GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2: Vợ ai thế này?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ở nơi xa xôi ấy có một cô gái rất xinh đẹp, khi mọi người đi ngang qua phòng kế toán của cô đều phải ngoảnh đầu nhìn lại, trong lòng thầm nghĩ, mẹ kiếp, cô gái này còn đang độc thân nữa chứ.

(Lời thì thầm trong đêm)

Sân bay về đêm rất vắng lặng, Lê Dạ Quang đang ngồi trong sảnh chờ, cúp cuộc điện thoại đàm phán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuối cùng trong ngày. Cô vẫn mặc bộ âu phục ban ngày, thậm chí va li cũng đồ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mượn của thành viên khác trong tổ.

Cao Thiến cầmmáy bay đi tới: “Sau khi xuống máy bay, cậu đi đến ga xe lửa, chuyến tàu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến thành phố Sa khởi hành lúc 3 giờ sáng. Đến thành phố Sa rồi, cậu lại chuyển sang xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buýt…”

Dạ Quang nhìn chằm chằm vào ấy, đợi ấy nói xong, mới đảo mắt, đột nhiên nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Đưa áo của cậu cho mình.”

“Hả?” Cao Thiến ngơ ngác.

chỉ vào chiếc áo khoác len dài màu vàng sáng của ấy: “Trên núi chắc hẳn sẽ rất lạnh.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nghe vậy, Cao Thiến liền hiểu được vừa rồi cứ chăm chú nhìn mình muốn làm gì. Cô ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vội vàng nắm chặt áo khoác không buông: “Không, cái áo này mình mới mua đấy.”

Mặc Dạ Quang không cao bằng Cao Thiến nhưng lại hơn chỗ động tác nhanh nhẹn, ra tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tàn nhẫn. Chỉ một lát sau, cô đã khoác chiếc áo len lên người một cách nhanh gọn, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn xuống đôi giày Sneaker cổ thấp trên chân ấy cảm giác rất thoải mái, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại đá đôi giày cao gót của mình ra: “Đưa cả giày của cậu cho mình.”

Cao Thiến lập tức nhảy lên tránh né: “Không được đâu, đôi giày này đắt lắm.”

“Nếu buổi triển lãm thất bại thì ngay cả giày của hãng Warrior(*) cậu cũng chẳng mua nổi đâu.” Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc Cao Thiến nhảy lên, Dạ Quang đã ôm chặt lấy đùi cô ấy khiến ấy ngã sấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt, nhanh gọn lấy được đôi giày, sau đó vừa vui vẻ huýt sáo, vừa buộc dây giày.

(*) Warrior một thương hiệu giày thể thao của Trung Quốc, được thành lập tại Thượng Hải vào năm 1927. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Cao Thiến căm hận xỏ chân vào đôi giày cao gót của chửi thầm, mẹ kiếp, chân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dạ Quang nhỏ hơn chân mình một size.

Sau khi thay đồ xong, Dạ Quang bắt đầu bàn giao nhiệm vụ: “Cuộc triển lãm nhất định phải tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chức, không thể để uổng phí công sức nửa năm trời của mọi người được. Để mắt tới Diễm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho mình. Lúc cần thiết, cứ ‘xử đẹp’ ta đi.”

Vừa nhớ tới chuyện sáng nay là Cao Thiến lại giận sôi máu: “Cô ta đã nếm đủ hậu quả của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc ‘ăn hoa hồng’ rồi, gần đây chắc chắn sẽ ngoan ngoãn thôi. Nhưng tại sao hôm nay cậu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đánh trả?”

Dạ Quang đưa tay xoa bên má hơi sưng đỏ của mình, mỉm cười tự giễu nói: “Đây coi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhờ ta đã nhắc nhở mình, cho nên mới không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.”

sẽ đá bay bất cứ ai cản trở sự tiến bước của mình, tương tự như vậy, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể dễ dàng khoan dung với bất cứ ai giúp mình tiến bộ.

Huống hồ, Diễm chỉ phường tép riu, muốn chỉnh đốn ta lúc nào chẳng được.

“Tại sao khi đó cậu lại đồng ý với điều khoản ấy? Nếu biết sớm thì chúng ta đã không mượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bức bích họa của Viện bảo tàng Thượng Hải.” Cao Thiến không khỏi rùng mình khi nghĩ đến điều khoản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó, đúng một quả bom hẹn giờ.

“Bích họa của Viện bảo tàng Thượng Hải mới đẹp nhất. Nếu không mượn bức bích họa đó thì buổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 triển lãm của chúng ta sẽ mất đứt năm mươi điểm đấy.” Dạ Quang không thời gian để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hối hận về những gì đã xảy ra. Hơn nữa, sự cố khi vận chuyển chỉ là một chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xác suất nhỏ, chocho hội làm lại lần nữa,vẫn sẽ mượn bích họa của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Viện bảo tàng Thượng Hải. Số phận nghiệt ngã thế đấy, một khi đã chọn trúng bạn thì chẳng thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào tránh được.

Cao Thiến bất đắc đưamáy bay cho cô, thở dài nói: “Thành phố Sa nơi quái quỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết…”

“Năm ngoái, ông cụ nhà họ bị đột quỵ, hiện giờ vẫn đang nằm trung tâm phục hồi chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năng được bảo vệ cẩn thận lắm. Ngay cả mình còn rất khó đến gần nữa là. Ông ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ có một đứa cháu trai duy nhất. Đừng nói thành phố Sa, cho sa mạc, mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đi.”Dạ Quang mở tin tức mà mình thu thập được cho Cao Thiến xem. Điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang phải đối mặt không phảimột câu hỏi trắc nghiệm được lựa chọn đáp án.

Xét về độ tàn nhẫn, Cao Thiến rất khâm phục Dạ Quang. Cô không chỉ tàn nhẫn với người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn tàn nhẫn với chính mình, cô có thể làm bất cứ điều để hoàn thành mục tiêu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế, việc cô bôn ba hai nghìn cây số trong một đêm cũng điều hết sức bình thường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Nhưng chuyện đó, nhà họ Dư…” Cao Thiến ngập ngừng.

ấy còn chưa nói xong,Dạ Quang đã kéo va li đi vào trong: “Mình biết anh ta, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta không biết mình.”

Khi đến cửa kiểm tra an ninh, Cao Thiến nhìn bóng lưng gầy cô đơn của Dạ Quang, bỗng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên cảm thấy xoang mũi cay cay, bèn ôm lấy cô, thủ thỉ: “Nếu thật sự hết cách thì cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hủy bỏ buổi triển lãm đi. Mọi người sẽ không trách cậu đâu.”

Dạ Quang dựa vào ấy, nhỏ giọng nói: “Thật ra lúc trước đi kêu gọi tiền tài trợ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đủ, cho nên mình đã bỏ tiền riêng vào đó. Ngoài tiền của mình ra, còn có cả tiền của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu nữa.”

“Lê Dạ Quang!” Cao Thiến nhảy lên đá bay thẳng vào cửa kiểm tra an ninh: “Mẹ kiếp, nếu cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13không thành công, đây sẽ giế t chết cậu.”

Mặt trời thángnon nớt giống như khuôn mặt trẻ thơ.

vùng Tây Bắc cách thành phố Sa một trăm cây số về phía Nam chùa Lư Na.

Mưa dầm liên miên suốt một tuần, đêm qua đã chuyển thành mưa kèm theo tuyết. Những vụn băng mịn va © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào cửa sổ phòng thiền ở sân sau vang lên những tiếng lách tách. Trong phòng thiền tối mờ, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13một bếp than lớn màu đen lập lòe ánh lửa. Lửa than đã không còn đượm nữa, thỉnh thoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại phát ra những tiếng lép bép. Trên giường chung ba, bốn người đàn ông nằm ngủ lộn xộn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ nửa đêm tranh giành nhau hai chiếc chăn duy nhất nên thế ngủ của họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xiêu vẹo một cách kỳ lạ.

Đột nhiên một tiếng động lớn, cửa phòng thiền bị đẩy ra, ánh sáng chói lòa lập tức tràn ngập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả căn phòng. Một chàng trai khoảng hai mươi sáu, hai bảy tuổi xồng xộc chạy vào, nhảy phắt lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giường, xốc chăn bông ra, rồi nhanh chóng đá vào những người đang ngủ say như chết.

“Trời nắng rồi, mau dậy làm việc đi!” Giọng anh rất vui vẻ hồ hởi, chân không kìm được sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực, cứ thế đá liên tục vào những người nằm trên giường gọi họ dậy.

Một thanh niên ôm đầu r3n rỉ: “Đội trưởng à, không phải nửa đêm hôm qua anh vẫn còn xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phim ‘Sự cám dỗ của việc về nhà’ ư?”

Người được gọiĐội trưởng cười đáp: “Vì thế hôm nay chúng ta phải hoàn thành công việc sớm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để tôi còn xem tiếp.”

Ba thanh niên ngái ngủ ngồi dậy, vẫn chưa phân biệt được đông tây nam bắc.

Bạch thở dài, vỗ đầu từng người một: “Tôi đi lên núi trước đây, các cậu ăn cơm xong thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi cùng anh Lưu lên sau nhé.”

Cái nắng cao nguyên luôn chói chang, lóa mắt, nhiệt độ tuy không cao nhưng ánh nắng chiếu vào người khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 da có cảm giác hơi ngứa ngáy.

Bạch một mình bước đi trên con đường núi gập ghềnh, chỉ thấy toàn những vách đá dựng đứng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tuy nhiên, vẫn một ngôi chùa hang được xây dựng trên vách đá, chứng tỏ rằng nơi đây không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàn toàn hoang vu. Con đường bằng ván gỗ đã ngấm đủ nước sau nhiều ngày mưa dầm dề, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giẫm lên sẽ kêu cót két tứa nước.

Anh vừa đi vừa lấy chiếc radio từ trong túi áo khoác màu xám ra, rút ăng-ten ra, bắt đầu dò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tín hiệu, nhưng hồi lâu vẫn chỉ tiếng lẹt xẹt.

Bạch vén tấm bạt cửa hang, bước vào hang động lớn nhất. Bức họa Đức Phật Na © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giảng đạo trung tâm bức tường đá phía Tây của hang động đang nguy bị hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do khiến anh lại đây hơn hai tháng nay.

Hơn hai tháng đấy.

Anh đã xem hơn hai trăm tập phim “Nàng tiên cá“ rồi đấy!

Trùng tu bích họa một công việc cực kỳ mệt mỏi, ngay cả một người đã học tập cách sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chép phục chế bích họa từ nhỏ như Bạch vẫn cần phảithú vui giải trí bầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn khi làm việc. Anh đặt chiếc radiocửa hang, đập mạnh vào một cái.

Cuối cùng chiếc radio cũng bắt được tín hiệu một cách chập chờn, phát ra âm thanh ngắt quãng.

“Ở một nơi xa xôi nọ, có một... xẹt xẹt…gái, mọi người đi ngang qua… xẹt xẹt…”

Khi anh Lưu cùng ba chàng trai trong đội tới hang động, Bạch đang tháo dỡ các tấm tường bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vệ trên giàn giáo, thậm chí còn lau chùi các khe hở rất nhẹ nhàng khéo léo thuần thục, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỗi động tác trên đầu ngón tay đều nhịp nhàng như thể đang chơi đàn piano.

“Nếu không phải nhóm trước làm việc thiếu chuyên nghiệp, chúng ta đã không cần phải mất thời gian lâu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy.” Anh Lưu đi đến trước bức bích họa, ngồi xổm xuống xem xét cẩn thận, không bỏ sót một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 góc nào. Bề mặt của bức bích họa mịn màng cân đối, trông khác hẳn hai tháng trước.

Khi họ mới đến, bức bích họa trong hang đã bị mốc đến độ phai màu bong tróc nghiêm trọng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại thêm lớp đỡ đã trống rỗng lỏng lẻo, thể bong ra cả mảng bất cứ lúc nào. Tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên, hiện giờ bức bích họa đã được dán keo rất chắc, những chỗ rỗng đã được trát vữa thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt, mặc trời mưa liên tục hơn nửa tháng, nhưng bề mặt gần như vẫn khô ráo.

Anh Lưu hơn Dư Bạch mười tuổi, cũng được xem người lão luyện trong ngành phục chế bích họa. Khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó, ngay cả anh ấy cũng không ngờ được rằng Dư Bạch thể cứu được bức bích họa nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phật cao ba mét đến mức này.

Tay nghề khéo léo của nhà họ Dư không phải chỉ cái danh hão.

“Anh đến rồi đấy à?” Bạch khom người mỉm cười với anh Lưu. Mái tóc rối bù, làn da màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúa mạch toát lên vẻ khỏe khoắn, đôi mắt trong veo, sáng ngời trong hang động tối tăm, trong con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi đen láy chứa đầy sự tập trung tuyệt đối cùng sự thuần khiết phóng khoáng.

Bức bích họa khổng lồ phía sau anh đã trải qua đủ loại trắc trở, tuy chưa bị phong hóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu sắc đã nhợt nhạt, nhưng vẫn tỏa ra sức cuốn hút ngàn năm, không thể che giấu vẻ xán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạn của nó. Ngay cả Bạch đang đứng đối diện bức bích họa cũng được bao phủ trong ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng bóng tối rực rỡ.

Anh đi xuống khỏi giàn giáo, vươn đôi vai đã cứng ngắc, sau đó lấy từ trong túi áo khoác ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cuốn sổ ghi chú và cây bút, vừa sắp xếp công việc vừa ghi chép: “Ngày 20 tháng Tư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã xử xong phần bị hại. Tiểu Trừ, Tiểu Chú, Tiểu Cổn, các cậu anh Lưu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lăn mịn lần nữa, đợi bề mặt hoàn toàn nhẵn bóng khô ráo thể bắt đầu dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bút tu sửa.”

Tiểu Trừ người thấp nhất đứng phía sau anh Lưu, nghe vậy liền lẩm bẩm: “Đội trưởng Dư, sao anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn không nhớ được tên chúng tôi thế?”

Chàng trai được gọi Tiểu Cổn thì phấn khích như thể phát hiện ra châu lục mới, hớn hở chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào hai chân của Dư Bạch dưới chiếc áo khoác quân đội màu xanh xám, ngạc nhiên nói: “Đội trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dư, sao anh lại đi một chân giày vải, một chân giày bông thế kia.”

“Hả?” Bạch cúi đầu nhìn xuống, bản thân anh cũng giật mình khi thấy một chân đi giày vải màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen, một chân đi giày bông màu nâu. Anh ngượng ngùng gãi đầu nói: “À, sáng nay vừa thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dậy, thấy trời quang mây tạnh, tôi vội vàng đi làm nên không để ý.”

Anh chàng được gọiTiểu Chú nhìn Bạch từ trên xuống dưới một lượt. Người đàn ông hai tháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay, đầu tóc chưa cắt, râu ria cũng không cạo, chiếc áo khoác quân đội đã mèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mức bạc phếch, chân đi giày cọc cạch đã đành, thậm chí còn không buồn đi tất, mu bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân trắng nõn đã tái xanh cái lạnh trong hang động.

“Đội trưởng ơi, anh nói mấy năm nay anh đã tiết kiệm được rất nhiều tiền, nhưng vẫn sống xuề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xòa như vậy, anh cất tiền để làm vậy?”

Bạch đi tới cửa hang thì quay người lại, cúi xuống cầm chiếc radio trên mặt đất lên, cười toe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toét, nụ cười rạng rỡ như bầu trời Tây Bắc bao la, rộng mở trong lành.

Anh nói: “Cất để còn cưới vợ.”

Sau khi Dư Bạch đi ra ngoài, anh Lưu nói với ba thanh niên phía sau: “Học theo Đội trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong công việc thôi, còn về cách sống thì không cần.”

Tiểu Chú giơ tay hỏi: “Anh Lưu, anh cảm thấy Đội trưởng không tốt à?”

Đội trưởng chăm chỉ hơn các thành viên khác thì mà không tốt? Anh Lưu lắc đầu: “Nếu sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như cậu ấy thì chắc chắn không lấy được vợ đâu.”

Tiếng nhạc trong radio vẫn tiếp tục: “Mùa xuân đâu… xẹt xẹt… đâu…”

Dư Bạch vừa ngâm nga theo điệu nhạc vừa đi xuống núi. Sau khi được Tiểu Cổn nhắc nhở, anh mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận ra, thảo nào hôm nay anh cứ cảm thấy một chân nóng, một chân lạnh. Hình như anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để ý cho lắm, sao năm nay anh cũng hai mươi bảy tuổi rồi.

Tuy khá cẩu thả với vẻ bề ngoài, nhưng anh đã tính toán cẩn thận, thấy mình cũng đã đến tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên tìm vợ.

Ông nội anh đã nói rằng, muốn cưới vợ thì phải chuẩn bị thật nhiều tiền để mua quần áo, mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồ ăn ngon và mua nhà to cho cô ấy nữa.

À, phải rồi, bản thân cũng phải ăn mặc chỉn chu, nếu không sẽ bị vợ chê.

Một người đàn ông đang tìm vợ không thể trông lôi thôi lếch thếch như thế này được.

Ngặt nỗi, anh trong núi cả năm, bản thân chỉnh tề sáng sủa thì cũng chẳng ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào ngắm chứ đừng nói là để vợ ngắm. Bởianh đã tiết kiệm được rất nhiều tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết đi tìm đâu ra vợ.

Bạch đứng giữa khe núi hoang vắng, tuyệt vọng hét lên: “Vợ ơi, em đang đâu?”

Vách đá dựng đứng vọng lại lời anh.

“Xin hỏi… muốn đến chùa Na thì đi đường nào ạ?”

Đây lần đầu tiên trong hơn hai tháng qua Bạch nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phát ra từ radio hay TV. Giọng nói rất thanhêm ái, giống như ngó sen non giòn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọng nước của mùa xuân.

Anh nhìn xuống thì thấy những màu sắc tươi sáng, sặc sỡ cách đó năm bước.

Màu vàng tươi màu sắc quần áo, màu trắng nõn sắc da, màu tối màu đôi mắt, màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nâu đậm màu mái tóc uốn lọn sóngmàu hồng màu đôi môi mềm mại của cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bạch nhìn Dạ Quang trên con đường núi, cảm giác ánh nắng thậm chí đã chiếu vào cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong lòng, khiến lòng anh ngứa ngáy.

Vợ ai thế này?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dạ Lưu Dư Bạch, Dạ Lưu Dư Bạch Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dạ Lưu Dư Bạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Dạ Lưu Dư Bạch Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Dạ Lưu Dư Bạch Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dạ Lưu Dư Bạch full, Dạ Lưu Dư Bạch online, read Dạ Lưu Dư Bạch, Mạc Hề Dạ Lưu Dư Bạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Dạ Lưu Dư Bạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc