GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 73: Người gỗ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trần Bình An ăn mứt quả đã gần mười năm chưa được thưởng thức, vác nhánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hòe trở về ngõBình. Khi đi qua một ngôi nhà còn tồi tàn hơn nhà tổ của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong lòng hắn cảm thấy xấu hổ, nghĩ thầm nên mượn ít bạc của Nguyễn phụ, sửa lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngôi nhà này trước hay không. Tuy rằng từ nhỏ đã sống ngõBình, nhưng Trần Bình An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chưa từng thấy nhà này người trú. Lúc trước truy đuổi đánh giết với con vượn Bàn Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên nóc nhà, Trần Bình An cố ý lừa gạt lão đến đây, khiến cho nóc nhà bị con vượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 già đạp ra một lỗ thủng lớn.

Hắn cảm thấy cần phải chịu trách nhiệm về chuyện này, nếu không về sau ngôi nhà này khó tránh khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gió táp mưa sa, chịu khổ chịu tội. Ngôi nhà vốn thể chống đỡ được thêm hai ba chục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm, bây giờ e rằng ngay cả năm năm cũng không chịu nổi, cột trong nhà sẽ mục nát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất nhanh. Điểm này rất giống với thân thể Trần Bình An bị Thái Kim Giản cưỡng ép “Chỉ Điểm”, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều là cảnh ngộ tám bề lọt gió. Cho nên hắn càng ưu sầu lo lắng, thầm nghĩ thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào cũng phải sửa lại ngôi nhà chủ này, không cần đến mức ngay ngắn khí phái nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải vững chắc kiên cố.

Trần Bình An cũng đã nghĩ đến chuyện lấy ra một đồng tiền kim tinh, tìm người khác đổi thành vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật bạc trắng hay tiền đồng bình thường, chẳng hạn như lão Dương tiệm Dương gia, hoặc Nguyễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sư phụ tiệm rèn. Nhưng hắnmột trực giác, tiền đồng kim tinh thứ chỉ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gặp chứ không thể cầu, dùng một đồng thì ít đi một đồng. Còn như bạctiền đồng bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thường, tới chỗ nào cũng thể kiếm được, chẳng qua dốc sức nhiều hay ít mà thôi.

Cho nên hắn quyết định hỏi mượn Nguyễn phụ trước, nếu không mượn được thì mới dùng đến tiền đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kim tinh. Tiếc thì tiếc, nhưng vấn đề trước mắt đã cùng cấp bách, không thể giả vờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như không nhìn thấy, hắn rất ngại mắc nợ người khác.

Trần Bình An trở lại nhà, đặt nhánh hòe do tiểu cô nương kia tặng dựa nghiêng vào tường. Khối đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mài kiếm giá trị liên thành kia vẫn còn nằm trong sọt, nhưng nhiên sẽ không quang minh chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại ném trong sân như vậy, đã được Trần Bình An mang vào trong nhà. Nếu không phải thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gấp rút, hắn còn muốn đào một cái hố sâu một trượng trong sân, chôn khối đá mài kiếm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nổi bật nhưng đáng giá kia xuống. Trảm Long Đài, chỉ nghe tên thôi đã cảm thấy quý giá hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba túi tiền đồng kim tinh kia rồi.

Trần Bình An nghe được tiếngkêunhà kế bên. Khi Tống Tập Tân Trĩ Khuê rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trấn nhỏ, không thời gian quan tâm đến mẹ con trong lồng, lẽ lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã đói rồi. Hắn đi vào nhà cầm xâu chìa khóa kia lên, lại lấy một nắm gạo trong nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình, đi sang nhà kế bên, mở lồng gà ra, ngồi xuống rải gạo từ kẽ ngón tay cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ăn.

Sau đó hắn mở cửa nhà bếp, muốn xem thửlương thực như thóc gạo đó hay không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để tránh bị nổi mốc hỏng uổng phí. Kết quả khi vào nhà bếp lại khiến Trần Bình An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mở rộng tầm mắt, bên trong một lu gạo lớn, chỉ mở nắp ra nhìn đã khiến hắn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 no rồi. Trong tủ đủ nồi chén gáo chậu, trên vách tường còn treo một hàng chân giò© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khô, tất cả đều được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, đồ vật lớn nhỏ hỗn tạp nhưng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lộn xộn.

Trần Bình An bỗng nhiên bị một đống củi gần bếp thu hút, bèn đến gần ngồi xuống, quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên người gỗ lúc trước bị Trĩ Khuê dùng dao làm bếp chẻ ra. vốn không biết chẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 củi, cho nên lúc đó chẻ cả buổi cũng không hiệu quả bao nhiêu. Nếu đổi lại Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình An, chỉ một chốc thể chẻ nát người gỗ cao bằng người bình thường rồi. Lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn cúi đầu ngồi xuống, phát hiện người gỗ này rất kỳ lạ, trên người khắc rất nhiều điểm đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trải rộng khắp toàn thân, lưa thưa không thứ tự. Có một số nơi dày đặc co cụm với nhau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một số nơi khác lại cách rất xa mới có một điểm đỏ như chu sa.

Trần Bình An cầm một đoạn cánh tay người gỗ cẩn thận quản sát, trông thấy bên cạnh mỗi điểm đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn khắc chữ đen cực nhỏ. Điểm đỏ vốn lớn chừng hạt gạo, nét bút của những chữ kia càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ đến mức không thể nhận ra. Cũng may đâyTrần Bình An, nếu đổi thành thị lực của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người bình thường, e rằng chỉ nhìn thấy điểm đỏđiểm đen thôi.

Trần Bình An thử chắp những mảnh vỡ kia lại, không lâu sau người gỗ đã tái hiện nguyên hình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 May mắn người gỗ cũng không thiếu bộ phận lớn nào, đáng tiếc rất nhiều chỗ nối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 điểm đỏ chữ đen đã bị dao làm bếp của Trĩ Khuê chặt đứt hoặc cạo đi gần hết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đoán chừng còn lại bảy tám phần mười điểm đỏ chữ đen hoàn chỉnh.

Hắn đứng dậy đi mở cửa sổ ra, để nhà bếp thông thoáng sáng sủa hơn, lúc này mới tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngồi xuống quan sát tỉ mỉ, không muốn bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, chuyện này tốn khoảng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 canh giờ. Mặchắn không biết phần lớn chữ đen, nhưng vẫn cố gắng ghi nhớ nét bút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kết cấu của chúng.

Từ đáy lòng Trần Bình An vẫn luôn rất kỳ vọng vào việc đọc sách biết chữ. Lúc còn làm thợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gốm, rất nhiều lần hắn trèo lên đỉnh núi nhìn về trấn nhỏ phía xa, ngoại trừ tìm xem ngõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bìnhhướng nào, nơi thứ hai muốn biết là ngôi trường học kia. Lúc còn nhỏ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đứa trẻ đen nhẻm gầy thường đi đến trường học, ngồi xổm dựa vào chân tường, trên đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếng đọc sách oang oang. Mặc dù nghe không hiểu nhưng đứa trẻ lại cảm thấy an tâm, lòng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yên tĩnh, những uất ức phải chịu trong ngày cũng không còn nữa.

Nhưng đối vớinhi ngõ Nê Bình khi đó, đọc sách thứ còn xa xỉ hơn nhiều so với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mứt quả, chỉ đứngxa nhìn là được rồi.

Lúc này Trần Bình An nhắm mắt lại, dựa theo trí nhớ xây dựng một người gỗ hoàn chỉnh trong đầu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nếu trí nhớ điểm không rõ, hắn cũng không vội mở mắt kiểm tra trước tiên bỏ qua. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Kết quả từ đầu đến cuối, người gỗ khoảng bốn năm chục nơi điểm đỏ chữ đen không xác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định được.

Lần lượt ghi nhớ những chỗ đã bỏ sót kia, Trần Bình An hít thở sâu một hơi, muốn làm lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một lần nữa. Nhưng vừa nhắm mắt thì đầu lại hơi choáng váng, hắn quyết định không ép mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa. một số chuyện không phải cứ dốc hết sứcđược, nếu không chỉ sẽ càng làm càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loạn. Sau khi Trần Bình An học làm gốm thì đã cảm nhận sâu sắc về chuyện này, không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do thiên thông minh, chỉ suốt ngày bị lão Diêu mắng như tát nước nên đã đúc kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành tâm đắc.

Hắn lại phá tung người gỗ, chất đống một góc bếp lò, sau đó rời khỏi nhà bếp, đóng kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa viện. Hắn ngẫm nghĩ, hay đến cửa đông trấn nhỏ tìm người giữ cửa lần nữa. Sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm học đồ chính thức của tiệm rèn, nhiều khả năng phải lại bên đó, không thể đưa thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được nữa, cho nên Trần Bình An muốn nói với gã độc thân kia một tiếng, điều lần trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã đến tìm nhưng không tìm thấy.

Trần Bình An chạy chầm chậm đến cửa đông trấn nhỏ, thấy ngôi nhà đất vàng kia vẫn khóa chặt cửa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hắn thở dài, ngồi trên gốc cây người giữ cửa Trịnh Đại Phong thường ngồi. Trấn nhỏ không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên núi, không khái niệm ghế ngồi của sơn thần đó. Hắn ngồi ngơ ngác tại chỗ, tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thủ thời gian rãnh rỗi một cách hiếm thấy.

Không biết đã qua bao lâu, trên con đường trong trấn nhỏ bỗng vang lên tiếng bánh xe. Trần Bình An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quay đầu nhìn, trông thấy một chiếc xe trâu đi đầu, phía sau hai chiếc xe ngựa khoang. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Một đám trẻ ngồi trên xe trâu, cònhai gương mặt quen thuộc, đó Bảo Bình mặc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bông đỏ chót Thạch Xuân Gia hai đỏ bừng. Còn lại chắc những đứa trẻ trong trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 học Thạch Xuân Gia đã nói, Lý Hòe, Lâm Thủ Nhất và Đổng Thủy Tỉnh.

Năm đứa trẻ trên xe trâu trò chuyện líu ríu, sôi nổi náo nhiệt.

Đánh xe một người trung niên có gương mặt xa lạ, ông lão lúc trước quét sân ở trường học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì ngồi phía sau người đánh xe.

Trần Bình An nhìn qua, ngoại trừ tiểu nương mặc áo bông đỏ xuất thân từ gia thuộc bốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ lớn đường Phúc Lộc, bốn đứa trẻ còn lại đều ăn mặc khác biệt một trời một vực. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tổ tiên của Thạch Xuân Gia nhiều đời sống ở ngõ Kỵ Long, trông coi cửa tiệm tên© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Áp Tuế, không lo cơm áo nhưng cũng không phải giàu có, cho nên tiểu nương ăn mặc chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214thể xem như thoải mái ấm áp. Bên cạnh Thạch Xuân Gia một đứa bạn cùng lứa vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt nghiêm nghị, khoác một bộ áo lông cáo màu đen mới tinh quý giá, sắc mặt hơi trắng, mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mày lạnh nhạt.

Phụ thân Nhị củaHòemột kẻ hèn nhát nổi tiếng trong trấn nhỏ,Hòe còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một chị gái tên Liễu, nhưng cha mẹ chị gái đã ra ngoài kiếm sống rồi, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để lại một mình Hòe gởi nuôi ở nhà cậu. Hôm nay nó cũng phải rời khỏi quê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hương, theo ông lão họđến thư viện Sơn Nhai kia. Thiếu niên cuối cùng thì mặc quần áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phong phanh, khoác hai chiếc áo ngoài chắp đủ chỗ, cả người lộ vẻ bần hàn, vừa nhìn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết trẻ con nhà nghèo lớn lên trong ngõ nhỏ.

Bảo Bình, Thạch Xuân Gia,Hòe, Lâm Thủ Nhất, Đổng Thủy Tỉnh.

Năm đứa trẻ thuộc trấn nhỏ ngồi trên chiếc xe trâu không thể che gió che mưa, chạy về hướng thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 viện Sơn Nhai, một trong bảy mươi hai thư viện Nho gia, thánh địa trong lòng số người đọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sách ở Đông Bảo Bình Châu. Vào giây phút này năm đứa trẻ chắc chắn không biết, trong lãnh thổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một châu vương triều san sát, số thế gia vọng tộc nhiều đời giàu có, cho phải luồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cúi, dùng hết nhân tình hương khói, cũng muốn đưa con cháu nhà mình vào trong đó, đi theo những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phu tử tiên sinh áo dài tay rộng, học tập tu thân trị quốc bình thiên hạ từ thánh hiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nho gia.

Bọn chúng nhiên càng không biết, thể gọi Tề Tĩnh Xuân một tiếng thầy giáo chuyện hiếm có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết bao. Trái lại những đứa trẻ này chỉ cảm thấy Tề tiên sinh quá nhiều quy củ, thường nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt lại, khiến người ta cảm thấy khó thân cận. Thỉnh thoảng Tề tiên sinh cũng cười, nhưng bọn nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thậm chí không biết mình đã làm đúng chuyện khiến tiên sinh vui vẻ như vậy.

Bảo Bình tinh mắt nhìn thấy Trần Bình An ngồi trên gốc cây, liền dùng thế sét đánh không kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bưng tai nhảy xuống xe trâu, hơi lảo đảo chạy nhanh đến trước người Trần Bình An, sau đ1o đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên dừng lại. Dường như cô bé không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ ưỡn ngực nói một câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “tôi phải đi đến một nơi rất xa rất xa”, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kiêu ngạo.

Ông lão đầu đội cao trầm giọng gọi: Lý Bảo Bình!

Mặc không thích lắm nhưng ông lão vẫn bảo người đánh xe trâu dừng lại. Tiểu nương bĩu môi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cuối cùng vẫn xoay người chạy về phía xe trâu. bỗng nhiên nghe được người phía sau gọi tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình, bèn quay đầu nhìn lại, trông thấy hắn đang giơ nắm tay về phía mình khẽ lắc lắc, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn bảophải nỗ lực.

Bảo Bình cũng giơ nắm tay lên với hắn, ra hiệu mình sẽ cố gắng.

Trần Bình An hiểu ngầm cười, cảm thấy cố gắng của tiểu cô nương mặc áo bông đỏ nàylẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dùng để chơi đùa, thư viện Sơn Nhai khắp nơi đều sẽ lưu lại dấu chân của cô.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy ông lão quét sân đã gặp mấy lầntrường học đang nhìn mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gật đầu, hắn cũng theo bản năng cười đáp lễ.

Cùng lúc này trên một chiếc xe ngựa phía sau có người khẽ buông màn xuống.

Mặc chỉ thoáng nhìn qua, nhưng Trần Bình An vẫn thấy nét mặt của người kia, đóngười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đọc sách đã đến tiệm rèn tìm Nguyễn phụ.

Hắn đưa mắt nhìn xe trâu xe ngựa từ từ chạy ra khỏi trấn nhỏ.

Nếu Trần Bình An thể ngự kiếm bay lượn như Ninh Diêu, nhìn xuống non sông ngàn dặm vừa mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bám rễ này, nhất định sẽ bị các loại cảnh tượng lạ lùng làm rung động.

hằngsa số chim bay nhảy, chiếm giữ bên ngoài đường biên giới nơi tiếp giáp giữa động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên Ly Châu lãnh thổ Đại Ly.nơi xa hơn còn số đồng loại của chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đang điên cuồng chạy về phía này, giống như bị thứ gì thu hút.

Bên ngoài đường biên giới vô hình, bọn chúng không dám tiến lên một bước, cũng không muốn lùi lại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bước.

Còn mộtlão đứngđầu cuối dòng suối nằm trong ranh giới, nửa người trên lộ ra khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt nước, mái tóc màu xanh đen như thác nước chảy xuống, tỏa ra chung quanh thân thể, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một đóa hoa sen màu đen.

Gương mặtlão vốn loang lổ như vỏ cây khô, lúc này đã dáng vẻ của một vị phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân chưa đến bốn mươi tuổi.

Cònngọn núi Phi Vân kia giống như bị mặt đất đùn lên, chậm rãi dâng lên cao với tốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 độ mắt thường thể nhìn thấy.

Động tiên tan vỡ, rơi thành đất lành.

Dân chúng trấn nhỏ sinh trưởng trong động tiên Ly Châu ngày trước, bất kể giàu sang nghèo hèn, bất kể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản tính thiện ác đều kiếp sau.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 73 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc