GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40: Sau này (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cơm nước xong xuôi thì cũng đã tám giờ.

Tuyên Triều Thanh đưa Ngu Từ đến công ty, lúc cởi dây an toàn dừng lại một chút như nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra điều đó. nghiêng người qua phía ghế lái rồi đưa tay nâng mặt Tuyên Triều Thanh lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Rồi hôm lên gương mặt anh, để lại một dấu son nhàn nhạt.

Tuyên Triều Thanh sững sờ.

Tranh thủ anh còn chưa kịp phản ứng lại, Ngu Từ xoay người kéo cửa như muốn trốn đi sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm xong chuyện xấu. Ngay khichuẩn bị lùi lại và nhanh chóng chạy đi thì cánh tay nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô đã bị một bàn tay lớn của người đàn ông nắm lại.

Anh xoay cổ tay một cái, cả người Ngu Từ như bị mất thăng bằng, gương mặt tiến đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần Tuyên Triều Thanh.

Đầu anh sát vào bên cô, hơi thở thân mật vờn quanh mặt mang theo ý cười: “Làm xong chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xấu rồi thì muốn chạy sao?”

Vốn thể suôn sẻ trả lời anh, nhưng bây giờ hormone khác phái của anh đã chiếm lấy cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn lơ là cũng không được. Ngu Từ liếc mắt nhìn xuống,không dám nhìn vào đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt đen láy của anh giải thích cho hành động vừa nãy của mình: “Không phải anh nói muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm quen sao?”

Lần trước tách nhau ratrung tâm giáo dục đặc biệt, anh đã kéo đến và chủ động hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, đã nói như vậy.

Tuyên Triều Thanh trầm mặt hừ một tiếng, sau đó anh khẽ nhếch miệng cười, không ngờ năng lực học tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13khả năng tiếp thu của lại lớn như vậy.

Ánh mắt sâu sắc chân thực của anh nhìn vào đôi mắt ửng hồng như áng mây màu, ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười trong đôi mắt càng thêm sâu.

“Hôn một chút thì làm sao đủ?” Anh mỉm cười nói, nhưng lười cuối cùng lại tắt ngắm. Anh nghiêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầunhắm mắt, âm cuối cùng của câu nói lọt vào môi của cô.

Khi đôi môi ấm áp mang theo hơi thở nam tính của người đàn ông dán sát vào cô, trái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngu Từ đập kịch liệt như đang bị một sức mạnh nào đó dẫn dắt. Cô cũng nhắm mắt lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đắm chìm trong sự tiếp xúc da thịt trong tiếng tim đập.

Nụ hôn lần này không tiếp tục hời hợt như lần trước, mà như thểngọn lửa đang tràn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vàothể đốt cháy hết cỏ trên thảo nguyên. Mọi thứ dần mất kiểm soát,chỉ muốn lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức đắm chìm trong khoảnh khắc này.

Chẳng trách nhiều người liều mạng tiến vào hai chữ “tình cảm” này như vậy, được ăn cả ngã về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không, cứ cho lấy thân mạo hiểm giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa,

Lần đầu tiên Ngu Từ biết được hóa ra hôn môi cảm giác như vậy, giờ phút này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầnnữa, chỉ biết đầu hàng, hưởng thụ và mẩn.

Cả hai đều như đang cướp đoạt, chiếm giữ, cùng nhau hấp, nước bọt, hết thảy tất cả. (?)

Dường như vẫn còn chưa đủ.

Hành động này xuất phát từ bản năng nguyên thủy nhất.

Không cái khác.

Không biết trải qua bao lâu, Tuyên Triều Thanh mới thả ra.

Sau khi lý trí lại quay về một lần nữa cô mới phát hiện bàn tay mình đang nắm chặt quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo của Tuyên Triều Thanh đến mức quần áo của anh trở nên nhăn nhúm. cô… hình như cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không tốt hơn bao,bị anh ôm lấy, bàn tay anh đặt sau gáy cô, nửa người trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của gần như kề sát vào lồng ngực của anh.

Nhìn thấy thời gian không còn sớm lắm, nếu anh còn không xuất phát thìthể đến muộn, muốn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến nhà máy vùng ngoại ô thành phố thì cần phải mất hơn nửa giờ, vào lúc cao điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì thể sẽ bị tắc đường kỷ lục chưa bao giờ đến muộn từ trước đến nay của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh sẽ bị phá vỡ, đến lúc đó người bạn gái như sẽ phải mang tội danh lớn rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngu Từ đầy tay Tuyên Triều Thanh ra ngồi lại vào ghế, sửa sang lại quần áo nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Muộn rồi đấy, anh đi sớm một chút đi.”

“Ừm.” Mặc lên tiếng đáp lời, nhưng người đàn ông này không hề chút cảm giác nguy hiểm khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến muộn, anh đưa tay vuốt vuốt mái tóc rối bời của cô, rồi lại lưu luyến nhéo đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồng phấn của cô, đôi mắt anh cứ luôn nhìn không muốn dời đi.

Ngu Từ lấy tấm gương che nắng trên xe ra, dặm lại một chút son môi, cả quá trình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, Tuyên Triều Thanh đều ngồi bên cạnh nhìn cô.

Xong việc, muốn bước xuống xe, khi quay đầu lại nhìn thì thấy anh vẫn ngắm nhìn cô, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt kiên trì lại nghiêm túc.

Bên ngoài miệnglem một chút son môi, Ngu Từ lấy khăn giấy từ trong túi xách ra duỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay lau sạch sẽ cho anh. Tuyên Triều Thanh ngồi yên không nhúc nhích để cho làm cho mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lúc sắp lau xong và chuẩn bị rút tay về thì anh nắm lấy cổ tay cô, sau đó dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 di chuyển đến bàn tay cô, nắm chặt lấy cầm chiếc khăn ướt trên tay cô. Cả quá trình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đều nhìn Ngu Từ với ánh mắt dịu dàng: ”Tan làm anh đến đón em.”

“Vâng.” Ngu Từ đồng ý, rút tay mình ra khỏi tay anh rồi cầm túi xách lên: “Lái xe cần thận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chút, em đi trước đây.”

Tuyên Triều Thanh gật đầu nhìn xuống xe, sau khi đóng cửa lại, cô cúi người vẫy tay trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa sổ xe: “Tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Tuyên Triều Tay cũng đưa tay lên vẫy.

Ngu Từ dần đi xa.

Tuyên Triều Thanh nhìnvắt túi xách lên vai, dường như đã quen với mái tóc dài nên lúc vắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túi lên vai còn tiện tay hất tóc một chút, nhưng khi phát hiện tóc đã cắt ngắn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì dần cứng đờ người. Sau đó cô còn quan sát xung quanh một chút, phát hiện không ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chú ý đến mình mới nhẹ rụt vai lại nghĩ rằng mình đã thoát khỏi khoảnh khắc xấu hổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.

tuyệt đối không ngờ lại người thấy được.

Tuyên Triều Thanh cong khóe môi lên.

đôi lúc thật sự đánh yêu, nhưng nếu không tiếp xúc qua thì sẽ không phát hiện ra.

không hề thục nữ như vẻ bề ngoài,trước mặt anh chưa bao giờ giả vờ, vẫn luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là dáng vẻ chân thật.

Ai thể ngờ khi riêng với anh lại hoạt bát đáng yêu đến thế.

Mỗi lần anh nghĩ đến đều không nhịn được cười.

Ngu Từ đi vào tòa nhà, Tuyên Triều Thanh mới dời mắt đi, anh mắt xuống mở tay ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chiếc khăn ướt có dính vết son môi của đã nhăn nhúm lại, đã khô đi một nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn còn một chút ẩm ướt.

Anh suy nghĩ một lát rồi lại không khỏi cong môi, anh nhét khăn ướt vào túi rồi nổ máy.

Ngu Từ tiến vào phòng làm việc.

Phỉ nhìn với ánh mắt sắc bén: “Hôm nay Tiểu Từ mặt mày hớn hở, thành thật khai báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mau, phải đã hẹn với anh nào rồi không?”

Ngu Từ thả đồ trên vai xuống, cố gắng kiềm chế khóe miệng nhưng phát hiện làm như vậy cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ích, cô mỉm cười nói: “Trông em giống như vậy lắm hả?”

Thu Nhi quan sát một chút rồi cười hì hì: “Chắc chắn đang hẹn hò, bầu không khí xung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quanh một người phụ nữ đang hẹn hò đều rất ngọt ngào.”

Phùng Vãn Nặc lại nói: “Hẹn chuyện tốt mà.”

“Đúng đúng.” Thu Nhi nói: “Mặc tôi rất sợ chuyện hôn nhân, nhưng chuyện hẹn như thế này thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần bàn bạc lại.”

Phỉ đánh giá: “Cô đang giở trò lưu manh à, không được.”

“Cô thì biết cái gì.” Thu Nhi trả lời lại ràng: “Tôi gọi đó tận hưởng quá trình của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc sống, không hưởng thụ thì trải qua cuộc sống này kiểu gì.”

“Bố mẹ không thúc giục à?” Phỉ hỏi.

“Không cùng nhau thì làm sao thúc giục được.” Thu Nhi không phải là người địa phương,ấy quê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bắc: “Nhiều nhất là tết đến xuân về hằng năm sẽ về nhà, rồi lại bị lải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhải đôi câu. Bọn họ lại làm lớn chuyện thì tôi chạy đi.”

Phỉ nói: “Kết hôn thì vẫn cần kết hôn, chưa từng làm mẹ thì mãi mãi cũng không thể cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận được cảm giác hạnh phúc đứa con mình mang đến.”

“Haizzz.” Thu Nhi chậm rãi xoay người. “Tôi cũng muốn con, nhưng tôi không cần đàn ông.”

Vừ nói, đầu của vừa mở rộng: “Có thể làm như vậy này, tìm một chàng trai đẹp trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi sau khi mang thai xong thì đá người đàn ông ấy bay ra ngoài.”

Hai mắtPhỉ trừng lớn, chỉ một mình Thu Nhi mới nghĩ ra được chuyện này: “Đây hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động của một người con gái cặn sao?”

“Tôi không phải con gái cặn nha.” Thu Nhi uể oải nói: “Tôi cũng sẽ không vượt giới hạn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngoại tình, không nuôi cá, chỉ một ướcđơn thuần được gen đẹp của đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phương.”

Vừa dứt lời, mấy người còn lại đều há hốc mồm, Ngu Từ đang uống nước cũng suýt bị sặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phun nước ra bàn.

Như vậy không gọi cặn sao? Đối phương không biết sao lại bị chia tay, cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ muốn con của anh ta chứ không cần đến anh ta. Như vậy anh ta cũng quá thảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, xin đấy, làm một con người giùm đi.

Nhưng Thu Nhi chỉ nhất thời nói như vậy chứ không có dũng khí làm như vậy.

Nếu không thì… Dâng hiến đầu gối cho cô ấy,

Để không khiến cho các chị em trong văn phòng quá khiếp sợ, Ngu Từ Tuyên Triều Thanh đã ngầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương lượng về chuyện này, tạm thời cả hai không ý định công khai tình yêu của mình cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi người, đợi đến lúc ổn định một chút rồi mới nói sau.

Chủ ý vẫn là sợ dọa đến các ấy.

thể bởi vì đang hẹn nên Ngu Từ hăng hái hơn trong công việc, bởi tâm trạng ngọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngào thời gian nhìn vào điện thoại di động cũng dần tăng lên.

Chỉ cần không làm gì, Tuyên Triều Thanh cũng sẽ gửi tin nhắn cho cô, đôi khi chỉ một tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đơn giản như “Có đây không?” cũng thể khiến vui vẻ rất lâu.

Cũng không phảisẽ trả lời mỗi tin nhắn đến ngay lập tức,qua một khoảng thời gian bận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rộn thật lâu mới tranh thủ thời gian trả lời lại. Nếu Tuyên Triều Thanh gửi tin nhắn đúng lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô đang thong thả thì sẽ trả lời lại ngay, cũng đôi khi sẽ qua năm phút, mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phút mới trả lời lại. Thời gian lâu nhất cũng không quá dài, lúc thấy được tin sẽ lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức trả lời lại cô, ngoại trừ những lúc thật sự rất bận.

Ngu Từ đặt hai cái điện thoại trên bàn, một cái dành cho việc riêng của cô, cũng dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái này để gửi tin nhắn cho Tuyên Triều Thanh; một cái dành cho công việc, muốn liên lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho khách ahngf hay đồng nghiệp trong công ty thì sẽ dùng tới nó.

Lúc làm việc, Ngu từ sẽ sử dụng điện thoại dành cho công ty hơn, thỉnh thoảng mới liếc mắt đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 WeChat nhân của mình, nhưng bởi hôm nay liên tục nói chuyện với Tuyên Triều Thanh nên© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sử dụng điện thoại này nhiều hơn một chút.

đôi khiphải bàn bạc với bên nhà máy thì sử dụng điện thoại dành cho công ty sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dễ dàng hơn, đến lúc đó sẽ sử dụng ID WeChat của công ty để nhắn tin cho Tuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triều Thanh.

Đúng lúc có một khách hàng gửi đến một vài hình ảnh của sản phẩm hỏi Ngu Từ về một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài loại, kích cỡ linh kiện, dùng trên máy móc gì, giá cả như thế nào một loạt câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi khác.

Ngu Từ nhấn mở hình ảnh, rồi cần thận nhìn ảnhđồ một lát.

Mặc dù gần đâu học nhưng vẫn chưa thể vừa nhìn thể hiểu được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồ, đặc biệt cách phác thảo như thế này.

Bình thường thì đơn giản nhất sẽ đi hỏi Phùng Vãn Nặc, bởi khách hàng bên kia cũng chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng không thể nào chờ đến khi học xong hết tất cả rồi mới nói chuyện tiếp.

Bây giờ Phùng Vãn Nặc còn đang nghe điện thoại nên không rảnh.

Nhưng cũng may, Ngu Từchút khôn lanh, dùng chút kiến thức được để giải kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cấu ra một chút, sao theo nguyên tắc cũng gần giống nhau, còn các chi tiết nhỏ thì để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói sau.

Những cái khác vẫn ổn, nhưng cái này dùng cho máy móc gì, máy móc loại nào thì không rõ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không tra được trong tài liệu. Phùng Vãn Nặc còn chưa nghe điện thoại xong, Thu Nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hà Phỉ cũng đang vội vàng, nhanh chóng suy nghĩ rồi thử gửi bản phác thảo này cho Tuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triều Thanh.

Ngu Từ: “Cái này dùng cho máy móc loại nào vậy anh?”

Chưa được vài giây, Tuyên Triều Thanh đã gửi tin nhắn lại: “A30 dùng cho máy xúc, còn phải vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chữ O do Mỹ sản xuất.”

Ngu từ vừa định xem thử, không ngờ anh lại biết như vậy. chút bất ngờ, sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gửi tin nhắn cho khách hàng, lại hỏi Tuyên Triều Thanh: “Anh còn biết xem đồ à?”

Anh trả lời lại: “Trước đây học qua một chút từ chị Vãn.”

NGu Từ cảm thấy điều anh cho là “chỉ học qua một chút” hoàn toàn đang khiêm tốn, những người không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trình độ chuyên ngành sẽ xem không hiểu loại bản vẽ này, hơn nữa trong tài liệu cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có.chỉ dựa vào chút thông minh nho nhỏ miễn cưỡng trả lời câu hỏi đơn giản, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như khách hàng hỏi thêm chi tiết hơn chút nữa thì cũng sẽ không hiểu được.

Cũng may là khách hàng không hỏi sâu vào hỏi còn hàng hay không.

Ngu Từ hỏi Tuyên Triều Thanh: “Còn hàng không?”

Tuyên Triều Thanh: “Anh ta muốn bao nhiêu?”

“Năm mươi kiện.”

Tuyên Triều Thanh: “Không lấy được nhiều như vậy.”

Ngu Từ: “Năm mươi kiện cũng không nhiều lắm mà.”

Tuyên Triều Thanh: “Nói lại anh ta, nếu anh ta muốn thì trong kho hàng bao nhiêu thì sẽ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bấy nhiêu.”

Ngu Từ cứ như vậy trả lời với khách hàng.

Khách hàng không ý kiến gì.

tưởng hàng tồn trong kho không nhiều, nhưng Tuyên Triều Thanh giải thích với cô: “Không thể đưa toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh được, bây giờ nguyên vật liệu tăng cao, chúng ta phải giữ lại cho mình một chút, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc nơi khác không mua được thì chúng ta sẽ ném ra.”

Ngu Từ sợ ngây người, còn thể như vậy à, nhanh chóng giơ nút like cho anh: “Học được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi.”

Tuyên Triều Thanh lại nói thêm: “Để anh ta đưa tiền cho em trước rồi mới giao hàng.”

Ngu Từ còn chưa hỏi sao thì Tuyên Triều Thanh đã cho đáp án: “Bình thường nếu anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn không nhiều thì anh ta thử hàng mẫu xem đúng sản phẩm ấy hay không. Nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xác định đúng thì rất thể sau này sẽ trả lại, bởi anh ta thể so sánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hàng xung quanh. HÀng của chúng tachất lượng tốt, chắc chắn giá cả sẽ cao, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu như cần số lượng lớn thì nhất định sẽ cân nhắc đến chuyện giá cả.”

Ngu Từ hiểu được: “Cho nên nói cách khác, nếu như khi anh ta lấy được hàng xác định chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn là loại linh kiện đó, nhưng bởi giá cả quá cao nên mới trả lại, rồi sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ chọn xưởng sản xuất khác?”

Bởi liên hệ trực tiếp với xưởng sản xuất sẽ giá rẻ hơn rất nhiều.

Nhưng công ty bọn họ phục vụ tốt, mọi khách hàng đều rất thông minh, bọn họ sẽ trực tiếp được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vấn học tập cách tiêu thụ đây, sau đó lại tìm các đường đặt hàng khác.

Nhưngvẫn khó hiểu: “Đây một khách quen mà, sẽ không lừa dối như vậy chứ?”

Tuyên Triều Thanh: “Việc làm ăn làm không lừa dối.”

Cũng đúng, thật ra chuyện này không lạ trong chuyện làm ăn.

Còn có rất nhiều thứ cần cô học tập lắm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc