GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55: Chấp niệm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

Lúc tỉnh lại, Giản thấy mệt mỏi lạ thường, rất muốn lật người, nhưng eo lại quá đau. Vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giây phút hồi phục lại ý thức, lòngđột nhiên đầy ắp nỗi sợ hãi. Đứa con của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào rồi?! Nhìn thấy cái bụng nhô cao của mình, mới an lòng, nước mắt bị đè nén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuôn trào xối xả.

 

đã tưởng mình thể điềm tĩnh chấp nhận hậu quả của chuyện này, cho Hề Thành Hạo biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân tướng sự việc, cô cũng sẽ lạnh lùng phản kích, không phải anh biết hận nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ Hề sao, không phải anh từng thừa nhận cuộc hôn nhân này cũng thuộc kế hoạch trả thù của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13sao, trách thì chỉ trách anh đã quá nặng lòng! Cái chết của bố anh thìliên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan gì đến cô? Không phải mẹ anh cũng luôn miệng bảo cái chết của bố mẹ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liên quan đến nhà họ Hề sao? Chẳng phải bà ta đã luôn muốn tự nhận rằng mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xui xẻo sao? Giản run rẩy túm chặt ga giường, quả nhiên một người yếu đuối, biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ hãi và không nhẫn tâm.

 

“Cô ơi, ơi, đừng khóc, không sao đâu, không sao cả.” nằm ngủ cạnh giường nghe thấy tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóc liền tỉnh dậy, vỗ lên tay Giản trấn an, để không phải lo lắng: “MayHề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiếu gia cũng mặt, anh ấybác Mạnh đã đưa đến bệnh viện bằng tốc độ nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất, đứa không sao cả, cô đã được tiêm thuốc hỗ trợ cho thai nhi, bác theo dõi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài ngày thì có thể về nhà.”

 

Giản nghe vậy bèn gật đầu, không biết làm sao tự nhiên lại hạ thấp giọng, thì thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lén lút nói chuyện với cô. Dì Lý cũng nhận ra sự nghi hoặc của cô, liền ghé miệng vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tai cô, hướng mắt ra ngoài cánh cửa: “Hề tiên sinh vừa đến nơi, đang nói chuyện với Hề phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân ngoài hành lang. Hừ, tôi đã kể cho tiên sinh nghe những hành động xấu xa của mụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 già đó rồi.” lòng đầy căm phẫn, bộ dáng chút đắc ý: “Chuyện ghê tởm như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta cũng ra tay được, đứa trong bụng chính đứa cháu nội máu mủ ruột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13của ta kia mà! Chẳng khác giết người cả!”

 

Giản nhất thời không kịp phản ứng lại, sững sờ nhìn Lý, chậm rãi tiêu hóa những lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói.

 

Không biết do cuộc nói chuyện đã kết thúc, hay do nghe thấy tiếng động trong phòngHề Thành Hạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hề phu nhân cùng lúc đẩy cửa bước vào. Giản vội vàng nhìn về phía Hề Thành Hạo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hi vọng thể nhìn thấy ánh mắt lo lắng quan tâm của anh. Cô rất sợ phải bắt gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt thất vọng đã tường tận mọi chuyện của anh.

 

Sắc mặt Hề Thành Hạo rất khó coi, lông mày anh co rúm, lúc chạm vào ánh mắt long lanh ngân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngấn nước của cô, nét mặt anh dịu dàng hơn, anh xót xa hơi quỳ xuống cạnh giường bệnh, hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ lên trán cô, khẽ thì thầm: “Không sao cả, Tư.”

 

Thái độ của anh làm thực sự an lòng, cô giơ tay ôm cổ anh, vùi mặt khóc rấm rứt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13không biết mình đang cảm thấy may mắn hay áy náy nữa, vào giây phút yếu đuối sợ mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi đứa bé, cô thực sự rất cần lồng ngực của chồng mình! Hề Thành Hạo dịu dàng vỗ lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, đồng thời lạnh lùng ngẩng mặt nhìn người mẹ đang đứng một bên, Triệu Trạch khẽ run người trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt trách cứ đau đớn đó, bà cắn môi, trong lòng rất đỗi thê lương. đã nghĩ thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suốt rồi, chỉ cần Giản đối xử tốt với Thành Hạo, Thành Hạo được hạnh phúc… thì mọi chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13không thật sự được vừa ý cũng không sao cả. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo vệ Giản bằng thái độ gần như quáng, thì người mẹ đã mang nặng đẻ đau, nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưỡng anh bao năm trời cảm thấy tim gan như bịnát.

 

Hề Kỉ Hằng cũng vào theo họ, anh khoanh tay trước ngực, đứng dựa lưng vào tường, đờ đẫn nhìn khung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh diễn ra trong phòng. Hình như anh đang ra sức đè nén cảm xúc, ánh mắt phức tạp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 u tối. Nhưng anh không có ý định lên tiếng, thái độ bàng quan phần lạnh lùng.

 

“Giản Tư.” Triệu Trạch cất tiếng, mắt dấy lên một cảm xúc siêu thoát bình thản: “Con kể cho Thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạo nghe xem tình huống lúc đó rút cục thế nào.” nhìn Giản Tư, bình tĩnh như thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang nói một chuyện chẳng liên quan tới mình. Giản nhìn một lát rồi nằm xuống gối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt hồn nhìn bóng đèn nhỏ trên trần nhà. Thì ra… đã nửa đêm rồi, bóng đèn nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên kia chẳng uy lựccả, khoảng không nặng nề tăm tối làm tâm trạng cũng u © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ám lạnh lẽo theo.

 

thể hiểu được sự lãnh đạm của Triệu Trạch, cho dù Hề Thành Hạo đinh ninh rằng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã xử sự độc ác với thì sao? Cùng lắm thì đoạn tuyệt ân nghĩa từ đây, ngày nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn vợ của Hề Thành Hạo thì nhà họ Hề sẽ không thể hòa thuận, Triệu Trạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã không bận tâm đến kết quả rồi. Nếu nói ra sự thật thì Hề Thành Hạo sẽ được giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoát, mẹ anh không phảingười mất trí đến phát rồ, điều này với anh một sự an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ủi.

 

Giảnép mình không được nhìn vẻ mặt đau khổ của Hề Thành Hạo, sự khổ sở của anh làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mềm lòng.

 

Phải lựa chọn bao giờ cũng việc vô cùng khó khăn!

 

Vào khoảnh khắc này, đột nhiên Giản đâm ra nhu nhược, cô thấy ngưỡng mộ mình của ngày xưa, lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó không quyền được lựa chọn, chỉ thể âm thầm chịu đựng, cứ tưởng mình đã đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khổ đến cực điểm. Nhưng không phải thể… Lúc này đây, khi dao động bất định giữa hai sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lựa chọn, một là đâm nhát dao cuối cùng vào kẻ thù, hai là rộng lượng, chợt căm hận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông trời sao lại cho sự lựa chọn.

 

Thù hận… quả nhiên một loại thuốc độc, chỉthánh nhân mới vứt bỏ được thù hận,nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế họ đã được thành Phật rồi. Liệu thể không? siết chặt nắm tay, nếu bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói ra sự thật, rằng thật ra Hề phu nhân đến để xóa bỏ hiềm khích, để trả tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do cho con trai, nhất định Hề Thành Hạo sẽ rất cảm động. Anh vốn đã quyến luyến tình cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ruột thịt, sau khi Hề Đồng Tiên qua đời, thái độ anh dành cho người mẹ cũng ôn hòa hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mặc dù Hề phu nhân không được hưởng cuộc sống hạnh phúc gia đình quây quần, nhưng cũng không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lo lắng con trai sẽ đoạn tuyệt ra đi,thế ta mới mở lời bằng thái độ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ khoan dung đó.

 

Lẽ nào lại tha cho hung thủ giết hại bố mẹ một lần nữa? đã chẳng cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hối hận về thái độ của mình hôm Hề Đồng Tiên qua đời đó sao?

 

Nếu bỏ cuộc vào giây phút này… thì tất cả mọi thứ co làm trước đó ý nghĩa gì?

 

Tại sao không thể ra tay tàn độc một lần như Đông Chính Dịch chứ? nghe thấy mình nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Bà muốn tôi phải nói đây? hận tôi đến đâu, muốn báo thù hãm hại tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào cũng được, hãy tha cho đứa con của tôi. Xem như tôi… cầu xin đấy.”

 

Lời khẩn cầu được nói bằng ngữ điệu lãnh đạm, đã thể hiện được sự phẫn nộ uất ức cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cực của Giản Tư. Bàn tay đang nắm cánh tay cô của Hề Thành Hạo chợt bóp chặt,cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy rất đau, nhưng vẻ mặt không chút biến đổi. Cô biết tim anh đang đau đớn, nhưng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn cách nào khác, lưỡi dao đã cắm vào da thịt, chẳng thà một đòn kết liễu cho xong.

 

Sau này… sẽ đắp cho anh, sẽ dốc hết sức lực tâm trí đắp cho anh.

 

Triệu Trạch nhìn Hề Thành Hạo, mỉm cười bâng quơ, không phản bác lại lời nói của Giản Tư,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin Giản hiểu do saoim lặng chấp nhận lời vu khống. đã nói rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Giản Tư, chỉ cần Hề Thành Hạo được sống hạnh phúc, thìkhông so đo tính toán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những chuyện khác.

 

“Ta đi đây.” Triệu Trạch thở dài, như thể mới giải thoát khỏi xiềng xích, vừa mệt mỏi lại vừa nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhõm, sớm muộn cũng phải đối mặt với kết cục này, đã trở nên thực tế rồi. Tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi người… cát bụi thì sẽ trở về với cát bụi, bùn đất thì sẽ trở về với bùn đất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn thể thức dậy mỗi sớm mai thì hãy sống cho tốt vậy.

 

Hề Thành Hạo đứng dậy, hình như muốn tiễn Triệu Trạch, lúc đứng dậy thể anh hơi lảo đảo, giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như bị chóng mặt, cũng thể do bước chân anh không vững. “Mẹ!”

 

Anh trầm giọng gọi một tiếng đau đớn, nó như lưỡi dao sắc bén chọc thẳng vào trong tim. Giản Tư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triệu Trạch, Hề Kỉ Hằng đều khẽ rùng mình. Mọi người cứng đờ tại chỗ, như thể đã mất hồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạc phách.

 

“Hôm nay, để con tiễn mẹ.” Ý tứ của anh được biểu đạt ràng, ngay cả không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người sâu sắc cũng hiểu. Ý anh hôm nay tiễn rồi, sau này không muốn gặp lại nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Hề Kỉ Hằng sững sờ đứng cạnh bức tường, lúc hai mẹ con Hề Thành Hạo bước qua, anh như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấy, lúc này đây hai người họ đang lòng đau như cắt. Ánh mắt anh tập trung vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định, những sắc thái toát lên trong ánh mắt khi nãy trở nên ảm đạm, hình như anh đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng thất vọng.

 

Mắt thấy Hề Thành Hạo Hề phu nhân đã đi xa, mới dám bĩu môi, “Nhẽ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hề phu nhân phải làm thế này từ lâu rồi, nếu không thật không để người khác sống mà!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Giản không chút phản ứng, nhắm mắt lại, thể ràng đang run lên, hoảng sợ nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Có cần gọi bác không?” đưa mắt hỏi ý kiến Hề Kỉ Hằng đứng trong góc phòng.

 

“Bà đi ra! Tôi cần nói chuyện với ta!” Hề Kỉ Hằng lên tiếng, nhưng lại không trả lời câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi của Lý. Sự chần chừ của đã làm Hề Kỉ Hằng nổi khùng: “Đi ra! Cút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng xa càng tốt!”

 

ấm ức che miệng chạy nhanh ra ngoài, một người lớn tuổi như bị người khác quát mắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế thật khóchịu nổi, hơn nữa người đó cònHề thiếu gia thường ngày rất thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiết với dì. Hôm nay hai ông chủ nhà họ Hề đều nổi trận lôi đình, chỉ còn biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trách mình đen đủi thôi.

 

Giản vẫn nhắm mắt, lúc này không đủ dũng khí đối diện với bất ai.

 

“Giản Tư, do tôi không vạch trần cũng giống như do của bác tôi.chúng tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn anh ấy bị tổn thương.” Giọng nói của anh rất lạnh lùng, nhưng với Giản Tư, còn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổn thương hơn nhiều so với việc anh quát mắng khi nãy: “Anh ấy… đã làm quá nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô. Tôi chỉ muốn khuyênmột câu, anh tôi không phải người kém sâu sắc đâu, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng biết sao anh ấy đã luôn bao dung rộng lượng với cô.”

 

Giản cố gắng hồi phục để nhịp thở trở lại bình thường, mấy câu nói của anh giáng mạnh vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim cô, khiến dường như không còn đập nữa: “Anh… đã biết hết sao?” biết câu hỏi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới ngốc nghếch, thừa thãi làm sao, nhưng buộc phải nói cáiđó, nếu không sức nặng đè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên tim sẽ khiến trái tim vốn đang đập khó nhọc của càng trở nên khó chịu hơn.

 

Hề Kỉ Hằng cười nhạt: “Ừ. Lúc đầu tôi còn lo bác đến muốn làm khó cô, định lao xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo vệ đấy.”

 

Lại thêm một cú giáng mạnh.

 

Không phảidao, không phải vết đâm sắc bén, không chảy máu, chỉ nhữnggiáng liên tiếp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim sắp vỡ vụn, sắp bị nghiền nát thành đống bột khô.

 

“Giản Tư, tôi phải cảm ơn sự tàn nhẫn bỉ ổi ngày hôm nay của cô.” Anh thư thái thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài một hơi, vẻ mặt rất giống vẻ mặt Triệu Trạch khi nãy: “Cuối cùng tôi đã thể không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêunữa rồi.” đau đến đờ đẫn, nằm nghe anh nói không chút phản ứng.

 

“Cô tự lo liệu đi vậy.” Anh bước đi một bước, rồi dừng lại, quay lưng về phía nói: “Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã luôn muốn bảo vệ cô, cho đến bây giờ thì không thể không thừa nhận, từ một gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ đáng thương, đã trở thành kẻ báo thù chuyên rắp tâm hại người. Cô cũng đừng đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá bản thân cao quá, thực rachỉ thể làm hại những người yêu quý thôi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Nhìn anh đi thẳng không quay đầu lại, Giản bỗng dưng cảm thấy rất tuyệt vọng. Cuối cùng thì người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào cũng được giải thoát rồi, chỉ còn lại một mình lại chịu đựng sự dàycủa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lương tâm!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc