GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đó chuyện bao nhiêu năm rồi?

 

Tăng Lý rời giường, vừa soi gương vừa hồi tưởng lại…

 

Năm năm trước?

 

Nhờ Ngải Cảnh Sơ,tìm được Vu Dịch. Thế nhưng từ sau khi chia tay với Vu Dịch, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngẫu nhiên gặp được Ngải Cảnh trong đời thực. Không phải chỉ giọng nói nữa, anh thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự xuất hiện trước mặt cô. Ngày đó thư viện anh còn lạnh lùng nói với cô: “May © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không bắn vào mặt.”

 

Nhưng mà, cho những người khác đánh giá Ngải Cảnh thế nào, cho dù anh thoạt nhìn chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứng cỏi lãnh đạm, thì Tăng vẫn luôn cảm thấy chắc chắn trong lòng anh nơi nào đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất ấm áp, rất mềm yếu.

 

Ngày đó chân núi Đông Sơn, bác bảo vệ nhắc nhở phải cẩn thận, nhưngbiết anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người tốt, cho nên không thể nghi ngờ.

 

Một người đàn ông đối xử tốt với một người phụ nữ xa lạ như vậy, cho không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với anh, cho chút lúng túng hèn mọn, nhưng với anh, vẫn luôn được tôn trọng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

*

 

* *

 

Cả ngày hôm nay, Tăng Lý làm gì cũng đều đãng trí, lo lắng không biết chuyện hôm qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liệu trôi qua êm thấm hay không. Cô gây ra đại họa xong bỏ chạy, không biết chủ chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe kiabáo cảnh sát hay không, liệuđi tìm Ngải Cảnhgây chuyện hay không?

 

Tăngmuốn gọi điện hỏi anh một chút nhưng nhớ lại lời tiên đoán của Y Y, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đành nhịn xuống.

 

Buổi trưa nghỉ ngơi, Tăng Lý đi ra ngoài ăn. Trên tivi đang phát bản tin Pháp luật, một chiếc BMWs © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên đường cao tốc gây tai nạn rồi bỏ chạy, cảnh sát đã tiến hành điều tra tất cả các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trạm sửa xe gần khu vực đó, rốt cuộc cũng đã tìm ra manh mối, bắt được thủ phạm.

 

Xem xong tin này Tăng càng sợ hãi. từ nhỏ tới lớn chưa làm chuyện xấu bao giờ, ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả chuyện đi học quên mang sách mang vở hay sau khi tan học quên không trực nhật vệ sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng lo lắng không yên, huống chicái chuyện đi đụng xe người khác như hôm qua.

 

Cho nên, suốt buổi chiềuđều đứng ngồi không yên, cuối cùng cũng lấy hết cam đảm gọi điện cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngải Cảnh Sơ.

 

Lần thứ nhất, chuông reo hơn mười lần rồi chấm dứt, không có người nhận điện. Tăng đành phải cất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điện thoại đi ra ngoài làm việc tiếp.

 

Mấy phút sau, cô trở lại bàn, lại tiếp tục gọi lần nữa.

 

Lần này thì khác, chuông mới reo ba hồi liền bị người nhận từ chối.

 

sửng sốt nghe tiếng tút liên hồi, lại càng cảm thấy không ổn. Một phần sợ đã làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phiền anh, nhưng lại nghĩlẽ anh nguyên nhân đó không tiện tiếp điện thoại. Cố chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn thử lần nữa thì vẻ không hay, cho nên cân nhắc một chút quyết định gửi tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhắn.

 

Lúc Tăng gọi điện tới, thực ra Ngải Cảnh Sơ đang đứng lớp. Chiều thứ năm hàng tuần, phòng 101 © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tầng một đều sẽ chật kín không còn một chỗ ngồi. Đề phòng bệnh viện chuyện gấp, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh rất hiếm khi tắt máy, lúc lên lớp chỉ để chuông rất nhỏ, hoặc chuyển thành im lặng. Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, Tăng gọi tới, anh không nghe thấy.

 

Thế nhưng, anh đứng trên bục giảng, phía sau màn hình, phía trước thiết bị máy chiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loa, chỉ cần trong phòng có sóng điện thoại lập tức sẽ nghe thấy tạp âm. Lúc đầu, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn tưởng rằng sinh viên đang nghịch điện thoại, liền nhíu mày, dùng ánh mắt lạnh lùng quét một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vòng quanh lớp, phía dưới lập tức im như thóc.

 

Lần thứ hai, anh thấy sinh viên ai nấy cũng đều nhìn mình với vẻ mặttội đáng thương, lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy mới phát hiện là di động của mình. (há há)

 

Anh chút áy náy lấy điện thoại ra xem. Hai chữ “Tăng Lý” lấp lóe trên màn hình liên tục, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấn nút tắt, lại đặt xuống bàn.

 

Sau đó, qua mấy phút, gửi tin nhắn tới.

 

“Cảnh sát không tới tìm anh chứ?”

 

Ngải Cảnh vốn đang gọi một sinh viên đứng dậy trả lời câu hỏi, vừa nghe vừa cúi mặt xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn ấn nút mở tin nhắn. Đọc xong, anh đột nhiên tưởng tượng ra vẻ mặt lo lắng dè dặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Tăng buồn cười.

 

Nữ sinh viên trả lời xong, vẫn đứng im chờ, chưa được phép của giáo viên, cô gái không dám tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý ngồi xuống, nhưng đợi mãi vẫn chưa thấy Ngải Cảnh nói gì. Qua vài giây, Ngải Cảnh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẽ tủm tỉm cười, rồi ngẩng đầu lên nhìn xuống dưới, sắc mặt tươi tỉnh, nhàn nhạt nói một câu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Đáp án còn chưa đủ chặt chẽ.” Sau đó yêu cầu sinh viên mở một trang tài liệu bổ sung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra rồi giải thích kỹ càng.

 

Sau khi đưa ra một cái tiểu kết, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ nói: “Giải lao mười phút.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Những lời này của anh vừa thốt ra, toàn bộ sinh viên sửng sốt một chút rồi mừng rỡ thở phào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bọn họ phải học liền hai tiết nhưng chẳng mấy khi Ngải Cảnh cho nghỉ giải lao, cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cho tan học sớm. Nếu sinh viên muốn ra ngoài đi WC chỉ cần tự đi ra, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm ảnh hưởng tới lớp được. Ngày hôm nay đúng mặt trời mọc đằng tây, Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần đầu tiên cho phép bọn họ nghỉ mười phút! (thôi rồi, đúng cái kiểu YRML ^^)

 

Lúc này,vài sinh viên cầm sách lên bục giảng hỏi anh mấy vần đề, phần lớn đều nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh, người thực sự muốn hỏi bài, nhưng đương nhiên cũng những người ý tại ngôn ngoại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngải Cảnh khoát tay ý bảo bọn họ đợi một chút, sau đó anh cầm di động trên bàn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ra ngoài cửa phòng gọi điện thoại. Anh gọi lại cho Tăng Lý, nhưng lại không thấy cô nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máy, chuông vẫn reo không ai tiếp.

 

Anh đành thôi không gọi nữa, đi tới đầu hành lang yên lặng châm một điếu thuốc. Thường thì trong giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạy giáo viên không thể hút thuốc, anh lại càng rất ít khi làm việc này, giáo dục quan trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhấtphải tạo hình tượng tốt.

 

Trong lúc anh trốn trong một góc vắng hút thuốc, lại bắt gặp Cát Y đi thang bộ từ tầng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống.

 

“Sư huynh!” Cát Y ngọt ngào gọi Ngải Cảnh Sơ một tiếng.

 

Ngải Cảnh còn đang ngậm điếu thuốc trong miệng, không tiện trả lời, chỉ gật đầu đáp lại.

 

“Em vừa mới bảo đi tìm anh.” Cát Y nói.

 

Ngải Cảnh thấy nói việc nên dập nửa điếu thuốc còn lại, đi vài bước tới thùng rác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vứt vào đó.

 

“Chuyện gì?” Anh quay đầu lại hỏi.

 

“Luận văn lần này em mới sửa lại, anh giúp em xem lại được không?” Cát Y đang chuẩn bị bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chọn chức danh, nên bận rộn chuẩn bị luận văn.

 

“Tối nay gửi mail cho tôi.” Anh nói.

 

Cát Y còn muốn nói nhưng tung tích Ngải Cảnh bị sinh viên phát hiện. Đây tiết học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên của học kỳ mới, rất nhiều sinh viên đều ôm một bụng “vấn đề” muốn thỉnh giáo anh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy xung quanh Ngải Cảnh lúc nào cũng bị vây chật như nêm cối, chẳng phần cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cát Y.

 

Ngải Cảnh nói với Cát Y vài câu rồi cùng sinh viên đi vào phòng học.

 

Chỉ cần thật lòng vấn đề muốn hỏi, anh đều sẽ kiên trì giải thích. Chốc lát, mười phút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã hết, mọi người đều về ổn định chỗ ngồi. Anh cũng về chỗ của mình.

 

Cùng lúc ấy, Tăngvừa đi giúp người ta tìm sách xong quay về bàn làm việc thì thấy cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi nhỡ của Ngải Cảnh Sơ.

 

không suy nghĩ nhiều, lập tức gọi lại.

 

“A lô.” Anh nhận điện.

 

Tăng hình như còn nghe thấy tiếng vọng lại, đoán anh đang một nơi nào đó rộng.

 

“Tôi vừa rồi bận chút không nghe thấy chuông điện thoại. Vậy hai người kia có tìm anh gây rắc rỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không? Anh đang ở đâu?”

 

Ngải Cảnh nghe được giọng nói của Tăng Lý, nghiêng đầu nhìn thoáng qua hơn trăm sinh viên đang yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lặng ngồi dưới, đáp: “Tôi trên giảng đường, chuẩn bị vào lớp.”

 

“A!” Tăng Lý hoảng hốt, vội vàng nói: “Xin lỗi! Lát tôi gọi lại!”

 

“Tăng Lý…” Ngải Cảnh lên tiếng ngăn cản cô, cho nên giọng nói lớn hơn một chút, thu hút sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chú ý của cả lớp. (ai da… hai người này, tình ngay gian…)

 

“Gì vậy?” Tăng dừng lại hỏi.

 

“Tôi cả xe đều không chuyện gì, đừng lo lắng!”

 

Những lời này, Ngải Cảnh nói thấp giọng hơn, chậm rãi, trầm lắng, giống như chỉ gió thoảng bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tai. Vậy nên, những nữ sinh ngồi ngay mấy bàn đầu đang vểnh tai lên chăm chú lắng nghe đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nhịn được trong lòng nổ bung một tiếng.

 

Tăng bên kia cũng yên tâm hơn, cảm giác tội lỗi áy náy giảm đi phân nửa.

 

~7.2~Tăng không phải người dong dài, nếu đối phương đã nói không việc thìcũng lười tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục quan tâm, tránh làm phiền người khác. Liên tiếp mấy tuần sau đó, công việc của bận bịu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quán phê cũng đông khách.

 

Cuối tuần, mấy người bạn cùng quản trang web hẹn nhau đi ăn cơm, Tăng Lý đưa Ngũ Hàm đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng. Ăn cơm xong, Ninh Phong nói còn mấy xem phim sót lại sau vụ tổ chức sự kiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của website lần trước, muốn mời hai người đi xem phim, Ngũ Hàm vỗn thích xem phim nên đồng ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay không cần xem qua phim gì.thế, sau đó mọi người cùng đi xem phim.

 

Nam ngồi với nam, nữ ngồi với nữ, Tăng lại trùng hợp ngồi giữa Ninh Phong Ngũ Dĩnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đang xem, mẹ Tăng gọi điện thoại, Tăngquên không tắt chuông nên liền nhận điện.

 

“Chuyện lần trước thế nào, tốt xấu gì cũng phải nói một tiếng chứ?” Mẹ Tăng hỏi.

 

“Cái thế nào?” Trên màn hình đang chiếu tới đoạn quyết đấu chính tà, Tăng đang xem phim, nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được câu hỏi này của mẹ nhất thời chút không thích ứng kịp.

 

“Cái cậu mà dì Tần của con giới thiệu lần trước ấy!”

 

“À.”

 

“Người ta nói rất hài lòng với con, nói đã gọi điện cho con nhưng không được. Đã hơn mười ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, người ta không biết ý con thế nào?”

 

“Con đang xem phim trong rạp, lát nói chuyện sau nhé mẹ.” Tăng bất đắctắt điện thoại.

 

bỏ di động vào trong túi. Vừa lúc, chai nước giải khát của Ngũ Hàm rơi xuống, lăn dưới chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tăng Lý, cô tiện tay cúi xuống nhặt lên. Nhưng trong lúc khom lưng, di động trong túi bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 va chạm, lại chưa khóa bàn phím, cho nên tình ấn vào một phím gọi đi. Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, lại gọi đúng vào số của Ngải Cảnh Sơ.

 

Ngải Cảnh lúc ấy đang trên đường về nhà, giờ cao điểm cuối tuần thường đông hơn một chút, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết có phải tai nạn đằng trước hay không, môii chiếc xe đều chầm chậm chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua.

 

Chuông điện thoại vang lên, Ngải Cảnh liếc nhìn dãy số trên màn hình rồi ấn nút nghe.

 

“A lô.”

 

Bên kia khôngai trả lời.

 

Một lúc sau, anh lại lên tiếng. Đối phương vẫn không đáp, chỉ tiếng quần áo cọ sát. á © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 á á á á á á …………)

 

Ngải Cảnh lập tức hiểu ra Tăng Lý vô tình chạm phải nút gọi. Chuyện này không phải lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên anh gặp phải, gần như đã trở thành chuyện bình thường. Cũng dễ hiểu, tên của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu bằng chữ A, đứng đầu danh bạ cho nên rất nhiều người quen trong lúctình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lỡ ấn phím gọi đi vào của anh.

 

(Ngải Cảnh Sơ: phiên âm “Ài jǐng chū”)

 

Chiếc xe phía trước cách chừng hai ba mét, Ngải Cảnh không đuổi kịp. Chiếc taxi bên cạnh thấy phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường bên này đi nhanh hơn lên vượt lên trước với tốc độ cực nhanh. Vốn đang tắc đường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngải Cảnh Sơ lại đang nghe điện thoại cho nên chút không tập trung, may vẫn kịp thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phanh xe lại.

 

Một lúc sau anh tiếp tục lái xe về phía trước, chăm chú nhìn đường, không để ý tới điện thoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn còn đang kết nối.

 

Bên kia, Tăng đã đặt di động đặt trên ghế. Ngũ Hàm đang cùng ăn bỏng xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phim.

 

Trên màn ảnh, một người Mỹ cầm súng bắn vào người đối diện lên, sau đó còn ném một quả lựu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đạn.

 

“Nhớ ngày xưa bọn Mỹ khốn khiếp dùng cách tàn nhẫn này để tàn sát quân đội đồng báo chúng ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiêu sống đến nỗi chết cháy rồi cũng không buông tha.” Ngũ Hàm nói.

 

“Cậu đang nói Hoàng Kế Đông?” Tăng hỏi.

 

“Hoàng Kế chỉ người lấp lỗ châu mai thôi.” Ngũ Hàm tức giận nói.

 

“Lấp lỗ châu mai Đổng Tồn Thụy chứ?”

 

“Tăng Lý, thật tay với cậu.” Ngũ Hàm trợn mắt nói, “Đảng tốn tiền của giáo dục cậu mười sáu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm thật uổng phí.”

 

Xem phim xong, Ninh Phong chủ động muốn đưa Tăng Ngũ Hàm về nhà.

 

Ngũ Hàm nói: “Được thôi, sao cũng lười lái xe. Nhưng tôi muốn đi bệnh viện, không cùng hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Tăng Lý.”

 

Ninh Phong đáp: “Không sao, tôi đưa Tăng về trước rồi đưa đi bệnh viện.”

 

Tăng nhìn Ninh Phong, đột nhiên cảm thấy mình quá ngốc, vừa rồi lại ngồi giữa hai người bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cản trở. Ngũ Hàm không phải lần đầu tiên đi ăn cùng bọn họ, ấy đương nhiên không nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra được, chỉ một mực cho rằng Ninh Phong chỉ đơn giản muốn đưa hai người bọn họ về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà.

 

Tăng xua tay nói: “Anh đưa Ngũ Hàm về bênh viện đi. Tôi muốn về nhà, đường đi cũng thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lợi,thể ngồi xe buýt.”

 

Lên xe buýt, Tănglấy di dộng ra nhìn giờ, rồi gọi điện cho mẹ.

 

“Tăng Lý, hôm nay mẹ tình cờ gặp hàng xóm cũ, nói căn nhà của già kia phải bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dỡ bỏ di dời đi nơi khác.”

 

“Chuyển nhà, để làm gì?”

 

“Chính quyền đang thực hiện dự án xây khu công nghiệp thực phẩm, phải trưng dụng đến mảnh đất đó cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên đang lấy ý kiến từng hộ gia đình. Con cũng nên để ý một chút, đừng để cho mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nhà họ Tăng kia qua mặt. Bọn họ không một ai tốt cả. ràng tên con, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy cũng chiếm đoạt, khi dễ hai mẹ con ta…” Mẹ Tăng liến thoắng một hồi.

 

“Bà già” mà mẹ Tăng nói chính nội của Tăng Lý.

 

Nhà họ Tăng vốn một mảnh đất trong thành phố, mấy chục năm trước lúc bác cả kết hôn nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã phân chia. Bà nội một mình sống trong căn nhà bên cạnh, còn lại phân chia cho mấy người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con trai. Lúc ấy bố Tăng đang thay ông nội tiếp quản công việc nhà máy, đã việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm nên không được phân đất.

 

Về chuyện này, nội vẫn luôn canh cánh trong lòng, lại nhớ tới đứa cháu gái Tăng đang sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng mẹ bên ngoài, lo lắng chịu thiệt thòi. Vì vậy, trước khi lâm chung, đã chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhượng căn nhà đang sang cho Tăng Lý.

 

Việc này toàn bộ con trai con dâu trong nhà đều không biết, mãi tới khi qua đời, mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới được biết. Thiếu chút nữa cả nhà náo loạn chuyện này, nhưng cũng may sau khi tang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự xong xuôi chuyện mới bại lộ, chứ không thì cãi nhau to đến mức nội trong quan tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng phải bật dậy.

 

Sau đó, căn nhà vẫn mang tên Tăng Lý, nhưng bọn họ vẫn chiếm dụng.

 

Ngay cả bố Tăng cũng không cam lòng, ông cảm thấy căn nhà một phần vốn của mình.

 

Mẹ Tăng đã tới đó lên tiếng mấy lần, nhưng đều không đấu lại được.

 

Nhận thấy mẹ đang chuẩn bị lôi thù nợ mới ra để lải nhải, Tăng liền nói: “Mẹ, di © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động của con sắp hết pin.”

 

Mẹ Tăng lúc này mới nhớ sang chuyện khác: “Mau mau gọi điện lại cho cái cậu Cố Hải Đông kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi. Năm nay đã hai lăm tuổi rồi, không cần ngại. Rốt cuộc muốn tìm một người như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào thì tự con phải suy nghĩ kĩ, đừng đứng núi này trông núi nọ, cuối cùng mất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chì lẫn chài. Tìm hiểu cho kỹ đã rồi quyết định, nhớ chưa?”

 

“Con biết rồi.” Không biết bố mẹ mọi người giống như bố mẹ cô Ngũ Hàm hay không, trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây thì rất sợ con gái yêu đương, thế nhưng giờ còn sợ con mình không ai lấy hơn.

 

“À,” mẹ Tăng bổ sung, “Con cũng đừng để tâm tới cái cậu Vu Dịch kia. Người ta không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con, con còn lưu luyến làm gì.”

 

Tăng vừa nghe tới hai chữ Vu Dịch, viền mắt lập tức tựu đỏ, không nói thêm câu nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lập tức tắt điện thoại.

 

Sau đó, lặng lẽ nắm chặt di động trong tay, ngồi yên trên xe buýt, ngắm nhìn ánh đèn nê-ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng choang qua khung cửa sổ, một lúc lâu cũng không động đậy.

 

Điều chỉnh lại tâm tình, Tăng Lý quyết định gọi điện lại cho người lần trước gặp mặt.

 

Người giới thiệu đối tượng gặp mặt cho Tần bạn mẹ Tăng. Người này cùng đanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đá, mở miệng ra nói lấy nói để, nói chẳng nể nang ai, chung quychẳng sợ ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả. Đương nhiên Tăng càng không thể trêu vàoấy được, cho nên ngay cả đối tượng gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt kia cô cũng không dám thất lễ với người ta.

 

“Xin chào, anh Cố Hải Đông phải không? Tôi Tăng Lý.”

 

“À, à, chào em.”

 

“Nghe nói mấy hôm trước anh gọi điện cho tôi? Thật không phải, không nhận được điện của anh.” giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích.

 

“Không sao, không sao. Vậy em bây giờ rảnh không? Chúng ta đi ăn tối, rồi đi xem phim, được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

 

“Tôi mới từ rạp chiếu phim đi ra.” .

 

“Ồ. Vậy thể mời em đi uống chén trà được không? Uống phê cũng được.”

 

Tăngvốn định từ chối nhưng nhớ tới vẻ mặt hầm hổ của Tần đành nhịn xuống, thuận miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáp: “Được.” Nhân hội không có người khác, hai người nói cũng rất tốt.

 

vậy, Tăng xuống trạm dừng tiếp theo, bắt taxi tới địa điểm đã hẹn. Tới nơi, Cố Hải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đông đã ngồi sẵn.

 

Hàn huyên một lúc, Cố Hải Đông bắt đầu nói chuyện chính.

 

“Nghe nói em… trước giờ vẫn chưa từng yêu đương. Có thật không vậy?” Cố Hải Đông nhấp một ngụm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phê, bình thản hỏi.

 

“Dì Tần nói vậy ư?”

 

“Ừm, năm nay em cũng đã hai lăm rồi, chẳng nhẽ trước đây chưa từng yêu ai, chút…” Nói xong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta mỉm cười.

 

Tăng nhìn vẻ mặt tươi cười của anh ta thì bỗng thấy khó chiu. Không hiểu cái hội này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào, thấy một người con gái hơn hai mươi tuổi chưa yêu đương bao giờ thì người ta lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức nghĩ ấy vấn đề, còn nếu như gái mà nói đã từng yêu thì người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta lại cho rằng ấy người không đứng đắn.

 

Tăng đột nhiên nhẹ tễnh nói: “Có thể bọn bọ muốn cho anh ấn tượng tốt.”

 

“Vậy…”

 

Tăngcố ý giấu đầu hở đuôi đáp: “Quên đi, bọn họ nói tôi không chính không có.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Không ngoài dự liệu, Cố Hải Đông đã hiểu lầm. Vốn ngay từ đầu anh ta ấn tượng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt với Tăng Lý, công việc hài lòng, vẻ ngoài cũng hài lòng, thoạt nhìn rất hiền lành. Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều nghe thấy bảo chưa từng yêu ai thì chút nghi hoặc, nhưng không ngờ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trả lời như thế, cho nên nhất thời anh ta không biết nóicho phải, liền rút một điếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuốc ra hút.

 

Lúc này, Tăng thật sự muốn xin anh ta một điếu thuốc để hút, triệt để phá vỡ hình tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với anh ta, nhưng lại sợ anh ta bẩm báo tội trạng với các vị đại nhân nhà nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đành thôi.

 

Hai người cứ ngồi như thế, rất lâu không nói lời nào.

 

Tăng cảm thấy hối hận, quên mất vừa rồi đến đây không gọi điện cho Y Y hay Ngũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hàm, nhờ họ mười phút sau gọi điện tới để lấy cớ bỏ đi.

 

Đang trong lúc phiền muộn thì di động bỗng báo có tin nhắn, người gửi, rất bất ngờ, Ngải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cảnh Sơ. Tin nhắn chỉ bốn chữ: “Là Khưu Thiếu vân.”

 

Chẳng hiểu ra làm sao!

 

Tăngsuy nghĩ một hồi lâu cũng không hiểu chuyện gì, tưởng Ngải Cảnh nhắn nhầm số. Bỗng nhiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhớ tới cuộc trò chuyện với Ngũ Hàm rạp chiếu phim, sau đó mở nhật ký cuộc gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra xem lại. Quả đúng một cuộc gọi tới Ngải Cảnh Sơ. Lúc ấy mới biết là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình quên không khóa bàn phím, nhỡ tay chạm vào.

 

lại quay lại hộp tin nhắn đọc lại một lần nữa. Nhìn bốn chữ kia, không khỏi bật cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tiếng.

 

~7.3~Thứ tứ, Tăng đúng lịch hẹn đi khám răng.

 

Cô vào cửa, đứng xếp hàng chỗ đăng ngay lầu một như mọi khi. Hôm nay tan làm© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới tới cho nên muộn một chút, tới đây thì đã một hàng dài người xếp hàng chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy số rồi. Đợi lâu lắm mới tới lượt mình, cô đưa sổ khám bệnh phiếu hẹn tai khám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, nói: “Tôi lấy số phòng khám của bác Ngải.”

 

Nhân viên tiếp đón nhận lấy rồi đưa cho phiếu khám tiền trả lại.

 

Lúc ấy, một người đàn ông nói giọng địa phương hùng hổ chen lên, kéo Tăng ra, nói với y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tá: “Thế này sao hả? Khinh thường nông dân nghèo chúng tôi phải không?”

 

Tăng kinh ngạc nhìn người đàn ông kia.

 

“Sao chúng tôi đăng lấy số trong phòng khám của Ngải Cảnh thì mấy người nói không còn? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này lại lấy được?” Người đàn ông quát lớn, “Bắt nạt chúng tôi chứ gì? Mấy người đi cửa sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi chứ gì?”

 

y tức giận nói: “Cô gái này tới tái khám. Đã hẹn trước từ một tháng nay rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Chúng tôi từ xa xôi đến đây, lẽ nào cũng phải hẹn trước một tháng? Các người ràngđang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ức hiếp kẻ khác.”

 

“BácNgải đã kín lịch khám, mọi người lấy đăng với báckhác đi.” y ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thèm tiếp tục tranh cãi, quay đầu nói: “Người tiếp theo.”

 

Người đàn ông kia vừa nhìn đã biết đúng từ nông thôn tới thật. Theo sau ông ta còn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người phụ nữ một đứa chừng ba tuổi. Thấy ykhông thèm để ý tới mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, ông ta quay sang nài nỉ Tăng Lý: “Cô gái, thể cho chúng tôi phiếu khám của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được không? Chúng tôi thật sự đã chờ nóng ruột lắm rồi.”

 

“Làm sao vậy?”

 

“Con chúng tôi nói khôngràng lắm, đồng hương giới thiệu chúng tôi đến đây tìm bác sĩ Ngải để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khám bệnh. Kết quả hai ngày trước tới đây thì bọn họ nói bác Ngải không có ca làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc, hôm nay lại nói số đã đăng hết.”

 

“Thế nhưng, số này của tôi…” viết tên, viết chữ tái khám, thể cho sao? Hơn nữa, Ngải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cảnh không phải khám răng sao, liên quan tới nói không?

 

“Ông làm cáithế hả?” Một tiếng gắt lớn cắt đứt suy nghĩ của Tăng Lý. Cô quay đầu lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hóa ra là Cố Hải Đông.

 

Cố Hải Đông kéo tay người đàn ông kia ra, đứng lên trước che chắn cô.

 

“Anh cũng đến xem bệnh?” Tăng buồn bực hỏi Cố Hải Đông.

 

“Bác gái nói hôm nay em phải tới đây khám răng. Tôi biết bệnh nhân đây rất đông, tới khám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất định phải đợi lâu cho nên muốn tới nói chuyện cùng em cho đỡ buồn. sao tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang rảnh.” Cố Hải Đông giải thích.

 

Anh ta thật càng ngày da mặt càng dày.

 

Tăng phớt lờ Cố Hải Đông, nói với đôi vợ chồng kia: “Thầy Ngải rất tốt, không bằng chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng đi tìm anh ấy, nếu như anh ấyrảnh, không chừng thể nói khó để anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem bệnh cho đứa bé.”

 

Lúc nói lời này, thực ra Tăng cũng chút do dự. vốn không phải một người hay chõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mõm chuyện người khác. Hơn nữa, bệnh viện thì đương nhiên rất nhiều bệnh nhân, mỗi người có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái khó. Thế nhưng chuyện này lại khiến Tăng không yên, cảm thấy áy náy với hai vợ chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia.

 

Trước đây Vu Dịch từng kể với chomột chuyện. Hồi anh ba tuổi, phát âm của anh vẫn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vấn đề, cha mẹ đều sốt ruột. Họnông dân hiểu biết không nhiều, cho nên nghĩ rằng do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đầu óc không thông minh. Kết quả, sau khi đưa anh đi khám, bác nói, cái này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do thắng lưỡi, không có nghiêm trọng. Sau đó, bác sĩ chuẩn bị một vài thứ, rồi cầm cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kéo, cắt bỏ phần thắng lưỡi, chỉ mất mấy phút đã giải quyết xong.

 

Bởi vậy có lúc, Tăng cảm thấy có những chuyện rất nhỏ nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống của một đứa trẻ.

 

Sau đó, Tăng đưa vợ chồng nông dân kia cùng lên lầu, Cố Hải Đông vẫn đi theo sau. Dọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường, Tăng đều thấp thỏm, hy vọng Ngải Cảnh không không phảingười không nể tình, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mong anh không nghĩ chì vài lần giao tình giữa hai người mà cô xen vào chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.

 

Tới phòng khám, không nhìn thấy Ngải Cảnh Sơ,lẽ đang trong phòng làm khuôn niềng.

 

Mười phút sau, Ngải Cảnh mới về.

 

Đúng bốn tuần rồi Tăng mới gặp lại Ngải Cảnh Sơ. Anh vẫn mặc chiếc áo choàng dài bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ quần áo màu xám, khuy trên cùng không cài, để lộ ra cổ áo bên trong.

 

Ngải Cảnh vừa nhìn thấy Tăng Lý, đang muốn đi tới thì lại bị một học sinh ngăn lại hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc. Tăng không dám quấy rầy, đợi thêm một lúc nữa.

 

“Ngải… Thầy Ngải.” Tăng không chú ý, suýt nữa thì gọi cả tên họ nhà người ta ra.

 

“Để phiếu số trên bàn, đến lượt tôi gọi cô.” Anh nói.

 

Tăng chút chột dạ nhìn Ngải Cảnh Sơ: “Tôi… một người bạn. Bọn họ rất mong anh xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh cho con trai. Vừa rồi không đăng được số vào khám, không biết anh bây giờtiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay không?” Nói xong, Tăng chỉ về hai vợ chồng phái sau.

 

Ngải Cảnh di chuyển ánh mắt tới cặp vợ chồng kia, không chần chừ liền hỏi: “Vấn đề đâu?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Thấy thái độ của Ngải Cảnh như vậy, Tăng thở phào nhẹ nhõm. Đứng vài phút thấy mình thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thãi, liền chào hỏi mấy câu với Chu Văn rồi đi ra hành lang ngồi chờ.

 

Cố Hải Đông cũng đi theo, ngồi bên cạnh cô.

 

“Trước tiên cứ làm bạn bè đã.” Cố Hải Đông nói.

 

Tăngliếc mắt nhìn Cố Hải Đông, muốn nói lại thôi. Mọi người đều là người lăn lộn ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội cả, nếu đã nói như vậy rồi thì không cần phải lãng phí lời thêm lần nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, Tăng im lặng, lấy di động ra chơi game.

 

“Chúng ta bắt đầu từ bạn bè, không được sao?” Cố Hải Đông cách một chút lại hỏi.

 

Tăngvẫn im lặng không nói.

 

Không lâu sau, đôi vợ chồng kia bế con đi ra, nhìn thấy Tăng liền cúi đầu cảm ơn. Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi: “Bệnh thế nào?”

 

Ông chồng nói: “Bác Ngải bảo chúng tôi đi tới khoa Tai Mũi Họng tìm bác Đường.”

 

“Có thể tìm được không?”

 

“Được, bác Ngải đã gọi điện thoại qua đó nói trước rồi.” Người đàn ông trả lời.

 

“Vô cùng cảm ơn cô!” Người phụ nữ cũng lên tiếng: “Mấy người đều người tốt.”

 

Bọn họ đi rồi, Tăng lại ngồi xuống.

 

Đợi hơn mười phút, rốt cuộc cũng nghe thấy tiếng loa gọi tên Tăng Lý.

 

Cố Hải Đông vẫn nói: “Vừa nãy đôi vợ chồng kia dù không quen biết nhưng em vẫn nhận đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn em, chúng ta đã gặp mặt nhiều lần như vậy, chẳng lẽ không được tínhbạn bè sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Bạn bè có kiểu như anh sao?” Tăng Lý phản vấn.

 

“Sau này tôi sẽ không như vậy nữa, được không? Chỉ tôi muốn gặp em, nhưng gọi điện em không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe, gửi tin nhắn em không trả lời.”

 

“Tôi nghĩ tôi đã nói với anh rồi chứ.” Tăng bản năng đáp lại, cô chưa từng kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiệm ứng phó trong trường hợp như vậy.

 

“Em còn độc thân, tôi cũng độc thân. Tôi đương nhiên có quyền theo đuổi.”

 

Anh ta lúc này chút lớn tiếng, khiến cho mọi người bên ngoài chú ý tới. Tăng không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tranh cãi tiếp, sợ anh ta còn muốn nói nữa,đứng dậy nói: “Đây nơi công cộng, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể chú ý một chút hay không?”

 

“Tôi lại chờ cùng đi ăn trưa.” Cố Hải Đông nhất quyết không buông tha.

 

“Tôi. . .”

 

Tăng đang định cự tuyệt thì một giọng nói vang lên cắt đứt cuộc cãi của bọn họ.

 

“Tăng Lý…”

 

Tăng thấy Ngải Cảnh đứng cách đó một đoạn gọi tên mình.

 

“Đã gọi tới số của hai lần rồi. Nếukhông vào thì tôi gọi người tiếp theo.” Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13không nể tình bổ sung thêm một câu, giọng nói lạnh lùng. (Saovẻ giống ghen thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thầy Ngải -_-///)

 

“Ôi chao!” Tăng giống như sắp chết đuối vớ được cây sào, vui vẻ theo Ngải Cảnh vào phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khám.

 

Sau đó, Chu Văn thay găng tay, thu dọn khay dụng cụ, bật đèn. Lúc Tăng vừa mồm, Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Văn bỗng cảm thấy tình huống chút kỳ quặc. mẫu nằm trên giường bệnh, phụ ngồi bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh, cách vài bước ngoài kia còn một người đàn ông lai lịch chưa đang ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 canh giữ một bên.

 

Ngải Cảnhvẫn chưa mở miệng nói bất cứ điều gì, thậm chí còn không chỉ dạy cho Chu Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm việc, mà một mình thao tác. Lúc cài một mảnh dây kẽm vào niềng răng của Tăng Lý, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi cúi đầu xuống, đưa một tay vỗ nhẹ vào mặt cô, một tay cầm kìm khéo léo cử động. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngực anh ngay trước mặt Tăng Lý, cổ áo rộng tản ra một thứ khí tức man mát. Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngượng ngùng quay đầu tránh.

 

“Đừng nhúc nhích.” Ngải Cảnh nói.

 

Đây câu đầu tiên nghe thấy anh nói từ lúc bước chân vào phòng.

 

Thời gian dài dằng dặc.

 

Mặt dán vào ngực anh, không dám nhúc nhích thêm nữa.

 

Sau khi kết thúc, Chu Văn tự giác viết giấy hẹn tái khám lần tới cho Tăng Lý. Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vốn đã bị gọi đi khám cho người tiếp theo nhưng vừa đi mấy bước lại quay trở về, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Tăng Lý: “Buổi trưa cùng nhau ăn cơm.”

 

“A?” Tăng hồ không kịp phản ứng.

 

Ngải Cảnh liếc cô một cái, nói: “Tôi sẽ cố gắng đúng mười hai giờ tan ca. thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào phòng làm việc chờ tôi một chút, lát nữa chúng ta đi ăn trưa.” Nói xong, anh đút tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào túi áo, lấy ra một chùm chìa khóa đưa cho Tăng Lý.

 

Tăng nhận lấy.

 

Ngải Cảnh đi rồi còn không quên dặn Chu Văn, “Nếu rảnh thì đưa ấy đi, sợ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy không tìm được phòng.”

 

~7-5~

 

Chuyển ngữ: Sahara

 

Chu Văn nhịn không được liếc mắt nhìn Cố Hải Đông, nghĩ cảm thấy người đàn ông này thật đáng ghét, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dám tới tận địa bàn củaphụ bắt nạt người.

 

Thật vớ vẩn!

 

Anh ta biết bọn họ học chỉnh răng nhàm chán buồn tẻ đến mức nào hay không;biết tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thông tin về thầy Ngải không dễ dàng một chút nào hay không; biết mỗi lần thầy Ngải đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớp lớp chật ních một chỗ cũng chẳng còn hay không; anh ta biết nam sinh trong trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều ngày ngày trông chờ thầy Ngải sớm thành hoa chủ để nữ sinh đồng bào nản lòng thoái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí cho bọn họ hội hay không…

 

Thế mà, anh ta dám đây đoạt nhân sở ái với thầy Ngải.

 

Chu Văn vội vàng quay sang dặn dò sư muội: “Em đây giúp chị một lát, chị đi rồi về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay.” Sau đó lôi Tăng đi cùng.

 

Tănglần đầu tiên bị người ta hiểu lầm như vậy nhưng lại không thấy xấu hổ. Trong lòng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âm thầm cảm kích Ngải Cảnh Sơ, bởi nhờ chuyện này mà chí ít thể đối phó được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Cố Hải Đông kia. quay đầu nhìn người đàn ông kia. Anh vẫn đang đứng bên cạnh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giường bệnh khác, mở đèn, người hơi nghiêng, cầm gương phóng đại quan sát hàm răng bệnh nhân, không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngẩng đầu. Vừa rồi anh nhất định đã nghe được tình huống quẫn bách của cho nên tiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay giúp giải vây. Nếu không thì với tính cách của anh, làm chuyện hoang phí thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian phí lời cùng người khác.

 

Cố Hải Đông thấy vậy, tiến lên vài bước, muốn gọi Tăng lại.

 

Chu Văn lập tức cố ý quay đầu lại nói: “Sư mẫu, nếu chị mệt thì có thể vào phòng làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc của thầy Ngải, trong đó còngiường, chị cứ đó nằm nghỉ một lát, chờ thầy Ngải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tan ca.”

 

Tăng cắn răng, không để ý tới Cố Hải Đông, nhanh chóng bước theo Chu Văn. Hiểu lầm lại hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lầm, cuối cùng cũng tách được Cố Hải Đông cứng đầu kia.

 

Tăng theo Chu Văn đi tới chỗ ngoặt hành lang, rồi vào một căn phòng.

 

Chu Văn mở cửa, đưa chìa khóa trả lại cho Tăng Lý, nói: “Đây phòng nghỉ dùng chung của thầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngải thầy Lữ. Nhưng hôm nay thầy Lữ không đây, chắc chắn không tới đâu, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị cứ tự nhiên.” Bình thường, Chu Văn nói ngọng n l, vẫn hay bị người khác cười, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần này cùng cẩn thận nói, chỉ sợ mình nói nhầm thành “Nữ” thì thật rắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rối. (Trong tiếng Trung, không “cô giáo”, không “thầy giáo” chỉ một chữ gọi chung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “giáo viên”. vậy nếu nói Lữ thành Nữ thì sẽ bị hiểu nhầm là “giáo viên nữ”)

 

Đợi Chu Văn đi rồi, Tăng mới quan sát chung quanh phòng.

 

Chỉ một căn phòng rất nhỏ, bên cạnh cửa sổ một cái bồn rửa mặt, bên kiamột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cây móc treo quần áo, ba cái ghế pha đơn, còn một cái bàn làm việc. Hoàn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cái giường nào như trong lời kể của Chu Văn!

 

Chật chội, nhưng ngăn nắp gọn gàng.

 

Tăng bỏ túi xách xuống, ngồi xuống ghế, không dám động vào bất cứ đồ vật ở đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầm điện thoại lên nghịch một lúc. Mãi mới đến mười hai giờ. nghĩ Cố Hải Đông có lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã bỏ đi rồi, nếu như vậycòn không khiến anh ta thất vọng thì thật hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách.

 

Tăng lại đợi thêm mười phút, thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng Ngải Cảnh đâu.

 

biết anh chỉ muốn giải vây giúp cô, giống như khi Đông Sơn, giống như khi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng ý tới ăn cơm cùng chủ nhiệm Lý, thật sự không phải mời ăn cơm thật.

 

vậy,muốn đi ra ngoài tìm anh trả lại chùm chìa khóa, tránh làm phiền anh công tác. Vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa mới đứng dậy liền nghe thấy ngườicửa. ra mở cửa thì nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngải Cảnh Sơ, trên tay còn cầm một cặp lồng cơm.

 

Anh nói: “Thật không phải, tôi tới muộn.”

 

Tăng đáp: “Không sao, tôi không vội.”

 

“Nghỉ trưa không nhiều lắm, đi ăn e rằng không kịp, tạm thời ăn cái này đi. Tối nay tôi mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ăn.” Nói xong, anh đặt cặp lồng cơm trên bàn, rồi đi tới giá treo quần áo cở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếc áo choàng trắng trên người ra.

 

Tăng vội vàng nói: “Không cần, không cần, anh cứ làm việc của anh đi. Vừa rồi cảm ơn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giải vây, tôi xin phép về trước.”

 

Ngải Cảnh treo áo lên móc, mi mắt hạ xuống một chút, môi khẽ nhếch lên giật giật, một lát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới quay lại, thong thả nói với Tăng Lý: “Tôi hiện giờ không quá bận.” hơ… hình như đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật gian tình đây!!?)

 

Ngải Cảnh không nhanh không chậm nhổ ra sáu chữ đó khiến Tăng cứng họng, không biết nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thêm.

 

Sau đó, Ngải Cảnh cũng không nói nữa đi tới bồn rửa tay. Loại xà bông anh dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loại hình dáng kiểu cũ. Anh im lặng rửa tay hai lần, từ đầu ngón tay tới kẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay, từ mu bàn tay tới cổ tay.

 

“Không biết khẩu vị củacho nên chỉ gọi bừa mấy món.” Anh thẳng thắn nói, sau đó bỏ cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồ ăn bày ra bàn, tựa hồ không hề nghĩ rằng câu nói kia của Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý muốn cáo từ.

 

Tất cả đều không phải những món Tăng thích ăn, nhưng lạicùng phù hợp với tình trạng đeo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 niềng hiện giờ của cô.

 

đứng tại chỗ, không biết lùi hay tiến. Nếu bỏ đi bây giờ, hình như thực sự không tốt cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắm.

 

vậy, Tăng nằm cũng chưa từng ngờ tới, Ngải Cảnh lại dịp thứ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi ăn cùng nhau.

 

Thực ra vừa rồi ngồi đây chờ Ngải Cảnh Sơ, Tăngcũng thầm nghĩ, nếu lần này đi ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì hẳn nên do mời cơm. Bởi vì Ngải Cảnh đã giúp nhiều lần như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn nữa còn phá hỏng xe của anh. Đấy còn chưa nói đến, xã hội này chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh nhân mời cơm bác sĩ, chứ lấy đâu ra bác mời cơm bệnh nhân.

 

Lúc này, một chiếc ghế đã được di chuyện tới cạnh bàn làm việc, trên mặt bàn cơm nước đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bày sẵn. Tăng Lý ngồi vào vị trí chính diện với bàn làm việc, Ngải Cảnhngồi phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong, bị vướng chiếc máy vi tính cho nên chút chật trội, chân không thể duỗi, thế ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất cứng nhắc.

 

Anh đã bận rộn cả buổi sáng, có vẻ rất đói rồi, ngồi yên lặng ăn khá nhanh.

 

Còn Tăng bởi vừa thay mảnh kim loại trên niềng răng cho nên vẫn còn vướng víu chưa quen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn rất khó chịu. Mayđồ ăn anh mua không phải đậu hay cà, cho nên không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần quá lao lực.

 

Ngải Cảnhvốn ít nói, công cuộc ăn cơm càng nhanh gọn. Tăng tính tình cũng không thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói nhiều, cho nên hai người cứ yên lặng như vậy hồi lâu.

 

Tăng còn đang thầm nghĩ lẽ sự im lặng này sẽ còn duy trì đến hết bữa cơm thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất chợt Ngải Cảnh lên tiếng: “Chỗlàm việc buổi trưa thời gian nghỉ không?”

 

“Không nghỉ.” Tăng đáp.

 

Gian phòng lại khôi phục sự yên tĩnh ban đầu.

 

Qua một lúc, Ngải Cảnh lại hỏi: “Còn bữa trưa thì sao?”

 

Tăng nhìn Ngải Cảnh một chút, cảm thấy Ngải Cảnh lúc này vẻ khác với bình thường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dường như tìm chuyện để nói không phải phong cách của anh. Anh cứng nhắc hỏi những vấn đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đâu, chẳng lẽ anh cũng cảm thấy không tự nhiên cho nên mới tìm chuyện để nói.

 

“Gọi cơm ngoài mang đến, không thì sáng mang cơm từ nhà đi, cũng khi nhờ đồng nghiệp trông chừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi ra ngoài ăn,sao cũng không thiếu người.”phối hợp bổ sung thêm vài câu.

 

“So với chúng tôi vẻ thời gian sít sao hơn.” Ngải Cảnhnói.

 

“Nhưng toàn bộ thời gian chúng tôi chỉ ngồi không, không bận bịu như anh đây.” Tăng cười.

 

“Giờ giấc phòng khám cũng quy luật, không giống thư viện.” Ngải Cảnh đáp.

 

Nói tới chuyện giải phẫu ăn uống, trong đầu Tăng đột nhiên xuất hiện một vấn đề. Cô hiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỳ hỏi: “Lúc làm phẫu thuật, bác được ăn cơm không?”

 

Ngải Cảnh Sơ nhìn cô, không hiểusao tự nhiên cô lại hỏi chuyện này, đáp: “Không thể.”

 

“Nhưngnhững cuộc phẫu thuật kéo dài mười mấy tiếng đồng hồ, không đói sao?” Tăng tiếp tục hỏi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Hai tay bận bịu, thắt lưng vòng quanh,… như vậy làm sao thể ăn.”

 

“Phải đứng sao?” .

 

“Không nhất định. Cái đó còn phải tùy xem làm phẫu thuật bộ phận nào.”

 

“Vậy đi WC thì sao?” Tăng Lý rốt cục tới vấn đề muốn hỏi nhất, nhìn thoáng qua cơm nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên bàn, vấn đền này thật không hợp với tình hình.

 

“Chịu đựng.”

 

“Nhịn không được thì sao?” hỏi đến cùng.

 

“Vạn bất đắc dĩ thì phải đổi người, sau đó rửa sạch chân tay, khử trùng, thay quần áo.”

 

Hỏi đến đây, Tăng bất chợt cảm thấy bác quả thật cao siêu.

 

Ngải Cảnh ăn xong trước: “Cô từ ăn, tôi ra pha ngồi nghỉ một chút.

 

Ngải Cảnh đứng dậy, đi ra sô pha ngồi xuống, chậm rãi ngả lưng ra sau, ngửa cổ một chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thả lòng toàn bộ thân thể.lẽ cổ vai quá mỏi, anh nặng nề thít thở sâu một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi, lông mày khẽ nhíu lại.

 

Tăng Lý quay lưng về phía anh, cho nên không nhìn thấy hàng lông mày của anh đang nhíu một chỗ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể thoải mái ngồi ăn một mình nữa cho nên cố gắng nuốt vào bụng hai ba miếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi thôi.

 

Thu dọn bàn sạch sẽ xong, Tăng lấy trong túi ra bàn chải, kem đánh răng cái cốc nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi tới bồn rửa chuẩn bị đánh răng. đeo niềng răng cho nên sau khi ăn cơm thức ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất hay bị kẹt lại, vì thế cứ ăn xong Tăng lại phải đánh răng cẩn thận.

 

Tăng đi tới bên bồn rửa, vặn vòi nước đầy một cốc, thò đầu bàn chải vào trong cốc nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho ướt rồi mới bơm kem đánh răng ra.

 

“Cô đều đánh răng như vậy à?” Ngải Cảnh Sơ bỗng nhiên lên tiếng.

 

Tăng hơi ngạc nhiên, không nghĩ anh lại quan sát cô.

 

“Làm sao vậy?” sống một phần thế kỷ, không biết đánh răng như thế sai. .

 

“Trước khi đưa vào miệng, bàn chải khô thì sẽ tốt hơn.” Ngải cảnh nói, “Đánh răng vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm vệ sinh hàm răng, khô ráo tốt nhất, không cần thiết phải miệng đầy bọt.”

 

“Nhưng như vậy vừa cứng vừa khô, rất khó chịu.”

 

“Đeo niềng răng thì nên dùng bàn chải nhỏ một chút, mềm một chút.”

 

Ngải Cảnh đứng dậy, mở tủ lấy ra một chiếc bàn chải mới. Sau đó anh cầm một cái cốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ra gian phòng ngoài rót một ít nước nóng mang vào. Anh tháo bao nilon bên ngoài bàn chải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, đầu tiên rửa qua bằng nước lã rồi mới nhúng vào nước sôi.

 

“Sau này nhà thể súc miệng bằng nước muối.” Ngải Cảnh nói.

 

Mấy phút sau, anh vẩy khô chiếc bản chải rồi đưa cho Tăng Lý.

 

Tăng lại bóp kem đánh răng ra bàn chải mới. Đánh răng dưới sự quan sát của bácnha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoa thật cùng áp lực, so với bình thường cô tỉ mỉ hơn rất nhiều, mỗi một chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên hàm răng đều bị chà sát mấy lần. .

 

Đột nhiên nghĩ, nếu sau này Ngải Cảnh yêu đương, lúc chuẩn bị hôn người yêu liệu dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại để hỏi đối phương: “đánh răng chưa?” hay không?

 

Suy nghĩ đến đấy, không nhịn được tủm tỉm cười.

 

Ngải Cảnh thấy cô cười đến quỷ dị, liền hỏi: “Sao thế?”.

 

“Không gì.” Tăng ngoài miệng nói như vậy, nhưng ý cười khóe mắt vẫn nhộn nhạo.

 

Nhất thời cảm thấy, cạnh nha của mình thật thoải mái.

 

Không đến mấy phút sau, một sinh viên tới phòng làm việc tìm Ngải Cảnh Sơ, Tăng liền nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội đó cáo từ.

 

Suốt một buổi chiều, lẽdo trời mưa nên thư viện rất ít độc giả. Tăng cầm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cuốn tạp chí du lịch ngồi lật qua lật lại. Chẳng mấy chốc đã tới năm giờ. Di động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đổ chuông. Cô mở ngăn kéo ra, liền nhìn thấy số của người cha dượng trước đây Đặng Cương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Chú.” Tăng nói.

 

“Tiểu à, lâu rồi không gặp con.”

 

Tăngkhông biết nên nói thế nào, xấu hổ cười.

 

“Con và…” Đặng Cương chần chừ hỏi, “Conmẹ con gần đây khỏe không?”

 

“Khỏe ạ, còn chú?”

 

“Chú cũng rất khỏe, hôm nay chú tới thành phố A công tác, tối nay thể ra ngoài ăn cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với chú được không?” Cuối cùng, ông thốt ra thêm hai chữ: “Hai người.”

 

ông nói năng chúthồ nhưng Tăng Lý hoàn toàn hiểu rõ: “Hai người” chính chỉ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ con cô. Nhưng mà…

 

“Mẹ con đi du lịch cùng với bạn rồi, cuối tuần sau mới về cơ ạ.” Cô không còn cách nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đành phải nói dối.

 

“À, được rồi.” Ông đáp.

 

Cúp máy, Tăng ngơ ngác nhìn làn mưa ngoài cửa sổ, ngồi im hồi lâu.

 

Lát sau, nhìn đồng hồ, rồi gọi Ngô Vãn Hà phòng bên cạnh giúp cô trông phòng, sau đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lén lút chuồn ra khỏi cửa sau bỏ về sớm.

 

vừa ra khỏi thư viện, thì liền bắt xe đi tới cửa hàng.

 

rất ít khi mua đồ cho đàn ông, hiện tại gấp rút thế này không biết nên chọn thứ gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Vì vậy gọi điện thoại cho Y Y.

 

Y Y biết chuyện gần đây Cố Hải Đông đang theo đuổi Tăng cho nên tưởng rằng bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã tiến triển, liền trêu Tăng Lý: “Ồ, phát triển nhanh quá ha! Đã bắt đầu trao đổi tín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vật đính ước rồiđấy!”

 

“Huyên thuyên.” Tăng cười.

 

“Nếu như cậu mua tặng Cố Hải Đông, mình nói với cậu này, không cần phải hao tâm tổn sức đâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ cần tặng anh ta một ít nước bọt anh ta cũng đã vui chết đi được rồi.”

 

Y Y nói xong câu này, Tăng đột nhiên nghe được giọng nói của Ngũ Hàm lọt vào điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoại, xem ra hai người bọn họ đang cùng nhau. Ngũ Hàm xen vào nói: “Các cậu tặng ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước bọt hả? Tặng nước bọt cũng cần học đấy nhé, còn phải xem tặng lên mặt hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môi đối môi nữa đấy.”

 

Tăng buồn cười cúp máy, sau đó tiếp tục một mình đi chọn quà.

 

Sau đó, vất vả lắm mới chọn được một chiếc áo vest áo mi. không năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiếu chọn đồ, nhìn màu sắc số đo phải suy nghĩ cả ngày cũng không hạ được quyết tâm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cuối cùng, nhìn đồng hồ đã thấy sắp muộn, mới cắn răng đi tới quầy thanh toán, còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngừng hỏi nhân viên cho chắc chắn, xem được đêm đổi đồ nếu như không vừa hay không?

 

Mãi tới khi đã ngồi trong quán ăn với Đặng Cương rồi, Tăngmới nhớ ra, lúc trưa Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóitối mời ăn cơm. Nhưng cuối cùng cũng chỉ coi như câu nói khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáo, sớm đã không coi thật.

 

Cũng giống như bình thường, thỉnh thoảng đồng nghiệp hay bạn thuận miệng nói một câu: “Hôm nào cùng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn.” Hay là giống như trước đây, mỗi khi bạn của dượng tới nhà chơi, mẹ cô không kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuẩn bị cơm nước đều sẽ nói một câu: “Khi khác các anh tới chơi, chúng tôi sẽ tiếp đón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chu đáo.”

 

Còn cụ thể thì, cái “khi nào” rốt cuộc ngày mai, ngày kia, hay mãi mãi không cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai biết, hoặc giả cũng chẳng ai muốn tìm hiểu kỹ.

 

Tăng một người cẩn thận, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ một chút, cảm thấy với mối giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình giữa mình và Ngải Cảnh nói, thì câu nói kia của anh lẽ cùng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lời khách sáo thôi.

 

Thế nhưng xuất phát từ sự kính nể với bác sĩ điều trị nhiều năm của mình, chủ động cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy điện thoại di động gửi tin nhắn.

 

“Thầy Ngải, cảm ơn thầy bữa trưa, khi khác tôi mời thầy đi ăn.”

 

Tăng Lý cẩn thận kiểm tra lại tin nhắn một lần rồi gửi đi.

 

Vừa buông di động, Đặng Cương đã tới.

 

Đã lâu không gặp ông, Tăngđể ý thấy tóc trên đầu ông dường như thưa đi hơn nhiều rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ông kéo cái ghế ngồi xuống, nhìn thấy Tăng Lý, câu đầu tiên ông nói là: “Con gái, gọi nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào ăn, không cần tiết kiệm tiền giúp chú.”

 

Một câu nói khiến cho lòng Tăng thổn thức. .

 

Lúc học cấp ba, nội trú, mỗi lần Đặng Cương tới trường thăm đều nói câu ấy. Thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí trước đó, bố ruột cũng không yêu thương đến vậy.

 

từng lén lút khóc, rồi cũng lén lút hài lòng.

 

Mấy năm sau,đang muốn chấp nhận Đặng Cương làm cha thì mẹ lại nói, bọn họ sắp ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôn.

 

Tăng Lý đem quà vừa mua đưa tới trước mặt Đặng Cương.

 

“Chú Đặng, chú mặc thử xemhợp hay không?”

 

“Rất đẹp.” Đặng Cương tươi cười nói.

 

Ông vốn không định mặc thử, chỉ luôn miệng nói rất thích. Kết quả, bị Tăng kiên trì thuyết phục, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông vẫn cởi áo khoác ra, mặc chiếc áo mua cho lên người.

 

“A, hình như hơi rộng.” Tăng hối hận, tự trách bản thân.

 

“Không, rất hợp, rất vừa.”

 

Vai áo khoáchơi rộng một chút, khiến cho tay áo nhìn cũng dài rệt.ràngkích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cỡ hơi rộng một tẹo. Nhưng Đặng Cương trong miệng vẫn đầy tán thưởng nói rất vừa, lại còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo mình già rồi, thích mặc rộng.

 

Tăng Lý không còn cách nào khác, đành coi như khônggì.

 

Ngải Cảnh điều trị cho bệnh nhân cuối cùng xong xuôi rồi quay trở về phòng làm việc, rửa ray, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thay quần áo. Sau đó ra khỏi phòng rồi khóa cửa lại.

 

Tiện tay, anh móc điện thoại trong túi ra mới nhìn thấy tin nhắn của Tăng Lý.

 

Tường hai bên hành lang trắng xóa, nền trải thảm nhựa màu lam. Còn chưa hết giờ làmy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh viên thực tập đã thu dọn đồ dùng, xe đẩy bằng inox phát ra những âm thanh kẽo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kẹt. Thỉnh thoảng lại mấy đứa trẻ đi ngang qua đứng lại chào hỏi Ngải Cảnh Sơ.

 

Anh vẫn đang nhìn chằm chằm vào tin nhắn kia, đứng im ngoài cửa phòng.

 

Cuối cùng, anh trả lời cô hai chữ: không cần.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cũng Chỉ Là Hạt Bụi, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi full, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi online, read Cũng Chỉ Là Hạt Bụi, Mộc Phù Sinh Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc