GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 39: Sau này (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thật ra, ở chung với người mình thích, dù là tháng ngày bình thường, cũng giống như mật ong ở trong ly nước sôi để nguội.

Đúng như câu bình luận của một người bạn “bọn họ sẽ biến thời gian bình thường trở thành phiên bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số lượng hạn”, khi nhìn thấy như vậy, cảm thấy đây một chuyện cực kỳ lãng mạn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giống như chị Vãn nói: “Tình yêu khôngkhuôn mẫu.”

Từ việc cảm tình, rồi thích lại đến yêu, cần phải tốn bao nhiêu thời gian?

Một năm? Hai năm? Ba năm? Năm năm?

Ai cũng không biết đáp án.

Ngu Từ chỉ biết đã chọn thì phải tiếp tục sống thật tốt.

Ba bữa bốn mùa, muốn đi cùng anh năm này qua năm khác.

Em thích tình yêu đơn giản, chậm rãi già đi với anh thì tốt biết bao nhiêu.

Chuyện xưa bắt đầu từ ngày hôm đó.

Thời gian trở lại buổi sáng hôm ấy, khi Ngu Từ Tuyên Triều Thanh hẹn nhau đi xem căn nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuê đó.

Bọn họ vẫn đi làm giống như quá khứ, lạihơi khác biệt.

còn chưa nói cho Tần Hoa Nguyệt về dự định chuyển ra ngoài sống của bọn họ,hay làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước rồi nói sau, định tìm được nhà trước rồi sau này nói tiếp.

Cũng để tránh việc có xung đột với Tần Hoa Nguyệt, tối hôm qua thật sự tức giận, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó Ngu Chiêm Hành gọi điện cho cô rồi nói: “Mẹ của chúng ta tâm trạng không tốt, chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải kiềm chế một chút.”

Từ nhỏ Tần Hoa Nguyệt đã dạy bọn họ phải biết lễ phép, cho không vui cũng không thể bộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộ ra ngoài, tối hôm qua Ngu Từ và Ngu Chiêm Hành không đi tiễn nhà họ Lục, Ngu Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì lại ra oai phủ đầu với Lục Nghiêm Kỳ trên bàn ăn, cộng thêm câu nói hàm ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Lục Phong Đông trước khi đi, từ trước đến nay Tần Hoa Nguyệt rất quan tâm tới mặt mũi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Như Ngu Chiêm Hành kể, tối hôm qua cậu xuống dưới nhà nói chuyện với Tần Hoa Nguyệt, Tần Hoa Nguyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi trên ghế sa lon ăn thức ăn không nâng mắt lên.

không đi tìm Ngu Từ, cũng không hỏi cô về chuyện bạn trai.

Ngu Từ nghĩ rừng Tần Hoa Nguyệt không biết, dậy sớm hơn ngày thường nửa tiếng, sáu giờ rửa mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trang điểm, bảy giờ xuống dưới nhà.

Căn phòng của Tần Hoa Nguyệt không có động tĩnh, chắc hẳn chưa dậy.

đi ra ngoài, nhẹ nhàng khóa cửa lại, đi ra sân, lại đi bộ trong chốc lát, một chiếc xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lặng lẽ dừng bên hàng cây xanh, giống như đã đợi từ lâu.

Nụ cười trên mặt Ngu Từ vẫn không thay đổi, nhẹ nhàng đi tới dưới hướng ngược nắngmuốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấy người đàn ông phía sau kính chắn gió.

không tấy rõ, chỉ thấy hình dáng bản.không ảnh hưởng tới tâm trạng tốt của cô, mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa ra ngồi lên xe, kéo dây an toàn vừa cúi đầu cài dây an toàn vừa hỏi: “Chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đã chờ rất lâu.”

“Anh cũng mới vừa đến.” Tuyên Triều Thanh vừa nói vừa nhìn cô, một cảm giác dịu dàng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kể tên, ngấm vào trong tia nắng ban mai.

Ngu Từ cảm nhận được ánh nhìn dịu dàng chăm chú này, lách cách cài dây an toàn, ngẩng đầu lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đón nhận ánh mắt của anh, định nói đó thì tầm mắt dừng lại trên thái dương của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.

“Sao vậy em?” Khi Tuyên Triều Thanh hỏi, Ngu Từ đã đưa tay bứt tóc: “Anh một sợi tóc bạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nè.”

Tia nắng ban mai ào ạt chảy xuôi, sợi tóc bạc xen lẫn trong mái tóc đen.

Tay chạm vào phần tóc mai của anh, Tuyên Triều Thanh đứng im, cảm nhận sự vuốt ve nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô, mỉm cười: “Già rồi.”

“Anh mới hai mươi sáu thì già chỗ nào?” Ngu Từ nghiêm túc nói, dùng ngón tay nhổ tóc bạc trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mái tóc đen, nhẹ nhàng nói: “Khi còn mẹ em rất thích để em nhổ tóc bạc giúp© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy, ấy cúi đầu ngồi trên băng ghế nhỏ, em ngồi trên ghế bành nên thể thấy rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ràng những sợi tóc trắng xen lẫn trong những sợi tóc đen, sau đó khi lớn hơn đôi chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em nghe ai đó nói, nhổ tóc bạc càng nhiều thìsẽ mọc nhiều hơn, dù có nói thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào thì em cũng không chịu nhổ tóc bạc cho ấy.”

nhìn kỹ sợi tóc bạc, nhẹ nhàng đè xuống, vuốt thẳng những sợi tóc đen. Sau đó thu tay về. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Từ đầu đến cuối, Tuyên Triều Thanh đều im lặng lắng nghe.

Ngu Từ ngước mắt, đón nhận ánh mắt của anh, cười nói: “Chúng ta đều sợ bố mẹ già đi, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bố mẹ còn sống chúng ta mãi mãi là trẻ em, khi bố mẹ mất thì phải trở thành người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn.”

Ngu Từ sờ lên đầu Tuyên Triều Thanh, dịu dàng cười nói: “Ở chỗ em, anh thể làm con nít. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bởi em cũng đứa trẻ của anh.”

Tuyên Triều Thanh nhìn cô, ánh nắng ban mai chiếu vào trong xe, ánh vàng óng ánh rất ấm áp, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xúc động nuốt nước bọt, trái cổ khẽ lăn.

Anh nhẹ nhàng trả lời một câu: “Được.”

Để chúng ta làm đứa trẻ của đối phương.

Ngu Từ nghĩ đến ông ngoại, Tuyên Triều Thanh lái xe, kể về câu chuyện xưa giữa ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoại.

Mặc không thân thiết với ông ngoại, nhưng cũng cảm nhận được tình thương của cha của ông cụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Tần Hoa Nguyệt.

Ông ngoại nông thôn trồng vài rau dưa trái cây, ông cụ sẽ tự làm vài món ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vặt đặc sản, mỗi khi trong khoảng thời gian chỉ một người lái xe vào trong thành phố, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông cụ sẽ mang hộ bọn họ vài loại nông sản.

Mỗi lần Ngu Từ nhìn thấy ông cụ một mình khiêng bao bố chứa hàng hóa nông sản, ấp a ấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 úng xuất hiện trước cửa nhà cô, thì cô cảm thấy rất xót xa.

Nhưng không thể nói tại sao.

Đây một tình yêu nặng nề.

Lần cuối cùng nhìn thấy ông ngoại mình một năm trước ngày ông cụ tạ thế trước, đúng lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong nhà cậu nông thôn để chăm sóc cho mợ vừa xuất viện, niềm vui mỗi ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cậu cả chuyển dời từ mẹ cậu lên trên người cô, ghét bỏ cái này cái kia.

Cậu cả một người rất keo kiệt, cũng chỉ có mẹ của cậu cả mới thể chịu đựng ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy.

Nhưng Ngu Từ rất thích ăn rau quả bọn họ trồng trong ruộng nhà, cô rất thích ăn khoai tây trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắp ngô, chúng mùi vị khác với những thứ mua được trong thành phố.

Khi đócòn nhỏ,thể đang phát triển nên sức ăn cực kỳ lớn, mỗi ngày đều ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sạch sành sanh, khiến cho “người cậu keo kiệt” của cô tức giận đến nỗi không còn câu để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói.

Ngu Từ ăn không biết mệt.

Cô cũng cậu của cô chỉ ghét bỏ ngoài miệng, sẽ không thật sự để trong lòng, nếu không ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy sẽ không phá lệ chạy vào ruộng nhà hái một đống hoa quả chotrước khi đi, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mang về.

Ông ngoạicách nhà cậu không xa, từ nhỏ Ngu Từ không thân với ông cụ, cũng không vui nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luôn chạy, bởi không biết nói cái cho phải, hai ông cháu chính mắt lớn trừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt nhỏ ông nhìn cháu cháu nhìn ông.

Ngày đó Ngu Từ thực sự buồn chán nên chạy đi xem ông ngoại.

Cô quên mất tình tiết cụ thể, chỉ nhớ ông ngoại ngồi trên giường trong căn phòng cũ, Ngu Từ ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh giường gọt táo,không gọt táo được, vỏ táo bay nhảy lung tung không chịu rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trong thùng rác.

Ông ngoại ngồi trên giường nhìn cô, ông cụ cứ như vậy nhìnchằm chằm.

gọt quả táo xong, cắn táo đứng dậy rửa dao, nghe thấy tiếng ông ngoại đứng dậy, vội vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay đầu, khi đó ông cụ còn bị bệnh, người ông cụ run rẩy, gầy như que củi,quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắn quả táo, muốn nói: “Ông ngoại, ông đừng đứng dậy đi ra…”

“Bên ngoài” vừa ra khỏi miệng, quả táo rớt xuống.

luống cuống không nhặt quả táo, đã bị bẩn rồi nên không muốn ăn nữa, ông cụ chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rãi đi đến bên cạnh cô, cầm quả táo đó lên rồi nói: “Còn ăn được, ông đi tắm một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái.”

Ngu Từ đứng bên cạnh, nhìn ông cụ xoay người mở nắp vạc nước, vội vàng lấy ca múc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước của ông cụ: “Ông ngoại, ông ngồi đi, để con rửa cho.”

Ông cụ vô cùng cố chấp, nghĩ cũng đúng, không ai sẽ cho rằng mình đã già, huống chi loại người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn luôn rất kiên cường lại ngoan cố như ông cụ, Ngu Từ không tranh giành với ông cụ nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn ông cụ bận rộn,nghĩ rằng lẽ vào lúc đó, trong lòng ông ngoại rất vui. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Một mình ông cụ chỗ này thì quá đơn.

Ít khi Ngu Từ nhớ tới ông ngoại, vừa nhớ tới ông cụ thì cô luôn nhớ tới căn phòng mờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tối đó, nguồn sáng duy nhất là ánh nắng từ cửa ra vào cửa sổ nhỏ chiếu vào trong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phần lớn thời gian của ông ngoại không phải ngồi ở trên giường, ngồi trước cửa ra vào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn lên trời, nhìn cây cối, nhìn sân nhà không một ai.

Trước kia ông cụ thích đi ra ruộng đồng, sau đó bị bệnh không đi được thì không quay lại, thỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoảng người đến,ông cụ không nói, nhưng trong lòng lại vui vẻ không thôi.

Ngày ấy, Ngu Từ ăn quả táo ông ngoại đã rửa sạch, nghe ông cụ lẩm bẩm nói: “Mẹ con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất vất vả, cháu phải giúp đỡ nhiều hơn, một mình sống không dễ dàng.”

Còn nói: “Nó cũng đã chịu đựng để vượt qua mọi khó khăn, ba người các cháu đều ngoan ngoãn, hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện, thật tốt.”

Sau đó, Ngu Từ còn muốn cùng ông cụ trong chốc lát, ông cụ phe phẩy cái quạt hương bồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫy tay bảo về sớm một chút.

Về nhà, bảo quay về nhà mình, giúp đỡ mẹ cô, gánh vác một phần thay mẹ cô.

Ngu Từ đi tới trước cửa, ông ngoại đưa ra ngoài,đi trên con đường nhỏ được thông hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới nhà cậu, quay đầu lại, ông ngoại đứng cách đó xa xa, vẫy quạt hương bồ, to: “Về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm một chút, trời sắp tối rồi, không được đi chơi.”

Khi đó chỉ nghĩ rằng ông ngoại đang đuổi cô đi.

Sau đókhôngđi thăm hỏi ông ngoại, khi gặp lại đã một năm sau, buổi tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc ông tạ thế.

Tần Hoa Nguyệt đón từ trường về, nói ông ngoại không xong rồi, nhất định phải quay về một chuyến, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tần Hoa Nguyệt tự lái xe trở về, nhưng trên đường đi lại nhận được tin ông ngoại đã qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời.

Ngu Từ mãi mãi không quên được đêm hôm đó, dáng vẻ sụp đổ gào khóc của Tần Hoa Nguyệt sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một giây nhận cuộc thoại,vừa lái xe vừa khóc.

đã từng thấy Tần Hoa Nguyệt khóc, nhưng không lần nàođau buồnsụp đổ hơn đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm đó, càng khiến người ta cảm thấy thương hại.

Nhiều năm sau đó, Ngu Từ đã hiểu rằng ông ngoại của bố của mẹ cô, người yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương nhất trong thế giới này.

Từ đó về sau, không còn chỗ để đi trong cuộc đời này.

Khi đó còn nhỏ, nhưng cũng khóc như mưa với mẹ cô, nhưng ràng tình cảm giữa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông ngoại cũng không tốt.

thể cái này chính là huyết thống chăng.

Giống như tình cảm củavới Tần Hoa Nguyệt, yêu có, đồng tình cũng có, thương hại, thương yêu, trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia sẽ oán trách, nhưng bây giờ đã buông bỏ, chỉ điều khi lớn lên thì sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suy nghĩ của riêng mình, không thể thuận theo mẹ cô trong mọi chuyện.

Tóm lại, đó tình cảm vừa phức tạp vừa mâu thuẫn.

Đột nhiên Ngu Từ nhận ra, cô ít khi nhắc tới ông ngoại, ức của ông cụ đọng lại trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu chỉ có vài hình ảnh vụn vặt, nhưng khắc sâu đến nỗi lau không sạch.

Tuyên Triều Thanh lái xe. Anh thích nghe cô dùng giọng điệu thản nhiên kể lại những hình ảnh đọng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong ức, nói rất chậm, nhớ ra cái thì nói cái ấy, cũng không để ý anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nghe được hay không.

Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên trong xe.

Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng thong thả lặng yên di chuyển trong xe.

Ngu Từ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tầm mắt của rất dễ bị cảnh vật bên ngoài hấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dẫn, quên mất tâm trạng hơi thương cảm của mình, chỉ tay ra ngoài: “Hình như quán ăn sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ đó mới mở.”

Tuyên Triều Thanh thả chậm tốc độ lái xe, rồi nhìn lướt qua gương mặt cô.

Mắt Ngu Từ áp sát vào cửa sổ xe ô tô, dùng tay làm thành kính viễn vọng, nhìn ra bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài. Hai con mắt của đều bị cận thị nhẹ, bình thườngkhông thích đeo kính, bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nhìn cảnh vật thì không vấn đề gì, nhưng nơi xa thì không nhìn thấy rõ.

Nơi nàynhiều xe, khó tìm chỗ đậu, đến trước cửa quán, Ngu Từ xuống xe trước, Tuyên Triều Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi tìm chỗ đậu xe.

Chuyện làm ăn của quán ăn mới mở này cũng không tệ lắm, cơ sở rất mới, cũng sáng sủa, bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đã nhiều khách, nhân viên phục vụ rất bận rộn, khi nhìn thấy Ngu Từ tiến vào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói một câu hoang nghênh quý khách rồi lại bận rộn.

Ngu Từ tìm được một chỗ tại nơi hẻo lánh nhất cái ghế còn ấm, vừa nghiên cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên ăn cái vừa chờ Tuyên Triều Thanh.

“Em đã xem món ăn chưa?” Giọng nói của Tuyên Triều Thanh vang lên trên đỉnh đầu cô.

Khi Ngu Từ ngẩng đầu thì anh ngồi xuống chỗ đối diện cô, đặt chìa khóa xe ngay ngắn trên bàn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Em nói cho anh biết một chuyện rất kinh khủng.” Ngu Từ cười híp mắt chống cằm.

Tuyên Triều Thanh nhìn cô, cũng mỉm cười: “Sẽ ăn sạt nghiệp anh?”

Ngu Từ suy nghĩ: “Anh đã gặpgái ăn giỏi nhất chưa?”

Tay Tuyên Triều Thanh khảy chìa khóa xe: “Quý Thanh ăn rất giỏi.”

ĐúngQuý Thanh… Một mình ăn phần ba người.

Tuyên Triều Thanh khựng lại nhìn cô, hiếm khi trong đôi mắt anh sự kinh ngạc lướt qua: “Em không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể ăn nhiều hơn ấy.”

giọng điệu trần thuật.

Anh quá xem thường cô, Ngu Từ vừa định nói chuyện.

Tuyên Triều Thanh ngẫm nghĩ một chút, dường như nghĩ tới điều gì, anh nở nụ cười nói: “Đúngem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể ăn được.”

Ngu Từ chớp mắt, không biết tại sao anh từ không chắc chắn trở nên chắc chắn, anh căn cứ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái gì. lặng lẽ nhớ lại, dường nhưcũng không… Để lộmật trước mặt anh? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngu Từ không kìm được lòng hiếu kỳ, hỏi: “Tại sao anh biết?”

“Buổi sáng hôm đó.” Tuyên Triều Thanh chậm rãi nhớ lại rồi nói: “Em đến nhà kho, ăn rất nhiều đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn sáng với Quý Thanh, chủ nói nhìn em gầy như vậy tại saothể ăn nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế.”

Ngu Từ nhớ lại,luôn đi mua đồ ăn sáng quán ăn đó, chưa từng nói vài câu với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ, nhưng cả hai bên đều đã quen, lẽ mua đồ ăn tốn ba mươi đồng, có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trời mới biết sao mua một phần xào còn cảm thấy ăn chưa no, nên lại mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thêm một đống đồ ăn,khóquên được vẻ mặt khiếp sợ của chủ khi trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền, ở trước mặt còn có không ít khách hàng nói thẳng: “Một mình ăn sao?”

Ngu Từ muốn phủ nhận, lại cảm thấy nói dối không tốt nên đành phải nói thẳng, chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hốc miệng, lẽchủ không ngờ gái gầy như này sao thể ăn nhiều như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi người đều nhìn về phía cô, Ngu Từ cảm thấy hối hận, hiểu rằng đôi khi dùng lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói dối có thiện ý vẫn tốt hơn.

Sau khi mua đồ ăn tới công ty, còn bị mấy người chị Vãn Thu Nhi không nể tình© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười nhạo.

Bọn họ coi như chuyện cười nói: “Em làm việc cũng không tích cực như vậyăn còn nhiều hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác, chắc hẳn tiền lương của em đều dùng để ăn.”

Chuyện nàythể tráchsao?

Sau đó cô kể cho Quý Thanh về chuyện này, lúc ấy Tuyên Triều Thanh đang bận bụi ở một bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác, nhìn dáng vẻ tập trung tinh thần của anh, chắc chắn anh không nghe thấy cuộc nói chuyện giữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người.

Ngu Từ tức giận nói: “Sao anh lại nghe lén cuộc trò chuyện của bọn em chứ, em còn tin tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh như vậy.”

“Tin tưởng anh?” Tuyên Triều Thanh dường như cảm thấy rất hứng thú với cách nói này của cô.

Ngu Từ nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, em đã tưởng rằng chắc chắn anh sẽ không nghe lén.”

Tuyên Triều Thanh cười: “Các em nói chuyện to như vậy mà.”

mặc kệ, nghe lén chính nghe lén, chỉ thực đơn: “Anh muốn trả hàng cũngích, chỗ em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chấp nhận trả hàng, ông chủ, tính tiền đi.”

Tuyên Triều Thanh dở khóc dở cười: “Anh không nói muốn trả hàng.”

Ngu Từ nở nụ cười xấu xa: “Vậy lát nữa anh đừng hối hận.”

Ngu Từ cầm bút gạch món trên thực đơn, một mình chọn một đống đồ ăn, sau đó đưa thực đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho Tuyên Triều Thanh, khách khí nói: “Anh chọn đi, anh cứ ăn thoải mái, ông chủ của chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mời khách.”

Tuyên Triều Thanh cúi đầu nhìn lướt qua, chọn bánh bao súp, mì phiến nhi xuyên, bánh hành, sủi cảo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bánh bao gạch cua, hoành thánh…

Nhớ lại ngày ấy, anh mua cho rất nhiều đồ ăn sáng, nóikhông ăn hết nên nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định phải kéo anh vào nhà ăn chung, Tuyên Triều Thanh mỉm cười.

Anh rấtmò.

Muốn thưởng thức cách ăn được nhiều như vậy.

Thế bữa ăn này cơm thành hoạt động triển lãm cỡ lớn của Ngu Từ.

Ngu Từ chưa từng thấy chuyện như vậy, tại saothể người thích xem ăn, còn xem vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ như vậy, giống như đang thưởng thức màn biểu diễn gánh xiếc thú trong vườn thú, hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện với con người này vậy, ăn cơm nhanh như vậy, tuyệt đối không biết nhai chậm nuốt kỹ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ tiêu hóa kém.

Thế ngừng ăn, cau mày, nghiêm túc nói: “Thưa ngài, quán chúng tôi đóng cửa, tạm thời không cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cấp dịch vụ tham quan miễn phí.”

Tuyên Triều Thanh ngẩn ra, anh nhìn rồi chậm rãi nói: “Anh thể tham gia hội viên không?”

Ngu Từ không ngờ anh có phản ứng nhanh như vậy, đang định nói tiếp thì nghe anh bá đạo nói: “Không sao, bao hết thì anh cũng ok.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc