GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 5

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Danh lợi tuy là vật ngoài thân, nhưng bạn cũng không thể cởi truồng mà chạy.

(Lời thì thầm trong đêm)

Trên núi không sống về đêm, Dạ Quang đành phải đi ngủ lúc chín giờ tối. Sáng hôm sau tỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dậy, nhìn điện thoại di động thì thấy mới 6 giờ 5 phút. lăn lộn trên giường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lúc, đúng số khổ, không được hưởng hạnh phúc, thếdứt khoát ngồi dậy.

Vùng Tây Bắc sự chênh lệch nhiệt độ trong ngày rất lớn, thậm chí nhiệt độ trên núi vào sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm còn thấp hơn. Dạ Quang không mang theo quần áo để thay, chỉ thể quấn chặt chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo khoác len quanh bộ đồ tây của mình. May đã mua một túi đồ lót trên máy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bay, không thì thật sự phải “trở về với thiên nhiên” ngọn núi hoang cằn cỗi này rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nói thật, đã rất lâu rồi Lê Dạ Quang không rảnh rỗi như này.

Đã thế lại còn rảnh rỗi thụ động, sóng điện thoại còn không chứ đừng nói đến wifi. Mùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuân ở Tây Bắc đến muộn hơn rất nhiều so với phía Đông Nam thành phố C, trên đồi trọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chẳng phong cảnh để thưởng ngoạn, Dạ Quang gần như bị lưu đày.

lấy điện thoại di động ra, mở tài liệu đã lưu trước đó đọc lại. Tài liệu viết rằng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mặc Nhiễm - người đứng đầu gia tộc họ hiện tại, truyền nhân đời thứ ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chuyên gia phục chế tranhtiếng, năm nay đã ngoài tám mươi. Còn truyền nhân đời thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ tồn tại trong thời gian ngắn, tin tức về ông rất ít. Cháu trai duy nhất của Dư Mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhiễm -Bạch, truyền nhân đời thứ năm. Thuở nhỏ, Bạch đã đi theo Mặc Nhiễm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học vẽ phục chế bích họa. Mười sáu tuổi, anh sang châu Âu để bồi dưỡng, từng sửa tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Ấn Độ, Trung Đông những nước khác. Sau khi về nước vào năm hai mươi tuổi, anh hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn ẩn trên núi, chỉ sửa những bức tranh trong hang đá ít ai lui tới, tính đến nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã bảy năm.

Dạ Quang thậm chí còn không có ý định tách rời hội bảy ngày, chứ đừng nói tách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rời bảy năm.

người không thích thế giới phồn hoa, cam nguyện sống trong rừng núi hoang vu ư?

Dạ Quang không tin, mười người ở ẩn thì chín người đều kẻ thất bại, chỉ kẻ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chấp nhận thất bại mới nói mình đã thấu hồng trần, sống tốt thì ai chẳng muốn rong ruổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiên hạ? Nếu thể ngắm nhìn hết hoa Trường An trong một ngày, ai lại chọn cưỡi ngựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gầy đi trên con đường cổ trong gió Tây?

Huống hồ, Dư Bạch không phải ếch ngồi đáy giếng, người đã nhìn thấy thế giới sao thể không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xôn xao trong lòng?

Thế nêntin rằng, Bạch điểm yếu lịch sử đen tốiđó không muốn ai biết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ cần tìm ra điểm yếu này, thì sẽ thể uy hiếp được anh, ép anh xuống núi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tuy không mấy quân tử, nhưng trong thế giới củaDạ Quang, thành công vĩnh viễn không cần phải giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích quá trình.

Bạch luôn người dậy sớm nhất, hôm qua Dạ Quang đã tuyên bố hôm nay sẽ dạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bốn người kia chơi mạt chược,Bạch nghĩ phục chế bích họa vốn công việc của anh, miễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cưỡng nhờ họ giúp, mất tập trung sẽ dễ dàng mắc lỗi, nên anh lẳng lặng rời giường, không đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức những người khác.

Nhưng vừa mở cửa, anh đã thấy Dạ Quang đang ngồi trầm trong sân,quấn chặt chiếc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoác len, đi tới đi lui một lát rồi lại ngồi xuống, sau đó hắt hơi một cái thật mạnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bạch xoay người trở vào phòng, lấy áo khoác, đi tới sau lưng nhưng lại không dám khoác cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, chỉ ho nhẹ một tiếng: “Sáng sớm nhiệt độ xuống thấp, tốt nhất không nên đi loanh quanh bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài.”

Dạ Quang xoay người lại, khoảnh khắc nhìn thấy Bạch, mắt sáng lên, đây chẳng phải người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn bám đuôi sao? “Anh định đi đâu vậy?”

Bạch không trả lời câu hỏi của hỏi tiếp: “Cô không mang theo quần áo dày tới đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?”

Dạ Quang lắc đầu,Bạch nhớ lại hôm qua đã nhìn thấy va li của cô, bên trong toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tài liệu, quả thật khôngquần áo. ràng anh không làm gì sai, nhưng lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi áy náy dáng vẻ bị lạnh của cô, giống như tất cả đều do anh không xuống núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra vậy. Anh đưa áo khoác cho cô: “Vậy mặc cái này vào đi.”

Dạ Quang nhận lấy áo khoác, nhìn ngó hai bên áo, áo mới tinh, lại còn rất sạch. Cô không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi mỉm cười: “Anh quả là một người thú vị,ràng quần áo, sao cứ mặc mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái áo khoác kỹ kia rồi đi giày bông?”

Nhớ lại “ấn tượng đầu tiên” mình để lại cho cô,Bạch xấu hổ đỏ mặt. Anh vốn dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỏ mặt, như thể lúc nàoDạ Quang cũng trêu chọc anh: “Trong hang rất lạnh, hơn nữa... quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo mặc quen, làm việc cũng dễ dàng hơn.”

Dạ Quang mặc áo khoác vào, thân nhiệt lập tức tăng trở lại, nghe vậy thì hào hứng nói: “Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi sửa tranh sao? Tôi cũng muốn đi.”

“Cô á?” Bạch ngạc nhiên nói: “Không phảimuốn chơi mạt chược sao?” Chẳng lẽý thức được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đánh bạc sai trái, quyết định cảiquy chính?

“Tôi không mang theo mạt chược, bốn người họ bảo hôm nay sẽ xuống núi đi chợ mua ít đồ.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dạ Quang cười tít mắt trả lời: “Nên sáng nay tôi rảnh.”

“...”

Dạ Quang đã lên núi theo con đường mòn này một lần, nhưng còn chưa đi đến chùa hang đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gặp Bạch. Đi dọc theo đường núi, thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy một hai hang động bỏ hoang.

“Trên đó cũngchùa Lư Xá Na sao?” Lê Dạ Quang mò hỏi.

“Ừ.” Bạch đi trước, vừa đi vừa đá văng sỏi vụn trên đường, tránh choDạ Quang đi phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau giẫm phải, “Chùa Na được chia thành thượng điện hạ điện. Thượng điện chùa hang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được xây trên vách đá, còn hạ điện chính nơi chúng ta đang ở, có một chính điện.”

Lê Da Quang nghiêng đầu suy nghĩ một lúc: “Nhìn vị trí địa lý, chùa hang cũng được coi là con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường lụa, sao hương khói lại tệ như vậy?” đây hai ngày, chẳng thấy một bóng khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hành hương đến chính điện.

“Hồ chứa nước dưới chân núi được xây dựng từ thế kỷ trước, các làng lân cận bị di dời nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn ai đây. Hơn nữa, cấu địa chất đây ẩm ướt, không thích hợp để xây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hang động, nên chẳng còn bao nhiêu hang.” Bạch nói rồi thở dài một hơi.

Sau khi rẽ vào một góc đường núi, Dạ Quang liền thấy ngôi chùa hang Bạch nhắc tới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói chùa chẳng qua chỉ một công trình bằng gỗ đơn giản được xây dựnggiữa bảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tám hang động dày đặc trên vách đá, mái hiên mỏng đã đổ nát từ lâu, đoán chừng còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu nổi một trận mưa nhỏ.

Đi vào giữa hang động nơi Bạch làm việc, Dạ Quang mới hiểu ý nghĩa của câu “trong hang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất lạnh” của anh. Hang động cao bốn mét, rộng khoảng mười métsâu năm mét,quá cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 so với mặt nước biển thiếu ánh mặt trời quanh năm, nên cả hang động lạnh thấu xương, ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhấtlạnh hơn mười độ so với bên ngoài.

Bạch đặt lương khô nước uống trên lưng xuống chiếc ghế dùng để ngồi nghỉ trong hang, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 leo lên giàn giáo một cách thành thạo.

Lê Dạ Quang khép chặt áo khoác đi một vòng quanh hang, đúng như lời Dư Bạch nói, các bức tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất trong hang đã mất hết tứ chi, hơn nửa số bích họa cũng bị bong tróc, chỉ còn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bức bích họa khổng lồ trước giàn giáo được coi nguyên vẹn.

Thời đại học cô học chuyên ngành lịch sử, có ba năm học thạc nghiên cứu về lịch sử nghệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuật, nhưng nghệ thuật Phật giáo chỉmôn phụ, đặc biệt những ngôi chùa hang chưa được biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến như chùa Na, đây lần đầu tiên nghe nói đến.

Đức Phật trên bức bích họa đứng chính giữa, mỗi bên vẽ ba vị Bồ Tát. Khác với những bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng Phật Dạ Quang đã từng thấy trước đây, áo sa trên người Đức Phật được vẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa văn rất phức tạp. Vì bức tranh đã biến màu bong tróc, nên rất khó để nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những được vẽ...

Thứ Bạch đang sửa chínhlớp đầu tiên của áosa. Trên giàn giáo chẳng những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu vẽ, bàn vẽ, cọ anh dùng để sửa tranh,cònmột cuốn sổ vẽ khổ tám để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tầng dưới.

Dạ Quang đi tới nhìn, sổ vẽ dùng mực đơn sắc phác thảo các nét vẽ của các bộ phận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác nhau trên bức bích họa, đường nét mượt chính xác, chứng tỏ người vẽ dùng bút rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành thạo, bút lực thâm hậu.

Một phần nội dung chính của môn lịch sử nghệ thuật mà Dạ Quang theo họcgiám định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thưởng thức các tác phẩm nghệ thuật, đây cũng là một trong những điều kiện cần để trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giám tuyển sau khi tốt nghiệp. Chỉ khi gu thẩm mỹ nghệ thuật tốt thì bạn mới thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chọn lọc được những tác phẩm xuất sắc thông hiểu lịch sử nghệ thuật mới thể phân tích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn nội hàm ý nghĩa sâu sắc của tác phẩm. Cao Thiến thường nói, những người theo đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thuyết nghệ thuật chính những “ký sinh trùng”, chỉ biết nói miệng chứ không biết thực hành.

Lúc này, Dạ Quang thật sự cảm thấy mình giống như một “ký sinh trùng” bởi cổ tay của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạch đang lửng trên không, nhưng lại không hề run rẩy khi cầm bút, mỗi lần vẽ đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất tự tin, thành thạo. Nếu không phải đã vẽ chính xác những chỗ cần sửa ra sổ vẽ từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước thì thật sự không thể hạ bút xuất thần như vậy.

Mặc học lịch sử nghệ thuật, nhưng bản thân Dạ Quang không thích các nghệ thuật gia nam, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặc biệt họa nam. Đàn ông phải chơi thể thao, phải cơ bắp cuồn cuộn mới đúng, chứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả ngày cầm bút vẽ thì thật sự phần ẻo lả.

NhưngBạch lại...

Không, giống, vậy!

Phục chế bích họa khác với vẽ tranh trên bàn, nhất khi sửa tranh trực tiếp trong hang động, tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngang tầm mắt, Bạch chỉthể quỳ một gối, vai lưng mở rộng, hai tay giữ vuông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 góc với tường, bắp tay của anh săn chắccân đối, đặc biệt sự tập trung trong mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí chất ngây thơ của anh hòa quyện vào nhau tạo nên một sức hút khiến người ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể dời mắt.

Cảm thấy mặt mình nóng ran, Dạ Quang liền giơ tay tự tát mình một cái.

Dạ Quang, sao mày lại si một con chó cỏ chứ!

Trước giờ luôn xuống tay tàn nhẫn, cái tát này vang đến nỗi khiến Bạch trên giàn giáo giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, cúi người hỏi cô: “Cô sao thế?”

Dạ Quang lấy lại tinh thần, nghiêm túc nói: “Chán quá nên tôi đập ruồi ấy mà.”

Phục chế bích họa là một công việc tẻ nhạt, nhìn người khác phục chế nhiên càng tẻ nhạt hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dư Bạch bất đắc nói: “Vậy có muốn ra ngoài đi dạo một lát không, đi bộ lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoảng hai ba trăm mét một tảng đá rất lớn, đứng trên đó thì điện thoại sẽ tín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiệu...”

Vừa nghe điện thoại thể tín hiệu, Dạ Quang lập tức phấn chấn, nhanh chân chạy ra ngoài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhìn cô chạy đi, Bạch khẽ cười, mặc anh không hiểu trong điện thoại di động trò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui, không phải chỉ trò rắn tham ăn trò xếp gạch thôi sao?

Dạ Quang tìm được nơi Bạch nói đến, điện thoại của cô thật sự lên hai vạch sóng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vội vàng gọi cho Cao Thiến. Khi Cao Thiến đang nơi cách xa hơn hai nghìn cây số nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy giọng của Dạ Quang, ấy gần như rơi nước mắt.

“Dạ Quang! Cậu còn sống à! Cậu đã mất liên lạc hai ngày nay rồi!”

“Mình vẫn sống tốt!” Cảm thấy tín hiệu đứt quãng, Dạ Quang chỉ tập trung vào điểm mấu chốt: “Mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm được Bạch rồi, bây giờ cậu tìm người giúp mình, thám tử cũng được, văn phòng luật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng được, điều tra từ lúc anh ta ra đời, họcnhà trẻ nào, tè ra quần bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần nhà trẻ, thế nào tớ cũng phải tìm ra điểm yếulịch sử đen tối của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta!”

Cao Thiếnđầu dây bên kia phần khó hiểu: “Dạ Quang, không phải chúng ta đi nhờ anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giúp sao? Sao mình nghe giống như cậu đang muốn trả thù vậy...”

“Không trợ thủ, thì kẻ thù.” Dạ Quang nghiến răng nói.

“Được rồi...”

“Hà Diễm còn hoạt động nhiều không?” không yên tâm mà hỏi.

“À...” Cao Thiến ấp úng hồi lâu mới nói: “Sau khi cậu đi, cô ta xin nghỉ bệnh, mình tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta sợ quá hóa bệnh, ai ngờ ta nhân hội đó đi đồn chuyện tranh bị mốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra ngoài. Hôm qua mấy nhà tài trợ đến bảo tàng, họ nói nếu không tổ chức triển lãm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, không thu được lợi nhuận thì sẽ yêu cầu bồi thường theo thỏa thuận.”

Nghe được tin này, Dạ Quang không bất ngờ chút nào, quy luật của xã hội này dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người này để chà đạp người kia, sẽ không ai sẵn lòng chịu trách nhiệm về những người những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc không liên quan đến mình, chứ đừng nói để bản thân chịu chút xíu tổn thất nào.

Cao Thiến nhỏ giọng bổ sung: “Còn người của bảo tàng Thượng Hải đến nữa, họ nói nếu không mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được người của nhà họ Dư, họ sẽ kiện...”ấy dừng một lúc mới nói tiếp: “... Cậu.”

Dạ Quang người phụ trách triển lãm người chịu trách nhiệm đầu tiên về triển lãm, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả thỏa thuận hợp đồng đều do tên, muốn kiện đúng chỉthể kiện mình cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Dư Bạch... thật sự khó mời đến vậy sao?” Vấn đề trước mắt đã lên tầm cao mới, Cao Thiến lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắng hỏi: “Nếu anh ta từ chối thì phải làm sao?”

Còn thể làm sao nữa? Nếu Bạch không chịu xuống núi, buổi triển lãm sẽ bị hủy bỏ, khoản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bồi thường khổng lồlệnh triệu tập của tòa án sẽ ập xuống đầu cô. À phải rồi, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi thứ trong nhiều năm phấn đấu làm việc của nữa, cũng tan thành mây khói.

Bạch...

Dạ Quang cười tự giễu, chẳng lẽ người nhà họ Dư thật sự đều khắc tinh của sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Sau khi cúp điện thoại của Cao Thiến, Lê Dạ Quang khôngý định quay trở lại hang động, nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc điện thoại tín hiệu, muốn tranh thủ tra cứu xem trong nhà họ còn đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tử nào khác thể thay thế không.

Một cơn gió rét thổi qua, Lê Dạ Quang xoa mũi lạnh, lúc này cũng đã gần trưa, sao nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độ vẫn không tăng chút nào? thức ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, lúc lên núi trời vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong xanh không một gợn mây, bây giờ lại đột nhiên âm u. Cách đó không xa, một đám mây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen bay thấp đang di chuyển về hướng này với tốc độ mắt thường thể nhìn thấy được.

Theo kinh nghiệm của Dạ Quang, Tây Bắcnhìn thấy mây đen thì chỉ một lựa chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó là: nhanh chân chạy trốn.

Bởi mưa sa hay lốc xoáy thì cô cũng khôngthứđể che chắn.

Dạ Quang còn chưa kịp chạy về hang động thì những hạt mưa lớn đã rơi xuống. Lúc ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu chạy vào hang, những hạt mưa đã trộn lẫn những viên đá nhỏ, tạo nên tiếng lộp độp trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mái hiên của ngôi đền ngoài cửa hang.

“Thời tiết quái quỷ thế này!” Phàn nàn xong câu này, ngẩng đầu lên nhìn thì không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạch đâu. Dạ Quang không khỏi hốt hoảng, vội chạy ra dưới mái hiên nhìn dáo dác.

Giông bão kéo đến bất chợt là chuyện thường trên núi, vậy Bạch đã chuẩn bị từ trước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong mỗi hang động đều bạt che, lúc này anh đang treo từng tấm bạt lên các hang động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ bên cạnh trong trời mưa gió.

Nước mưa làm ướt quần áo tóc anh, chảy cả xuống mặt, anh chỉ tiện tay lau đi rồi tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục công việc của mình, căng bạt, treo lên, rồi dùng đá chèn vào các góc, mỗi lần lặp lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều làm rất tỉ mỉ, giữ vững nguyên tắc yêu cầu anh tin phụng.

Bầu trời u ám như ban đêm, trong mưa to gió lớn, anh giống như một chiến binh đơn độc, vung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí duy nhất của mình, gắt gao giữ lấy từng tấc đất của thế giới anh muốn bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vệ.

Dạ Quang nhớ lại lòng hoang mang của mình vào sáng nay, nếu một ngày thể nhìn thấy toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ hoaTrường An, ai lại chọn cưỡi ngựa gầy đi trên con đường cổ trong gió Tây?

Tuy nhiên lúc này, cô lại nhớ đến một câu nói khác:

Con người nên sống cuộc sống của riêng mình và phải sống trong sạch.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dạ Lưu Dư Bạch, Dạ Lưu Dư Bạch Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dạ Lưu Dư Bạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Dạ Lưu Dư Bạch Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Dạ Lưu Dư Bạch Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dạ Lưu Dư Bạch full, Dạ Lưu Dư Bạch online, read Dạ Lưu Dư Bạch, Mạc Hề Dạ Lưu Dư Bạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 5 — Dạ Lưu Dư Bạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc