GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1: Mối nguy lớn của tổ trưởng Lê

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mùa xuân hằng năm, khi chim én khoác bộ lông sặc sỡ bay tới đây, tôi hỏi én vì sao lại đến, én trả lời rằng cô cả ngày chỉ thích nói huyên thuyên vớ vẩn, rảnh rỗi thì hãy lo cho cái thân mình đi.

(Lời thì thầm trong đêm)

Tháng đầu xuân, trời xanh mây trắng, gió ấm hoa nở.

Tấm biển quảng cáo khổng lồ lối vào bảo tàng thành phố C trưng bày thông tin về một số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc triển lãm lớn sẽ được tổ chức trong năm nay, gần đây nhất sẽ triển lãm tranh cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tên “Hướng về Tây Bắc”. Nghe nói ngoài bộ sưu tập của Bảo tàng C ra, còn mượn tạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm mươi lăm bảo vật chưa từng được trưng bày trước công chúng từ bảo tàng khác.

Triển lãm sẽ được tổ chức vào ngày 15 tháng sau, người phụ trách: Dạ Quang.

Lúc 8 giờ 20 phút sáng, viện bảo tàng còn chưa mở cửa, cánh cổng vẫn đóng kín. Trong sân có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm chiếc xe hộ tống dài màu đen đang đỗ, tất cả thành viên của bộ phận an ninh đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được điều động. Những anh chàng bắp mặc đồng phục đen đứng thẳng lưng thành hai hàng chờ đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mệnh lệnh. Các thành viên trong đội bích họa cũng háo hức đứng ở cửa chờ đợi.

Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người,Dạ Quang xuất hiện một cách nổi bật trong bộ âu phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu trắng được cắt may khéo léo, đôi giày cao gót tám phân không cản trở bước đi của cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mái tóc xoăn dài ngang vai được buộc thành đuôi ngựa kiểu thấp, mặt mũi sáng sủa, trang điểm nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhàng phù hợp, điều này đã che bớt đi vẻ trẻ trung non nớt của cô.

giơ phiếu nhập kho trong tay lên, dõng dạc ra lệnh cho mọi người trong sân: “Bắt đầu chuyển tranh.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngay sau đó, năm chiếc xe vận tải đồng loạt mở cửa, tất cả thành viên của tổ bích họa đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vây xem đều reo phấn khởi.

Tổ trưởng ngầu quá! Bảo tàng C quá “đỉnh”!

Cao Thiến bịt tai đi đến bên cạnhDạ Quang, nói: “Nhờ sự tài giỏi tháo vát của cậu nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mớithể mượn được nhiều bảo vật như vậy.”

Tổ bích họa đã bắt tay vào chuẩn bị cho cuộc triển lãm đặc biệt này từ nửa năm trước, hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay văn vật cuối cùng được cho mượn cũng đã đến, sau khi trưng bày xong thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu mở cửa triển lãm.

Mượn bảo vật không phảichuyện dễ dàng, ngoài việc cần phải nguồn tài chính khổng lồ ra, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải quan hệ qua lại. Trước đây, khi Lê Dạ Quang nộp đơn đăng tham © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia triển lãm, người phụ trách quảndự án lo lắng rằng ngân sách quá cao, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã cố gắng đảm bảo được nguồn tài trợ thành công xin được một suất mượn tạm.

“Đóđiều đương nhiên.” Dạ Quang đắc ý nhíu mày, vừa chỉ đạo vận chuyển vừa nói với Cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thiến: “Đúng rồi, quên nói với cậu, mình là người xin tài trợ, nhưng người qualại© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh trai cậu… Ấy! Từ từ thôi, cẩn thận…”

“Anh trai mình?” Mặt Cao Thiến nghệt ra.

“Đúng vậy, tớ đã nói với Đội trưởng Cao rằng nếu sau này phát hiện thì sẽ lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thông báo cho họ.” Dạ Quang Cao làm động tác bắn tim với Cao Thiến: “Nhớ nói cho anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu biết nhé!”

Anh trai của Cao Thiến Đội trưởng Đội khảo cổ di chỉ Thương - Chu.Dạ Quang đã lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dụng sự ưu ái của anh ta để mượn văn vật. Máu nóng của Cao Thiến bốc lên: “Lê, Dạ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quang! Cậu…”

Trước khi ấy bùng nổ,Dạ Quang nói nhanh: “Chờ sau khi mình trở thành giám tuyển độc lập, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu sẽ là Giám đốc điều hành của công ty.”

Lời nói đánh trúng nỗi lòng Cao Thiến.

ấy hít sâu một hơi, mặc trong lòng rất nhiều điều muốn hỏi Lê Dạ Quang, nhưng cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng vẫn kìm nén cơn sóng dâng trào mãnh liệt thành một nụ cười im lặng.

Trong thế giới của người trưởng thành, mỉm cười im lặng tương đương với việc “bạn được lắm”.

Dạ Quang, cậu giỏi lắm, tiên nhà cậu.

Cao Thiến cảm thấy mình đã thắng.

Sau khi bức bích họa cuối cùng được khiêng xuống xe, hai người họ đích thân hộ tống văn vật về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà kho. Cao Thiến vui vẻ đếm ngón tay tính từng ngày, nhỏ giọng nói với Dạ Quang: “Triển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lãm sẽ bắt đầu vào tháng sau kết thúc sau hai tháng nữa. Không phải tháng Tám cậu sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rời đi sao? Vậy lương Giám đốc điều hành của mình được tính bắt đầu từ tháng Tám hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tháng Chín?”

Trong lúc Cao Thiến đang lẩm bẩm, một người quản bộ sưu tập hớt hải chạy ra khỏi nhà kho, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suýt nữa thì tông ngã ấy và lao thẳng đến trước mặtDạ Quang.

“Tổ trưởng Lê, xảy ra chuyện rồi! ba bức bích họa bị mốc!”

Cao Thiến đi tới đi lui ba vòng trong phòng giám tuyển, tiếng tranh cãi bên trong càng lúc càng lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ yếu giọng của Giám đốc dự án Diễm.

Nửa năm trước, Diễm phụ trách ngân sách đã không hài lòng với việc Lê Dạ Quang chi quá nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền để lên kế hoạch cho một cuộc triển lãm đặc biệt, tuy nhiên, bởi vì cô đã tự kêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi kinh phí nên sự phản đối lúc đó của ta không kết quả.

“Giám tuyển, tôi đề nghị hủy bỏ cuộc triển lãm lần này.” Diễm giận tím mặt, giọng cũng khàn đi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Chưa bắt đầu triển lãm đã ba bức tranh bị mốc, đợi thêm hai tháng nữa, Viện bảo tàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của chúng ta phải bồi thường đến phá sản mất!”

“Giám tuyển, tôi đã điều tra kỹ nguyên nhân phát sinh nấm mốc, do đội vận chuyển đã gặp phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mưa lớn khi đi qua Giang Tây, độ ẩm không khí quá cao.” Dạ Quang từ tốn nói, tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng không cao nhưng lý.

“Thiết bị ổn định nhiệt độ độ ẩm trong phòng triển lãm đã được lắp đặt, trong quá trình triển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lãm sẽ không vấn đề gì.”

“Ha…” Diễm đứng dậy, cười khẩy một cách không khách sáo: “Cho cuộc triển lãm không xảy ra vấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đề gì, vậy còn vấn đề trước mắt thì sao? Ba bức bích họa bị mốc đều từ thời nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đường, đủ khả năng để bồi thường không?”

Từ đầu đến cuốiDạ Quang đều không liếc nhìn Diễm, với cách trưởng giám tuyển của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ phận triển lãm, chỉ cần báo cáo công việc của mình với người phụ trách, chứ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩa vụ phải tranh cãi vớita: “Tất cả bảo vật cho mượn đều đã được mua bảo hiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá cao. Theo thỏa thuận, chỉ cần chúng ta hoàn thành việc phục chế, công ty bảo hiểm sẽ chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trách nhiệm bồi thường.”

Giám tuyển Trương đã làm việc đây kể từ khi Bảo tàng C được xây dựng. Năm nay ông đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần bảy mươi tuổi, mái tóc đã bạc. Trong hai năm qua, mọi công việc của Viện bảo tàng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được giao cho ba phó giám tuyển phụ trách, cuộc triển lãm đặc biệt lần nàydo ông tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay ký duyệt, cho nên Hà Diễm mới kéoDạ Quang đến gặp giám tuyển cũ để luận. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Sau khi nghe họ tranh luận nửa giờ, giám tuyển Trương tuổi cao đã bối rối, cảm thấy người nào nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng lý, rất khó phân định đúng sai, thôi ba phải vậy…

“Tôi thấy việc cấp bách hiện giờ phục chế bích họa trước đã, cãi nhau thì lúc nào cãi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, nhưng văn vật thì không thể chờ được đâu.”

“Bức bích họa bị mốc đã được gửi đến trung tâm phục chế rồi.” Dạ Quang cung kính trả lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông: “Huống hồ, tôi cũng không muốn cãi nhau.” Nói đoạn, cô liếc nhìn Diễm: “Tôingười phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trách, tôi sẽ chịu trách nhiệm mọi thứ về cuộc triển lãm, quản lý nên tính toán chi phí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với phòng tài vụ thì hơn. Mọi người đều nhiệm vụ riêng nên hoàn thành trách nhiệm của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình.”

Câu cuối, Dạ Quang nói rất chậm, từng câu từng chữ đều như thể đâm thẳng vào tim.

Diễm thẹn quá hóa giận, bèn ném tập tài liệu vào mặt cô, còn cố tình mạnh tay khiến tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tài liệu đập mạnh vào cái “bốp”, để lại một vết ửng đỏ.

Giám tuyển Trương sững sờ trước cảnh tượng bất ngờ này.

Ông năm nay đã gần bảy mươi tuổi, mọi người háo hức trước khi ông nghỉ hưu đến vậy sao?

Dạ Quang loạng choạng mấy bước, Diễm hất cằm lên tuyên bố mình là kẻ chiến thắng. Nếu xét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về thâm niên thì Dạ Quang mới đến Viện Bảo tàng C được hai năm, dù trở thành giám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuyển thì đội nhóm không?người thân tín không?

“Rầm…”

Cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra, mấy chục người bỗng chốc xông vào cùng với hơn mười nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viên bảo vệ cường tráng, bất kỳ người nào trong số họ cũng thể nát Diễm.

“Ai dám động vào tổ trưởng Lê?”

Giọng nói khí thế ngất trời suýt nữa đã khiến Diễm sợ hết hồn.

Người đứng đầuCao Thiến tóm lấy ta. Với ưu thế về chiều cao sức mạnh, Cao Thiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dễ dàng vặn cánh tay củata, ấn ta xuống bàn làm việc, rồi tiện tay cầm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếc cúp thủy tinh trên bàn vào đầu ta, tức giận quát: “Hà Diễm,dám đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người hả! tin tôi gi ết chết không?”

Tất cả động tác liền mạch lưu loát diễn ra chưa đầy ba giây.

Giám tuyển Trương không kịp đề phòng, đột ngột đứng dậy, bảo vệ bộ xương già nua của mình.

Bây giờ rốt cuộc ai đúng?

Dạ Quang? Diễm? HayCao Thiến?

Thôi bỏ đi, chuyện này không quan trọng.

phải của Dạ Quang đau rát, lẽ mặt sắp sưng đến nơi. câu, mắng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì không vạch trần điểm yếu, đánh người thì không đánh vào mặt. Diễm đúng không biết xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hổ, không những xấu xa, còn ngu ngốc.

Trước năm mười tuổi, Dạ Quang hiền như bụt, nhưng sau mười tuổi thì ăn thịt không nhả xương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Tôi nói rồi, mọi người tự lo liệu đi, nếu không lo được thì để tôi xử lý.” Dạ Quang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khom người nhặt tập tài liệudưới đất lên, nhếch miệng cười nhẹ: “Quản lý Hà, cuộc triển lãm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặc biệt về thư pháphội họa vào tháng Một năm ngoái do tổ thư họa Nam Tống tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chức, đã nhận năm mươi nghìn tệ tiền hoa hồng cho việc trang trí triển lãm, triển lãm đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gốm được tổ chức vào tháng Năm…”

Những chuyện bẩn thỉu mà Hà Diễm cho rằng không ai biết lần lượt bịvạch trần trước mặt mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người. ta liền tái mặt, nhưng lại bị Cao Thiến giữ chặt nên không thể cử động, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể trơ mắt nhìn đi từng bước tới gần. Điều đáng sợ nhất là, mỗi khi bước một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước đều nhóm người hâm mộ cổ cho cô.

Tổ trưởngngầu quá! Tổ trưởng “chỉnh” ta đi!

Dạ Quang cuộn tài liệu thành ống, thay phiên nhau dùng hai tay kiểm tra sức mạnh, cuối cùng cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy tay phải thuận hơn, nhưng lực không đủ mạnh, nếu quất bằng tay trái lẽ hiệu quả hơn… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay dùng 720 chiêu lần lượt bằng cả hai tay.

Nhưng khi giơ tay lên, thoáng thấy đây hợp đồng mượn văn vật đãvới Viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo tàng Thượng Hải, trang mở ra vừa khéođiều khoản bồi thường, ánh mắt bỗng tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống.

Lúc này Cao Thiến vẫn đang giữ chặt Diễm, mọi người trong phòng vẫy cờ reo, giám tuyển Trương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuống đến độ không biết phải làm thế nào, còn Dạ Quang lại đang… đọc hợp đồng?

“Dạ Quang, cô ta đánh cậu đâu? Mình đánh trả lại gấp đôi!” Cao Thiến hung dữ nói, chỉ riêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sát khí trong mắt ấy cũng đủ bóp ch ết Diễm hàng vạn lần.

Dạ Quang chợt lên tiếng: “Thả ta ra đi.”

“Hả?” Cao Thiến hỏi lại với vẻ khó tin.

Nghe thấy vậy, giám tuyển Trương vội vàng hùa theo: “Đúng đúng, thảấy ra trước đã, bỏ cái cúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của tôi xuống…”

“Mình nói thả ta ra.” Dạ Quang khép tài liệu lại, nhìn Cao Thiến lặp lại lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, ánh mắt lạnh lùng và kiên quyết.

Cao Thiến không ngấm nổi giọng điệu này, nhưng vẫn ngoan ngoãn vung tay, đẩy mạnh Diễm tới trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Dạ Quang.

Giờ đây, Diễm vốn đã kinh sợ, bắp chân đau nhức, nhưng trước sự chứng kiến của tất cả mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người, ta vẫn bám chặt vào bàn nói cho hết lời, giọng nói khẽ run rẩy không giấu được: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Tôi, tôi tưởng đã quên rồi, hợp đồng đã với Viện bảo tàng Thượng Hải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đơn giản chỉ phục chế đâu.”

Dạ Quang cũng nhớ rằng trong số bảy viện bảo tàng, chỉ Viện bảo tàng Thượng Hải thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào một điều khoản đặc biệt, bởi vì ba bức bích họa về những mỹ nữ thời nhà Đường rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiếm cực kỳ mỏng manh, đã được phục chế hơn bốn lần trong thế kỷ trước, mỗi lần đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do bàn tay của nhà họ thực hiện.

Nhà họ một gia đình chuyên phục chế bích họa, hiện đãthế hệ thứ năm, đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 diện tiêu biểu cho trình độ phục chế bích họa hàng đầuTrung Quốc, thậm chí trên toàn thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới. Nếu không phải tác phẩm quý hiếm nhất, khó phục chế nhất, nan giải nhất thì cũng không bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ mời được nhà họ Dư.

Điều khoản bổ sung của Viện bảo tàng Thượng Hải là nếu tranh bị hư hỏng thì phải do nhà họ Dư phục chế, nếu không sẽ truy cứu trách nhiệm nghiêm trọng, đồng thời không được phép thương lượng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dạ Lưu Dư Bạch, Dạ Lưu Dư Bạch Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dạ Lưu Dư Bạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Dạ Lưu Dư Bạch Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Dạ Lưu Dư Bạch Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dạ Lưu Dư Bạch full, Dạ Lưu Dư Bạch online, read Dạ Lưu Dư Bạch, Mạc Hề Dạ Lưu Dư Bạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Dạ Lưu Dư Bạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc