GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3: Nói ra có thể cô không tin

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bình tĩnh trước gian nguy chưa chắc có ích, nhưng trông khá ngầu.

(Lời thì thầm trong đêm)

Mùa xuân Tây Bắc, ánh nắng chói chang, gió lạnh thấu xương, nhưng trái timBạch lại xao xuyến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bởi sau lưng anhmột gái xinh đẹp. Nói thật, từ khi bắt đầu sống núi sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoang dã, Bạch chưa từng thấy ai đẹp như vậy.

Người ta nói độc thân lâu ngày thì nhìn lợn nái cũng thấy xinh, nên khi nhìn thấy Dạ Quang, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dư Bạch giống như nắng hạn gặp mưa rào, thậm chí còn chẳng muốn bước đi. Cứ đi hai bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại không kìm được ngoái đầu lén nhìn cô, hai bàn tay đút trong túi áo khoác thỉnh thoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nắm chặt rồi mở ra, căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Ông nội anh dạy rằng, thấy con gái đẹp thì phải lịch sự, phải ga-lăng, hỏi chuyện phải hàm súc, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định không được hỏi tuổi, cũng không được hỏi đã kết hôn chưa, đối tượng chưa, phải giương đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kích tây, quanh co vòng vèo mới có thể đạt được hiệu quả lạt mềm buộc chặt.

vậy, Bạch lấy hết can đảm, xoay người lại, đối mặt với Dạ Quang phía sau, thốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên một câu.

“Cô đi một mình hả?”

Chỉ hai người bọn họ đứng trên con đường hẹp quanh co trong núi hoang vu, gió trong núi thổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua tai Dạ Quang, khiến không khỏi rùng mình.

Lúc xuống tàu hỏa, cay mắt không chịu nổi nên đã tháo kính áp tròng vứt đi, cuối cùng nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra mình không mang theo kính gọng, cận 4.5 độ không cao không thấp nhưng vẫn chút ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hưởng đến thị lực.

dụ như lúc này đây, hình ảnh trong mắt Lê Dạ Quang thế này: Trên con đường núi vắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ, một người đàn ông xa lạ mặc chiếc áo khoác quân đội cũ, không thấymặt mũi nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể nhìn ra tóc tai anh ta xù, râu không cạo, một chân đi giày bông, một chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi giày vải, cười xấu xa với cô, còn đến gần bắt chuyện hỏi phải đi một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không.

Đây phảilưu manh ế vợ trên núi trong truyền thuyết?

Cái loại tinh thần trí tuệ không được tốt cho lắm ấy?

Nếu không phải không gặp được ai trên núi này, Dạ Quang đã không hỏi đường anh.

Bây giờ nên làm gì đây? Không trả lời thể làm anh tức giận, trả lời thành thật không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chừng sẽ khiến mình gặp nguy hiểm.Dạ Quang nhếch mày, cố làm ra vẻ thản nhiên: “Không phải, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi cùng nhóm với đội phục chế bích họa.”

Nghe nói vậy, lưng Bạch cứng đờ, đội phục chế bích họa? Đó chẳng phải đội của bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh sao?

Tuy ngoài mặt Dạ Quang làm ra vẻ bình thản, nhưng thực tế đang cố quan sát thật kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “tên lưu manh vùng núi” nguy hiểm này bằng đôi mắt cận 4.5 độ của mình. Nghe cùng nhóm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với đội phục chế, vẻ mặt của tên lưu manh này quả nhiên thay đổi!

Chột dạ rồi! Sợ rồi! Sợ rồi!

Bạch gãi đầu, ngờ vực mà hỏi lại: “Ai... trong đội phục chế bích họa?”

Dạ Quang mặt tỉnh bơ, bình tĩnh nói ra một cái tên nổi tiếng: “Dư Bạch.”

Bạch ngẩn người.

Trên đường dẫn Lê Dạ Quang đến chính điện của chùa Na, anh không dám nói thêm câu nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa.

Nhìn thấy trong chính điện một sư thầy đang tụng kinh, chắc mẩm mình đã an toàn,Dạ Quang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bèn lịch sự cười nhẹ với “tên lưu manh”: “Cảm ơn anh.”

Ý bảo tôi đã đến nơi, anhthể đi được rồi.

Nhưng Dạ Quang đi vào trong một bước, “tên lưu manh” ở phía sau cũng đi theo một bước.

đi tiếp, anh cũng đi tiếp.

Dạ Quang đột nhiên quay người lại, khiến “tên lưu manh” giật mình lùi lại.

“Anh đi theo tôi làm gì?”

Cảm xúc của Bạch rất phức tạp, ngoài việc căng thẳng khi đối mặt với một gái xinh đẹp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh còn chút bối rối. Bây giờ bị quát, anh càng bối rối hơn. Anh giơ tay chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra sân sau, dặt nói: “Tôi cũng sống đây.”

Dạ Quang chắc chắn rằng mình đã gặp phải bi3n thái trên núi.

“Tôi tới đây mà anh đây á? Anhhiểu luật pháp không? Coi chừng tôi báo cảnh sát đấy!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Dạ Quang vừa đi vào chính điện, vừa lấy điện thoại di động ra. Lúc nãy trên núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không có ai, không dám chọc anh, bây giờ đã đến chùa Na, không còn sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa!

Bạch có ý tốt nhắc nhở cô: “Ở đây không sóng điện thoại...”

Dạ Quang sửng sốt, tên bi3n thái này đang ra oai sao?

Nếu so về tàn nhẫn khí thế, Dạ Quang không nghĩ mình sẽ thua anh, người này trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao to, nhưng đầu óc không được tốt cho lắm!

Trước đây Dạ Quang đã từng đọc một quyển sách phân tích về bệnh nhân tâm thần, trong đó viết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng, khi đối mặt với người thiểu năng trí tuệ, không nên nói lý, phải ngụy biện và nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những điều vớ vẩn một cách tự tin, mới thể đạt được hiệu quả giao tiếp.

thế, bèn khoanh tay trước ngực, không chút sợ hãi ngẩng đầu nhìn anh, dõng dạc nói: “Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sóng thì không thể báo cảnh sát ư? Điện thoại của tôi được kết nối trực tiếp với không gian, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân đoàn Xandar sẽ đến đây trong vài phút nữa! Anh nói đi, anh tên gì, đến từ thôn nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bạch do dự một lúc mới nhỏ giọng nói: “Nói ra thể không tin, nhưng tôi chính là... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dư Bạch.”



Sân sau tổng cộng bốn phòng thiền, các hòa thượng hai phòng, Dư Bạchđội phục chế© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai phòng còn lại, sau này do anh thường dậy sớm, nên trở thành phòng riêng của anh, các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành viên khác ở phòng khác.

Nay vì Lê Dạ Quang đến, Dư Bạch dọn đồ của mình sang phòng bên cạnh, nhường phòng cho cô ở. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Dạ Quang ngồi trong căn phòng đơn sơ, đã hai ngày một đêm không ngủ nghỉ, mệt rã rời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng vẫn cố gắng tập trung tinh thần để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Bích họa của bảo tàng Thượng Hải bị mốc, nhất định phải được người của nhà họ Dư tu sửa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi máy bay cả đêm, sau đó đi tàu hỏa rồi chuyển sang taxi, tiếp đến leo núi suốt hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng đồng hồ, trên đường còn gặp phải một tên lưu manh mưu đồ bất chính...

Bây giờ anh lại nói cho cô biết anh người muốn tìm?

Cửa phòng bị nhẹ hai cái rồi chầm chậm được đẩy ra, ánh chiều từ ngoài cửa rọi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới chân Dạ Quang, hoàng hôn trên núi luôn rực rỡ lóa mắt, người đi ngược sáng đều bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hào quang bao phủ. Dạ Quang ngẩn ngơ trong giây lát.

Bạch dè dặt tiến lại gần, nghiêm chỉnh ngồi xuống trước mặt cô.

Dạ Quang quyết định nuốt lại câu nói sau cùng, anh... không phải lưu manh.

Sau khi cởi chiếc áo khoác ra, Dư Bạch thay một chiếc sweater đơn giản phối với quần thể thao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dáng người cao ráo cân đối, chắc hẳn vừa mới gội đầu, tuy tóc vẫn còn hơi dài nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã gọn gàng hơn rất nhiều. Lọn tóc nơi thái dương còn nhiễu nước, râu cũng đã được cạo sạch, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để lộ dung nhan thật của anh.

Đây lần đầu tiên Dạ Quang thấy một người sạch sẽ như vậy.

Lông mày sắc nét, mũi cao, môi cong, dường như chỉ cần thêm điểm nhấn sẽ phá vỡ khí chất đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giản của anh, nhất đôi mắt không nhuốm bụi trần, còn tĩnh lặng hơn cả biển sâu.

Ánh nắng của cao nguyên Tây Bắc làm cho làn da của anh màu lúa bóng lưỡng, nhưng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào cổ tay trắng trẻo của anh thì thể đoán ra anh vốnmột người rất trắng.

Anh rất trẻ, chắc cũng trạc tuổi cô, nhưng nếu chỉ nhìn đôi mắt của anh, lẽ Dạ Quang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ cho rằng con ngươi trong veo kia của một đứa bé mười tuổi.

“E hèm...” Bạch ngượng ngùng hắng giọng: “Tôi Bạch, lúc nãy tôi...” Làm sao để giải thích trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây anh lôi thôi lếch thếch là do chưa vợ, bây giờ thấy gái xinh lại ăn diện đây?

May Dạ Quang không rảnh để hỏi anh tại sao trước đây lại ăn mặc như một ông già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ế, thời gian của rất gấp, nhiệm vụ lại khó khăn.

“Anh chính Bạch? Truyền nhân đời thứ năm của nhà họ Dư?”

“Vâng.” Bạch gật đầu, ngập ngừng hỏi: “Vậy còn cô?” Bây giờ hỏiấy chắc không sao đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỉ.

“Tôi tên Dạ Quang.” Dạ Quang thoải mái đưa tay về phía Bạch, anh nuốt nước bọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó mới từ từ đưa tay ra. Tay rất mềm, Bạch không dám dùng sức, chỉ dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nắm hờ một cái rồi vội vàng buông ra.

“Anh biết tôi sao?” Dạ Quang hơi nheo mắt lại, cười hỏi anh.

rất đẹp, khi cười mắt cong cong như một chiếc quạt nhỏ. Bạch nóng lên, lắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu nguầy nguậy: “Không, tôi không biết.”

Dạ Quang hơi ngạc nhiên,không ngờ truyền nhân đời thứ năm của nhà họ Dư tài giỏi bậc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất lại là người đơn thuần như vậy. Không,ngây thơ. không ngốc, sao lại không nhận ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạch căng thẳng khi nói chuyện với chứ? Huống hồ, với một người thành thật như anh, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt của anh đã bán đứng lòng anh từ lâu rồi.

Trên đường đến đây, Lê Dạ Quang luôn nghĩ xem nên làm thế nào để mời được người của nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dư, đưa tiền e rằng bao nhiêu cũng không đủ,nhà họcũng không thiếu danh tiếng. Vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định lợi dụng quan hệ của mình, nghe nói Bạch một người anhphó giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoa khảo cổ Đại học C,cả Cao Thiến đều tốt nghiệp khoa lịch sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đại học C. Họ thể nhờ thầy nói giúp.

Bất kể thế nàocũng không ngờ tới, cuối cùng mình lại đi con đường... quyến bằng nhan sắc? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Cô tìm tôichuyện không?” Bạch trấn tĩnh lại, hỏi vào việc chính.

Dạ Quang nhanh chóng mở va li mang theo bên người, bên trong tài liệu hình ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nét về tình trạng hỏng do nấm mốc của ba bức bích họa: “Tôi tới tìm anh muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhờ anh sửa giúp ba bức bích họa.”

Bạch nhận lấy tài liệu hình ảnh xem qua, khi còn anh đã từng nhìn thấy ba bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bích họa thời Đường này, khi đó người phục chế là bố anh.

Ba bức bích họa thời Đường này đều vẽ mỹ nhân, búi tóc rất phức tạp cách vẽ rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tinh xảo nên khó khăn lớn nhất trong việc phục chế vẽ lại chính xác tóc mai và đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân tóc của mỹ nhân. Ngoài ra, tranh thời Đường màu sắc phong phú, hoa văn phức tạp, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đòi hỏi người họaphục chế phải pha trộn chính xác các màu sắc tệp với màu của tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gốc, không được sự khác biệt.

Thấy anh cau mày, Dạ Quang bất an trong lòng. Tuy rằng bảo tàng Thượng Hải yêu cầu nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải người của nhà họtu sửa, nhưng Bạch trông trẻ thế này, tay nghề... ổn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay không?

Bạch để tài liệu xuống, nói một cách chắc nịch: “Cái này tôi thể sửa được.”

Câu nói đơn giản này khiến Dạ Quang nhẹ lòng.

“Nhưng... Tôi không thể giúp cô.” Anh khó xử nói.

“Tại sao?”

“Ông nội tôi đặt ra một quy định.” Bạch thật thà nói, giơ tay ra hiệu cho Dạ Quang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn cảnh vật chung quanh: “Tôi chỉ thể sửa tranh trên núi.”

Đây là quy định quái quỷ thế? Lê Dạ Quang nhìn Bạch với ánh mắt khó tin. Một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trẻ tuổi thế này mà phải sống trong rừng sâu núi thẳm cả ngày... À phải rồi, nếu không sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong rừng sâu núi thẳm cả ngày, thì sao có thể giống một tên ngốc như vậy!

“Nhưng bảo tàng Thượng Hải nói, bốn lần sửa trước đều do anh thực hiện.”

Bạch chỉ vào thời gian trên tài liệu, đưa cho Dạ Quang xem: “Cô nhìn đây, lần cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào năm 1996, sau này ông nội tôi mới lập ra quy định, truyền nhân của nhà họ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được xuống núi.”

Nếu người khác nói câu này, chắc chắn Lê Dạ Quang chẳng thèm quan tâm, còn tặng kèm cho hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt xem thường kiểu “xem anh có thể nói dóc thế nào”, nhưngBạch thì sao?

Một thanh niên vùng núi thật thà, lương thiện, giản dị sạch sẽ. Khi anh nói những lời này, ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả một người khôn khéo sành sỏi như Dạ Quang cũng tin anh.

Thấy cụp mắt trầm tư, Dư Bạch bất đắc mím môi, quyến luyến nhìn cô, nhẹ giọng hỏi: “Vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày mai sẽ đi sao?”

Dạ Quang ngẩng đầu lên, mặc chạy đôn chạy đáo cả ngày đêm khiến sắc mặt mệt mỏi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng trong mắt lạimột ngọn lửa vĩnh viễn không thể dập tắt!

Quy định không được xuống núi ư?

Vậy sẽ dời núi luôn!

Dư Bạch không hiểu ánh mắt của ý gì, chỉ cảm thấy ánh mắt sắc bén ấy rất đẹp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống như con đại bàng nonanh gặp trên núi vào tháng trước, tuy còn non nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt sáng như đuốc, nhất linh hồn ngang ngược bất tuân.

Dạ Quang đóng va li lại, dang tay nằm lên giường, đá chân hai cái, tung giày ra, tỏ vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ chiến đấu đến cùng.

“Anh không xuống núi, tôi sẽ không đi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dạ Lưu Dư Bạch, Dạ Lưu Dư Bạch Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dạ Lưu Dư Bạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Dạ Lưu Dư Bạch Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Dạ Lưu Dư Bạch Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dạ Lưu Dư Bạch full, Dạ Lưu Dư Bạch online, read Dạ Lưu Dư Bạch, Mạc Hề Dạ Lưu Dư Bạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Dạ Lưu Dư Bạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc