Editor: trucxinh0505
Thành Tài ngàn nghĩ vạn nghĩ, cũng không nghĩ tới trước đó anh lừa Hứa Tam một lần, lại quỷ dị xuất hiện bên cạnh mình, hơn nữa lặng yên không một tiếng động, không khác nào hồn ma.
Vừa nãy anh có chút đắc ý nhỏ nói qua vô tuyến cùng Tô Tề, vừa ngẩn đầu, liền phát hiện Hứa Tam đột nhiên vọt ra, gần trong gang tấc, ghìm súng đang nhắm chuẩn hướng anh. Anh sợ tới mức vội vàng mắng to, vội vàng trốn tránh.
Còn may anh phát hiện kịp thời, hơn nữa phản ứng mau, dù sao cũng là tay súng bắn tỉa Lão A, cho nên liền né tránh, làm Hứa Tam không thể nhắm chuẩn
Nhưng Hứa Tam chỉ mang vẻ mặt âm trầm, không nói một lời, cứ dí hướng anh nã đạn.
Ở khoảng cách gần như thế, Thành Tài dùng súng trường ngắm bắn không thể vội được, tốc độ xạ kích quá chậm, anh bắn một phát súng, nhưng không đánh trúng.
Rơi vào đường cùng, Thành Tài chỉ phải ném cây súng qua một bên, rút ra súng lục quân dụng, nhưng anh còn chưa kịp kéo cò, Hứa Tam liền hướng bắn anh nhanh như hổ đói vồ mồi, Thành Tài phản ứng không kịp, đã bị Hứa Tam đánh gục trên mặt đất, súng lục bị quăng ra ngoài thật xa.
“Hứa Tam, cậu buông tôi ra!” Thành Tài dùng chân làm trụ, nghĩ quật ngã Hứa Tam, nhưng Hứa Tam ôm lấy đùi anh, tựa như con rắn cuốn lấy, mặc cho anh dùng hết sức đá, đều không đá ra được.
“Hứa Tam, cậu buông tay ta!” Thành tài gầm lên, con mắt giận dữ nhiễm đỏ.
Nhưng Hứa Tam không nói một lời, chỉ mở to đôi mắt nhìn chằm chằm anh gắt gao.
“Buông tay!” Thành Tài nện một quyền trên Hứa Tam, anh thật sự tức giận, hơn nữa nóng lòng thoát khỏi, cho nên một quyền này rất dùng sức, đánh đến Hứa Tam phải kéo môi một cái, bị ăn đau, nhưng Hứa Tam vẫn ôm chặt chân Thành Tài gắt gao, có chết không bỏ.
“Hứa Tam, nrốt cuộc cậu có thả ra hay không?” Thành Tài nổi giận, giơ nắm tay lên đập xuống mấy quyền, nhưng Hứa Tam vẫn ôm chặt chân Thành Tài gắt gao.
Thành Tài lại dùng sức đá chân, nhưng căn bản vô dụng, Hứa Tam tựa như kẹo cao su nhai mấy trăm lần dính trên người, ném thế nào cũng không xong.
“Hứa Tam, buông tay, bằng không tôi đánh chết cậu!” Thành Tài giận dữ, tùy tay cầm lên một cục đá, hung tợn uy hiếp.
Hứa Tam vẫn không nói lời nào, chỉ dùng cặp mắt kia gắt gao trừng Thành Tài.
“Buông tay!” Thành Tài càng thêm tức giận, dùng sức đạp đá, nhưng chẳng đá rớt được Hứa Tam, chân kia cũng bị Hứa Tam đè lại.
“Cậu có thả ra hay không?” Thành Tài tức giận đến nổi khùng.
“Cậu bị tôi bắt làm tù binh!” Rốt cuộc Hứa Tam nói ra một câu.
“Tôi không có!” Thành Tài bực bội rống lên: “Tôi là Lão A, sao có thể làm tù binh được, có mắc cười không?”
“Nếu cậu là địch nhân, vừa rồi tôi dùng đầu đâm phía dưới cậu, cậu cảm thấy bản thân có thể khiêng được không?” Hứa Tam đa dùng đôi mắt chỉ chỉ hạ thể Thành Tài.
Lúc này, hai tay anh đè hai cái đùi Thành Tài, vừa lúc đầu ở phía trên hạ thể Thành Tài, nếu anhh thật sự cố ý, chỉ cần dùng trán đập xuống một cái, Thành Tài tuyệt đối có thể đau đến xuất linh hồn, cho nên nói lên từ điểm này, Thành Tài trở thành tù binh Hứa Tam, coi như hợp tình hợp lý.
Nhưng thành tài nghe xong, bực bội đến phát tím mặt: “Hứa Tam, cậu... Cậu...”
Nghĩ giương miệng mắng to, nhưng cuối cùng lại không nói nên lời, cuối cùng, anh suy sụp ngã xuống trên mặt đất, nhụt chí dường như nói: “Phục cậu rồi Tam ngốc, được rồi, tôi nhận thua, tôi là tù binh của cậu, được rồi đi? Cậu buông tay đi, nhanh lên, cậu ấn chân tôi đau muốn chết!”
“Cậu thật sự nhận thua?” Hứa Tam có chút không quá tin tưởng.
“Thật sự!” Thành Tài nhận mệnh nói.
“Được, vậy tôi buông tay!” Hứa Tam buông đôi tay ra.
Vèo ——
Thành Tài đứng lên liền chạy, một bên chạy một bên cười to: “Tam ngốc đúng là ngốc mà, tôi sao có thể nhận thua? Thành Tài tôi sao có thể bại bởi cậu ——”
Rất nhanh không thấy bóng dáng Thành Tài.
Hứa Tam choáng váng, đứng ngơ ngác, sau khi lấy lại tinh thần, đầu tựa như không có chống đỡ, liền rũ xuống, trên mặt héo như tro tàn.
“Ha ha —— tam ngốc —— bị dọa ngu đi!”
Thành Tài chợt quỷ mị nhảy ra.
“Thành Tài, cậu?” Hứa Tam ngạc nhiên ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn.
Thành Tài đi tới trước mặt Hứa Tam, ngồi xuống: “Chọc cậu chơi thôi!”
“Thành Tài, cậu thật sự không chạy?” Hứa Tam xoa xoa đôi mắt, vẫn có chút khó có thể tin.
Thành Tài lắc lắc đầu, sâu kín nói: “Nếu tôi dám chạy, Tề ca sẽ đánh tôi!”
Thời điểm nói những lời này, anh không biết sao, ánh mắt chợt có chút hoảng hốt, có chút mê ly.
Một đoạn thời gian này, mỗi tối anh đều gặp ác mộng, trong chốc lát là bị địch nhân bắt, bị địch nhân đánh đòn hiểm, thật sự không chịu nổi, trốn chạy, sau đó bị Tô Tề dẫn người thiên lí truy sát, cuối cùng bị Tô Tề bắn một phát đạn vỡ đầu;
Trong chốc lát là anh không nghe Tô Tề nói, tự mình rời khỏi đội ngũ, tự đi làm chuyện của mình, sau đó gặp phải phiền toái lớn, thậm chí còn bị cảnh sát bắt, lúc này, Tô Tề tìm được rồi anh, thả anh ra, nhưng anh còn chưa kịp cao hứng, đã bị người Tô Tề đưa vào toà án quân sự, sau đó liền nghe được tin tức mình bị xử bắn...
Một đoạn thời gian này, anh vẫn không ngừng nằm mộng, thời điểm vừa mới bắt đầu, anh vừa tức vừa bực bội: Mình là bị sao vậy, sao mỗi ngày đều nằm mộng này, thậm chí anh hận chính mình, hận Tô Tề, thậm chí hoài nghi có phải Tô Tề nguyền rủa mình hay không.
Nhưng sau đó, anh không tức giận nữa, bởi vì anh phát hiện một vấn đề, những chuyện đó, có khả năng anh sẽ đi làm, nếu là thực sự, nếu anh không thay đổi, thật có khả năng phát sinh, cho nên vấn đề này thực mau liền nảy lên trong lòng, rốt cuộc anh nên là gì bây giờ?
Kỳ thật cho tới bây giờ, anh cũng không biết bản thân nên làm gì, nhưng trong lòng lại dần dần hình thành một nhận thức, đó chính là cần phải nghe Tô Tề, cần phải nghiêm khắc tuân thủ kỷ luật bộ đội, nếu không...
Thành Tài nhất thời suy nghĩ có chút hoảng hốt, nhưng thực mau bị Hứa Tam đánh gãy!
“Tề ca?” Hứa tam nghe xong, ngẩng đầu một chút, mặt đầy kinh ngạc cùng vui mừng: “Thành Tài, Tề ca cũng tham gia diễn tập sao?”
“Ừ!” Thành tài dở khóc dở cười, gật đầu.
“Vậy Tề ca ở đâu, sao tôi không thấy?” Hứa Tam nhìn xung quanh vài lần, kỳ quái hỏi.
“Đến cậu còn muốn gặp anh ấy sao? Cậu tính là cái gì? Tề ca chính là binh vương Lão A!” Thành Tài liếc mắt trừng Hứa Tam một cái: “Cậu chờ diễn tập kết thúc đi, lúc ấy mới có thể nhìn thấy anh ấy?”
“Đã lâu tôi chưa gặp Tề ca, thật rất nhớ anh ấy!” Hứa Tam ngây ngốc cười cười.
Thành Tài nâng tay lên vỗ vỗ bả vai Hứa Tam, cong môi cười: “Tam ngốc, chờ diễn tập kết thúc, ba chúng ta lại tâm sự!”
“Được được được! Tôi rất muốn nói chuyện cùng Tề ca!” Hứa Tam không ngừng gật đầu.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!