GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 56: Đối mặt

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Anh…”

 

Cửa vừa mở ra, Hề Kỉ Hằng đã nhìn thấy Hề Thành Hạo Tưởng Chính Lương đứng giữa hành lang, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh hơi sững sờ, thì thầm gọi một tiếng. Anh quan sát sắc mặt khó coi của Hề Thành Hạo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cửa khép hờ, không chắc cách âm hay không,thể Hề Thành Hạo không nghe thấy cuộc đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoại vừa rồi của anh Giản Tư.

 

“Anh quay lại lấy di động.” Hề Thành Hạo điềm đạm nói, đi lướt qua Hề Kỉ Hằng.

 

Lúc này Giản đang ngồi dựa lưng vào thành giường, thẫn thờ nhìn chiếc di động đặt trên bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trà, vừa rồi khi tiếng gọi “anh” của Hề Kỉ Hằng vang lên, phản ứng đầu tiên của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm ra vẻ bình tĩnh, đã quen ngụy trang trước mặt Hề Thành Hạo. nhìn Tưởng Chính Lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước vào, cầm di động lên, nghiêng mặt nhìn về phía cô.

 

Những sự việc liên tiếp xảy ra đã làm timhỗn loạn, tâm trạng lúc này hoàn toàn dại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc bắt gặp ánh mắt chồng, bất giác mỉm cười trong vô thức.

 

“Những lời Kỷ Hằng nói thật sao?” Tưởng Chính Lương đột nhiên cất tiếng hỏi, sắc thái giọng nói đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều, không nặng nề hơn bình thường.

 

Nụ cười khựng lại trên khuôn mặt Giản Tư, cô giống như một con búp bị hóa đá trong chớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt, xinh đẹp nhưng trống rỗng.

 

Hề Kỉ Hằng rời đi bằng những bước chân loạn nhịpnặng nề, khiến dần dần tỉnh tảo lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chợt thấy ghen tị với Hề Kỉ Hằng, anh thể phất tay bỏ đi, mặc kể tất cả, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng không được hội bỏ trốn.

 

Đãsố lầnthầm nghĩ mình thật may mắn, bởi vì những người biết mọi chuyện đều tỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý không muốn vạch trần cô. Họ khiến dần tham vọng, nếu như Hề Thành Hạo cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 truy cứu nữa, thìlẽ sẽ không phải đối mặt với lời tuyên án cuối cùng. Cô vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn cơ hội đắp cho sự bao dung tình yêu anh dành cho cô.

 

“Tư Tư, hãy nói thật một lần với anh.” Hề Thành Hạo đứng thẳng, quay mặt đối diện cô, ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình tĩnh đến nỗi gần như lạnh lùng.

 

rùng mình, lẽ nào anh đã biết nói dối rất nhiều từ lâu rồi ư?

 

Thấy không hề lên tiếng, Hề Thành Hạo nhếch khóe môi nói: “Những chuyện trước kia… anh không muốn hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến, em chỉ cần nói cho anh biết, có phảimuốn anh mẹ đoạn tuyệt hoàn toàn nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em mới cố ý vu oan cho ấy?”

 

Lời anh nói “chuyện trước kia không muốn hỏi đến” làm gần như không thở được nữa. Quả nhiên anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã biết cả. Lúc không tìm được chứng cớ chứng minh Trương Nhu tội, Đông Chính Dịch thì không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu ra mặt nói một câu thanh minh, ngược lại vẻ rất hi vọng Trương Nhu bị buộc tội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cách hấp tấp, Hề Thành Hạo đại khái đã đoán được thủ phạm thật sự là ai rồi.

 

Giảnchậm rãi gật đầu, thì ra lời nói dối bị đối phương vạch trần trước mặt sẽ đem đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm giác khốn đốn như thế này đây… Đến nỗi chỉ muốn biến mất trước mặt anh, biến mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi thế gian này, hoặc mong muốn cả thế giới này sẽ bị tiêu hủy trong chớp mắt.

 

Chẳng điều gì có thể biến mất cả, rút cục vẫn phải đối mặt với mọi thứ. Có điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngờ rằng, lời chất vấn của anh lại bình tĩnh như thế.

 

Sự bình tĩnh của Hề Thành Hạo càng khiến tim đau đớn, nhưng lúc này không còn hơi sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13quan tâm đến cảm nhận của mình, chỉ biết ngơ ngác nhìn anh, chờ đợi từng câu nói của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.

 

“Việc em bản kế hoạch cho Đông Chính Dịch, hay lúc bố anh sắp ra đi, em không chịu dành cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông ấy sự an ủi cuối cùng… Tư, những việc đó anh đều không trách em.” Anh cười nhạt: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Những lúc anh định oán hận em, anh đều tự bảo mình, ngày trước Hề gia cũng đã ép em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâm vào cảnh đường cùng, hại người thân duy nhất của em phải ra đi trong đau đớn. Anh trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì ở em đây? Lúc anh cưới em, anh đã quyết tâm sẽ bao dung mọi hận thù của em. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế… cho dù anh mất đi người bố, Gia Thiên suýt nữa bị sụp đổ, anh cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trách em nửa câu.” Mặttrắng toát, bàn tay nắm chặt phần áo bệnh nhân trước ngực.

 

“Để đạt được mục đích của mình, em đã lợi dụng Kỷ Hằng, em biết quan hệ bất chính của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trương Nhu Đông Chính Dịch nhưng cũng ngậm tăm. Sau khi anh đi, Tưởng Chính Lương đã chăm sóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em mấy năm trời, không ngờ lại được em báo đáp như thế đấy.” Anh cười đau khổ, rất đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm với Tưởng Chính Lương, bởi cũng báo đáp tình cảm của anh như thế.

 

“Trương Nhu đối với em…” Anh không nói tiếp, nhưng hiểu, hồi đầu Trương Nhu đã chăm sóc giúp đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, coi cô như em gái: “… nhưng em lại để mặc ấy phải gánh tội thay cho mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Em và Đông Chính Dịch cũng như nhau, coi tình cảm một loại công cụ. Được thôi, mấy thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này anh đều thể coi như không nhìn thấy, anh định cứ im lặng sống thế cả đời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bởi anh yêu em, cũng yêu đứa con trong bụng em.” Anh nhìn chằm chằm: “Chuyện anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng thể tha thứ cho em, nhưng, không ngờ em lại cố tình làm sảy đứa con chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn vu oan cho mẹ anh, nếu như em yêu anhchỉ một chút… chỉ một chút thôi, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không thể một quyết định tàn nhẫn như thế.”

 

đờ đẫn nghe anh tuyên án, lúc nghe đến câu cuối cùng, cổ họng khô khốc yếu ớt phát ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âm thanh rời rạc: “Không… không…” Những anh nóiđều thừa nhận nhưng không cố tình làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sảy đứa con! Hề Thành Hạo điềm đạm nhìn cô, hình như câu nói nào của cũng không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý nghĩa với anh nữa.

 

“Thành Hạo… em không, không phải em cố ý…” Giản hoảng loạn, nhưng lại tuyệt vọng nhận ra, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất cứ chứng cứ hay một người làm chứng nào cả! Lúc nãy Hề phu nhân bảo nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra sự thật thì lại nói dối, bây giờ còn có thể nhờ Hề phu nhân làm chứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao? Đúng lúc này nước mắt trào ra, khuôn mặt nhỏ bi ai của luôn khiến người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mềm lòng, xinh đẹp như một đóa hoa lan thanh nhã mềm yếu cần được người ta hết lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăm sóc. Hề Thành Hạo thở dài nhìn nước mắt rưng rưng trên hàng mi Giản Tư, thật rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết cách làm nũng, rất biết cách tỏ ra đáng thương… Anh thương xót bước đến giơ tay lau nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt cho cô.

 

Cô đờ người tiếp nhận cái vuốt ve của anh, trái tim đã không thể cảm thấy đau được nữa, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13vẫn cảm nhận được rõ ràng sự ấm áp… Thì ra vẫn lưu luyến sự dịu dàng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh. Từ trước tới giờ đối với cô, tình yêu của anh đã luôn giống như một chiếc áo lông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thú xa xỉ, mặc thể chống được lạnh, nhưng không cần thiết lắm,luôn cho rằng mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có thể vứt bỏ lúc nào cũng được, đằng nào thì bao năm qua đã quen một mình trải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua giá rét rồi.

 

Nhưng mà… đến giây phút phải buông tay, Giản Tư lại thấy mình không thể. tham lam muốn níu giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi ấm kia, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi khủng khiếp khi nghĩ đến những ngày tháng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh bên.

 

“Tư này,” Anh buông tay ra, lãnh đạm nhìn cô: “Nếu em thật lòng yêu anh, thì chúng ta đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngày hôm nay.”

 

Nước mắt tuôn trào dữ dội, nhưng đã không thể làm lung lạc trái tim anh nữa rồi.

 

Bởi quá dại, không thể nhìn thẳng vào mắt anh.

 

rất muốn lớn tiếng phản bác rằng, cho dù cô hận người nhà họ Hề, nhưng vẫn thật lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu anh, tình yêu dành cho anh vĩnh viễn khắc sâu trong tim… Nhưng mà, những lời nói này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe hoang đường quá, đến còn thấy khó mà lọt tai được.

 

Anh cũng một thành viên của Hề gia, nỗi hận của sớm đã lây cả sang anh, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí đã thầm đắc ý khi thấy anh tiến thoái lưỡng nan. Tình yêu dành cho anh, một tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu như thế… rốt cục thể thật lòng được bao nhiêu?

 

“Thành Hạo!” Vào lúc anh quay người chuẩn bị bỏ đi, không thể không gọi anh lại, lúc anh dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước quay người lạnh lùng nhìn cô, bỗng sững sờ nghẹn họng, có thể nói đây?

 

Giữ anh lại? Đến lúc nàycòn dođể giữ anh lại?

 

nhìn anh. Tuy khuôn mặt trắng bệch nhưng vẫn rất anh tuấn. Vẻ đẹp của anh vẫn nỗi khao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khát của biết bao mỹ nữ. Sự tổn thương cô gây ra cho anh đã biến thành nét u ám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạnh lẽo luẩn quẩn trong đôi mắt đẹp đẽ, hơn thế, còn bao chứa cả một nỗi tuyệt vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến cùng cực.

 

Giải thoát… Không hiểu sao, trong khoảnh khắc chớp nhoáng, bỗng nghĩ tới từ này.

 

Giải thoát! Sau khi người bố qua đời, Giảnphải chăm sóc người mẹ bệnh tật, cảm thấy đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khổ nhưng lại không cách nào giải thoát được. Lúc Triệu TrạchHề Kỉ Hằng lãnh đạm tuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bố vứt bỏ tất thảy ân oán, thư thái bỏ đi, cô cũng oán hận tại sao mình lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được giải thoát. Người đàn ông trước mặt vẫn nhạy cảm như ngày nào, nếu nói ra mấy lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đắp níu kéo hay cầu xin bắt đầu lại từ đầu, thì cho anh không chấp nhận, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ gây ra những cơn ác mộng từ nay về sau anh không cách nào trốn tránh được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

hiểu, ngày đó cô người đề nghị chia tay, nhưng vẫn luôn cảm thấy mình bị anh bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rơi… Hôm nay cũng như vậy, hiểu tình yêu của anh đáng để vứt bỏ tự trọng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thậm chí vứt bỏ mọi thứ để cầu xin cứu vãn, nhưng nếu làm như thế, cũng tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhốt chặt anh giữa yêuhận. Anh sẽ bị giằng co không lối thoát.

 

cụp mắt, lẽ, thực sự yêu anh,nên giải thoát cho anh, để anh ra di. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Với điều kiện của mình, anh hoàn toànthể tìm được hạnh phúc tốt đẹp hơn, không cần cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chấp giữ mãi mối tình đã nhuốm quá nhiều âm mưu thù hận này.

 

“Đứa bé… thì sao?” lắp bắp, nhìn đốt ngón tay trắng bệch của mình. Sau khi quyết tâm giải thoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh, chợt thấy mịt, không phải đau lòng, lúc này vẫn chưa cảm thấy đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng, chỉ thật sự không biết nên làmtiếp theo.

 

Tia lửa cuối cùng thẳm sâu trong mắt anh đã tàn lụi, anh hơi nhếch môi, “Đứa em không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần thì anh cũng chẳng bận tâm đến nó, em muốn sao thì tùy.”

 

Giản nhìn vào khoảng không u tối sau khi anh rời đi, lẽ ít nhất cô cũng nên giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích ràng không cố ý muốn làm sảy đứa bé, cũng rất yêu đứa con chung của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người, như thế anh sẽ cảm thấy bình yên hơn.

 

ngã xuống, nằm trên giường bệnh vốn quá đỗi êm ái lại chẳng cảm thấy gì… Thôi bỏ đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu thể dứt áo đi thẳng, không còndo ngoảnh đầu lại, cũng xem như một sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 may mắn.

 

thở một hơi thật dài, cứ tưởng mình sẽ khóc, hóa ra lại không phải.

 

Cuối cùngđã đối mặt với tất cả hậu quả, mặc kết thúc không giống như tưởng tượng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô. Trong tưởng tượng, đầy ắp thắng lợi ngạo mạn, lạnh lùng giẫm bẹp tự tôn của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà họ Hề, cười nhạt quay lưng đi thẳng, để mặc bọn họ uất hận đến cuối đời.

 

cười buồn… quả nhiên vẫn một đứa dụng, không tài nào có được sự tàn khốc cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiết để làm được những đã dự định.

 

điều, vẻ cuối cùng mọi thứ cũng không tệ.

 

Rất nhiều tội phạm khi bị bắt đã nói, cuối cùng họ cũng được giải thoát khỏi sự nơm nớp lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ. Lúc này, Giản cũng như bọn họ. Mặc dù đã đánh mất nhiều thứ… nhưng cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đã có lý do để buông tay.

 

Coi như đã làm được đó cho bố mẹ. Còn đối với Hề Thành Hạo…

 

Tình yêu dành cho anh sẽ dồn cả vào đứa bé. Cũng còn may mắn, anh đã cho một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bến đỗ nương tựa, vào lúc tất cả mọi người đều bỏ đi, không đến nỗi đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độc trắng tay.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 56 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc