GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 54: Nỗi sợ hãi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trên đường về nhà, tài xế không dám bật điều hòa lạnh quá, Giản ngồi ghế sau cảm thấy bí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bách vô cùng, bèn hạ kính xuống. Cửa kính màu trà vừa hạ xuống, hơi nóng dữ dội của ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nắng trộn với khói bụi bên ngoài xộc vào ngay lập tức, hơi choáng, vội nâng cửa kính lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với tâm trạng ngao ngán buồn bực.

 

“Hôm nay… Thành Hạo đến công ty không?” Cô rướn người về phía ghế lái, hỏi bác tài xế tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Mạnh. Đột nhiên rất muốn gặp Hề Thành Hạo, cuộc nói chuyện với Trương Nhu làm lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rối nhưvò, giống như đang đi bộ trên đường, đột nhiên có người ngáng chân, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến nỗi bị ngã, nhưng nhịp chân đã rối loạn.

 

“Chuyện này… tôi phải hỏi tài xế của Tổng giám đốc.” Bác Mạnh hình như không chắc lắm, Giản Tư gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu, ra hiệu cho bác ta gọi điện hỏi người tài xế kia. Họ nhanh chóng nhận được tin, Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thành Hạo đang công trường vùng núi phía Bắc.

 

“Bác đưa tôi đến đó.” Giản dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, sau khi hạ quyết tâm thì tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưng cảm thấy rất mệt mỏi.

 

Đường đến công trường không dễ đi, khấp kha khấp khểnh, mất một tiếng rưỡi mới đến được khu đồi núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được che phủ, bởi cây cối đã bị chặt hết rồi. Giản vừa xuống xe liền thấy trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt sáng lòa choáng váng, ánh nắng chói chang khủng khiếp, không mở mắt nổi. Tiểu Trươngtài xế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 riêng của Hề Thành Hạo vội vàng xuống xe đỡ cô, còn lấy trên xe một chiếc bảo hiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa cho cô, Giản đội vào thấy vừa nặng vừa bí, khó chịu hết sức.

 

“Tổng giám đốc bên này ạ.” Tiểu Trương chỉ về chỗ nhiều máy đào đất xe xúc: “Để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi gọi điện thoại cho tổng giám đốc.” Tiểu Trương nghĩ Tổng giám đốcnhìn thấy phu nhân chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn sẽ rất mừng rỡ, nên anh cũng phấn khởi theo.

 

“Không cần đâu, đừng làm phiền anh ấy.” Giản lắc đầu, chăm chú nhìn vào bóng người đằng xa. Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách xa thế này, vẫn nhận ra Hề Thành Hạo chỉ bằng cái nhìn đầu tiên, anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc âu phục, chỉ mặc một chiếc áo mi trắng, dáng người cao ráo, vẫn nổi bật trong đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đông như thường. người chìa bản thiết kế cho anh xem, hình như anh đang căn dặn đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những người bên cạnh hơi nghiêng về phía anh, tập trung nghe anh nói.Mấy hôm nay… anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đềucông trường sao?” khẽ hỏi.

 

Tiểu Trương thở dài gật đầu: “Biết làm thế nào được, giai đoạn trước sắp phải đình công đến nơi, công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân náo loạn ầm ĩ cả lên, họ sợ không nhận được tiền lương, đã làm loạn vài lần rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bây giờ khó khăn lắm vấn đề mới được giải quyết, đương nhiên tổng giám đốc phải đích thân xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trận, cổnhuệ khí binh lính. Công nhân thấy ông chủ lớn đến thì không còn lo công trình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị trì hoãn, càng lao động hăng say hơn. Có điều như vậy tổng giám đốc phải vất vả rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Giản dõi mắt về phía xa, không nói gì.

 

Những người bao đồng hay đưa chuyện lúc nào cũng rất đông đúc, Giản nhìn thấy hai người chen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào đám đông, đứng cạnh Hề Thành Hạo hơi lại quay đầu lại nhìn cô, Hề Thành Hạo lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức bước nhanh về chỗ đang đứng.

 

“Sao em lại đến đây?!” Anh nhìn cô, ánh mắt toát lên nét mừng rỡ xen lẫn trách móc: “Trời nắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế này, thật tùy tiện quá!” lẽ anh vừa mắng cấp dưới xong, vẫn đang đắm mình trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị trí một ông chủ, nhà cô chưa bao giờ được nghe thấy anh nói giọng điệu này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không giận,chủ động nhào vào lòng anh, ôm chặt eo anh.

 

Tiểu Trương bác Mạnh cùng tinh mắt, lập tức chạy vòng qua đầu xe bên kia, giả bộ ngước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt nhìn ngắm trời đất.

 

“A… người anh toàn bụi, bẩn lắm.” Hề Thành Hạo chút bất ngờ, trong lòng cảm thấy cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sung sướng, nênhơi xấu hổ với đám đông ở phía xa, nhưng vẫn không nỡ đẩy ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Em nhớ anh.” Cô tựa vào lòng anh, khẽ cất tiếng.

 

Hề Thành Hạo im lặng hồi lâu, từ ngày kết hôn đến bây giờ, đâylần đầu tiên Giản Tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ động trực tiếp bày tỏ tình cảm nồng thắm với anh, một tiếng “nhớ” của cô đã đánh tan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nỗi vất vả những ngày qua của anh. Chỉ cần thể chống đỡ một vùng trời cho cô, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp tục một cuộc sống sung túc no đủ, thì anh phải vất vả khổ cực đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu, anh cũng cam lòng.

 

Giản cứ tưởng mình đã quen với vòng tay của anh, nhưng hôm nay… hai cánh tay anh đã đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại chomột cảm giác bình an chưa từng có. lẽ Trương Nhu đã nói đúng, cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã qua thì cho qua, ân ân oán oán đời trước đã chất thành đống rồi, cũng không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đem ra mổ xẻ, sau này, chỉ cần thật lòng đối xử tốt với anh được.

 

Hình như Hề Thành Hạo cũng cảm nhận được sự dựa dẫm quyến luyến vượt quá mức bình thường của Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tư, anh đang định nói đó, thì di động lại vang lên rất không đúng lúc, anh giơ tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên nghe máy, bàn tay cô vẫn không chịu thả lỏng, sự “bá đạo” ngọt ngào củalàm anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bật cười, tựa như cuối cùng thì ánh nắng cũng đã chiếu sáng tâmu ám của anh. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin tức nghe được từ đầu dây bên kia lại làm cho ánh nắng đó mờ đi. “Cái gì… Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kỉ Hằng đánh Đông Chính Dịch sao?” Giản sững sờ ngẩng đầu nhìn anh.

 

Hề Thành Hạo thực sự không thể rời khỏi công trường, nên chuyện này anh giao cho một luật sư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh chỉ bảo Giản đến đồn cảnh sát đón Hề Kỉ Hằng về nhà. Giản Tư nhìn thấy Đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chính Dịch trong phòng tiếp dân của sở cảnh sát, một bên xương lông mày của anh ta bị đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vỡ, máu đóng vảy thành cục xấu xí, khuôn mặt tương đối sạch sẽ, nhưng âu phục cổ áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mi loang lổ vết máu. Luật của anh ta ung dung ngồi bên cạnh, thái độ cao ngạo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lần này bọn họ hoàn toàn chiếm thế thượng phong sẽ trưng ra bộ mặt của ân nhân.

 

Giảnkhông nói chuyện với anh ta, Đông Chính Dịch cũng làm như không quen biết, chẳng buồn nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy một cái.

 

Hề Kỉ Hằng bước ra từ một phòng khác cùng với luật riêngvài người cảnh sát, nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản thì hơi co người lại, quay mặt sang phía khác, điệu bộ mất tự nhiên. Khóe môi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vết máu, một con mắt đã xanh tím, trông vừa nhếch nhác vừa buồn cười. Anh chạy về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Tư, lúc đi qua Đông Chính Dịch vị luậtngạo nghễ, anh hừ một tiếng khiêu khích, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý nóibọn họ không tiếp tục truy cứu, như anh cùng chẳng thèm cảm kích.

 

Đông Chính Dịch làm lơ, coi như không nhìn thấy Hề Kỉ Hằng.

 

Giản kéo Hề Kỉ Hằng đi nhanh ra khỏi sở cảnh sát, giống như kéo một đứa trẻ ngịch ngợm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bướng bỉnh. May Đông Chính Dịch đã hợp đồng xong xuôi với Gia Thiên, nếu không chỉ với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụ ẩu đả này, Giản không còn lòng dạ nào đi thăm dò ý nghĩ của anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, lẽ thỉnh thoảng cũng có lúc anh ta từ bi đột xuất.

 

“Sao anh lại cư xử lỗ mãng thế! Chỉ toàn gây thêm rắc rối.” Trên đường về nhà, Giảnkhông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhịn được lên tiếng trách móc. Quả nhiên Hề Kỉ Hằng vẫn một cậu thanh niên hành xử tùy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hứng, chẳng giúp được cho Thành Hạo cả, cô thấy buồn lòng thay cho Thành Hạo. Hề Kỉ Hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng thành công thì không có, thất bại thì thừa.

 

“Thôi đi!” Hề Kỉ Hằng không nhịn được trước lời trách mắng của chị dâu: “Cô thì làm anh ta yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng chắc? Lo cái thân mình trước đi.”

 

Giản Tư lừ anh một cái, bảo bác Mạnh gọi cho Lý, luộc mấy quả trứng gà, để xoa mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho Hề Kỉ Hằng. Đây lần đầu tiên lên tiếng trách mắng Hề Kỉ Hằng,như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không giống mọi khi anh đang đốp trả không hề khách khí, nhưng so với sự thân mật giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tạo ngày trước, lúcmỗi người ôm ấp một mưu đồ riêng của mình, thì mối quan hệ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ lúc này trở nên tự nhiên và thành thật hơn, sau này hai người nhớ lại cũng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ nhõm gần gũi.

 

Trong tiếng kêu đau luôn mồm của Hề Kỉ Hằng, Giản xửvết thương hộ anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó bảo anh đi tắm, anh còn nằng nặc đòi ăn cơm do Giản tự tay nấu mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu thôi, với do đánh nhau vừa tốn sức lại lập được công lớn. Sau khi ăn uống no © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 say, anh hài lòng lên gác ngủ một giấc, thật khiến người ta vừa tức vừa buồn cười.

 

Chiều tối, Hề phu nhân bất ngờ đến thăm. Giản mặt mày lạnh tanh, ngồi trên sô-pha, không thể biểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộ được phép lịch sự bản. Chắc là Hề phu nhân hay tin con trai đang công trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía Bắc nên mới cố tình đến tìm cớ gây sự với cô. Giản cũng cảm thấy ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên xuất hiện, tang lễ của Hề Đồng Tiên đã xong xuôi đâu đấy, Hề phu nhân không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do nào không đến làm loạn một trận thái độ ngứa mắt của lúc Hề Đồng Tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắp lìa trần.

 

Triệu Trạch không phản ứngvới thái độ lặng thinh của Giản Tư, chỉ bình thản ném cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái liếc lúc đưa trà lên, hiểu ý, vội vàng bỏ đi, nhường phòng khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại cho họ. Lần này Triệu Trạch đến một mình, vẻ mặt trầm trọng, không thể đoán được rút cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta định đối phó với như thế nào. Giản mặt không cảm xúc, ngồi trên ghế sô-pha, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự phản kháng của đối với người đàn này sắp trở thành bản năng rồi.

 

“Tư Tư.” Triệu Trạch trầm giọng gọi tên cô, làm bỗng dưng rùng mình, một cảm giác không thể diễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đạt nhói qua tim, vừa nặng nề, vừa có chút bi tráng, Triệu Trạch nhìn cái bụng nhô cao của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lúc mới nói tiếp: “Chuyện đã qua thì hãy để qua đi.”

 

Ngón tay Giản Tư hơi run, cuộc nói chuyện buổi sáng với Trương Nhu đã khiếnthầm kinh hãi trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng, mặc đây cũng điều khiến cùng đắn đo trăn trở, nhưng khi Hề phu nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình tĩnh nói ra, hàm ý trong câu nói không khỏi làm suy nghĩ.

 

“Trước khi chết, ông ấy…” Ánh mắt Triệu Trạch lướt nhanh về phía cô: “… đã dặn ta, đừng tranh đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với con nữa, đúng thế… Đến thời khắc cuối cùng người ta mới nhận ra, cứ ấm ức mãi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện, tranh giành thắng thua, tất cả đều chẳng ý nghĩa gì. Mấy hôm nay ta đã nghĩ rằng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu ngày xưa thể rộng lượng với con hơn một chút, con Thành Hạo kết hôn, sinh đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó ra… thì lúc ông ấy ra đi, chẳng phải sẽ nhìn thấy một đại gia đình hòa thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạnh phúc sao, nếu thế ông ấy sẽ không… sẽ không…” Triệu Trạch lấy tay che mặt, dường như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn để cho Giản nhìn thấy nước mắt của mình.

 

Giản cau mày, những lời này của Hề phu nhân quả nhiên rất động lòng người. Trong đó hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng bao hàm cả sự hối hận cảm ngộ sau tất cả những chuyệnđã gây ra với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai mẹ con Đông Chính Dịch, rất thích hợp với tâm lúc này của cô. Nhưng đã từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều lần chịu thiệt trước người đàn này, Giản thực sự không dám tin bà ta, biết đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hề phu nhân thậm chí còn đang hận hơn cả trước kia, ta đã đào sẵn cạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bẫy chờ cô nhảy xuống.

 

Vứt bỏ ân oán… Giản Tư thầm thở dài ngao ngán, nói mới dễ dàng làm sao?muốn bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại từ đầu, nhưng người khác đồng ý không?

 

Thủ đoạn của người mẹ chồng này… đã lĩnh giáo nhiều lần. Giờ không muốn trở thành người phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hứng chịu hậu quả, không muốn thua lần nữa. Hề phu nhân đã nói những lời tha thiết thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẩn, chi bằng đểta thể hiện bằng hành động vậy.

 

Triệu Trạch đọc được suy nghĩ từ thái độ lạnh lùng của cô, hai bên đã bị tổn thương nhiều, muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ qua hiềm khích chỉ bằng mấy câu nói suông chuyện tuyệt đối không thể,chỉ muốn thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện thái độ lúc này của mình: “Tư Tư, con không nên nghĩ rằng lòng khoan dung của ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉmột câu nói suông không chút giá trị.” Bà cười nhạt một tiếng: “Nếu ta muốn bức con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào đường cùng thì dễ thôi, con đã chìa cho ta cái thóp trọng yếu của mình.”

 

“Ồ?” Giản Tư nhướng mày.

 

“Đông Chính Dịch khiến Gia Thiên te tua như hiện nay, không khó tìm ra kẻ đồng lõa trốn trong bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tối. Chỉvài người thể tiếp cận được với những tài liệu mật của Gia Thiên, Thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạo lại thận trọng như thế, kỳ thực phạm vi rất nhỏ hẹp.” Triệu Trạch nhìn thẳng vào Giản Tư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dường như bà đã nhìn thấu con người từ lâu.

 

Giản cũng nhìn thẳng bà, không chút sợ sệt, tại sao phải chột dạ chứ? Đến cả cảnh sát cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không tìm ra được chứng cớmà! Hơn nữa, nếu như Hề phu nhân bằng chứng, thì đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhảy xổ vào làm khó từ lâu chứ chẳng nói tràng giang đại hải như thế này. Bà ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng qua chỉ muốn mượn đề tài này để nói chuyện của mình, giả vờ muốn cô đặt quá khứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sang một bên, thực chất chỉ muốn gạ hỏi thôi. cười lạnh, lúc nãy gần như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã mềm lòng trước lời nói của ta, đúng vẫn còn ngây thơ lắm.

 

“Lần này Gia Thiên chỉ còn cách nuốt trọn nỗi ấm ức hòa với máu thôi, suy cho cùng thì Gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thiên không thể lần đến manh mối cuối cùng. Căn cứ vào tính cách của Thành Hạo, con nói xem… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại sao?” Hề phu nhân cười u buồn.

 

Giản sởn cả gai ốc, cái lạnh từ sống lưng lan ra toàn thân, lông dựng hết lên, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẽ Hề Thành Hạo thật sự cũng nghi ngờ sao?

 

“Chắc con vẫn chưa biết phải không? Thành Hạo đã bán hết cổ phần công ty hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tác với Tổng giám đốc Nguyễn, cộng thêm sự giúp đỡ của Tổng giám đốc Nguyễn, nó mới đưa Gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thiên vượt qua được cửa ải này. Kỳ thực nếu chỉ vì muốn bảo vệ sản nghiệp của bố, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không cần dốc toàn bộ vốn liếng như thế. Gia Thiên đã sụp đổ thật, vừa hay đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cổ đông đang kìm kẹp chân tay cũng bị đuổi sạch, dựa vào thực lực của nó lúc này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện khôi phục giang sơn chuyện dễ như trở bàn tay. Nó làm như thế… có lẽ muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuộc tội cho con!”

 

Giản cố nén nhịp đập điên loạn của con tim, gắng gượng cười nhạt: “Thật ngậm máu phun người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi chỉ một thai phụ ở nhà chờ ngày sinh, sao lại thành tội nhân của Gia Thiên được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứ?” Cứng giọng thế nhưngkhông tài nào khống chế được cơn run rẩy.

 

Triệu Trạch bật cười, khẩu khí đột nhiên chậm lại: “Chuyện đã qua… quả thực ta không muốn nhắc đến nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ta chỉ cầu con thể thành tâm thành ý đối tốt với Thành Hạo! con, đã vứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ nhiều thứ như thế nào, chẳng lẽ con không nhìn thấy?! Chỉ cần con làm người vợ tốt của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nó, làm người mẹ tốt của đứa bé, thì con không cho bước vào cổng nhà họ Hề, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận người mẹ này nữa… cũng không sao.”lại nghẹn ngào: “Ta cũng già rồi, còn sống được bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu nữa chứ? Chồng ta thì đã chết, chỉ không yên lòng mỗi đứa con này thôi, chỉ cần© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được hạnh phúc… ta còn tranh đấu cáinữa?” Giản thở gấp, tim đập nhanh quá mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể chịu đựng, thấy bụng quặn lên đau đớn từng cơn. Một dòng nước nóng từ nửa người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới chảy tràn ra ngoài. Đột nhiênsợ đến nỗi ruột gan vỡ nát… Lẽ nào tất cả những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình yên trước mắt chỉ ảo tưởng?

 

sợ Hề Thành Hạo nhìn thấu những mình đã làm.

 

Phản ứng của Giản làm Triệu Trạch hoảng sợ, lao đến bên cô, mặt mày trắng nhợt,không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngờ những lời mình rút ruột rút gan bảo cô bỏ qua hiềm khích lại gây ra hậu quả thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này. Nếu như đứa có bị làm sao, thì người làm nội sao thể an hưởng những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tháng ngày còn lại đây?!

 

nghe thấy tiếng gọi liền xông vào phòng khách, chỉ thấy Hề phu nhân đang ra sức kéo Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ra khỏi sô-pha. Giản giãy giụa trong đau đớn, còn Hề phu nhân thì đang cúi xuống, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách nào khống chế được Giản Tư, thế này rất dễ làm người khác hiểu lầm. Dì Lý đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm công ở đây một thời gian khá dài, hiểu mồn một mối ân oán của mẹ chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng dâu Hề gia. Vốn sẵn có mối quan hệ tốt đẹp với Giản Tư, trong lúc nguy cấp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lao đến đẩy Hề phu nhân lảo đảo sang một bên.

 

Lúc sau, Hề Thành Hạo vội vàng lao đến bệnh viện. Anh đã kịp nghe thấy lời tường thuật phiến diện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhuốm sắc thái tình cảm riêng của Lý.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 54 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc