GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4: Giá trị thương mại VS giá trị khác giới

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Muốn thành công nhất định phải bất chấp thủ đoạn, nếu không, bạn đã từng gặp ai thất bại khi bất chấp thủ đoạn chưa?

(Lời thì thầm trong đêm)

Sau khi tốt nghiệp thạcĐại học C, Dạ Quang vào làm việc tại Bảo tàng C. Chỉ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai năm ngắn ngủi, đã trở thành một trong ba trưởng nhóm giám tuyển của bộ phận triển lãm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thứ nhất dựa vào khả năng giám tuyển xuất sắc của mình; thứ hai luôn quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm thực hiện được những mình nói.

giống như việc cô nói, nếu Dư Bạch không xuống núi thì sẽ không đi vậy. Để thực hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời hứa của mình, cô đã ngủ trong phòng thiền đến chiều ngày hôm sau, cuối cùng tỉnh dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đói.

Dạ Quang trở mình ngồi dậy, hài lòng vươn vai, mệt mỏi trước đó đã được giấc ngủ dài này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấp đầy, nếu được ăn một bữa no nê, vềbản sẽ thể hoạt động bình thường trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại.

Bên ngoài phòng thiền hẳn là có ai đang nướng khoai, mùi hương ngọt ngào bay vào phòng qua khe cửa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dạ Quang xuống giường đi ra, đang định mở cửa thì nghe thấy mấy chàng trai đang nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong sân.dựa vào khe cửa nhìn ra ngoài, thấy một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước da ngăm đen, để râu quai nón, dáng người cao to vạm vỡ điển hình của dân Tây Bắc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba người khác đều tầm hai mươi, bốn người đang nướng khoai quanh một bếp than lớn, chiếc bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gỗ và mấy chiếc ghế đẩu bên cạnh cho thấy đây nơi họ thường ngồi ăn.

Nghe nói gái xinh đến chùa, còn đặc biệt đến tìm đội trưởng Dư, anh Lưu ba đệ tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn chưa thấy người đã cược trước.

“Tôi cược một trăm đồng ấy họ hàng của Đội trưởng Dư, con gái quen biết Đội trưởng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của chúng ta chỉ thểhọ hàng của anh ấy.” Tiểu Trừ cược đầu tiên.

“Nghe nói bọn họ trạc tuổi nhau, tôi đoán bạn học.” Tiểu Chú móc hai trăm đồng từ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền ra.

Tiểu Cổn cười tít mắt tăng tiền cược lên ba trăm đồng: “Bạn học nữthể lên núi tìm anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy ư? Nhất định bạn trên mạng bị lừa, tuần trước tôi Đội trưởngđến tiệm internet © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên thị trấn để in tài liệu, anh ấy vừa mới tạo tài khoản QQ, tôi còn nghĩ giúp cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nickname ‘Dư sinh bất lưu bạch’(*) cho anh ấy...”

(*) Phần đời còn lại của tôi sẽ không uổng phí.

Nghe thấy điều này, Tiểu TrừTiểu Chú cùng nhau đè Tiểu Cổn ngã xuống đất, đánh cậu ta một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trận: “Thằng nhóc này, chuyện sao không kể sớm! Cố tình lừa tiền bọn tôi!”

Cuối cùng, anh Lưu chậm rãi lấy trong ra năm tờ tiền màu đỏ, đập mạnh xuống bàn: “Tôi cược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm trăm đồng, chủ nợ.”

“Anh Lưu...” Tiểu Cổn khó hiểu nhìn anh ấy, cậu ta vừa nói ra một chuyện quan trọng, sao anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đứng về phía cậu ta?

Anh Lưu nhàn nhã châm một điếu thuốc, làn khói trắng lờ mờ nhẹ nhàng bay trong không khí, nhìn xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xăm, thâm trầm nói: “Nếu không phải đến để đòi nợ, sao có thể một mình đi ngàn dặm...”

“... Đội trưởng của chúng ta chỉ có giá trị thương mại, không giá trị khác giới.”

Nghe đến đây, Dạ Quang đẩy cửa đi ra, bốn người trong sân đồng loạt ngẩng đầu lên, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt đờ đẫn, hóa ra... gái xinh thật!

Dạ Quang khoan thai đi tới, nhìn chằm chằm hơn mười tờ tiền đỏ trên bàn, tặc lưỡi, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giơ ngón cái về phía anh Lưu: “Anh trai, anh thật tinh mắt.”

“Cô là...” Anh Lưu chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, lại bị cô nhìn như thế nên hơi cứng họng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Tôi chủ nợ của anh ta.” Nói xong, Lê Dạ Quang dùng kẹp sắt rút một củ khoai trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 than: “À, Đội trưởng của mấy anh đâu rồi?”

“Anh ấy đi sửa tranh rồi.” Tiểu Chú giơ tay trả lời.

Dạ Quang nhìn bọn họ một lượt: “Các anh không cần phải đi sao?”

“Chúng tôi chỉ thể xử mấy cái vặt vãnh, tay nghề vẽ tranh của chúng tôi không tốt, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đội trưởngtự tay làm cả.” Tiểu Trừ nói: “Nhưng lát nữa chúng tôi cũng phải đi lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó, tuy không thể vẽ nhưng thể giúp anh ấy một tay.”

Nghe câu “đều Đội trưởng tự tay làm cả”, tim Dạ Quang đập thình thịch, vốn tưởng mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người này đệ tử của Bạch, ít nhiều cũng học được chút chân truyền của nhà họ Dư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 miễn cưỡng cũng coi một nửa người nhà họ Dư, nào biết thế giới rộng lớn thế kia, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dạ Quang muốn tìm lại chỉ thể một mình Bạch!

hết lần này tới lần khác, người độc nhất ấy lại không chịu xuống núi!

Dạ Quang tức giận bẻ đôi củ khoai lang, cắn một miếng to không quan tâm đ ến việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn nóng. cách nào khiến Dư Bạch rời khỏi ngọn núi này không nhỉ?

Lúc Bạch từ trong hang trở về thì mặt trời đã lặn, trong hang tối om, anh chỉthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dừng bút, đợi đến rạng sáng ngày mai sẽ tiếp tục. Tuy sửa tranhcông việc của một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, anh Lưu mấy người khác vốn định lên giúp anh một tay, nhưng hôm nay anh vẽ từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng đến tối cũng chẳng thấy ai đi lên.

Bạch nghĩ lẽ hôm qua bọn họ lăn tường mệt quá nên hôm nay cần nghỉ ngơi. Nhưng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa bước vào sân sau liền nhận rađiềuđó khác thường. Thường ngày khi không làm việc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh Lưu đều dẫn ba đệ tử ra sân tập Thái Cực Quyền, trời mưa thìtrong phòng xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bóng, nhưng hôm nay trời nắng ráo, ngoài sân không ai trong phòng lại vang lên tiếng cười. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Đó là... giọng của Dạ Quang?

Tưởng mình nghe nhầm, Bạch liền đi tới mở cửa, thì thấy năm người đang ngồi vòng tròn trên chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giường lớn, Dạ Quang ngồi giữa, mái tóc dài vừa phải được tùy ý búi l3n đỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu, không biết ai đã cho cô mượn một cặp kính gọng tròn, không hợp với mặt cô nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trông rất dễ thương.

xắn tay áo lên, ném bài trên tay xuống giường một cách ngầu lòi: “Sảnh chúa!”

“Haizz...” Anh Lưu thở dài nặng nề, bất đắc dĩ ném bài của mình xuống: “Tôi chỉ Sảnh thôi...”

Chiếm được ưu thế, Lê Dạ Quang nhún vai khoe mẽ, gom hết đống tiền giấy vào lòng một cách không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề khách sáo. Tuy chơi không nhiều nhưng buổi chiều cũng kiếm được không ít.

Bạch ngẩn người bởi cảnh tượng trước mắt, lưỡi cứng đờ, run rẩy chỉ tay vào bọn họ: “Các... các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đang làm vậy?”

“Bọn tôi đang chơi bài tố.” Lê Dạ Quang vừa đếm tiền vừa trả lời anh: “Anh muốn chơi cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?” Mấy người này sắp thua hết tiền rồi, Bạch mới con vịt béo bở.

“Cửa chùa thanh tịnh...” Lòng Bạch rối như vò.

Dạ Quang cười ha hả, tiếp tục chia bài: “Ngũ giới của Phật giáo không sát sinh, không trộm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắp, không tà dâm, không nói dối không uống rượu, không không chơi bài. Hơn nữa, bọn tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không phải người xuất gia.”

Nói xong, vỗ vai an ủi ba chàng trai: “Trước đây môn tự chọn của tôi từng Phật học, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đạo Phật tôn giáo bao dung nhất, chỉ cần bỏ đao xuống thể thành Phật ngay, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần sợ...”

Bạch gần như không thở được, mặt đỏ bừng, chỉ thể nói được một câu: “Lê Dạ Quang, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra ngoài một lát.”

Trước khi xuống giường, Dạ Quang không quên nhét tiền vào túi, sau đó mới đi theo Bạch ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi phòng thiền. Tiểu Trừ cho mượn cặp kính, tuy lệch 0.7 độ, nhưng cũng đủ để nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ mặt tức giận của anh.

nhìn thẳng vào anh, mặt Dư Bạch lập tức đỏ bừng, thức đút một tay vào túi, đó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái tay đã nắm lấy tayngày hôm qua, trên đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xúc cảm mềm mại.

“Sao thể dạy bọn họ chơi bài? Cô xem hôm nay bọn họ còn chẳng đi làm!” Anh sầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt, cố khiến mình trông thật nghiêm túc, nhưng nét ửng đỏ trên đã hoàn toàn bán đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự căng thẳng của anh.

Dạ Quang nhịn cười không lật tẩy anh, nhưng dáng vẻ ngây ngô của anh thực sự rất buồn cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ thể đá cát dưới chân, cúi đầu không nhìn anh: “Trừ phi anh xuống núi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi mới rời đi, trong núi sâu này không sóng điện thoại, tôi đành phải tìm trò để giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí...”

Có lẽ Dư Bạch cũng nhận ra mình không hợp với nghiêm túc, lập tức dịu giọng: “Như thế cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được chơi bài...”

Lê Dạ Quang ngẩng đầu lên, cố tình trêu anh: “Vậy sao đêm nào anh cũng xem phim Hàn, cửa chùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thanh tịnh, thế anh suốt ngày xem nam nữ yêu nhau, chậc chậc...”

Dư Bạch đỏ mặt đến tận cổ: “Sao biết?”

“Bọn họ thua tôi, hết tiền chung nên bán tin.” Khi nhắc đến thông tin mình vừa nghe được,Dạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quang thích thú huơ tay múa chân: “Bọn họ còn nói với tôi là anh chưa từng yêu, thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn chưa từng nắm tay con gái, người tình trong mộng Vương Tổ Hiền...”

Bạch vừa xấu hổ vừa tức giận, lập tức nắm chặt lấy hai cái tay đang huơ của cô: “Cô... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rốt cuộc muốn gì?”

Dạ Quang ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt ngấn nước lấp lánh ánh sao, nụ cười của tựa như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tia sáng cuối cùng trong đêm tối.

“Tôi muốn anh xuống núi với tôi, nếu anh đồng ý, tôi sẽ không dạy đệ tử của anh. Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, chỉ cần anh sửa được bức tranh, tôi sẽ giới thiệu Trương Tổ Hiền, Trần Tổ Hiền cho anh.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhìn vẻ mặt rạng rỡ của cô, Bạch không biết nên diễn tả tâm trạng của mình lúc này thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào. Lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh quả thực bị thu hút bởi vẻ đẹp của cô, nhưng bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ quá lại, vậy hết lần này tới lần khác anh vẫn điên khùng cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng yêu sao nhỉ?

Bạch cảm thấy mình thật chẳng tương lai.

“Nói thật đi.” Dạ Quang hỏi anh: “Mặc ông nội anh đặt ra quy định không cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh xuống núi, chẳng lẽ anh cũng thật sự không muốn xuống núi sao?”

Bạch không trả lời cô, lấy làm khó hiểu hỏi ngược lại: “Trên núi không tốt?” Cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống dân dã, không khí mát mẻ, cảnh vật yên tĩnh, anh công ăn việc làm chứ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công rỗi nghề. Dư Bạch thật sự thích nơi này.

“Rất nhiều.” Nói đến đây, Dạ Quang mớimột ngày đã sắp không chịu đựng nổi: “Thứ nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giường cứng như ngủ trên gạch, thứ hai chỉ ăn đồ chay bánh bao không nhân, anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn ăn đồ ngon sao?bít tết? rán? Bia? Với lại anh xem, trên núi này toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đám đàn ông thô lỗ các anh, anh không thấy đơn à?”

Khi nói ra từ “cô đơn”, Bạch theo phản xạ buông tay cô ra, sau đó vội đút lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay vào túi.Dạ Quang không để ý đến động tác nhỏ của anh, ngồi xuống chiếc ghế gỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong sân, tuyên bố quyết tâm mục tiêu của mình: “Dù sao anh không xuống núi thì buổi triển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lãm của tôi sẽ kết thúc. Triển lãm kết thúc thì tôi càng không cần gì, nên tôi sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây dây dưa với anh.”

“Hôm nay đánh bài tố, ngày mai chơi mạt chược, ngày kia tôi sẽ dạy bọn họ chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bài địa chủ...”

Bạch nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Những chuyện khác tôi thể đồng ý với cô, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện này thì không.” Dứt lời, anh xoay người rời đi, sợ nói thêm nữa sẽ bị quấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiễu.

Nhìn bóng lưng đi xa của anh, Lê Dạ Quang xoa cằm: “Không ư? Vậy thì cứ chờ xem.”

Hơn nữa, ở trên núi tuy nhàm chán, nhưng trêu chọc một người ngây ngô như vậy cũng không hề nhàm chán chút nào, phải không?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dạ Lưu Dư Bạch, Dạ Lưu Dư Bạch Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dạ Lưu Dư Bạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Dạ Lưu Dư Bạch Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Dạ Lưu Dư Bạch Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dạ Lưu Dư Bạch full, Dạ Lưu Dư Bạch online, read Dạ Lưu Dư Bạch, Mạc Hề Dạ Lưu Dư Bạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Dạ Lưu Dư Bạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc