GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 8

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chớp mắt một cái đã tới tháng rồi, khí trời ngày càng ấm áp.

 

Diễn đàn xe đạp trên trang web của Tăng bắt đầu tổ chức hoạt động đi xe đạp. đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đi họp mấy lần rồi, giờ không còn do để từ chối nữa, hơn nữa, Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đột nhiên nhớ tới mờ ám giữa Ninh Phong Ngũ Hàm, thế cũng đăng ký, đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời lôi kéo Ngũ Hàm Y Y cùng đi.

 

Cũng đã gần chục năm nay không đi xe đạp, cho nên giờ chút không quen tay, kỹ thuật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chính xác. bớt thời gian tới vùng lân cận thuê một chiếc xe để tập lại một lượt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tăng vừa mới bắt đầu đạp đã cảm thấy không quen, phải đi bộ hai vòng mới khôi phục trạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thái ban đầu. Sau đó, trên đường về nhà, Y Y bàn nhau, quyết định đi mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chiếc xe.

 

“Cậu không đi thật à?” Tăng Lý hỏi.

 

“Cái kiểu vận động căng thẳng như thế, cậu xác định?”Y Y hỏi lại.

 

Tăng nhìn Y Y ba giây không chớp mắt, nghĩ tới bộ dạng bất lực trong giờ thể dục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồi còn học đại học của mình, quyết định không khuyên Mã Y Y nữa.

 

Đích đến của hành trình đạp xe cuối tuần này là một thị trấn cổgần thành phố A.

 

Ngũ Hàm bình thường cũng không hay tập thể dục thể thao. Hành trình hơn mười km vừa mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu đã liên tục gặp phải đoạn đường dốc khiến cho hai người nhanh chóng tụt lại phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau. Ninh Phong một người đội phố đành phải đạp xe chậm lại đợi hai cô.

 

Dọc đường, Tăng quan sát sự chăm sóc cẩn thận của Ninh Phong đối với Ngũ Hàm, trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng thỏa mãn. Hoạt động lần này tiêu hao sức lực nhưng cuối cùng cũng không đến nỗi mất công. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Đoàn người quay về tới thành phố thì trời đã sẩm tối, sau khi chia tay với mọi người, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình đạp xe về nhà.

 

~~by Sahara~~

 

Ngải Cảnh cũng đang lái xe trên đường đông đúc. Đúng lúc ấy, anh nhìn thấy Tăng phía trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt. mặc bộ đồ thể thao, đầu đội mũ lưỡi trai xanh sẫm, đang đi bên phải một chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe trước mặt anh. Anh chỉ nhìn thấy bóng lưng, bình thường gặp cũng chưa bao giờ thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn mặc như thế, cho nên anh bắt đầu nghĩ chỉ ai đó dáng vẻ giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi. Quan sát một lúc lâu, thấy quay đầu nghiêng sang một bên, lúc ấy anh mới xác định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng Tăng Lý.

 

Hai tay giữ chặt đầu xe, một chân hạ xuống chống đất, đợi đèn xanh.

 

Thế nhưng, đèn xanh bật cũng không còn tác dụng nữa rồi. Phía trước hai chiếc xe vừa đụng nhau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai bên đang cãi cọ, cảnh sát giao thông tới giải quyết vụ việc. Vì thế, chỉ làn đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên kia thể chầm chậm di chuyển.

 

Nửa phút trôi qua, đèn xanh bật lên. Tăng mắc kẹt giữa số xe máy, xe buýt, xích lô,… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cẩn thận tìm đường đi.

 

Cảnh sát giao thông vất vả lắm mới thông được đường, thế nhưng chiếc xe buýt trước mặt Tăng vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng lúc tới điểm dừng, cho nên bị mắc lại phía sau. Trong khi đó, làn đường của Ngải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cảnh đã thông thoáng, cảnh sát thổi còi giục tài xế nhanh chóng lái xe đi, tránh ách tắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần nữa. Anh nhấn chân ga, nhìn theo kính chiếu hậu. Xe ngoặt vào một đoạn đường cong, sau đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn nhìn thấy nữa.

 

Ngải Cảnhbuông một tay ra, vịn lên chỗ đặt di độngtrước mặt, chần chừ một lát, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng lại giơ tay ra mở radio.

 

Tới giao lộ tiếp theo, xe chờ phía trước rất nhiều, thời gian đèn xanh lại quá ngắn, mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn anh vẫn chưa qua được. Sau đó, anh lái xe sát vào một mép đường, dừng lại.

 

Hôm nay anh ra đường quả thật xui xẻo, tới ngã tư nào cũng gặp đèn đỏ.

 

Anh nhẫn nại, vừa khởi động xe, vừa nghe người dẫn chương trình trên radio kể chuyện cười: “Có người nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện tại đang rất lưu hành chuyện viết tiểu thuyết. Đứng trong nhà tùy tiện ném một hòn gạch qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa sổ là cũng thể ném trúng một tác giả. Thậm chí trong bệnh viện tâm thần cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đám tác giả được yêu thích.”

 

Nghe đến đó, đèn xanh rốt cục sáng lên, Ngải Cảnh chậm rãi chạy xe về phía trước. Nhưng mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười mấy chiếc xe qua được ngã tư, vừa tới lượt anh thì đèn đỏ lại bật lên.

 

Người dẫn chương trình vẫn đang tiếp tục nói: “Có một ngày, bệnh nhân tâm thần A đưa cho bệnh nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 B cùng phòng một quyển sách, hỏi: “Anh xem cuốn tiểu thuyết tôi mới viết xong gần đây thế nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh B tỉ mỉ xem, một lúc sau trả lời: “Rất khá, rất khá. Nhưng mà, hình như hơi nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân vật thì phải.” Đúng lúc ấy, y tới phát thuốc nhìn thấy quyển sách trên tay anh B, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức giận nói: “Hai người mau cho tôi số điện thoại chủ nhân cuốn sách để tôi trả lại sách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho người ta.”

 

MC vẫn tiếp tục kể chuyện, nói một hồi khán giả lại cười ầm lên. Nhưng Ngải Cảnh Sơ không cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh vốn không tập trung nghe, cũng không biết rốt cuộc người ta đang nói cái gì.

 

Ngay lúc ấy, Ngải Cảnh tình nghiêng đầu, lại nhìn thấy Tăngxuất hiện bên đường.

 

Anh đi mép đường bên trái, còn đi trên làn đường dành cho xe thô sơ,giữa hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn cách một chiếc xe nữa.

 

buộc tóc đuôi ngựa, ngọn tóc chấm tới cổ áo. Hình như tóc chọc vào trong rất khó chịu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh thấy nghiêng đầu, kéo những lọn tóc ra đặt trên vai. quay sang trái nhìn ngó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hồi, nhưng vẻ như không nhìn thấy xe của anh.

 

Anh lặng lẽ quan sát cô, vẻ mặt anh bình thản, nhìnnhư không nhìn.

 

Một lát sau, đèn xanh sáng.

 

Ngải Cảnh theo dòng xe rẽ trái, còn Tăng dễ dàng đạp xe quẹo sang phải.

 

Anh nhìn theo kính chiếu hậu, thân ảnh kia lại một lần nữa biến mất không thấy đâu.

 

Thoáng chốc, lại mỗi người một ngả.

 

Bên trong xe, radio vẫn đang tiếp tục phát chương trình kể chuyện cười trong bệnh viện, thỉnh thoảng lại dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để quảng cáo. Ngải Cảnh đột nhiên cảm thấy tiếng radio khiến mình đau đầu, liền tắt đi. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lái xe vào một con đường nhỏ, đi chừng mười mét thì dừng lại bên cạnh vành đai xanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 (*).

 

(*) vành đai xanh: rào chắn chính giữa đường phân làn hai chiều, hoặc hai bên rìa đường,trồng nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cây xanh.

 

Yên lặng giấy lát. Anh đột nhiên kích động, ngoặt tay lái, chạy xe thao chiều ngược lại đuổi theo.

 

Vừa qua ngã kia, anh vừa lái xe vừa quan sát xung quanh.

 

Thế nhưng, xe đã đi xa như vậy, đường rộng, người đông, cô đi nơi nào, làm sao anh biết?

 

Ngải Cảnh cười bất lực, tự giễu bản thân, đành từ bỏ…

 

Đột nhiên anh muốn hút thuốc. Sờ trong hộp thấy không còn, bên đường chỗ đỗ xe, anh liền rẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào đó, rồi đi tìm một cửa hàng quanh đây mua thuốc.

 

Siêu thị này chỉ tầm hơn hai mươi mét vuông, mở cửa 24/24. Ngải Cảnh vừa trả tiền, chợt nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng: “Thầy Ngải.”

 

Anh sửng sốt, sau đó chậm rãi quay người lại, nhìn thấy cô.

 

Tay cầm một chai nước khoáng đã uống non nửa, lưỡi trai vừa nãy đội đã bỏ xuống từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bao giờ, tóc trên trán bị ép sít vào da, rối tung lộn xộn.

 

“Trùng hợp quá.” Tăng nói.

 

Ngải Cảnh nhất thời chẳng biết phải mở miệng nói gì, đành gật đầu.

 

(Đương nhiên ạ, đâu phải trùng hợp J chẳng lẽ anh lại nói “tôi đi tìm em” à?hehe)

 

Tăng đã sớm quen với thái độ ấy của Ngải Cảnh cho nên cũng không lo lắng gì.

 

Tuần trước cô tới bệnh viện khám lại, ngay cả một câu anh cũng không nói vớikhiến cho Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Văn còn lén lút quay sang hỏi cô, phải hai người cãi nhau hay không. Tăng lúc ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dở khóc dở cười.

 

“Tôi mua thuốc lá.” Ngải Cảnh chìa vật trong tay ra.

 

“Tôi mua nước.” Tăng nói xong câu đó liền nhớ tớimột lần Chu Văn từng nói, Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình thường vẫn hay được sinh viên ngoài học viện Y theo đuổi, bọn họ tìm mọi cớ “ngẫu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên gặp” để làm quen.thế, Tăng Lý vội vàng bổ sung: “Tôigần đây, vừa đi xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đạp về khát quá nên vào mua nước.” Vừa nói, vừa chỉ tay ra chiếc xe đạp đang dựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên ngoài ô cửa kính, nỗ lực chứng minh mình trong sáng.

 

(Tăng Lý, chị khỏi lo, chị hoàn toàn trong suốt như pha lê… người khác mới cần chột dạ… hehe) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Ngải Cảnh nhìn theo hướng tay Tăng chỉ, rất phối hợp đánh giá một câu: “Rất đẹp.”

 

“Mất hai tháng tiền lương của tôi đấy. Hôm nay mới dùng lần đầu tiên.”

 

Nói xong, hai người ra khỏi cửa hàng. Vừa mới ra tới cửa liền gặp một người phụ nữ khoảng chừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài ba mươi tuổi. ấy cũng vào cửa hàng mua đồ, vừa nhìn thấy Tăng liền lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy lại bắt chuyện. “Gần đây không gặp em, sao lại gầy đi nhiều thế này?”

 

Tăng cúi đầu nhìn lại chính mình: “Đâu ạ.”

 

“Cằm đã nhô ra rồi, giảm béo hả?” Người nọ bổ sung.

 

Tăng cười cười, đánh qua loa nói vài câu.

 

Đợi đối phương đi rồi, mới sờ lên mặt. cảm thấy con người ta những khi chào hỏi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen, để tránh cho không nói, thì thường hay hỏi mấy câu đại loại như ăn cơm chưa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tan ca chưa, cũng người tán gẫu vài câu, dụ như gặp mấygái trẻ tuổi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay nói dạo này gầy quá, còn gặp người lớn tuổi thì lại khen dạo này sắc mặt hồng hào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao thì cũng chỉ mấy lời mật ngọt ngoài cửa miệng thôi.

 

Cho nên, Tăng cũng lười tranh luận cùng họ, chỉ thức đưa tay lên sờ mặt chút thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay sang nhìn Ngải Cảnh Sơ, cười: “Tôi còn cảm thấy mình béo lên!”

 

Ngải Cảnh quan sát một lúc: “Sau khi đeo niềng răng, nhìn mặt sẽ cảm giác gầy đi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Vì sao?” Tăng hiếu kỳ.

 

“Nhai thức ăn khó khăn cho nên bình thường sẽ chọn những đồ ăn dễ tiêu, thức ăn nhẹ. Lâu dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gương mặt sẽ gầy đi, thoạt nhìn sẽ thấy đúng gầy hơn thật.”

 

vốn định hỏi anh một câu thật hay không, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, đột nhiên cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy cảm hỏi của mình quả thực thừa. Thế nhưng, lại nghĩ tới một vấn đề khác: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Vậy, mọi người nói, nhổ răng khôn sẽ làm mặt nhỏ đi, phải đúng không?”

 

Vấn đề này chuyệnNgô Vãn vẫn luôn coi trọng. Mặt ấy rất tròn, xem phim Hàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quốc thấy các diễn viên của họ trước và sau phẫu thuật cùng khác biệt, trong lòng cũng muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm, nhưng lại nghe nói nhổ răng cũng thể, cho nên vẫn luôn bắt Tăng phải đi hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngải Cảnh cho rõ.

 

“Cái này còn phải xem khuôn mặt thế nào.” Ngải Cảnh Sơ đáp.

 

Tăng suy nghĩ một lúc, hình như Ngải Cảnh Sơ không để ý tới khuôn mặt của Ngô Vãn Hà. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vì vậy cô liền tự khoa chân múa tay trên mặt mình vài cái để miêu tả. Kết quả, đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên vỉa cả nửa ngày cũng không miêu tả được rõ ràng.

 

Ngải Cảnhcúi đầu nhìn đồng hồ trên tay: “Cô ăn cơm chưa? Nếu chưa thì giờ đi ăn cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã, vấn đề gì thể hỏi sau.”

 

Anh không đề cập tới thì còn may, nói ra liền động tới vấn đề nhạy cảm của Tăng Lý.

 

Lần trước thuận miệng tìm cớ, nói lần sau dịp sẽ mời anh ăn cơm. Cuối cùng hơn mọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tháng cũng chưa có. Lúc ấy đã nghĩ, tính cách anh như vậy, ngay cả chủ nhiệm mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ăn một bữa cơm cũng phải hẹn đi hẹn lại, hơn nữa cũng là domặt dày tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ép người nên anh mới miễn cưỡng đồng ý. Cho nên, cô nghĩ, anh hẳn rất hiếm khi mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác ăn, cũng không để bụng chuyện này nữa. Hôm nay Ngải Cảnh Sơ tự nhiên lại thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 miệng nhắc tới. Cho người nói ý nói ra, nhưng người nghe lại cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản thân mình đã nói lời nuốt lời.

 

Tăng Lý vội vàng đáp: “Được, khó dịp anh rảnh rỗi. Lần này để tôi mời.”

 

Sau đó, Tăng dựng xe cẩn thận.

 

còn nhớ anh thích ăn cay, liền hỏi: “Ăn lẩu được không?”

 

“Được.”

 

vậy, Tăng chọn một nhà hàng lẩu sạch sẽ gần đó. Sau khi gọi đồ ăn, liền lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 di động ra, mở một tấm ảnh đưa cho Ngải Cảnhxem.

 

Ngải Cảnh Sơ xem xong liền nói: “Tôi gặp ấy rồi.buổi tối hômnhà nghỉ Đông Sơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng hôm sau tôi cũng gặp ấy trên núi.”

 

Tăng suy nghĩ một chút, “Hình như đúng vậy. Bởi vì gặp hai lần, cho nên Ngô Vãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới hội nói huyên thuyên: “Trí nhớ của anh thật tốt.”

 

“Thỉnh thoảng cũng tương đối nhạy cảm với diện mạo người khác.”

 

“Vậy sao anh không nhớ tôi?” Mấy lần đó đều phải khoe niềng răng ra anh mới nhớ ra cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Bởihình dạng khuôn mặt lúc nằm miệng khác với những lúc bình thường.” Anh đáp.

 

Tăng nghe xong liền đỏ mặt. Khả năng lúc nằm miệng, nhìn rất ghê tợn.

 

Không biết Ngải Cảnh suy nghĩ cái gì, sau đó anh còn nói: “Cô gửi ảnh đó vào di động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của tôi xem xem.”

 

“Ồ.” Tăng vội vã làm theo.

 

Vài giây sau, di động của Ngải Cảnh Sơ nhận được tin nhắn, anh mở ra quan sát: “Có thể mài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xương cằm.”

 

“Anh cũng cho rằng như vậy ư? ấy ngày nào cũng mở miệng ra nhắc tới chuyện này.”

 

“Có điều…”

 

“Có nguy hiểm phải không?”

 

Ngải Cảnh gật đầu, mắt trùng xuống dưới, lặng yên không nói.

 

Lúc này, đồ ăn được bày lên, nước trong nồi cũng sôi. Trước mặt bọn họ đều một nồi nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ, hơi nước bốc lên nghi ngút.

 

Tăng Lý nhanh chóng bưng đĩa thức ăn trước mặt lên, chia đôi mỗi người một nữa, sau đó nói: “Cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy ấy à, lúc nào cũng chú ý hết sức tới diện mạo, khuyên thế nào cũng không được.”

 

Ngải Cảnh nghe vậy liền nhìn thoáng qua người trong ảnh, “Mắtấy to, mở mắt đã rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xinh đẹp rồi, không cần đi mài xương cằm.”

 

Tăngvừa gắp rau, vừa nghĩ tới hình dạng khuôn mặt Ngô Vãn Hà, lần đầu tiên chú ý tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắtấy. Cô tỉ mỉ cân nhắc lời của Ngải Cảnh Sơ. Anh nói rất đúng. Nhất thời Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cảm thấy mắt nhìn của anh rất tinh tế. buông đũa, ngồi thẳng người, túm gọn mái tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mình lại: “Thầy Ngải, anh dùng con mắt chuyên nghiệp của anh nhìn xem khuôn mặt tôi thiếu hụt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn nhất là ở đâu?” Rồi lại bổ sung: “Ngoại trừ hàm răng.”

 

Ngải Cảnh ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh quan sát Tăng Lý, từ đôi mắt đến mũi, từ mũi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 miệng, tựa như lần đầu tiên anh tiếp nhận bệnh án của cô. Cứ như vậy một lúc, anh mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiêm trang đáp: “Tôi thấy, đều rất ổn.”

 

Tăng không ngờ anh sẽ trả lời nghiêm túc như vậy, mặt bỗng đỏ ửng lên. Cô quả thực rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn nói cho anh biết, lòng tự trọng của rất kiên cường, không sợ bị người khác đả kích. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Sau đó, Tăng liền yên lặng ăn.

 

Một lúc lâu sau mới đánh vỡ cục diện bế tắc, lên tiếng hỏi: “Nếu như đi bệnh viện các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh mài xương quai hàm thì tới khoa nào?”

 

“Là xương cằm! Tới khoa phẫu thuật vòm miệng (*).”

 

(*) Dentofacial surgery/ maxillofacial surgery

 

“Phẫu thuật vòm miệng?” Tăngnghe thấy một cái tên lạ như thế, liền nhớ tới một việc: “À, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muội của anh mà tôi gặpĐông Sơn nói trước đây anh học cái này?”

 

“Ừm.”

 

“Sao lại chuyển khoa?”

 

Ngải Cảnh ngừng tay đang cầm đũa, suy nghĩ một chút, nói: “Có lẽ không cần phải làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ca đêm.”

 

Tăng nghe đáp án này, không nhịn được nở nụ cười: “Nhưng mà, làm bác sĩ ngoại khoa hẳn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thu nhập rất cao.”

 

“Đúng vậy, hồi ấy không suy nghĩ nhiều như vậy, phải làm rồi mới thấy mệt thế nào.” Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sơ cũng tùy hứng mỉm cười.

 

Nụ cười của anh tươi sáng như những bông hoa đang nở, quả thực nhìn rất vui mắt.

 

Tăng bỗng nhiên không dám nhìn trực diện vào Ngải Cảnh Sơ, đành phải cúi đầu cào cào mái tóc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy hai người bọn họ nam quả nữ đi ăn thế này quả thực sai lầm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ ra nên kéo cả Ngũ Hàm Ninh Phong cùng đi.

 

ho khan một tiếng, tiếp tục đề tài vừa rồi: “Khoa phẫu thuật vòm miệng làm công việc gì?”

 

“Có thể nói kết hợp giữa khoa khoang miệng và khoa ngoại.” Ngải Cảnh Sơ đáp.

 

“Xương vòm miệng ở chỗ nào?”

 

Ngải Cảnh chỉ vào mặt mình: “Lớp trên bên trong khoang miệng gọi vòm miệng, phía dưới cằm.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Cằm cũng được tính à?”

 

“Tính.”

 

nhớ tới tình huống thằng con của chủ nhiệm ngày ấy. Quả thựcrất may tìm đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được Ngải Cảnh Sơ, không ngờ đây lại sở trường của anh.

 

“Làm phẫu thuật loại này cần nhiều báckhông?” Bình thường rất ít gặp phải.

 

“Trước đây không nhiều lắm, hiện tại thì nhiều.”

 

“Vì sao?”

 

“Mãi tới khi khoa này bắt đầu xuất hiện chỗ chúng tôi, hội mới chấp nhận.” Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói xong, ra hiệu cho Tăng xem ti vi trên tường.

 

Tăng xoay nhìn lên ti vi, vừa vặn thấy đang phát bản tin giải trí. Một tiết mục ca nhạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ ca sĩ nổi tiếng trong nước đang được phát trực tiếp.

 

nghe thấy Ngải Cảnh nói: “Cô cảm thấy mặt ấy vấn đề không?”

 

Tăng đáp: “Đâu có, rất đẹp mà.” Chỉ mặt cô ấy lên hình không hợp lắm thôi.

 

“Cằm ấy chưa phát triển đầy đủ, quai hàm phía sau thụt vào, dẫn đến ngũ quan không được tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tế, cũng không đầy đặn.”

 

“Cần độn cằm?”

 

“Dùng miếng lót giả để độn cằm phương pháo truyền thống, hiện giờ thể làm khuôn mẫu vòm miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cằm.”

 

“Vỏ?” (*)

 

Ngải Cảnhlấy tay di chuyển trên mặt bản viết chữ “cằm”, giải thích: “Chính cắt bỏ phần xương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cằm phía trước rồi chỉnh hình.”

 

(*) Ngải Cảnh nói chữ “cằm” (ke1), gần âm với chữ “vỏ”(ke4) cho nên Tăng nghe không hiểu.

 

Chuyện tưởng tượng ra đã thấy kinh dị như thế anh nói ra cứ nhẹ bẫng như không. Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trố mắt: “Thật kinh khủng.”

 

“Như vậy coi như trong miệng lúc nào cũng một dấu tích phẫu thuật, đến cả đời. Nhìn có vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự nhiên hơn dùng cằm giả.”

 

Tăng lại quay đầu lại nhìn thoáng qua TV, hình ảnh vừa vặn chuyển tới khuôn mặt ca© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia. Dựa vàoluận của Chu Văn về ba điểm thẳng hàng mũi, miệng, cằm thì xác thực cằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô gái kia hơi tụt vào trong một chút.

 

“Như vậy bác phẫu thuật vòm miệng cũng coi như bác sĩ chỉnh hình rồi!”

 

“Không hoàn toàn phẫu thuật chỉnh hình. Cũng thể điểu trị những thương tổn ngoài ý muốn, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phẫu thuật dị tật bẩm sinh và hở hàm ếch.” Ngải Cảnh nói.

 

Tăng Lý cảm thấy, chỉ những lúc Ngải Cảnhgiải đáp những vấn đề chuyên ngành thì anh mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không tiếc lời. Cô cảm thán nói: “Thật ngưỡng mộ những người làm công việc như vậy.”

 

“Vì sao?”

 

“Có thể khiến người khác mò, khiến người ta không ngừng truy vấn. Những lúc muốn nói chuyện sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ không chuyện để nói, tránh được sự buồn chán.” Tăng đáp.

 

“Cô sợ buồn chán?”

 

“Đúng vậy.” Tăng thành thật trả lời, “Tạo cho người khác cảm giác không hòa đồng. Thật gượng gạo.”

 

“Lúc nào muốn nói chuyện thì nói, không muốn nói thì thôi. Đừng bận tâm người khác nghĩ gì.” Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thản nhiên khuyên nhủ.

 

Tăng Lý liếc nhìn anh, hoàn toàn không tán thành với ý kiến của anh, trong miệng nhỏ giọng lầm bầm: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Anh đương nhiên có thể như vậy rồi.”

 

Bình thường, anh trường họcbệnh viện đều người đàn ông được sùng bái, làm sao thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu được nỗi phiền não của những người bình thường như cô.

 

Không biết phải Ngải Cảnh Sơ nghe được lời oán thán của Tăng hay không, anh cười nhẹ, phối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hợp nói: “Tôi cũng rất về công việc thư viện.”

 

“Có cái gì mà tò chứ, suốt từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều, cuối tuần luân phiên tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ca. Chiều thứ sáu nghỉ làm việc để toàn bộ nhân viên học nghiệp vụ chính trị. Mười năm như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một, ngày nào cũng giống ngày nào.”

 

“Quán hoa(*)” cũng phải vậy sao?” Ngải Cảnh hỏi.

 

Vừa nghe, Tăng không hiểu từ “quán hoa” là ám chỉ cái gì. Nghĩ một lát mới nhớ ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịp rằm tháng giêng vừa rồitới tái khám, bác gái y ở đó đã trêu chọc Ngải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cảnh Sơ. Nhớ lại càng khiến lúng túng, sắc mặt lại ửng đỏ lần nữa.

 

Chuyện này, Tăng Lý cảm thấy Ngải Cảnh khẳng định nhắc lại để trả thù cô.

 

Trả thù đã hại anh bị dính vào cái chuyện xấu “quán hoa” kia, trả thù làm hỏng xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, trả thù luôn mồm hứa hẹn sẽ mời anh ăn cơm nhưng lại không thấy tăm hơi đâu… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

(*) Quán hoa: chữ “quán” trong từ “thư viện”, chữ “hoa” trong “bông hoa”. Nếu bạn nào còn nhớ lần tái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khám trước nữa của chị thì sẽ hiểu chi tiết này.chương 5-1, đoạn chị Cá tới để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm lại niềng răng bị rơi mất hai cái mắc gài. Lúc ấy, một bác gái ý tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi thầy Ngải phải đã bạn gái rồi không, bác ấy còn nói một câu: “À, đúng rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta lại lên, “TênTăng Lý. Ông bạn học tôi nói anh đã hái được bông hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của thư viện nhà người ta.” “Quán hoa” chính bắt nguồn từ cái sự kiện “bông hoa của thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viện” mà ra. hehe ^_^

 

Tăng Lý đành phải giải thích: “Bọn họ nói bừa thôi.đơn vị chúng tôi vốn chẳng mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái trẻ, chỉ tôi Ngô Vãn chưa kết hôn. Bọn họ muốn đẩy nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng tôi đi tiêu thụ nên gọi chúng tôi quán hoa A quán hoa B.”

 

Nghe tới đó, Ngải Cảnh thấy bộ dạng lúng túng khó xử của Tăng Lý, thì phá lên cười.

 

ràng tâm trạng anh hôm nay rất tốt.

 

Ngải Cảnh chỉ cười không nói, chậm rãi buông đôi đũa.

 

Tăng Lý nhìn thấy hình như anh đã ăn no rồi, lấy cương vị mời khách lên tiếng hỏi: “Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn muốn gọi thêm món nào không? Không hợp khẩu vị sao?”

 

Nhưng Ngải Cảnh lại hỏi ngược lại cô: “Cô thì sao? Ăn no chưa? Ăn thêm nữa không?”

 

Tăng chỉ vào mấy món ăn bên cạnh: “Đều tôi cố gắng, anh cũng không thèm hỗ trợ. Ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xong chỗ này chắc no vỡ bụng mất.”

 

vừa dứt lời, điện thoại của Ngải Cảnh Sơ bỗng đổ chuông. Anh đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chỗ khác nhận điện.

 

Tăng di dời sự chú ý tới đồ ăn đang cuồn cuộn trong nồi.

 

Vừa rồi, để chứng minh thành ý mời khách của mình, gọi rất nhiều món. Bây giờ một mình ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan sát những thứ thừa lại trên bàn này, bỗng dưng lạichút tiếc.

 

Phần lớn nhất trong tiền lương của dùng để trả tiền thuê nhà, một phần khác chi tiêu vặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vãnh giống đại bộ phận các thiếu nữ độc thân như cô, mua quần áo, đồ trang điểm, túi xách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồ điện tử… Tiền vốn cùng bạn mở quán cà phê chính của hồi môn nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lén đưa riêng cho cô.

 

Một lúc sau, Ngải Cảnh quay lại.

 

Tăng thấy vẻ như anh bận việc, vội vàng buông đũa, chuẩn bị kết thúc bữa cơm.

 

Nhưng anh lại nói: “Cô cứ từ từ ăn, không vội.”

 

Tăng đâu thể không biết ý như vậy được, cô lập tức gọi người phục vụ tới thanh toán, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà người ta lại đáp: “Vừa rồi vị này đã thanh toán xong rồi.”

 

Giờ Tăng mới hiểu ra, anh đi nghe điện thoại phải đi xa như vậy, chẳng qua chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mượn cớ để đi thanh toán trước thôi.

 

“Đã nóitôi mời rồi mà.” Tăng nói.

 

“Lần này coi tôi đi, lần sau cô mời.” Ngải Cảnh giải thích. (hây da. Người ta còn muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “lần sau”)

 

Tăng đành chịu, dù sao cũng không thể đưa tiền ra trả cho Ngải Cảnh Sơ, chỉ thể nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy câu khách khí: “Thật không phải!”

 

Hai người đi ra khỏi nhà hàng, chỗ này chỉ cách nơi đỗ xe của Ngải Cảnh một con đường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho nên hai người sóng vai chầm chậm đi tới. Đi được một đoạn, Tăng mới chợt nhớ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu nói vừa rồi của Ngải Cảnh Sơ: “Lần sau mời.” cẩn thận suy nghĩ lại, ý chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải lại nợ anh một lần nữa sao!

 

Tăng nhất thời đau xót trong lòng.

 

lúc nào cũng cảm thấy đi ăn cùng với một người khác giới trẻ tuổi một việccùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mất tự nhiên. Cái tật này đối sự bất đối nhân (*), không liên quan tới đối phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người mình quý hay không quý, cũng không liên quan tới quan hệ giữa mình đối phương gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

(*) đối sự bất đối nhân: thể hiểu đại khái chỉ quan tâm tới hành động, quá trình giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyết vấn đề, không quan tâm tới đối phương là người thế nào.

 

Đi tới vạch kẻ sang đường, trong lòng Tăng vẫn đang đắn đo suy nghĩ làm thế nào để giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyết vấn đề bữa cơm, không chú ý tới đèn giao thông, cắm đầu đi về phía trước. May mắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngải Cảnh kịp thời kéo lại.

 

vốnđang mặc bộ đồng phục của đoàn đi xe đạp,lúc nãy trong quán lẩu quá nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên xắn tay áo lên, giờ vẫn chưa buông xuống. Hai khuỷu tay lộ ra ngoài trong làn gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mát mẻ giữa trời xuân chạng vạng. Ngải Cảnh đứng bên cạnh, thấy sắp sang đường cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên tiếng, chỉ ngăn lại bước chân của cô. Tay anh nhẹ nhàng chạm vào làn da nơi cổ tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô, chỉ năm đầu ngón tay lưu lại năm điểm tiếp xúc trên đó. Nhẹnhanh đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mức Tăng không cảm nhận được bất cứ sự ấm áp nào từ đối phương, thế nhưng, lại cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy có gì mờ ámcùng.

 

Ngải Cảnh đứng cách chỉ một nắm tay. Anh giơ tay phải ra kéo cổ tay lôi trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về trước khi kịp sang đường khi đèn đỏ. Nhưng lại giống như cái nắm tay của hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đang yêu nhau.

 

Đây không phải lần đầu tiên hai người tiếp xúc như thế.

 

Lần thứ nhất lúc anh tháo găng tay kiểm tra niềng răng trong miệng cô.

 

Lần thứ hai khi đuổi theo anh thị trấn nhỏ kia,cũng kéo tay anh, miệng còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi cả tên họ của anh.

 

Lần thứ ba, anh thình lình xuất hiện giữa con đường tối đen, bất chợt kêu tên khiến sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến phát khóc. Lúc ấy, anh cũng cầm hai tay đặt lên mặt mình nói: “Còn sống!”

 

Lần nào cũng hết sức bình thường, cho nên cô không quá để tâm.

 

Thế nhưng, không hiểu sao, lần này lại cảm thấy có đó khang khác.

 

Tăng Lý quay đầu nhìn Ngải Cảnh Sơ.

 

Ngày xuân, hoàng hôn tới sớm, bầu trời đã không còn chút ánh sáng. chỉ thể nhờ vào ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đèn nê-ông bên đường và đèn xe ô để quan sát khuôn mặt anh.

 

Diện mạo anh quả thật cùng đẹp.

 

Đáng tiếc, từ lâu đã không còn nữ sinh không biết trời cao đất dày ôm mộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hình bóng nào đó trong lòng nữa rồi.

 

Tay cứng đờ vặn vẹo, anh buông năm đầu ngón tay ra, sau đó nói với cô: “Đợi lát nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới sang được.”

 

Bất chợt đúng lúc ấy, trước mặt Tăng Lý không biết ở đâu chạy ra mấy đứa trẻ. Bọn chúng giơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy bông hồng đã đến dưới mũi cô, nói: “Chị mua hoa đi!”

 

Sau đó, đứa đứng giữa hình như phát hiện ra tìm sai đối tượng,liền quay sang Ngải Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sơ: “Chú ơi chú, chị ấy xinh đẹp như vậy, chú mua hoa tặng chị ấy nhé!”

 

(he, hình như bọn trẻ con bên TQ toàn gọi người con trai là chú nhưng lại gọi người con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị thì phải =))

 

Tăng bị cái cách xưngcủa bọn trẻ làm cho buồn cười, vừa cười vừa xua tay từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chối giúp Ngải Cảnh Sơ.

 

Ngải Cảnh không từ chối, cũng không cười. Sau khi nhìn thấy trẻ, dường như anh nhớ tới chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, quay đầu nhìn ra chỗ khác tìm kiếm, rốt cuộc cũng thấy được mục tiêu. Anh sải bước tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.

 

Tăngđành đi theo.thấy một thằng gầy đang ngồi xổm một góc bên đường nghịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hòn đá. Ngải Cảnh đi tới, giơ tay ra tóm được cậu bé. giật mình hét lên.

 

“Còn nhớ chú không?” Ngải Cảnhhỏi.

 

Đứa trẻ dừng mắt vài gây quan sát anh, rồi bắt đầu giãy giụa nhưng đã bị anh tóm chặt, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buông.

 

Tăng không biết xảy ra chuyện gì, chỉ ngây ngốc đứng bên cạnh.

 

Ngải Cảnh sợ thằng cứdịch mãi trên đất sẽ bị trày da, liền kéo nó đứng dậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm vào trong lòng nói: “Con nghe chú nói, chú sẽ mua kẹo, mua nước, mua rán cho con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn, đưa con đi ngồi cầu trượt, vào vườn bách thú xem gấu trúc.”

 

Tăngđứng đó, khẽ mỉm cười. phỏng chừng anh đã nói hết tất cả mấy lời dùng để lừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trẻ con rồi.

 

Thằng nghe vậy, dần dần không giãy giụa nữa, cuối cùng đứng im.

 

Lúc ấy, Tăng mới nhìn khuôn mặt thằng bé. sửng sốt, trong lòng dâng lên một niềm xót © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa.

 

Mùa xuân rồi, mùa xuân đã phủ xuống từ lâu. Tất cả mọi người đều chỉ mặc một áo, còn thằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bé này lại mặc một chiếc áo bông nhỏ, vừa bẩn vừa rách. Tóckhông dài, nhưng lại bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắt xén so le chẳng đều nhau. Khuôn mặt của giống khuôn mặt đã được nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên ti vi, hôm nay lần đầu tiên được chứng kiến tận mắt, cũng chínhminh chứng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vấn đề Ngải Cảnh đã từng bàn luận hở hàm ếch.

 

tới gần hơn. Thằng phát hiện ra sự quan sát của mọi người, vội vàng dựt ra chạy đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mất.

 

Trận giằng co vừa rồi đã thu hút rất nhiều ánh mắt, lại thêm khuôn mặt của thằng không bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường như vậy, càng khiến người đi đường dừng lại xem.

 

Đúng lúc ấy, Tăng nghe thấy người gọi mình: “Tăng Lý!”

 

ngẩng đầu, cách mình vài bước chân chẳng phải ai xa lạ, mẹ Tăng.

 

Mẹ Tăng đi đằng trước, có chìa khóa căn hộ của Tăng Lý. Không nói lời nào, mở cửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thay dép đi vào trong. Tăng Lý chậm chạp theo sau.

 

Sau khi cất chìa khóa vào túi xách, mẹ Tăng quẳng túi lên bàn, ngồi xuống pha, ngẩng đầu lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lùng hỏi: “Cậu ta ai?”

 

“Bạn con.”

 

“Mẹ đang hỏi, cậu ta ai?”

 

Tăng Lý biết mẹ muốn hỏi cái gì, nhưng không trả lời.

 

“Là vị bác kia sao?” Mẹ Tăng cười nhạt.

 

“Mẹ đã sớm được nghe Tần Lệ Hoa nói rồi, lúc đó mẹ còn không tin, mẹ còn nói với© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy, con gái tôi không phải cái loại người tùy tiện liếc mắt đưa tình với người khác, từ nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi đã quảnnghiêm ngặt, chưa từngbạn học nam nào gọi điện thoại tới nhà.”

 

“Kết quả Tần Lệ Hoa nói, Tiểu Cố đi tới bệnh viện cùng con, ngồi ở phòng khám đợi con hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một giờ đồng hồ, người ta xin nghỉ cả việc để tới gặp con, sợ con ngồi một mình chán, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuối cùng con lại không thèm để ý tới người ta, cùng với một bác sĩ… họ mẹ quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, chạy mất.”

 

“Con nói đi, đang ngồi ăn cơm trước mặt nhiều người như vậy, người ta nói con gái không được dạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dỗ tử tế, mẹ biết giấu mặt vào đâu?”

 

“Lúc đó mẹ còn không tin, còn nghĩ con vẫn như trước chưa quên được Vu Dịch, cố ý làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trò trước mặt người ta, cho nên chưa hỏi con chuyện này. Hôm nay muốn tới gặp con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tháng chưa gặp, thật không ngờ lại bắt gặp con thân mật với một người đàn ông.”

 

“Con thật sự đã hồi tâm chuyển ý rồi, nếu muốn tìm thì tìm người tốt một chút. Tần Lệ Hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới thiệu Tiểu Cố cho con, bố cậu ta làm việc Ủy ban thành phố, lên như diều gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gió, nhà cửa trong ngoài tới sáu, bảy căn, ngay cả nhà sau khi kết hôn cũng chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả rồi. Tốt như vậy con còn muốn gì nữa?”

 

“Đừng nói với mẹ về yêu với chả đương! Vớ va vớ vẩn! Tình yêulàm cơm ăn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không? nhà ở không?”

 

Mẹ Tăng nói trong kích động,lẽ thấy Tăng Lý còn đang đứng mình lại ngồi chút xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách nên bà đứng dậy.

 

Từ đầu tới cuối, Tăng không hề lên tiếng, không hề phản ứng.

 

“Tên cậu ta là gì?”

 

Tăng vẫn không đáp.

 

“Bố mẹ làm gì?”

 

Vẫn im lặng.

 

“Có nhà riêng không?”

 

Tăng vẫn đứng nguyên tại chỗ, mắt nhìn chỗ khác.

 

Giằng co một hồ, mẹ Tăng dường như nguôi giận, đí tới trước mặt Tăng Lý, kéo cô ngồi xuống.

 

Bà nhẹ giọng, tận tình khuyên bảo con gái: “Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con, sợ con sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vất vả, chính mẹ cũng là trải qua khổ cực mới biết được, mùi vị đó không dễ nuốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được. Hơn nữa, bố của Cố Hải Đông và bố con cũng làm việc cùng một tòa nhà, ngẩng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thấy cúi đầu kiểu cũng gặp. Con cũng nên thoải mái xem xét mối quan hệ này một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút.”

 

Tăng đột nhiên quay sang nhìn mẹ Tăng, hỏi: “Con ba ông bố, mẹ nói bố nào?”

 

Câu nói của tựa như bùa chú, lập tức chọc giận mẹ Tăng. Bà vung tay lên tát Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái bạt tai. cũng không hề tránh, chấp nhận cái tát kia.

 

Trước đây, Ngũ Dĩnh mỗi lần bị bố đánh sẽ chạy tới trường hoặc tới nhà Mã Y Y trốn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thì tới kể tội bố với nội ngoại. Còn Tăng Lý, bị đánh, chưa từng trốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi nhà hay bỏ đi cả đêm không về, bởi không thể, cũng không gan.

 

Bởi quá tức giận, cái tát của mẹ Tăng bị lệch một chút, không phải vào Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào mũi miệng. Tăng cảm thấy đau rát, da mặt dại. từ nhỏ tới lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều không sợ bị ăn đòn, không phải không sợ đau cảm thấy, lúc phạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lỗi, thà rằng chịu đau một trận còn hơn là bị mẹ càu nhàu mắng nhiếc cả ngày.

 

Mẹ Tăng đứng dậy, chỉ vào mặt Tăng mà mắng: “Được lắm, đủ lông đủ cánh rồi dám cãi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi đúng không? học ai hả?”

 

“Suốt ngày chơi bời lễu lổng với mấy đứa Ngũ Dĩnh, Mã Y Y kia, không chịu học hành tử tế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại còn học cãi mẹ.”

 

“Bao nhiêu năm qua tôi không ghét bỏ con chồng trước, còn dám ghét bỏ tôi à.”

 

“Đừng cho là tôi không biết trong đầunghĩ gì.”

 

“Cô cùng lắm chỉ không thích Cố Hải Đông cậu ta không được đẹp trai cho lắm. Tôi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không hiểu à? Từ nhỏ đã thích mấy thằng con trai trắng trẻo đẹp trai, Vu Dịch chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đứa như vậy. Đàn ông cái mặt đẹp thì được cái tích sự gì? Vu Dịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu không hả?”

 

Nghe tới Vu Dịch, Tăng Lý không cầm được nước mắt, từng giọt rơi xuống.

 

Đúng thế, mẹ rất hiểu cô, mẹ biết rõ cái gì thể uy hiếp cô.

 

Nước mắt đọng lại trên mặt, một vệt lăn dài trên má, rồi từ từ bốc hơi khô lại dính chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên da khiến đau rát.

 

“Đừng nhắc tới nữa được không?” Tăng Lý nói.

 

“Sao hả, nói động một đã không được. Bạn thân thiết ai không biết chuyện của hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứa hả? Maytôi đã sớm cắt đứt quan hệ với nhà họ Tăng kia, nếu không thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng biết giấu mặt vào đâu! Cháu yêu chú, chuyện này truyền ra ngoài người ta cười cho thối mũi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con ạ. Mẹ thằng Vu Dịch đó còn tới tận nơi tìm tôi, vênh váo tự đắc thế nào© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn không biết sao?”

 

Tăng ngồi lặng yên, âm thầm khóc.

 

Cắt đứt cơn tức giận của mẹ Tăng một cuộc điện thoại. Dượng gọi điện tới hỏi Tăng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về nhà chưa, còn nói mấy câu rồi thôi.

 

Nước mắt vẫn chưa ngừng rơi.

 

Tăng gọi mẹ của Vu Dịch tư, chuyện ta tới tìm mẹ Tăng, vẫn còn nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ràng, lúc ấy, mẹ Tăng vẫn chưa biết chuyện giữa Vu Dịch. ta cũng giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất nhiều người mẹ trong phim ảnh, đều cho rằng đây họ hàng gần, lại còn kém vai vế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện này truyền ra ngoài sẽ khiến người ta chê cười, hơn nữa bà ta cũng sợ Tăng Lý làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảnh hưởng tới con đường học hành tiền đồ của con trai mình. Huống chi, hai mẹ con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc ấy còn bị cả nhà họ Tăng coi kẻ thù, chết cũng không muốn tới đó. Thế nhưng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối mặt với sự hùng hổ của đối phương, mẹ Tăng vẫn ngang ngạnh gân cổ lên cãi nhau.

 

Đương nhiên cũng như mọi lần, mẹ Tăng không chỉ mắng Vu Dịch, còn mắt cả nhà học Tăng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trừ một ai.

 

Kết quả khỏi cần đoán, bị mẹ Tăng chửi mắng đến uất ức, cho nên hận thấu xương hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ con cô. Nhưng không giống những người mẹ khác, nếu như mẹ Tăng nổi trận lôi đình bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tăng đoạn tuyệt quan hệ với Vu Dịch, thì lại một chữ cũng chưa hề nhắc tới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta mềm mỏng, nhu cương, ngay cả mẹ Tăng đến cuối cùng cũng phải mắt nhắm mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở bỏ qua.

 

Mùa hè ấy là mùa trôi qua nhanh nhất của Tăng Lý.

 

Vu Dịch đi du lịch Đông Sơn, trên núi anh đã nói sẽ mãi mãi bên cạnh cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Mãi mãi?

 

Trong lúc tất cả mọi người đều không phản đối nữa, trong lúc Tăng Vu Dịch thể quang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 minh chính đại hẹn ước bên nhau, Tăng chợt phát hiện, hóa ra tình yêu không phải thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mong muốn.

 

quen biết anh từ khi còn nhỏ, yêu anh đến mức đau nhức cả trái tim, nhưng cuối cùng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy, hai người không hề hợp nhau.

 

Cuối cùng hiểu ra, người hiểuchỉ Vu Dịch trong ảo tưởng khi còn trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi, thật sự không phải anh…

 

Vu Dịch con út trong nhà, rất hiền lành nhưng lại phần nào kiêu căng. Bạnkhác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới của anh nhiều kể, nói chuyện dăm ba câu đã lẫn lộn người nọ người kia, tụ tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn bè anh nhìn anh cũng với ánh mắt ngọt như đường.

 

Người con trai với những ưu điểm sáng chói như ánh mặt trời kia đã thật sự đã bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, rất gần, thế nhưng lại cảm thấy bối rối.

 

Ngũ Dĩnh nói với cô: “Người cậu yêu không phải Vu Dịch, chỉ thứ tình yêu tự cậu tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng ra thôi.”

 

Sau đó, Ngũ Dĩnh kể với chuyện ấy chia tay người bạn trai ấy đã từng bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà đi với anh ta.

 

Tănglúc ấy đột nhiên cảm thấy đồng cảm với Ngũ Dĩnh. Trong khó khăn, muốn buông tay không được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy lúc thuận buồm xuôi gió rồi chỉ vỗ tay một cái đã chia đôi con đường.

 

vừa lo lắng vừa băn khoăn, không muốn đối mặt với cái tính “Diệp Công thích rồng (*)” của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bao nhiêu bất an cứ chồng chất khiến cô đau đầu.

 

(*) Diệp Công thích rồng (điển tích): chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài, còn thực chất bên trong thì không. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Xuất phát từ điển tích: Diệp Công rất thích rồng, đồ vật trong nhà đều khắc, vẽ hình rồng. Rồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật biết được, đến thò đầu vào cửa sổ. Diệp Công nhìn thấy sợ hãi vắt giò lên cổ bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy. với trên danh nghĩa thì yêu thích nhưng thực tế lại không như vậy.

 

sợ bạn bè của Vu Dịch, nhưng đồng thời cũng rất sợ anh không cho tiếp xúc với họ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

lúc nào cũng sợ Vu Dịch Mỹ quen với người con gái khác, nhưng lại đồng thời rất muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có ai cướp anh khỏi tay đi.

 

Mãi tới một ngày, Vu Dịch bên kia đại dương gọi điện về, nói với cô: “Cá nhỏ, xin lỗi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chúng ta không thích hợp, chia tay nhé.”

 

Vậy cuối cùng, mẹ Vu Dịch đã thắng. không hề làm căng bất cứ chuyện gì, cười lạnh mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kệ con trai mình qua lại với một đứa con gái chẳng đáng để tâm, để rồi đúng lúc chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần tốn ít sức lực nở nụ cười vừa lòng thôi.

 

năm ấykỉ niệm một năm đạo diễn nổi tiếng Antonio qua đời, các bộ phim của ông liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục được trình chiếu trong trường. Một tối nhàn rỗi, Tăng cũng đi xem, bộ phim xem được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Beyond the clouds. Chi tiết cuối cùng, khi cô gái quyết định đi làm nữ tu sĩ, chàng trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữ lại hỏi: “Nếu như tôi nói, tôi yêu em, thì sẽ thế nào?”

 

gái đáp: “Tựa như châm một ngọt nến trong căn phòng vốn đã sáng rực.”

 

Tình yêu, hóa ra lại nhỏ bé đến thế, không đáng kể như thế…

 

Lúc ấy, Tăngđã ngồi trong khán phòng khóc…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cũng Chỉ Là Hạt Bụi, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi full, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi online, read Cũng Chỉ Là Hạt Bụi, Mộc Phù Sinh Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 8 — Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc