GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 27: Bán hồn

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Cố Trường Huyền híp mắt, nếu người đó chỉ trông giống Bạch, đương nhiên hắn sẽ không làm gì, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nếu thực sự ý đồ với hắn…

“Ca ca”.Bạch thấy Cố Trường Huyền không nói gì, liền túm giật giật vạt áo hắn, khẽ gọi.

Cố Trường Huyền hồi thần, xoa xoa đỉnh đầu Bạch, cười nói: “Giống ngươi thì sao? Ngươi ngươi, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác học giống đến mấy cũng không phải Tiểu Bạch nhà ta”.

Bạch nghe vậy vui lắm, lại ôm chặt Cố Trường Huyền hơn, nhu thuận hỏi: “Nhưng nếu người đó đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn ta thì sao đây?”.

Cố Trường Huyền ngẩn ra, bỗng nhớ tới chuyện trước đây Bạch hỏi sao lại đối tốt với cậu, mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói bởi cậu đẹp, liền bật cười đáp: “Ngươi lo lắng gì chứ? Thực sự tưởng rằng ta đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tốt với ngươi ngươi đẹp sao?”.

Tô Bạch gật đầu liên tục.

Cố Trường Huyền cố nhịn, nhưng vẫn cười ra tiếng, hắn hôn lên mặt Bạch, dịu dàng dỗ dành: “Đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ linh tinh, cho dù ngươi đẹp hay không, ngươi trở nên thế nào, trong lòng ta cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một mình ngươi”.

Bạch lạc vào đôi mắt thâm thúy của hắn, thức hỏi: “Chúng ta…liệu phải rất lâu trước đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã quen nhau rồi không?”.

Cố Trường Huyền sững người, sau đó giữ chặt vai Bạch, ánh mắt lóe sáng nói: “Ngươi, sao đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại hỏi vậy?”.

“Không biết á”. Bạch cũng chút màng, “Đột nhiên nghĩ tới thôi”. Bạch nhìn qua bả vai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị Cố Trường Huyền giữ, cảm thấy hơi đau, nhưng cậu chỉ mím môi, không nói gì.

Lúc này Cố Trường Huyền mình nhận ra mình làm cậu đau, vội thả lỏng tay, xoa nhẹ choBạch, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Bạch lại đè tay Cố Trường Huyền, cố chấp hỏi: “Trước đây, chúng ta…thực sự quen nhau à?”.

Cố Trường Huyền chỉ cảm thấy lòng mình chua xót, có bao nhiêu lời muốn nói, cuối cùng chỉ thốt lên: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Ừm”.

“Nhưng mà, ta thực sự không nhớ cả”. Bạch hơi ảo não, cúi đầu xoắn ngón tay.

Cố Trường Huyền lại cười, tách các ngón tay đang xoắn với nhau của Bạch, cầm trong lòng bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình, dịu dàng nói: “Tiểu Bạch, ngươi không cần nhớ, như bây giờ tốt rồi, thật đấy”.

“Thật, thật sao?”. Tô Bạch ngước mắt nhìn hắn.

“Ừm”. Cố Trường Huyền ôm Bạch vào lòng, ngữ khí như là may mắn vì lấy lại được thứ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mất đi, hắn nhắm mắt, khẽ nói: “Thật, thể nhìn thấy ngươi một lần nữa ta đã thấy quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đủ rồi”.

Buổi tối, Cố Trường Huyền dỗ Bạch ngủ, đợi Bạch ngủ say, hắn mới rón rén khoác thêm áo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi ra khỏi phòng, đứng chắp tay trong đình viện.

Bóng đêm dày đặc, cũng may ánh trăng vẫn sáng tỏ, Cố Trường Huyền ở dưới ánh trăng nhấc tay lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu ngón tay hơi nhúc nhích, gọi một tiếng: “Tiểu Lục”.

Chỉ trong nháy mắt, con ly quỷ tên Tiểu Lục liền xuất hiện trước mặt Cố Trường Huyền, hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn chưa tỉnh ngủ, màng dụi dụi mắt, đến tận khi nhìn người trước mặt, mới giật mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tỉnh táo, hoảng sợ ngồi bệt xuống đất.

“Ngươi sợ cái gì?”.

Tiểu Lục run chân, muốn chạy trốn, nhưng sự trung thành trong bản năng của chúng sinh Minh giới và uy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áp phát ra từ trong xương của người này lại khiến Tiểu Lục không thể động đậy, một lúc sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới ổn định lại, quy củ dập đầu về phía Cố Trường Huyền, rồi run lẩy bẩy gọi: “Lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tổ tông”.

Cố Trường Huyền nghe xong liền nhíu mày, hắn cùng không thích cách xưng này, vốn cũng không cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy gì, nhưng một lần Tô Bạch ngoắc ngón tay của hắn cười đùa, nói: “Ha ha ha, Trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền, sao bọn họ đều gọi huynh lão tổ tông, rốt cuộc huynh già đến đâu nhỉ?”. Cố Trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền nghĩ mình bị chê, về sau hễ nghe thấy cách xưng này lại nhíu mày, bây giờ cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Minh giới chỉ còn mỗi Diêm La vương không mắt nhìn dám gọi hắn như vậy.

Nhưng đây không phải lúc tính toán cái này, Cố Trường Huyền hít sâu một hơi, nghiêng người sang một bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nhận cái dập đầu của Tiểu Lục, thi pháp kéo đứng dậy.

“Ngươi yên tâm, bản tọa chưa định làm ngươi cả”. Ánh mắt Cố Trường Huyền tối lại, nói tiếp: “Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người giống Tiểu Bạch đó, rốt cuộc đã lừa ngươi cái gì, ngươi hãy nói thật với ta”.

“Cậu ta…lừa ta sao?”.

“Chứ sao nữa”. Cố Trường Huyền cười thành tiếng.

“Cậu ta, cậu ta nói Liễu Phù nương hại Thanh Cửu, chỉ cần Liễu Phù nương biến mất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thanh Cửu sẽ tỉnh lại, sau đó cậu ta, cậu ta bảo ta đi đẩy…đẩy Liễu Phù cô nương xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sông…”. Tiểu Lục nói hết mọi chuyện, nói xong còn vội bổ sung một câu: “Nhưng ta ta ta, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không có đẩy, ta chỉ ngăn cản các ngài một chút, không cho các ngài cứu người…Ta biết như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không đúng, nhưng…”.

Cố Trường Huyền như cười như không, vẻ mặt chút trào phúng.

Tiểu Lục cắn răng: “Thế nhưng, Thanh Cửu vẫn chưa tỉnh lại, ta không biết liệu phải ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẩy cô nương kia xuống sông…”.

“Ngươi đừng ngu ngốc nữa”. Cố Trường Huyền suy nghĩ một chút, vẫn nhịn xuống lời chế nhạo, vốn hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không dễ động lòng thương cảm, nhưng trước dáng vẻ ngây thơ ngốc nghếch của Tiểu Lục, Cố Trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền nhớ tới nhóc ngốc nhà mình, vừa nghĩ vậy liền cười thành tiếng.

“Ngài, ngài thấy ta làm sai rồi sao?”. Tiểu Lục run sợ nói.

“Đương nhiên ngươi làm sai”. Cố Trường Huyền quay lại nhìn về phía Bạch trong phòng, khoan thai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mở miệng: “Ngươi nghĩ sao Dương Thanh Cửu bệnh tật quanh năm?”.

“Hả?”.

“Còn không phải là vì, một nửa hồn phách của ngươi ở trên người hắn”. Cố Trường Huyền híp mắt, “Lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thân thể người phàm chứa đựng quá nhiều hồn phách, hắn ta thể sống đã một kỳ tích”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tiểu Lục ngơ ngác nhìn Cố Trường Huyền, ấp úng không biết nói gì, hồi lâu sau mới rưng rưng hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Làm sao mới cứu được Thanh Cửu?”.

Cố Trường Huyền nhếch môi, thầm nghĩ tiểu tử này cũng một kẻ si tình, lúc này lại không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới cứu mình, cứu người kia, nghĩ như vậy, Cố Trường Huyền chút tốt bụng, chậm rãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Cách cứu hắn, tất nhiên tách hồn phách của ngươi hồn phách của hắn ra, như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vừa cứu được hắn, cũngcứu ngươi”.

“Tách như thế nào?”. Tiểu Lục vội vàng hỏi.

“Bản tọa làm sao biết được”. Cố Trường Huyền cười khổ, hắn nhìn về hướng Bạch, tay nắm thành quyền, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấp giọng nói với chính mình: “Nếu như ta biết…”.

“Lão tổ tông, xin ngài hãy cứu Thanh Cửu!”. Tiểu Lục nói đến đây, lại định quỳ xuống dập đầu Cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền, nhưng lại bị Cố Trường Huyền thi pháp ngăn cản.

Giọng nói của hắn mang theo đồng cảm tiếc thương, khẽ nói: “Ta sẽ cứu cậu ấy, cứu cậu ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chứ không phải cứu ta”.

Tiểu Lục không nghecâu này, lại cầu xin lần nữa, Cố Trường Huyền mỉm cười: “Trước hết ngươi hãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lo cho chính mình đi, quỷ bán hồn, mặc tồn tại trên thế gian, nhưng rốt cuộc vẫn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trái lẽ trời, ai biết được ngày nào ngươi sẽ tiêu tán vào hư vô”.

Cố Trường Huyền nhắm mắt, trong lòng đau xót không nói nên lời, tay nắm thành quyền rồi lại thả lỏng, miễn cưỡng lộ ra ý cười, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 27 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW