GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 6

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Nếu như anh nói anh yêu em thì sẽ thế nào?” “Thì sẽ giống như một ngọn nến thắp sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả căn phòng.”

 

Câu đối thoại này đến với Tăng Lý từ một bộ phim điện ảnh xem khi mới trưởng thành. Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buổi chiều của kỳ nghỉ năm học lớp bảy, cô hẹn với mấy người bạn học tới nhà làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bài tập, nhưng thừa dịp bố mẹ không ở nhà lại cùng nhau trốn trong phòng xem phim. Đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem phim kịnh dị, sau đó để hòa hoãn bầu không khí, mọi người tiếp tục xem “Beyond the © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 clouds”.

 

Đối với các nữ sinh ngồi trước màn hình ti-vi lúc ấynói, bộ phim ấy nói cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đều không hiểu, trò gây cười duy nhất chình là những màn ***.

 

Tăng ngồi thu lu một chỗ trong góc, nhìn hình ảnh trên màn hình khiếp đảm, không hiểu gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không giải thích được, thế nhưng trước mặt mọi người lại là ra vẻ chẳng thèm để tâm.

 

Ngày hôm sau, bố Tăng về nhà nói với Tăng là sẽ tìm cho một gia sư, sẽ bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu học vào đầu tháng ba.

 

“Nam hay nữ?” Mẹ Tăng hỏi, “Đừngngười nào cũng đưa về nhà tùy tiện.”

 

“Con trai của chị họ. cũng từng gặp rồi, thằng bé đó học đại học Bắc Kinh đấy.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bố Tăng nói.

 

“Chị nào của ông cơ?”

 

“Con của anh họ của mẹ tôi. Nhà cậuđó.” (chóng cả mặt @@)

 

“Mấy anh em bên nhà mẹ ông ấy à, chẳnglấy một ai tử tế.” Mẹ Tăng lập tức quở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trách người nhà của chồng, chuyện này mãi mãi không chấm dứt, hai người lúc nào cũng khắc khẩu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế.

 

Tăng giả vờ đi WC. trốn trong đó, nghe bố mẹ cãi nhau từ chuyện còn nhỏ đến lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kết hôn, rồi chuyển sang chuyện của cô. Tăng vốn tưởng rằng tập mãi thành thói quen, thế nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn nhịn không được ngồi xuống khóc.

 

Từ lúc bắt đầu khả năng ghi nhớ sự việc, chuyện như thế này không biết cô đã phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứng kiến bao nhiêu lần rồi.

 

khitới nhà bạn học, thấy gia đình nhà người ta ba người hòa thuận vui vẻ thì trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng một cảm giác rất khó hiểu. thầm nhủ rằng, lẽ sau khi mình về rồi, nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ cũng sẽ cãi lộn đến đụng thúng đá nia. chỉ thể nghĩ như vậy để tự an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ủi bản thân.

 

Thế nhưng, bố mẹngay cả che giấu cũng không làm nổi, thậm chí trước mặt bạn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ cũng động thủ. thế, dần càng ít mời bạn tới nhà chơi.

 

Vốn tưởng rằng chuyện gia sẽ bị hủy bỏ nhưng cuối tuần ấy, bố Tăng vẫn đưa một người thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 niên về nhà. Đó không phải lần đầu tiên Tăng gặp Vu Dịch. (đây cũng không phải lần đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiên cái tên Vu Dịch xuất hiện, mời các bạn xem lại chương 2-4, link ở dưới bài post © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đó, nhớ lại rồi thì đừng quá sock ^^)

 

Hai nhà tuy rằng chỉ con xa, nhưng có một lần trong tiết thanh minh mọi người về quê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tụ họp nên đã từng gặp qua. Lần đó gặp hơn mười người trong bữa cơm thanh minh, nhưng cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại không ấn tượng với ai ngoài Vu Dịch. Bởi lúc ấy nội nắm tay cô, bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi anh ta một tiếng: “Chú họ.”

 

Cho nên, lần này gặp Vu Dịch ở nhà mình,lại trở nên lúng túng. đã không còn nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời người khi còn nhỏ nữa, hễ người lớn bảo gọi thế nào thì gọi như thế. Người thanh niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia tuổi tác cùng lắm hơn vài tuổi, bảo cô mở miệng gọi anh tiếng “chú họ” thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá khó.

 

Bố Tăng nói: “Tiểu lý, sao gọi như thế chứ?”

 

Vu Dịch nở nụ cười: “Gọi tên đi ạ.”

 

Tăng ở nhà không phòng riêng, ngủ chiếc giường ngoài phòng khách, lúc học bài sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trong phòng ngủ của bố mẹ. vậy, Vu Dịch cũng trong phòng ngủ dạy học cho cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Anh bảy tuổi mới nhập vào hộ khẩu gia đình. Ngay cả bản thân bố mẹ anh cũng không ngờ rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con trai mình lại học hành cực kỳ thông minh, nổi danh toàn bộ thị trấn. Năm ngoái anh thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỗ đại học, trường học còn treo cả biểu ngữ màu đỏ chót ngoài cửa lớn, cứ như sợ người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác không biết.

 

Vu Dịch về nhà nghỉ hè, rất nhiều người tìm tới nhà mời anh dạy bổ túc. Cuối cùng lúc bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tăng có lời nhờ vả, anh khó khăn lắm mới thu xếp được dành ra ba buổi sáng thứ ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm bảy để bổ túc tiếng Anh, toán hóa học cho Tăng Lý. Ngoài thứ bảy ra thì những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm khác chỉ hai người bọn họ nhà. Một phần Vu Dịchcon trai nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân thích, cho nên mẹ Tăng cũng không lo lắng nhiều, hơn nữa Tăngbản chất vốn không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tưởng khác.

 

Năm học lớp bảy kết thúc, vẫn chưa thật sự bước vào tuổi dậy thì. Không biết phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguyên nhân này so với các bạn nữ cùng tuổi, chút ngây ngốc về chuyện nam nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay không?

 

Sau đó, thứ bảy tuần kế tiếp, bố mẹ lại cãi nhau. Tăng ngồi bên cạnh Vu Dịch, nghe anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giảng bài. Vậy bên ngoài tự nhiên ầm ầm lên, cây bút trên tay anh dừng lại. Tiếng cãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áp đảo tiếng nói của anh. Không biết phải đợi đến khi nào, vì vậy, Vu Dịch đứng dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra đóng cửa phòng lại.

 

Tăng quẫn bách nhìn anh, cho rằng anh đang cảm thấy phiền phức. Không ngờ Vu Dịch quay đầu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười với cô: “Chúng ta không để ý tới bọn họ. Nghỉ ngơi chút đã, anh kể chuyện cười cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em.”

 

Vu Dịch một người hào phóng, tài ăn nói, lại còn hiểu biết nhiều, nói chuyện đời rất sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động, khiến Tăng nghe chăm chú đến nỗi không rời mắt đi chỗ khác được. Hai người đang cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói vui vẻ, bỗng nhiên mẹ Tăng Lý đẩy cửa xông vào. Tăng giật mình sợ bắn người, ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả Vu Dịch đang kể chuyện cũng im bặt.

 

“Tăng Lý, con nói mau, nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ theo ai?” Mẹt Tăng lớn tiếng hỏi.

 

Tăng sững sờ tại chỗ. Vấn đề này, cô đã bị hỏi đến số lần, nhưng cần thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải trước mặt người ngoài tiếp tục hỏi như thế không?

 

Không đợi Tăng trả lời, bố Tăng ngoài xông vào, quát: “Ly hôn thì ly hôn, ai sợ ai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tôi thấy ràng bên ngoài đã tìm được một thằng khác tiền để dựa dẫm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi.”

 

Hai người lại mỗi người một câu tiếp tục giằng co, phớt lờ Tăng Lý và Vu Dịch một bên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Cuối cùng, bố Tăng giận dữ mở cửa bỏ đi.

 

Mẹ Tăng vẫn không quên đuổi theo hét lên một câu: “Cứ cãi nhau lại cầm tiền của ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài ăn uống hát. Con gái không mang họ tôi, sao tôi phải lo.” Nói xong cũng tháo tạp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dề ra rồi cầm túi bỏ đi.

 

Giọng nói cực chói tai cũng theo đó mất hút.

 

Vu Dịch hỏi: “Bọn họ bình thường đều cãi nhau như vậy?”

 

Tăng Lý hoảng loạn nói: “Không phải. Không như vậy. Thực sự không có.” Sau đó,cũng mím chặt môi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Đừng dùng răng cửa cắn môi như thế, sẽ thành răng thỏ đấy.” Vu Dịch nói.

 

Nghe anh nói vậy, Tăng Lý càng lúng túng, vội vàng nhả môi ra.

 

Nhưng anh lại cố ý cắn môi tạo bộ dạng giống hàm răng thỏ để trêu nhưng vẫn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày rũ không cười nổi.

 

Vu Dịch còn nói: “Răng thỏ mới có lợi, biết không?”

 

“Sao cơ?”

 

“Lúc gặm dưa hấu sẽ rất tiện, không sợ bẩn mặt.” Vừa nói, anh vừa minh họa.

 

Tăng Lý lần đầu tiên nghe được một điều ích ly kỳ như thế thì bật cười.

 

Vu Dịch nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, nói: “Cô ngoan.” Sau đó xoa đầu cô.

 

Cuối tháng tám, kỳ nghỉ kết thúc, Vu Dịch quay về trường học.

 

*

 

* *

 

Đến mùa đông, Tăng đang trong một giờ thể dục bất chợt cảm thấy trong thân thể mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13lạ, liền chạy đi WC xem. Thấy quần mình dính máu đỏ, lập tức hiểu ra chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì.

 

cũng không hoảng loạn, không xấu hổ.lớp, nữ sinh bước vào dậy thì muộn nhất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã sớm nghe các bạn học nói rất nhiều rồi. bình tĩnh lót một lớp giấy vệ sinh, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầm tiền chạy đi cửa hàng mua băng vệ sinh.

 

Về nhà, nói với mẹ. Nhưng mẹ Tăng bình tĩnh nói: “Cái cần biết cũng đều biết rồi.”

 

Vẻn vẹn chỉ một câu nói như vậy.

 

*

 

* *

 

lẽ bởibố mẹ tính tình quá nóng nảy, cho nên Tăngtừ nhỏ đã trầm tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhát gan. Gia đình trong một căn hộ chungngoại thành. Tầng dưới bốn khoảnh sân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ, vỗn nơi để xe, nhưng lại bị cho thuê làm nhà tang lễ.

 

Tập tục địa phương sau khingười mất, sẽ để qua ba ngày rồi mới đưa đi hỏa táng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Cũng vấn đề kiêng kỵ trong thành phố không nhiều nơi dành cho việc này, cho nên quanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm suốt tháng đều có rất nhiều tang lễ được tổ chức đây. Thậm chí gia đình nào© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tín còn mời tới cả thầy cúng, lập đàn lễ bái cả đêm cả ngày. Hàng xóm có ý kiến, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cãi nhau cũng từng cãi rồi nhưng không kết quả.

 

Nỗi phiền não của Tăng cũng chính những thi thể được mang về đây.

 

Hơn mười năm trước vẫn chưakiểu quan tài như bây giờ. Chỉ hai băng ghế dài đơn giản, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt trên được đặt một ván gỗ dài rộng để thi thể người qua đời đã được bao vải trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nằm trên đó. Không biết sao người ta lại thắp một ngọn đèn dầu phía dưới thi thể. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Sau này Tăng mới biết, ngọn đèn chính linh hồn, trong vòng ba ngày không được tắt đèn, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không sẽ không tốt. Cụ thể không tốt điểm thìcũng không dám tiếp tục tìm hiểu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

mỗi ngày đi đi về về đều phải đi qua đây. Đi tới từ xa hai mắt đã gắt gao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn chằm chằm về phía ấy, đến gần rồi thì ba chân bốn cẳng chạy thẳng lên lầu.

 

Cuối kỳ một năm lớp tám thường thì không phải lại trường tự học buổi tối nhưng thầy giáo thỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoảng sẽ yêu cầu học bổ túc. Một phần nhà gần, phần bố mẹ bận rộn, hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa an ninh khu này cũng rất khá cho nên Tăng Lý đều một mình tan học về nhà. Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thườngđều chín giờ hơn về tới nhà. Đó cũng chính lúc nhà người ta ở dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lầu đang náo nhiệt. Những người túc trực bên linh cữu đang ngồi đánh bài,người nói chuyện phiếm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13người ngồi cắn hạt dưa, rất rất nhiều người, tạo nên một không khí náo nhiệt vui vẻ!

 

Thế nhưng, thời điểm sợ hãi nhất không phải buổi tối, buổi sáng.

 

Tăng sáng sớm sáu rưỡi đã phải dậy, bảy giờ sẽ ra khỏi nhà. Mùa đông, bảy giờ trời còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa sáng, mà dưới lầu người túc trực bên linh cữu cả đêm có lẽ đã về nhà ngủ, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới thay ca còn chưa tới. lúc khôngmột bóng người nào, chỉ thi thể nằm đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất động ngọn đèn dầu run rẩy.

 

Những lúc ấy, chỉ cần xung quanh một chút động tĩnh nhỏ cũng khiến Tăng sợ đến mức thét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên chói tai.

 

Sau này, Tăng Lý không chịu được nữa liền nói suy nghĩ của mình với mẹ, không ngờ bố mẹ trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp kéo đi tìm ông chủ khu nhà: “Các người làm ăn buôn bán kiểu khiến con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng tôi sợ hãi? Bồi thường thế nào hả?”

 

Sau đó, hàng xóm xung quanh cũng vây lại cãi nhau, mỗi lúc một ầm ĩ.

 

Chẳng mấy chốc kỳ nghỉ đông đã tới, Vu Dịch lại trở về.

 

Chương 6.2 (1)

 

Ngày đó, tất cả mọi người lại tập trung nhà bác cả ăn cơm đoàn viên, tất cả bốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn ăn. Đại khái do nội tuổi cao, sức khỏe không tốt lắm, nghĩ không còn sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được bao lâu, cho nên rất thích trong nhà náo nhiệt. Vì vậy, một năm nay, bác cả vẫn thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tập trung mọi người trong gia đình tới đoàn tụ.

 

Tăng ngồi bên cạnh nghe nội nói chuyện một hồi, giữa rất nhiều khách khứa nhìn thấy Vu Dịch. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

nhịn không được gọi anh.

 

Anh đi tới bên cạnh chào hỏi bà nội Tăng Lý.

 

“Ô hay, dạy thế nào đã quên rồi?còn tưởng mày gọi ai. Sao lại thiếu lễ phép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế hả?”nội trách yêu cô cháu gái.

 

Tăng xấu hổ vừa định nói lại thôi, cuối cùng mở miệng kêu một tiếng một tiếng: “Chú họ.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Vu Dịch vừa gật đầu, vừa nháy mắt cười với cô.

 

em họ của Tăng cũng tiến lại gần, gái này chỉ sinh sau Tăngmấy tháng nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng hiểu sao lại thoải mái mà gọi được một tiếng: “Chú họ.”

 

ta không ngượng nghịu như Tăng Lý, nhanh mồm nhanh miệng nói: “Chú họ! Tiểu bối chúc chú năm mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phát tài! Chú lì xi cho cháu đi ạ.”

 

Vu Dịch thuận tay cầm quả cam trên bàn đưa cho cháu họ: “Cho cháu.”

 

“Đâycam nhà cháu, sao tính được.”

 

Sau đó, một đám trẻ con choai choai vui đùa ầm ĩ lên.

 

Tăng lẳng lặng ngồi một bên quan sát Vu Dịch. Chẳng hiểu sao lại cảm thấy có chút mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mát, hoá ra anh chẳng phải “chú họ” của một mình cô.

 

Mãi đến khi ăn cơm, mẹ Tăng vẫn chưa xuất hiện, bố Tăng phiền não nói: “Chắc ấy việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bận không tới đâu, cả nhà ăn cơm đi.”

 

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

 

Sau khi ăn xong,nội lại bắt đầu lôi kéo mọi người tới hỏi chuyện, bất ngờ hỏi đến chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học tập của Tăng Lý.

 

“Bố con nhờ Vu Dịch tới bổ túc cho con, hiệu quả không?” bà nội hỏi.

 

“Có ạ.” Tăng Lý đáp.

 

Vu Dịch cười: “Hay vậy đi, cuối tháng này chú mới phải về trường học. Mấy hôm nữa tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới nhà kèm Tăng học.điều chú cũng không nhớ lớp tám học những rồi, để lát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về xem lại sách.”

 

“Còn không cảm ơn chú đi.” Bà nội lại nói.

 

Tăng liếc mắt nhìn Vu Dịch: “Cảm ơn chú.”

 

“Con này chẳng biết ăn nói gì cả. Bảo nói một câu thì nói một câu.”nội thở dài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Hai ba hôm sau, Vu Dịch lại bắt đầu tới nhà phục vụ cô. Lần này anh còn mượn được rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều đề thi để ôn tập cho Tăng Lý, giúp lên kế hoạch học cụ thể.

 

Cách vài ba hôm sẽ lại thấy bố mẹ Tăng cãi vã. Chuyện này, Vu Dịch hầu như đã sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen, hơn nữa trong đầu anh lúc nào cũng rất nhiều chuyện cười để kể chonghe.

 

một lần cãi nhau kịch liệt nhất, bố Tăng đập vỡ hết bát đĩa trong nhà, sau đó cả hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng bỏ lại đống hỗn độn ra khỏi nhà.

 

Vu Dịch hỏi: “Buổi trưa ăn gì?”

 

“Trong tủ lạnh còn thức ăn, đem hâm nóng lênđược rồi.”

 

“Buổi tối nay?”

 

Tăng suy nghĩ một chút: “Lai hâm nóng lên.” (hic. Sao thấy thương chị Lý quá!)

 

Vu Dịch thở dài, giúp thu dọn đống bát vỡ.

 

“Đừng lo. Thực ra mẹ em không bỏ em đi được đâu, mỗi lần như vậy vẫn đều quay về nấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cơm cho em.” Tăng thuyết.

 

Vu Dịch nghi hoặc nhìn cô.

 

Tăng nóng nảy, “Thật sự đấy!”

 

“Được rồi, được rồi, anh biết rồi.”

 

Qua một lúc, anh còn nói: “Nếu như muốn nói dối ai đó, em cũng đừng hoảng như thế. Nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoáng qua đã bị xuyên thấu rồi. Em chỉ cần cười hì nói tiếp: Thật đấy, còn thật hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả ngọc trai” (ôi trời, hóa ra câu cửa miệng của chị Lý là co Vu Dịch dạy. Huhu sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người chia tay????)

 

Tăng sững sờ nhìn Vu Dịch.

 

“Cá nhỏ.” Vu Dịch gọi cô.

 

“Hử?”

 

“Em phải mau lớn lên, lớn lên rồi thể ra ngoài tự lập được. Lúc ấy thể sẽ phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện ra bố mẹ thật sự rất tốt với mình.”

 

“Ừm.” Tăng gật đầu, sau đó, nước mắt trào ra.

 

Vu Dịch vội vàng nói: “Em đừng khóc, khóc nhìn rất xấu. Cười mới đẹp, không chừng còn nhìn giống Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tổ Hiền.”

 

*

 

* *

 

Lúc Tăngthi lên trung học rất thuận lợi, còn tốt hơn so với thầy giáo dự đoán. Nhưng cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôn nhân của bố mẹ lại không thuận lợi như vậy. Sau hơn mười năm kết hôn, với những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc cãi vã, hai người rốt cục đường ai nấy đi…

 

Ngày hai người bọn họ bắt đầu riêng cũng chính sau ngày Tăng nhận được giấy báo vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cấp ba, một ngày khó khăn nhất trong cuộc đời cô.

 

nhànội, tất cả người thân thích tề tựu đông đủ, giống như đang xem phân xử chuyện bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ cô. Tất cả mọi thứ đều phân định rạch ròi của người nào, từ sổ tiết kiệm, tiền mặt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cổ phiếu, thiết bị điện, đồ dùng gia đình, sau đóTăng Lý, cuối cùngnhà ở. Mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi bố mẹ không thống nhất được chuyện gì, thì bà nội và mọi người sẽ tham gia góp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý.

 

Đến lúc nhận nuôi Tăng Lý, mẹ Tăng lập tức nói: “Con gái thuộc về tôi.” Bố Tăng lần này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói gì. Ông rất ít khinhà, cho nên chuyện nuôi nấng con cái không hiểu nhiều. vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không để tâm…

 

nội trong lòng luyến tiếc cháu gái, nói: “Tăng con gái họ Tăng, sau này con tái giá, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa về cho một ông bố khác, vậy biết làm sao?”

 

“Các người nuôi sao? Bố dượng thì sao nào? Bố ruột sao không quan tâm đi! Còn làm ra vẻ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Tôi không quan tâm bao giờ?” Bố Tăng lại tức giận.

 

Sau đó, hai người lại bắt đầu cãi nhau…

 

Tăngđứng phía trước,người khuyên can, có người quan sát cô, nhưng mọi người trong ánh mắt đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toát lên vẻ tội nghiệp: đứa trẻ này thật đáng thương. Thế cho nên, Tăng sau này đã rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều đêm luôn luôn nằm đang đi trên đường, đi mãi, đến lúc rất nhiều người nhìn cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới phát hiện mình quên mặc quần áo.

 

Sau đó,nhìn thấy Vu Dịch ngồi ngoài cùng.

 

Chú họ của cô, gia đình anh ta hoàn toàn không như gia đình cô.

 

Anhcon trai nhỏ nhất trong gia đình, chị gái nhỏ út hơn anh mười tuổi đã sớm xuất giá. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cho anh chị gái hay anh rể chị dâu, tất cả mọi người đều rất quan tâm tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vu Dịch, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Hơn nữa, Vu Dịch cũng không phải một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dễ dàng chịu thua kém người khác, khiến cho người nhà cứ đi ra ngoài mở miệng nhắc đến anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều tự hào.

 

Người lên tiếng chấm dứt suy nghĩ của là bác cả: “Để Tăng tự mình chọn. Cháu muốn theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai?”

 

Tăng nước mắt đầm đìa: “Con… Con muốn cả hai người.”

 

Mẹ Tăng cắn răng nói: “Không được! ông ta thì không mẹ, có mẹ thì khôngông ta.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Cuối cùng, Tăng chọn mẹ.

 

Thứ nhất, mẹ Tăng cố ý đòi quyền nuôi con gái, thậm chí thể không cần căn nhà. Thứ hai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng như điều cô nói với Vu Dịch, mẹ Tăng không yên lòng con gái, ngoài miệng nói như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng vẫn trở về làm cơm cho cô ăn. Cho nên từ đáy lòng cho rằng,lẽ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với mẹ sẽ tốt hơn.

 

Tăng học cấp ba, muốn nội trú, mẹ Tăng cũng không phản đối. Rốt cục, Tăng cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được rời khỏi nhà tập thể kia, rời khỏi thị trấn kia, chuyển tới một trường học ngoại ô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách nhà hơn chục cây số.

 

Mẹ Tăng một người rất bản lĩnh. Sau khi công ty bách hóa đóng cửa, bà đi học tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chức kế toán vào buổi tối, sau đó làm chân kế toán trong một nhà máy nhỏ. vóc dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao gầy, lại làn da trắng, tuổi cũng còn trẻ, tuy rằng đối với bố Tăng tính tình không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt, những với người ngoài lúc nào cũng niềm nở cười nói. Cho nên chưa đầy một năm sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ly hônliền tái hôn. Người kia tên Đặng Cương, làm việc trong một ngân hàng trong thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phố, điều kiện tốt hơn bố Tăng không biết bao nhiêu. Đặng Cương là một người đàn ông tốt, vợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước đã sớm qua đời, ông không có con gái cho nên đối xử với Tăng Lý rất tốt. Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng Tăng vẫn không thể nhanh chóng tiếp nhận được ông, rất ít khi nói chuyện với ông, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn gọi ông chú Đặng.

 

Giữa cô và mẹ Tăng cũng không nhiều chuyện để nói, chuyện học hành thỉnh thoảng nhắc tới một hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu, điều duy nhất thể nói đó về các bạn học.

 

Tăng sang tuổi mười lăm, thể nhanh chóng biến đổi, bộ ngực dần dần nổi rõ, vóc dáng uyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyển, đôi môi cũng mọng nước đáng yêu. Thỉnh thoảngnhững nam sinh hơn mấy tuổi bắt chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng đối với người xa lạđặc biệt câu nệ cẩn thận, chỉ thân thiết với mấy bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học nữ cùng lớp, cho nên người khác cảm thấy lãnh đạm.

 

Hàng đêm sau khi tắt đèn chínhthời điểm các nữ sinh trong túc buôn chuyện, tâm sự với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau. Rất nhiều chuyện, nào lớp ai thích ai, ai với ai đang hẹn hò, hay bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nam nào đó đẹp trai, cầu thủ đội bóng rổ của trường vừa đổi bạn gái…

 

Kỳ nghỉ đông tới, nội nói muốn Tăng Lý về nhà chơi vài ngày.

 

Bởitrong thời khắc mấu chốt Tăng Lý không chọn bố Tăng, cho nên từ sau khi ly hôn, bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tăng trong lòng đối với có chút xa cách. Kỳ thực do ông ngay từ đầu đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chọn nuôi nấng cô, nhưng cuối cùng lại oán trách con gái không hiếu đạo với mình. Hơn nữa, mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tăng cũng cấm nhà nội qua lại. vậy, Tăng nửa năm nay chưa được về thăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nội. Lần này, mẹ Tăng đồng ý mới được về.

 

Lúc ăn cơm đoàn viên lại vẫn những người đó, nhưng bố Tăng lại không thèm để ý tới cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không gọi ngồi bên cạnh. Xung quanhnội thì đã bị đám cháu chắt vây kín, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn khe hở nào chochui vào.

 

Đang trong lúc luống cuống không biết nên làm gì, Vu Dịch đã đi đến bên cạnh, một tay anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầm taykéo tới bàn của anh, tay kia cầm theo cái ghế nhựa.

 

Anh nói: “Em ngồi đây đi.” Nói xong, anh đặt cái ghế xuống bên cạnh, rồi ngồi xuống.

 

Bàn của anh mấy người thanh niên có lẽ cũng chạc tuổi anh. Mặc vai vế không ngang hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng mọi người lại cực kỳ thoải mái vui vẻ. Vừa mới ngồi xuống, Tăng còn đang định lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phép chào hỏi nhưng có quá nhiều người, thể chỉ nhớ mặt nhưng không gọi được ra tên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mãi tới lúc vất vả lắm mới nhớ ra được một người, chào người ta xong những người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không tha cho cô, nhất định bắt chào bọn họ.

 

Tăng quẫn cực kỳ.

 

Vu Dịch nói: “Cá nhỏ, em để ý bọn họ làm gì. Ngoài anh ra, em cứ gọi bọ họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh hết được rồi. Hơn nữa, mấy người ấy à, dựa vào đâu bắt người ta chào mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứ.” Câu sau Vu Dịch nói với mấy người kia.

 

Vu Dịch một người có tài ăn nói, cho đâu cũng thể làm diễn viên, một câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói đùa vui cũng thể ngay tức thì giải vây giúp người khác.

 

Ông anh họ ngồi bên cạnh lại rất hào hứng: “Ồ, Vu Dịch, cùng lắm thì gọi em một tiếng, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uống một chén rượu được!”

 

Vu Dịch nói, “Cậu thật đúng vừa hội vừa khoe mẽ. Bảo người ta chào hỏi cậu một câu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu lại còn được uống rượu.”

 

“Vậy anh muốn thế nào?”

 

“Nhìn đây.” Vu Dịch đứng lên, xoay người cười khanh khách hỏi Tăng Lý: “Em gọi anh gì?”

 

Tăngkhông hiểu đột nhiên anh hỏi cái này làm gì,nhiều người đây như vậy cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không dám gọi thẳng tên họ anh, đành phải thành thật nói một câu: “Chú họ.”

 

“Được được được!” Vu Dịch đáp lời, lập tức từ đâu lấy ra một phong bao lì xì, đưa cho Tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lý: “Cầm lấy, chú họ mừng tuổi.”

 

Tăng tiếp nhận tiền xong, những người khác phút chốc bỗng nhiên vứt hết bát đũa tại chỗ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy tới phía Vu Dịch thi nhau gọi mấy câu “chú họ” liên tiếp đòi. Tăng cũng bị cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng ấy làm bật cười.

 

Sau này mới biết, tiền đó tiền học bổng của Vu Dịch.

 

*

 

* *

 

Ra tết bắt đầu đi học lại, Tăng không biết cầm được đâu một quyển tạp chí, bìa trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghi hai câu thoại đã được nghe trong bộ phim “Beyond the clouds” xem hồi lớp bảy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Nếu như anh nói anh yêu em thì sẽ thế nào?” “Thì sẽ giống như một ngọn nến thắp sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả căn phòng.”

 

thậm chí không nhớ bộ phim kia nói về cái gì, nhưng khi ánh mắt vừa chạm vào những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dòng chữ này, lập tức nghĩ tới Vu Dịch, nghĩ tới tình yêu…

 

Trong lòng tựa như một chồi non vừa nhú lên khỏi mặt đất.

 

Suy nghĩ ấy xuất hiện trong đầu rồi dần dần bắt đầu sinh trưởng càng ngày càng lớn.

 

So với tất cả những bạn nam cùng tuổi cô, Vu Dịch cùng xuất sắc, trầm ổn, lại rất hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, hiểu được nỗi lo sợ trong lòng cô, hiểu được sự lúng túng của cô. Anh giống như ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt trời chiếu sáng tất cả con người cô.

 

cứ âm thầm mến anh như thế…

 

*

 

* *

 

Chương 6.2 (2)

 

chờ mong mỗi lần được gặp anh. Chức nữ hàng năm chỉthể gặp được người thương một lần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cònmay mắn hơn một chút, một năm được gặp anh hai lần. Kỳ nghỉ tới, sẽ khăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khăng tới nhà nội vài ngày. Vu Dịch chưa tới, sẽ đi tìm anh. Thế nhưng tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được anh rồi, cũng không dám tới gần, chỉ len lén đứng từ xa nhìn anh, không để anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phát hiện.

 

Nếu Vu Dịch có tới nhà ăn cơm, thì cho người kháccưỡng ép thế nào cô cũng nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định không chịu gọi anh là chú họ nữa.

 

Từ sau khi mật này, cảm thấy thế giới dường như rộng lớn hơn. thể cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn bè tâm sự về Vu Dịch mỗi đêm.

 

vẫn tiếp tục gọi Đặng Cương là chú Đặng, nhưng không lạ lẫm như trước đây nữa. Mỗi lần đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công tác về, Đặng Cương đều sẽ mua quà cho cô, còn chủ động mời bạn học của về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà chơi. Mỗi lần ông mẹ tranh cãi, ông tức giận đến mấy cũng sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đập bát đập đĩa. Thậm chí mẹ Tăng bận việc không đi họp phụ huynh được, ông cũng sẽ chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động đi thay, tới lớp gặp giáo viên, ông còn nói: “Con gái chúng tôi nhờ vả cả ở thầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô!”

 

Tăng Lý bắt đầu cảm thấy ông đúngmột người rất tốt, trong lòng dần dần chấp nhận ông.

 

Tròn ba năm từ ngày Vu Dịch bắt đầu bổ túc cho cô. Chưa đến mười năm nhưng mỗi lần quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về gặp nhau, từng câu nói, từng vẻ mặt tươi cười đều khắc sâu vào trong lòng bọn họ, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nửa năm tới thứ để mà nhớ về.

 

cứ hèn mọn yêu thương người con trai ấy, tự biến mình thành một hại bụi nhỏ bé, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, dựa dẫm vào anh, không dám bày ra bất kỳ mánh khóe gì. nỗ lực muốn tiếp cận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, thế nhưng thật sự quá khó khăn…

 

Kỳ nghỉ đông năm lớp mười hai, bố Tăng chủ động vào thành phố tìm cô, nói muốn thăm cô, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mua rất nhiều đồ cho cô. Sau đó, ông nói với cô, ông sắp tái hôn, hơn nữa, người ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã mang thai.

 

Mẹ Tăng biết việc này sau đó chỉ vào mũi Tăng Lý mà nói: “Ý tứ của bố ấy à, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chínhbảo đừng về nhà họ phá hỏng cuộc sống của gia đình họ nữa chứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà.” vậy, Tăng không bao giờ về nhà bà nội nữa. Tết năm ấy,không được gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vu Dịch. Sau này mới biết, thực ra năm ấy anh cũng không về ăn tết, sau khi tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiệp anh lại Bắc Kinh thực tập trong một bệnh viện, cũng thể tiếp tục học tiếp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Lúc điền đơn nguyện vọng thi đại học, không hy vọng đăng vào được trường anh, chỉ muốn tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bắc Kinh, cùng anh hít thở một bầu không khí. Thế nhưng, mẹ Tăng nói với cô: “Tài giỏi tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu mà mơ mộng cao siêu. Thực tế một chút đi. Thi vào một trường đây cũng không tồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Đêm đó, Tăng vào nhà tắm, vừa tắm vừa khóc. từ nhỏ đã hay khóc, nhưng chưa từng cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy tuyệt vọng như lần này, không kiềm chế được bật khóc thành tiếng. Tiếng khóc bị át đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong tiếng nước xối xả. Đúng vậy, quá ngu ngốc, vốn không thể đuổi kịp được anh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Bỗng nhiên một ngày, phát hiện đã để lạc mất Vu Dịch.

 

Sau đó, tới thành phố A học đại học. Cuối năm ấy, nội qua đời. Khoảng cách giữa bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ ngày càng xa, ngày càng xa. Ngay cả hội nửa năm gặp một lần cũng không còn nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Rất lâu sau đó, Tăng Lý ngẫu nhiên gặp được người anh họ kia. Anh ta nói với cô: “Em không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết sao? Vu Dịch đi Mỹ học rồi.”

 

“Trường nào Mỹ?” Tăng gắt gao hỏi.

 

Anh ta suy nghĩ một chút, “Hình như là đại học Ben Li đó.”

 

tìm được thông tin về trường đại học đó trong sách. chỉ vào một điểm trên bản đồ, nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên kia địa cầu, rất xa rất xa…

 

Kỳ nghỉ năm đó, chuyện Ngũ Hàm yêu mà trốn nhà đi đã khiếncảm động.bội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phục dũng khí của Ngũ Hàm cùng, rồi bắt đầu ngẫm nghĩ chuyện của bản thân mình.

 

tình,đọc được một cuốn tiểu thuyết trong thư viện, tên “Bức thư từ một gái xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạ”. Đọc đến dòng cuối cùng, ngồi bên cạnh cửa sổ trong thư viện mà khóc. Giáo viên© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn học vẫn còn đang ngồi đầy trong thư viện, người ra người vào, nhưng cứ thế ngồi khóc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đó lần đầu tiên mặc kệ ánh mắt của mọi người.

 

Trở lại phòng, ngồi trước bàn học viết mộtthư gửi cho Vu Dịch. Thư rất dài rất dài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứa toàn bộ tình yêu say đắm của một thiếu nữ. Toàn bộ tâm trí tình cảm đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến hóa thành từng câu chữ. Vài vệt nước mắt làm hoen mực, nhưng không kiềm chế được bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân, không thể không viết tiếp. Lúc tên, cô ghi “Carol”. Đócái tênchỉVu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dịch biết.

 

Phong thư không đề địa chỉ người gửi, phần địa chỉ người nhận chỉ tên Vu Dịch tên trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại học Pennsylvania.

 

ràng làm, đang đợi số phận phán quyết. Nếu như anh không nhận được thư này, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ vĩnh viễn trở thành một mật.

 

Trong khoảnh khắc bỏ thư vào thùng thư, cô đột nhiên giật trở về, nhìn đi nhìn lại một hồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuối cùng lại mở phong thư ra, dòng cuối cùng ghi thêm số di động của mình.

 

Một tuần trôi qua…

 

Hai tuần trôi qua…

 

Một tháng trôi qua…

 

Ba tháng trôi qua…

 

Đá chìm đáy biển!

 

Gần tới kỳ nghỉ tết, một đêm nọ, di động của chợt vang lên với một dãy số kỳ lạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên màn hình. Bất chợt linh cảmđó, tim bỗng nhiên nhảy lên dựng lên, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấn nút nghe điện.

 

“A lô.” Giọng nói của cô run run không tài nào khống chế được.

 

“Cô Carol phải không? Tôi là bạn cùng phòng của Vu Dịch.” Một giọng nam từ trong điện thoại truyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới.

 

“Đúng.” suy nghĩ một hồi, thật vất vả mới phun ra được một chữ.

 

“Nhà Vu Dịch việc gấp nên cậu ấy đã về nước rồi.”

 

“Thư của tôi….” Tăng Lý xấu hổ. Anh ta chắc chắn đã đọc bức thư ấy của cô, nhưng…

 

“Cụ thể không cách nào giải thích cho cô. Tôi cũng không liên lạc được với Vu Dịch, nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc gấp muốn nói với cậu ấy, tôi thể cho số điện thoại.” Đối phương nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Cảm ơn.” vội vàng đi tìm bút ghi lại số điện thoại. Cuối cùng,đột nhiên hỏi một câu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Có thể hỏi anh tênđược không?”

 

“Ngải Cảnh Sơ.” Anh ta đáp.

 

Đó lần đầu tiên Tăng nghe tới cái tên Ngải Cảnh Sơ. Giọng nói của anh ấm áp trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tĩnh khiến người nghe một cảm giác rất lạ, hồ, vừa gần lại vừa xa, nhưng lại khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế giới của đột nhiên bị nhiễm màu sắc.

 

Giống như tiếng trời, cả đời khó quên!

 

=============

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

 

Mối tình đầu của Tăng Lý tạm thời đến đây gián đoạn một chút, chương tiếp theo thầy Ngải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tăng Lý.

 

Thầy Ngải đụng xe người ta đêm đó, liệu bị cảnh sát tóm được không?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cũng Chỉ Là Hạt Bụi, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi full, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi online, read Cũng Chỉ Là Hạt Bụi, Mộc Phù Sinh Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 6 — Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc