khả năng cho phép, không cẩu thả được rồi. Nhưng hiện giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một hội ngàn năm khó gặp đặt trước mặt ngươi, phải xem ngươi dám nắm bắt hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không.

Gương mặt màu xanh đậm của lão lắc theo nước, một vẻ kỳ âm trầm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể diễn tả. Nghe được vị đại tiên kia ý chỉ cho mình một con đường sáng, vội vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra vẻ rửa tai lắng nghe.

Ông lão chậm rãi nói:Hôm nay động tiên nhỏ đã từ từ rơi xuống nhân gian, tiếp giáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với mặt đất, đang trong thời kỳ mấu chốt ăn sâu bám rễ, không bao lâu nữa sẽ liền một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mạch với lãnh thổ vương triều Đại Ly. Ngươi chỉ thể được gọi (bà chúa sông) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chứ không phải thần (thần sông), giống như vương triều thế tục, ngươi chỉ một viên chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ không thuộc cấp bậc Thanh Lưu (1), còn không thực sự lấy được chức quan, kém một bước nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác biệt một trời một vực.

Lão dùng tẩu thuốc chỉ về hướng cầu vòm đá: Sở dĩ như vậy không phải do khu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vực quản của ngươi nhỏ, địa bàn của ngươi bị chặn ngang cắt đứt. Nhìn thấy cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cầu kia không, chính đã chặt đứt hương khói tương lai của ngươi. Bây giờ chỉ cần ngươi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể bơi qua phía dưới cầu, sẽđược tiền đồ rộng lớn. Con suối nhỏngươi ở, tương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lai sẽ trở thành đầu nguồn của rất nhiều sông ngòi quan trọng. Đừng nóithần sông hạ đẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tóc xanh chỉ dài mấy trăm dặm, cho muốn được Đại Ly sắc phong thành thần sông lớn, tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dài đến mấy ngàn dặm cũng không khó.

Con ngươi của lão khẽ chuyển động.

Lão Dương cũng không thúc giục, cười nói: Thực ra nằm trong bùn lầy cũng rất thoải mái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tại sao phải cần người khác đỡ lên, đúng không?

Trước đó lão sợ sệt nên không dám đồng ý ngay, lúc này nghe được lời châm chọc của đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên, trong lòng biết không ổn, lập tức xin tha thứ, khiến nước suối đầm sâu cũng cuộn trào theo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ông lão hờ hững nói: Muốn tiếp tục làm một con chạch vẫy đuôi mừng chủ, hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hóa thành giao long trấn giữ đường thủy một phương, tất cả đều tùy thuộc vào lần này. Còn nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đừng quên ban đầu ta đã nói với ngươi thế nào, con đường này không lối để quay về, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ có thể đi đến cuối cùng. Trên đời không chuyện làm một mẻ khoẻ suốt đời, nói khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghe thì dân chúng trấn nhỏ ai cũng thể được báo đáp nhờ làm việc thiện, nhưng thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào cũng không đến phiên ngươi.

Vị đại tiên thần thông quảng đại kia càng thản nhiên như vậy, lão càng thấp thỏm bất an, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng kiên quyết cắn răng, nhanh chóng lặn xuống nước.

Sau chốc lát bóng dáng lão đã biến mất, nhưng trong dòng suối giữa Lưng Trâu Xanh và cầu vòm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đá, giống như một cái bóng màu xanh đậm, xiêu xiêu vẹo vẹo bơi về hướng hạ du. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Cái bóng này tới gần cầu vòm đá thì tốc độ chậm lại, cuối cùng giống như con rùa bơi trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước.

Khi còn cách đầm sâu dưới cầu vòm đá hơn mười trượng, bóng dáng bà lão đột nhiên tăng tốc, hiển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiênmuốn cầu phú quý trong nguy hiểm, liều mạng một lần.

Bơi thẳng qua, hoàn toàn thông suốt.

lão bơi một mạch ra mấy chục trượng, bóng dáng dưới nước đảo một vòng. ăn mừng mình còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sống sót, không kìm được quay từng vòng, mái tóc xanh quấn quanh thể xác gầy còm đã không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 máu thịt kia.

Vị này đứng thẳng trong nước suối, ngẩng đầu nhìn về phía cầu vòm đá kia, cuối cùng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấyràng thanh kiếm cổ xưa. vẫn rỉ sét loang lổ, không hề khác với thứ bà nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy khi còn trẻ con, lúc niên thiếu, trở thành thiếu phụ.

Nhưng sau phút chốc,lão chỉ nhìn thanh kiếm này thêm một chút, hai con ngươi lập tức nứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 toác ra.

lão kêu gào, nước suối quay cuồng làm nổi lên hoa sóng.

Một hồi lâu sau, đoạn khe suối nhỏ này mới khôi phục sóng yên gió lặng. lão lại mọc ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một đôi mắt khác, nhưng khí tức trở nên yếu ớt. Bên tai vang lên giọng nói của vị đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên kia: Người ta không đế ý đến ngươi, đó do tổ tiên nhà ngươi phù hộ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đừng được voi đòi tiên. Nhớ kỹ, sau này đi qua cầu đá đừng nên ngẩng đầu.

lão vâng dạ nói: Không dám nữa, sẽ không dám nữa.

Giọng nói của lão Dương từ xa xôi truyền đến: Ngươi cứ đi về hướng hạ du, xem thử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể bơi được đến đâu. Lúc đi qua tiệm rèn kia thì đừng quá ngông cuồng. Nhưng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần quá lo lắng, sự tồn tại của ngươi thể khiến cho nước suối này trở nên càng “u © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ám”, một khi sinh ra tinh thể sẽ lợi cho việc đúc kiếm, do đó vị Nguyễn sư kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ không làm khó ngươi. Nếu ngươi làm việc siêng năng, nói không chừng người ta còn sẽ bố thí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho ngươi một chút duyên. Mặc động tiên Ly Châu đã vỡ nứt, linh khí nhanh chóng lan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tràn khắp nơi, nhưng đại khái thể kéo dài ba bốn chục năm, vị trí thánh nhân của Nguyễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẫn rất vững chắc, đối với hắn lạichuyện tốt.

Bà lão thở phào một hơi, nịnh nọt: Xin tuân theo pháp chỉ của đại tiên.

Chỗ Lưng Trâu Xanh có người lên tiếng đầy vẻ khâm phục: Thần thông của tiền bối thật cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cường, lại thể tự mình sắc phong một phương, mấu chốt là còn không quấy nhiễu đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiên đạo.

Lão Dương vẫn giữ thế ngồi như cũ, cũng không xoay đầu, cười nhạt nói: – © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần, chỉ sai một chữ nhưng lại khác nhau một trời một vực. Người đọc sách như ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chẳng lẽ không hiểu sao?

Người tới là Thôi Minh Hoàng, nhân tài đọc sách đứng đầu thư viện Quan Hồ, hắnlẽ người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xứ khác cuối cùng rời khỏi nơi này.

Vị thư sinh anh tuấn phong thái cởi mở này cười nói: Chỉ như vậy đã phải nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 da rồi. Trên một con đường bị chặn đầu, cưỡng ép rẽ ra một đường nhỏ, thủ đoạn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy khiến vãn bối phải bội phục.

Lão Dương hờ hững hỏi: – Thằng nhóc, ngươi biết thân phận của ta?

Thôi Minh Hoàng lắc đầu cười nói: Trước đó sơn chủ không hề nhắc tới, nhưng vãn bối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miễn cưỡng đoán ra được một chút đầu mối.

Lão Dương không nhịn được nói: Đi đi đi, thằng nhóc ngươi còn chưa đủ cách nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với ta, đổi thành sơn chủ của các ngươi thì còn được.

Thôi Minh Hoàng chẳng những không rời đi, ngược lại còn ngồi xuống Lưng Trâu Xanh. Trước khi ngồi còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quên đưa tay kéo ngọc bội bên hông lên, để tránh đụng vào vách đá. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trời xanh biếc đã không còn ngăn cách, nhẹ giọng nói: bảo vệ động tiên Ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu này, không để thiên đạo thấm vào, một thân tu vi thông thiên nhưng lại không muốn thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 triển, cuối cùng chỉ thể dựa vào hai chữ bản mệnh liều chết chống đỡ đến cùng. Dương lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên sinh, ngài nói xem vị Tề tiên sinh này của chúng ta rốt cuộc toan tính điều gì?

Ông lão chỉ rít thuốc, vẻ mặt âm trầm.

Thôi Minh Hoàng lẩm bẩm nói:Nếu chỉ vì “lựa chọn vận mệnh cho dân chúng”, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì quá thiệt thòi rồi. Ông ta Tề Tĩnh Xuân, sơn chủ của thư viện Sơn Nhai, đệ tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đắc ý của thánh nhân thứ Nho giáo. Một cái mạng của ông ta đổi lấy đời sau kiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau của năm sáu ngàn phàm phu tục tử, đáng không? Vãn bối thấy không đáng, nếu vãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bối thì chắc chắn sẽ không làm.

Lão Dương nhả ra một ngụm khói: Lời này của ngươi chỉ thể lảm nhảm với ta, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không lỡ may truyền đi, đời này ngươi cũng đừng làm sơn chủ thư viện nữa. Nhìn vào mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 câu tâm ngươi vừa nói, chúng ta tán gẫu một lát nhé?

Người đọc sách mỉm cười nói:Nào dám khoe khoang, vãn bối cầu còn không được.

Ông lão nhìn mặt nước: Nhưng trước đó ta muốn hỏi ngươi một vấn đề.

Thôi Minh Hoàng gật đầu nói:Tiền bối cứ hỏi.

Ông lão chậm rãi hỏi: Từng bước ép Tề Tĩnh Xuân đến tình trạng một lòng cầu chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy, phải thủ đoạn của ngươi không?

Thôi Minh Hoàng trước tiên là sững sốt, sau đó cười khổ, cuối cùng tự giễu nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải tiền bối quá coi trọng vãn bối rồi không?

Lão Dương không quay đầu, từng đợt khói lượn lờ bốc lên trước người ông lão: – Ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản lĩnh khác, nhưng nhìn lòng người thì xem như tạm được. Cho nên ngươi không nên đến đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Thôi Minh Hoàng cười giải thích: Chotính lùi một chút, khi vị trí trong văn miếu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thánh nhân thứ tư Nho gia chúng ta bắt đầu hạ xuống, đó cũng chuyện tám mươi năm trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi. Năm nay vãn bối chỉ mới ba mươi, có thể làm được chứ?

Ông lão quay đầu sang, cười híp mắt nói:Ý của ngươi mình chỉ vừa khéo đến đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấy đi ngọc khuê trấn quốc, lại vừa khéo gặp phải tai nạn này thôi, giống như đất vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rơi vào trong đũng quần, không phải phân cũng trở thành phân?

Vẻ mặt Thôi Minh Hoàng vẫn tự nhiên, cười nói: Thế sự thường, sự tình vừa khéo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Lão Dương giả vờ cười ha hả.

Thôi Minh Hoàng không muốn tiếp tục phí công, bèn đi thẳng vào vấn đề: Vãn bối rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm tình với ngọn núi Phi Vân kia, muốn xây dựng một thư viện mớiđó. Vãn bối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới đây khách, nhập gia tùy tục, về tình về đều nên hỏi Dương lão tiền bối một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếng. Chẳng biết tiền bối yêu cầu không?

Lão Dương nhíu mày, không nói lời nào.

Thôi Minh Hoàng dường như không dám tự tiện thúc giục ông lão, chậm rãi đứng lên, nhẹ giọng nói: Tiền bối yên tâm, chỉ cần một ngày tiền bối chưa gật đầu, thư viện của vãn bối sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không dám động thổ thi công. Nếu ngày nào đó tiền bối cảm thấy chuyện này khả thi, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bảo phía dinh quan giám sát làm gốm chuyển lời cho Thôi Minh Hoàng của thư viện Quan Hồ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được.

Lão Dương một tiếng, không từ chối thẳng thừng.

Thôi Minh Hoàng chắp tay cáo từ.

Bất kể quân cờ nhỏ như có thể trở thành thần chân chính hay không, hoặc thư viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Quan Hồ muốn tìm một mảnh đất trong vương triều Đại Ly để đánh cờ, đã chọn trúng ngọn núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Phi Vân kia, thực ra ông lão đều không quá để tâm, bởi vì chúng không quan trọng.

Chuyện duy nhất ông lão để ý, đó là đêm hôm trước Tề Tĩnh Xuân đã đến cầu mái che, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nóiđó với Nguyễn Cung, sau đó ngồi một mìnhcầu mái che suốt một đêm, đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trời sáng mới đứng dậy trở về trấn nhỏ. Trong thời gian đó rốt cuộc Tề Tĩnh Xuân đã nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214làm gì?

Ông lão xách tẩu thuốc đứng lên, thấp giọng mắng:Chẳng một tên nào khiến người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bớt lo.

———

Trong trường học, bốn đứa trẻ đầu óc chưa mở mang đưa mắt nhìn nhau.

Bọn nhỏ không nhìn thấy Tề tiên sinh, ngược lại ông lão giống như quanh năm suốt tháng đều quét sân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã thay một bộ áo nhà nho tương tự với trang phục của Tề tiên sinh, bên hông đeo một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miếng ngọc bội, mái tóc trắng như sương được chải chuốt chỉnh tề, đầu đội cao. Ông lão ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vị trí lúc trước của Tề tiên sinh, nói với bốn đứa trẻ rằng Tề tiên sinh đã từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chức thầy giáo dạy học sơn chủ thư viện, cho nên sau này sẽ do ông ta dẫn đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trẻ đi du học.

Tề tiên sinh đã sớm nói với bọn nhỏ về chuyện rời nhà đến phương xa, trưởng bối trong nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bọn chúng cũng đã gật đầu đồng ý.

Mặt mày ông lão không còn hiền hậu như lúc trước, khí thế uy nghiêm hỏi: Lý Bảo Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đâu? sao không đi học?

Hòe đầu óc quỷ quyệt, bình thường cũng không hòa thuận với Bảo Bình kia, lập tức tố giác: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214Trên đường tới Bảo Bình nghe nói cây hòe già bị ngã, muốn chạy đi tham gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 náo nhiệt, con không ngăn được nó. Tính khí của rất tệ, con khuyên thế nào cũng không nghe, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn muốn ra tay đánh người.

Ba đứa trẻ còn lại đều oán thầm, Hòe thật giống mẹ nó, bản lĩnh ăn không nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đúng là lợi hại.

Ông lão quay sang nói với một gái cột tóc sừng dê: Cháu đi gọi Bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình về đây, hôm nay chúng ta phải rời khỏi trấn nhỏ.

gái một tiếng, không tình nguyện đứng lên, chạy chầm chậm rời khỏi trường học.

Hòe tuổi tác không lớn nhưng miệng lưỡi rất xảo quyệt, không quên thêm dầu vào lửa, ra vẻ cụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 non nói:Ông à, loại học sinh như Lý Bảo Bình chuyên làm chuyện xấu, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải quản thúc thật kỹ, nếu không thì không thành tài được. Tề tiên sinh đã không đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông phải gánh vác trách nhiệm rồi…

Ông lão nghiêm nghị trừng mắt nhìn, khiến Hòe sợ đến câm như hến, ngoan ngoãn im lặng. điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong lòngkhông ngừng mắng lão này đúng tình nghĩa, hổ không núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì khỉ lập tức xưng vương.

Trước kia Lý Hòe rất chán ghét quy củ của Tề tiên sinh, nhưng hôm nay lại hoài niệm những điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt của ông ta.

Sát bên lớp học căn phòng thuộc về Tề Tĩnh Xuân. Thôi Minh Hoàng của thư viện Quan Hồ đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngồi sau bàn sách nhìn quanh, tươi cười điềm đạm chiếm chỗ của người khác, ra vẻ thất vọng khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói: Sách cũng không được mấy quyển.

———

Sau khi Trần Bình An đến tiệm rèn, nghe được tin tức kia lập tức sững sờ.

Trời còn chưa sáng thì Ninh Diêu đã rời khỏi trấn nhỏ, Nguyễn nói phía núi Đảo Huyền dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phi kiếm truyền thư, sau khi Ninh nương nghe được thì vội rời khỏi tiệm.

Lúc này Trần Bình An mới biết, hóa ra Ninh nương đến ngõ Bình là để từ biệt mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Hắn vác cái sọt đứng dưới mái hiên căn nhà Ninh Diêu tạm, môi mím lại.

Nguyễn Tú nhẹ giọng nói:Ninh nương bảo ta nói với ngươi, ấy mượn vỏ kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia dùng một thời gian, sau này sẽ trả lại cho ngươi.

Trần Bình An lắc đầu nói: Không sao.

Nguyễn Tú muốn nói lại thôi. Trần Bình An mới tỉnh ngộ câu này nói với Nguyễn nương cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214ý nghĩa gì, bèn gãi đầu nói: Vậy tôi trở về ngõ Nê Bình trước.

Nguyễn Tú gật đầu.

Trần Bình An đi về phía trước.

Nguyễn đột nhiên nhớ tới một chuyện, lên: Trần Bình An, cha ta nói thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này ngươi cứ yên tâm làm việc trong tiệm, sau này thể sẽ cần ngươi giúp rèn sắt.

Trần Bình An quay đầu cười nói: Cảm ơn.

Thiếu nữ áo xanh cười duyên dáng.

Trần Bình An đi một mình bên khe suối, sau khi đi lên cầu vòm đá thì đột nhiên dừng bước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấy cái sọt xuống, ngồiven rìa cầu đá, hai chân lửng. Cái sọt chứa Trảm Long Đài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nặng nề đặtbên người, một đôi giày cỏ khẽ lắc lư.

Nghe được Ninh nương đã rời đi, thiếu niên cũng không buồn quá nhiều, bởi ngay từ đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn đã biết nàng sẽ đi.

Chỉ mấy lời còn chưa kịp nói.

Không biết qua bao lâu, Trần Bình An đột nhiên bị tiếng bọt nước dưới cầu làm thức tỉnh. Hắn vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vàng quay đầu, nhưng đã không thấy cái sọt nữa.

Trần Bình An không hề do dự, hai tay chống xuống, mặc cho mình rơi vào nước suối.

Sau khi vào nước hắn nhanh chóng thay đổi thế, đầu hướng xuống dưới, ra sức chui xuống đáy nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trần Bình An trợn to hai mắt, loáng thoáng nhìn thấy một điểm sáng, trong nháy mắt hắn lại mất đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tri giác.

Sau phút chốc, Trần Bình An phát hiện mình đang đứng trên mặt nước như gương, khẽ giậm chân thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đạp ra từng vòng sóng gợn, nhưng mặt gương lại không sụp đổ.

Hắn đột nhiên giơ tay lên che mắt, bởi ngay phía trước ánh sáng chói mắt chiếu khắp trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đất.

Đợi đến khi ánh sáng nhạt đi, Trần Bình An bỏ tay xuống, nhìn thấy nơi xa một người ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214lửng giữa trời, một chân cong lên, một chân rủ xuống giống như ngồi bên vách núi, thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lười nhác. Cả người đắm chìm trong ánh sáng trắng lóa, số tia sáng không ngừng chập chờn.

Trần Bình An làm thế nào cũng không thấy nét mặt của người kia, rất giống với người đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giữa cầu mái che trong giấc mộng ngõBình lúc trước. Nhưng hắn không dám xác định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải cùng một người hay không.

Người nọ ngẩng đầu ngáp một cái, chậm rãi nói: Người đọc sách tên Tề Tĩnh Xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia nói rằng hắn rất thất vọng với thế giới này, vậy ngươi thì sao?

Sau khi người kia lên tiếng, Trần Bình An bỗng cảm thấyhấp khó khăn, liền cắn chặt răng.

Rất nhanh hắn lại nghe được tiếng tim mình đập, nhưngười đánh trống rung trời, sắc mặt thiếu niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đỏ bừng, đưa tay cố gắng ôm lấy ngực.

Thần tiên đánh trống báo mùa xuân, cho thiên hạ biết xuân sắp đến.

Trống không vang, xuân không đến.

Người nọ phất tay một cái, tay áo rộng lắc như một dòng sông ngân.

Trên cầu vòm đá, thiếu niên đang gật như con mổ thóc hốt hoảng tỉnh lại, quay đầu nhìn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trông thấy cái sọt vẫn nằm yên bên cạnh mình.

Thiếu niên ôm đầu nói: Lại tới nữa à?

Trần Bình An gắng sức tát mình một cái, cảm thấy đau, bèn hoảng hốt đứng lên, vác sọt bỏ chạy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Hắn chạy thẳng về ngõ Bình, mở cửa viện ra, phát hiện gần cửa viện nhiều nhánh hòe nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngổn ngang, nghĩ thầm nha đầu kia đúng chạy giỏi vác giỏi thật.

Trần Bình An đặt cái sọt xuống, sau đó ngồicửa viện lau mồ hôi.

Một vệt màu đỏ từ đầu ngõ Bình chạy nhanh tới. Bé gái đầu đầy mồ hôi, khi nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Bình An liền nhếch miệng cười.

dùng nhánh hòe chống xuống đất, thở hồng hộc, từ túi thêu bên hông vét ra một nắm hòe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xanh tươi ẩm ướt.

Trần Bình An nhận lấy, cúi đầu nhìn. So với lá hòe lần trước Tề tiên sinh dẫn hắn đi xin, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những hòe này mặccũng màu xanh lá, nhưng gân đã khô héo, nhìn thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kỹ cũng không thấy ánh sáng lấp lánh màu xanh lưu chuyển bên trong.

Trần Bình An quay sang tiểu cô nương đang nhìn chung quanh, mỉm cười vươn tay ra.

Vẻ mặt gái ngỡ ngàng.

Trần Bình An vẫn không thu tay lại.

Sau khi kiên trì một lúc, gái vẻ mặt phiền muộn từ trong túi thêu móc ra một chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cuối cùng, vỗ mạnh vào lòng bàn tay Trần Bình An.

Trần Bình An tiếp tục đưa tay.

gắng sức phồng má, xoay người không biết từ nơi nào lấy ra thêm một chiếc lá hòe, vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt như đưa đám giao cho Trần Bình An.

Trần Bình An nín cười, cầm tám chiếc hòe đặt chồng lên nhau, nhưng lại rút ra ba chiếc đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho gái mặc áo bông đỏ, nhẹ giọng nói: Cho em.

gái không cầm lấy hòe, cặp mắt lớn long lanh như quả nho đen đầy vẻ nghi hoặc.

Trần Bình An xoa xoa đầu tiểu nha đầu, nhẹ giọng giải thích: Chính em đã giấu đi trước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không giống như sau đó anh tặng cho em. Sau này đừng quên, chuyện đã đáp ứng người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì nhất định phải làm được.

Trần Bình An nhìn gương mặt non nớt ngây thơ kia, cười nói: Nếu như đã cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẫn không làm được, vậy thì phải nói.

Mặc gái cảm thấy hắn nói rất đạo lý, nhưng mình đúng mất mặt,vậy bèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thi triển bản lĩnh toàn thân, gương mặt nhỏ nhắn nhíu lại, tức giận nói: Sao anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại y hệt như Tề tiên sinh trường học vậy, em không thích anh nữa!

Trần Bình An dở khóc dở cười, nói: Anh giúp em khiêng nhánh hòe về nhà nhé, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sức lớn nên đi một chuyến đủ rồi.

Tiểu nương mặc áo bông đỏ đang rất mệt, nghe vậy lập tức sáng mắt lên, cười đến mức cặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt híp lại như trăng non: Vậy em thể thích anh một chút!

———

Chú thích:

(1) Thanh Lưu: tên một đảng phái của giai cấp thống trị cuối thời nhà Thanh. Bọn họ xem xét tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hình chính trị, dâng tấu can gián, tố cáo đại thần, chỉ trích hoạn quan, đối ngoại thì phản đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cường quốc bên ngoài thâm nhập, đối nội thì chủ trương chỉnh đốn kỷ cương.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 71 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc