GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 17: Đét mông

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Cố Trường Huyền bảo Úc Lũy mang Liễu Phù nương chết đuối này đến chẳng quađểBạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn một cái cho yên lòng.

Bây giờ Bạch đã gặp được người, mục đích đã đạt được, Cố Trường Huyền đương nhiên không giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nương này lại làm gì, vậy nói qua loa vài ba câu rồi đuổi người đi, tiếp tục kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch nằm lên trường kỷ.

Bạch ngoan ngoãn rúc vào lòng Cố Trường Huyền, không hề biết rằng nam nhân phía sau nhuyễn ngọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ôn hương trong lòng biết bao nhiêu đứng ngồi không yên, cậu đột nhiên nhớ ra đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quay đầu lại, chút ảo não làm nũng với Cố Trường Huyền: “Vừa rồi quên hỏi saonương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia lại muốn nhảy sông”.

Cố Trường Huyền dở khóc dở cười: “Cho ngươi hỏi, chưa chắc cô nương kia đã nói”.

“À”.

Bạch thực ra hơi mò, bây giờ vẫn không biết đáp án nên thấy thất vọng một chút, Cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền trước nay đâu nỡ để Bạch khó chịu, nghĩqua rồi biến ra một tờ giấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mỏng từ không, đưa cho Bạch, nói: “Lúc điều tra chuyện ly quỷ, Thần Đồ giúp ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tra luôn cả nhà chồng của Liễu Phù nương này Dương thành Dương Thanh Cửu, ngươi tự xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xem, lẽ sẽ hiểu do cô ta muốn nhảy sông tự vẫn”.

Bạch liền trải tờ giấy lên đùi, tỉ mỉ nghiêm túc đọc, nội dung ghi trên này cũng không quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khó hiểu, phụ thân Dương Thanh Cửu hương thân (*) quyền thế nhất, danh tiếng hiển hách nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Dương thành, thế nhưng con trai độc nhất của Dương hương thân lại bị bệnh tật đeo bám từ nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nằm triền miên trên giường bệnh, gần đây không hiểu sao bệnh tình Dương Thanh Cửu đột nhiên trở nặng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thuốc thang không đỡ, Dương hương thân thương con, không còn cách nào khác mới nghĩ đến biện pháp xung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hỉ, thế là có hôn sự giữa Dương Thanh Cửu Liễu Phù.

(*) Hương thânmột đẳng cấp đặc biệt trong hội phong kiến Trung Hoa. Giới này gần với quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng không phải quan, giống với dân nhưng cao hơn dân một bậc, họ chủ yếu trung tiểu địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ trình độ văn hóa tương đối cao tầm ảnh hưởng trong sinh hoạt nông thôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xưa.

“Liễu nương không muốn thành thân sao?”. Bạch nghiêng đầu suy tư, vẫn không nghĩ ra do Liễu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Phù muốn nhảy sông, “Dù không muốn thành thân đi nữa, vậy cũng phải sống khỏe mạnh chứ, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại nghĩ quẩn đi tìm đến cái chết?”.

Dáng vẻ nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ của thiếu niên thật đáng yêu, Cố Trường Huyền không nhịn được áp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới từ phía sau, ngậm tai Bạch, giải thích: “Liễu nương này chưa chắc đã thực sự muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chết, có lẽ ta muốn lấy cái chết để ép buộc”.

“Ưm?”. Tai Bạch run run, thở nhẹ ra tiếng.

“Còn chỗ nào không hiểu?”. Cố Trường Huyền gác cằm lên vai Tô Bạch hỏi.

“À!”. Bạch hiểu ra liền thở dài, sau đó nói: “Ta hiểu rồi, nương kia tưởng nếu mình nhảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sông, cha mẹ sẽ mềm lòng, không ép gả cho Dương công tử nữa”.

“Ừm ~ chỉ tai hơi ngứa”. Bạch nói xong câu đó liền nhấc tay tai, nơi vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị Cố Trường Huyền chạm vào hơi ngứa.

Cố Trường Huyền lại giở tính xấu giữ cổ tay Bạch, không cho cậutai tiếp, còn nghiêng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cắn vành tai đỏ như sắp nhỏ máu, một lúc sau dừng lại nói: “Còn ngứa không?”.

Bạch chớp đôi mắt ướt sũng nói thật: “Ngứa hơn rồi…”.

Cố Trường Huyền sung sướng, không trêu Bạch nữa, tốt bụng xoa xoa tai cho cậu, bàn bạc: “Mấy ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nay ta cho người tung tin khắp Dương thành, nói Dương Thanh Cửu vì bị oán quỷ ám nên mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bệnh tật quấn thân, thuốc thang châm cứu đều khó trị”.

“Không phải hắn bị quỷ ám sao?”, Bạch không hiểu hỏi, “Ơ, lẽ nào không đúng…”.

“Tiểu Bạch nói không sai”, Cố Trường Huyền nhéo mũiBạch, cười cười, “Nhưng Dương gia không biết chuyện này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ biết rồi, sẽ tìm người bắt quỷ đến làm phép”.

Bạch tập trung lắng nghe, Cố Trường Huyền thấy vậy nói tiếp: “Ngày mai chúng ta lấy thân phận người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bắt quỷ lẫn vào Dương gia, con ly quỷ kia Dương Thanh Cửuduyên kiếp sâu nặng,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao chúng ta cũng phải tiếp cận Dương Thanh Cửu mới dễ bề hành sự”.

“Tiểu Bạch?”. Cố Trường Huyền gọi Bạch một tiếng, thiếu niên vốn đang chăm chú nghe mình nói, không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từ bao giờ đã trượt xuống, còn vẻ hơi đãng.

Cố Trường Huyền đương nhiên thích Bạch gần gũi với mình hơn, nhưng vẫn chú ý đến cảm xúc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu, liền vỗ lưng Bạch hỏi: “Sao vậy”.

“Ta hối lộ huynh rồi…”. Tô Bạch lén nhìn Cố Trường Huyền, sau đó hơi bất an chọt chọt đầu ngón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay, “Huynh đã nói nếu ta hối lộ huynh, thì sẽ không bắt ta…”.

Dáng vẻ Bạch thế này như đang miễn cưỡngmục đích cuối cùng, Cố Trường Huyền nhìn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đau xót, vừa thương vừa tự trách, liền nóng nảy ấn Bạch lên đùi mình, đét hai cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nơi tròn trịa cong vểnh nào đó, nhưng như vậy còn chưa hết giận, Cố Trường Huyền lại kéo cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dậy hung hăng cắn hai cái lên môi, rồi nói: “Đồ lương tâm này, ca ca đối với ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chưa đủ tốt sao, sao thể nghĩ rằng ta sẽ bắt ngươi?”.

“Ưm…”. Tô Bạch mở to hai mắt nhìn, nơi bị đánh vốn hơi đau rát, nhưng được người trước mắt đặt tay lên chỗ ấy, tuy lần này là được nhẹ nhàng xoa xoa, nhưng Tô Bạch lại cảm thấy còn xấu hổ hơn, thế là dứt khoát mềm oặt ngã lên người Cố Trường Huyền, khẽ gọi: “Ca ca”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW