GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Vừa nhận được tin báo Tô Y Điềm lên một chiếc xe ngựa khả nghi, Mạnh Cẩn vội vàng dẫn đầu một nhóm quân lính giục ngựa đuổi theo.

Từ đằng xe, Mạnh Cẩn đã nhìn thấy những mảnh gỗ vỡ vụn văng tứ tung.

Không cần xem cũng nghĩ ra được, nó là từ chiếc xe ngựa khả nghi kia.

Điều này nghĩa chỗ này vừa xảy ra một vụ tai nạn thảm khốc đến mức thùng xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bằng gỗ bị bể nát.

Sự lo lắng khiến trái tim trong lồng n.g.ự.c đập bình bịch như trống.

Mạnh Cẩn lập tức xuống ngựa, lục tung đoạn đường này hòng tìm kiếm dấu vết cho thấy người còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống sót quanh đây.

“Ở đây…” Một tiếng hét thật to lôi kéo ánh nhìn của mọi người.

Dưới con dốc đứng sâu thăm thẳm là tấm rèm bằng vải gấm thêu chỉ kim tuyến đang phất phơ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gió lạnh.

“Chẳng lẽ… rơi xuống đó rồi.” Vài người bắt đầu hoán lên.

Mạnh Cẩn cố gắng giữ bình tĩnh, ra lệnh: “Đi, tìm một nhóm đào sâm địa phương chuyên nghiệp đến đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng ta xuống dưới kiểm tra một chuyến.”

Đoàn người nai nịt gọn gàng, đèn đuốc sáng bừng cả một góc trời, nhanh chóng men theo những gờ đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dốc lần xuống dưới triền núi.

Y Điềm ung dung tìm một hốc đá để tránh gió đêm rồi ngồi xuống nghỉ mệt.

Lúc này nàng không cảm thấy lo sợ cả.

Bị truy đuổi gắt gao, đám người Tiêu Dật chắc chắn không có thời gian để quay lại tìm kiếm mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Cho nên sau khi bị lăn xuống đáy vực, lúc tỉnh lại, biết bản thân vừa mới dạo một vòng quỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môn quan trở về, Y Điềm chẳng còn sợ hãi nữa.

May mắn chiếc xe của của Tiêu Dật cùng kiên cố, để chuẩn bị cho chuyến hành trình đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa vạn dặm, khung gầm được đóng bằng gỗ sồi cùng chắc chắn, xung quanh được ốp nệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dày để người sử dụng có thể nằm ngoài thoải mái nhất không bị đau lưng nhức mỏi.

Ngoại trừ gãy chân phải một số vết thương trên người do va đập, bản là không ảnh hưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến tính mạng.

Rất tốt.

Với tốc độ làm việc của Mạnh Cẩn, rất nhanh bọn họ sẽ đuổi kịp đến nơi này.

Bây giờ nàng chỉ cần tìm một nơi quang đãng không xa xác xe ngựa kia, nhóm lửa chờ đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xong.

Y Điềm đoán không sai, đến nửa đêm, từ đằng xa nàng đã nhìn thấy những ánh đuốc lập lòe. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Ta đây… cứu với… ta đây!!!”

Y Điềm được Mạnh Cẩn cõng trên lưng, bước chân như bay về phía xe ngựa đã chờ sẵn.

“Là ta xuất quá, không để lại người bảo hộ cho ngươi.”

Y Điềm siết chặt tay, yên tâm nằm trên bờ vai rộng lớn của vị trưởng bối: “Không đâu, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải lỗi của ông mà,do ta cố tình đi theo bọn họ.”

Mạnh Cẩn nghe đến đây thì hơi ngẩn người, âm thanhchút tức giận: “Ngươi… ngươi lại dám liều lĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế?”

Y Điềm cười khúc khích, vết thương bên mạn sườn bị động khiến nàng không khỏi nhăn mày vì đau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Ta chỉ muốn kiểm chứng vài chuyện thôi.”

“Vậy đã xác địnhràng hay chưa?”

“Rồi, quả nhiên Tiêu Dật có một đội quân bên ngoài không biết đã gây dựng bao lâu rồi, vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất thân từ phương bắc…”

“Cho nên chúng mới dễ dàng ra tay với lục hoàng tử khi ngài ấy đi thị sát khu vực này.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mạnh Cẩn vỡ lẽ.

“... và cả trận chiếnBiện Thành, không chỉ mỗi Điền Chủng đâu, chúng ta còn phải đối mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với một binh đoàn khác đang ẩn náu trong bóng tối chờ đợi hội.”

Chiếc xe ngựa chậm rãi trở về Đế Kinh.

Mạnh Cẩn nhìn thấy Y Điềm đã yên vị tại chỗ, không còn khó chịu nữa, ông mới từ tốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trần thuật lại mọi chuyện.

“Ban đầu Triệu Trọng Đạt nhất định không chịu nhận tội, còn ra sức kêu oan, nói bọn họ chỉ muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến thương thảo thuyết phục Cát Ưng đầu hàng…”

“Sau đó lục hoàng tử xin cầu kiến, lôi ra một cuộn vải hai da trong mật thất thư phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Hầu phủ, lúc này Triệu Trọng Đạt không thể giải thích được vì sao mình lại thứ này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ thể im lặng…”

Y Điềm vắt tay qua trán suy nghĩ: “Nếu ta nhớ không nhầm, vải hai da dùng để đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dấu làm ám hiệu liên lạc giữa hai bên, mỗi lần Cát Ưng đến tiệm vải đều sẽ đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi hết. Triệu Trọng Đạt không có ngugiữ lại thứ này ở trong phủ.”

“Chuyện đã đến nước đầy, vải hai da chỉ một công cụ nhằm nhấn mạnh thêm tội phản loạn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triệu Trọng Đạt Bình Dương Hầu phủthôi, ông ta đã không còn đường chối cãi nữa rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Y Điềm vẫn còn một thắc mắc: “Nhưng từ đầu đến cuối, Triệu Trọng Đạt vẫn Đế Kinh, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không hề tiếp xúc trực tiếp với vải hai da, toàn bộ đều được vận chuyển thẳng đến tiệm vải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chờ đến ngày hẹn để Cát Ưng đến lấy mà?”

“Ta cũngsuy nghĩ này, nếu đúng như những ngươi nói, thì toàn bộ đều trùng khớp với những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dữ liệu chúng ta suy đoán.” Mạnh Cẩn hạ giọng.

“Triệu Trọng Đạt chỉmột trong số quân tốt Đế Kinh, đằng sau Tiêu Dật Triệu hoàng hậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn một lực lượng khác. Chính bọn chúng mới chủ nhân của kế hoạch vải hai da.”

“Ngài đã cho người đến Giang Châu chưa?” Y Điềm hỏi.

“Chuyện này đã được lục hoàng tử phái người đi từ sớm, nhưng chỉ tìm được phân xưởng sản xuất, bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đều những thợ thêu nức tiếng bị bắt cóc đến đó. Còn chủ mưu đứng đằng sau đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến mất từ lâu.”

Y Điềm không lấy bất ngờ: “Có lẽ bọn họ đã sớm bàn với nhau để hội họp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13một nơi nào đó phía bắc xa xôi kia.”

“Được rồi, mọi chuyện đến đây đã ràng, ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta còn phải vào hoàng cung một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyến.”

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa, like follow để theo dõi truyện nhé.

***

Dưỡng Tâm Điện.

“Hoàng thượng, hoàng hậu… ngài ấy đã quỳ ngoài suốt cả một đêm dài rồi, hay là…”

Lưu công công trán rịn mồ hôi, luống cuống khom lưng đi vào trong nhẹ giọng hỏi.

An Khánh Đế ngồi trên ghế thái khắc đầu rồng, tiếng ho trầm đục vang vọng khắp căn phòng.

Uông đại giám không ngừng bên cạnh vuốt nhẹ cổ họng cho ông cảm thấy dễ chịu hơn.

Lưu công công bị Uông đại giám lườm cho một cái sắc lẹm càng thêm sợ hãi, không biết nên tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục đứng đây hay lui ra bên ngoài.

“Cho nàng ta vào đi.” Cuối cùng An Khánh Đế cũng mở miệng.

Triệu hoàng hậu được ma ma thân cận đỡ vào trong.

Cả một đêm không ngủ, sắc mặt ta tiều tụy thấy rõ, còn đâu nét đẹp rực rỡ quý phái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như hoa mẫu đơn ngày nào.

Vừa nhìn thấy An Khánh Đế, Triệu hoàng hậu đã quỳ xuống hành lễ, giữa hai người họ xa lạ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể chưa từng quen biết mặn nồng, mấy mươi năm phu thê chỉ gió thoảng mây bay.

“Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

“Miễn lễ.”

Dù vậy, Triệu hoàng hậu vẫn không đứng dậy, thân hình run rẩy như cành cong trong gió bão: “Thần thiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết mình tội, không dám cầu xin hoàng thượng, chỉ mong người thương tình, tha cho Dật nhi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mạng, sao cũng nhi tử của người.”

An Khánh Đế cười lạnh.

“Hay cho hai chữ nhi tử, khi nàng thốt ra trước mặt trẫm, nghĩ đến những đứa con khác đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị nàngnhà họ Triệu hãm hại bao nhiêu năm qua?”

Triệu hoàng hậu ngẩng đầu lên, không phản bác, không thanh minh, chỉ hạ thấp giọng cầu cạnh: “Là lỗi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần thiếp, tất cả do thần thiếp, không liên quan đến Dật Nhi…”

“Vậy Cảnh Hoằng của trẫm thì sao, liên quan đến nó, còn Cẩm Nguyệt, Lăng Nhi, Thụy Nhi, Lãm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhi, chúng tội tình gì mà phải chịu mất mạng dưới tay của nàng chứ?” An Khánh Đế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức giận ném vỡ chung trà nóng xuống đất: “Độc phụ, chỉ muốn dọn đường cho con trai của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình củng cố quyền lực của nhà họ Triệu mà hại c.h.ế.t nhi tử của trẫm.”

Triệu hoàng hậu tái mặt, bà ta mấp máy môi mãichẳng thể nào thốt ra thành lời.

“Triệu Uyển Di, ngươi lấy tư cách cầu xin trẫm hả?” Đến nước này không còn gì phải giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kẽ nữa, An Khánh Đến quát lên một tiếng, ba chữ kia như nghiến răng nghiến lợi thốt lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Triệu hoàng hậu ngồi phịch xuống nền đất, như con rối gỗ vô hồn, nhìn một vòng Dưỡng Tâm Điện xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa nhưng lạnh lẽo.

Số lần bà ta bước chân vào đây suốt mấy chục năm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cảnh vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen thuộc lại xa lạ quá đỗi.

“Hoàng thượng không biết sao thần thiếp lại làm vậy ư?” Triệu hoàng hậu cười nhạt vặn hỏi.

An Khánh Đế nhăn mày: “Nàng cũng giống như cái gia tộc ăn thịt người đó, chỉ muốn bành trướng thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực, tham lamđộ.”

Triệu hoàng hậu lảo đảo đứng lên: “Vì cái thần thiếp đi đến bước đường này, còn không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do hoàng thượng hay sao?”

Nói đến đây, Triệu Uyển Di hét lên: “Hoàng thượngngày hôm nay, không phải do một tay nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triệu nâng đỡ hay sao? Lúc đó ngài đã nói gì hả? Ngài nhớ không, muốn ta nhắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại từng chữ hay không?”

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa, like follow để theo dõi truyện nhé.

An Khánh Đế sầm mặt, ông ta ghét nhấtbị người khác nhắc đến quá khứ đầy tủi nhục của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hoàng tử yếu đuối không được sủng ái của mình.

một hoàng hậu kề cận bên An Khánh Đế từ lúc ông ta đăng đến nay, bà ta tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên biết cái gai trong lòng của An Khánh Đế lớn đến mức nào, cũng không bao giờ dám đụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào.

Hôm nay quyết tâm lôi ra, coi như đã cạn tình cạn nghĩa, không màng đến sống c.h.ế.t của bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân nữa rồi.

“Ngôi vị của hoàng thượng chính đánh đổi sinh mệnh của phụ mẫu hai ca ca ta mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được. Ngày Bình Dương Hầu phủ kéo quân đến hộ giá cho người, trước mặt ba quân của nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triệu, đương lúc cha mẹ ta trong cơn hấp hối, chính miệng người đã hứa hẹn những gì, còn nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứ?”

“Chỉ cần ngài lên ngôi hoàng đế, ngôi vị hoàng hậu của Triệu Uyển Di sẽ không bao giờ lung lay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vinh hoa phú quý của nhà họ Triệu sẽ kéo dài bất tận. Con trai chúng ta sẽ hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đế tương lai của Bắc Bình quốc.”

An Khánh Đế run rẩy, chỉ tay vào Triệu hoàng hậu đang trong trạng thái điên cuồng: “Trẫm đã làm như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ước hẹn, chưa bao giờ bạc đãi nàng nhà họ Triệu, nàng còn muốn nữa.”

Triệu Uyển Di cười sằng sặc như người điên, đôi mắt long lên vằn vện những tia m.á.u đỏ: “Hoàng thượng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nói ra câu này không thấy hổ thẹn ư?”

“Ba năm sau khi lên ngôi, để củng cố quyền lựctăng quốc khố, hoàng thượng đã nạp một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc bốn phi tần đều là quý nữ của các bộ bậc thương nhân giàu có…”

“Lúc đó ta còn chưa mang thai, vậy chỉhai mỏ vàng Sơn Tây, hoàng thượng đã đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý cho Lệ tần sinh con trước, may mắn, nàng ta hạ sinh một công chúa…”

Triệu Uyển Di đau đớn nói trong nước mắt: “Lúc đó ta đã tự nhủ lòng, không sao đâu, đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính sách trị quốc của hoàng thượng, miễn sao nhà họ Triệu vẫn còn đứng vững, miễn sao ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể sinh hoàng tử, miễn sao hoàng thượng vẫn còn chiếu cố đến mình…”

“Nhưng sau khi lợi dụng nhà họ Triệu xong xuôi, đất nước thái bình, quốc thái dân an, ngài lại muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phủi tay, đẩy nhà họ Triệu xuống ải phía nam để mở rộng bờ cõi…”

“Hoàng thượng, người còn nhớ đêm đó ta bụng mang dạ chửa, thiếu điều phải đầm đầu vào cột nhà van © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xin năn nỉ đến thế nào, người mới rút lại thánh chỉ nhuốm m.á.u đó không?”

Triệu Uyển Di vừa nói vừa nức nở không thành tiếng: “Ta đã mất cha mất mẹ, trong nhà chỉ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỗi đệ đệ Trọng Đạt, người lại có thể nhẫn tâm tước khỏi vòng tay của ta.”

“Dật Nhi ra đời những tưởng sẽ khiến hoàng thượng quay đầu nhìn lại, nhưng rồi sự xuất hiện của Âu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dương Thánh Y đã khiến ta hoàn toàn sụp đổ.”

“Điều ta sợ nhất đã đến, bởi hoàng thượng đã động lòng với nàng ta…” Triệu Uyển Di lẩm bẩm: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Ta đã từng nghĩ, chỉ cần hoàng thượng không yêu ai, ta vẫn sẽ đây, mãi mãi đứng vững © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị trí này, bên cạnh người…”

“Âu Dương Thánh Y một con hồ ly tinh,ta quyến hoặc đến mức khiến hoàng thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn thay đổi ngôi vị Thái tử, chuyện này làm sao tathể để yên được chứ.”

Triệu Uyển Di phát điên hét lên: “Ta đã hi sinh cả đời mình, tình yêu, tuổi trẻ và toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia tộc để bước chân vào chiếc lồng son ngột ngạt này, làm sao ta thể buông tay để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho mộtất ơ nào đó dễ dàng chiếm lấy chứ?”

“Dật Nhi được định sẵn sẽđế vương, ai dám cản đường nó, ta sẽ dọn dẹp sạch sẽ, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn taynhuốm đầy máu, thân xác đã mục ruỗng, phải xuống mười tám tầng địa ngục, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ bằng mọi cách giành lấy ngôi vị tối cao cho Dật Nhi…”

“Đó ngươi nợ mẫu tử chúng ta, ngươi nợ m.á.u thịt đã đổ ra của nhà họ Triệu chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta.”

An Khánh Đế tức giận đến tím tái mặt mày, cuối cùng không chịu nổi phun ra một búng m.á.u trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng cười man dại của Triệu Uyển Di.

Nhìn tình trạng thảm hại của đối phương, lúc này Triệu Uyển Di dường như nhớ ra chuyện đó, đủng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỉnh đi đến trước mặt An Khánh Đế vuốt ve sườn mặt đã hốc hác của ông ta: “Quên nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho người biết, phu quân thân mến, từ lúc người thay lòng đổi dạ, chỉ chuyên sủng Âu Dương Thánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y kia, ta đã mật tẩm độc vào Trữcung của nàng ta rồi…”

“Mấy năm âu yếm quấn quýt bên nhau của hoàng thượng và ta cũng chính lúc thể người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngấm phải chất độc truyền đó, vô phương cứu chữa.”

An Khánh Đế trừng mắt ôm n.g.ự.c nhìn nữ nhân đang phát điên trước mặt: “Ngươi… ngươi…”

Thật ra mấy năm nay trong lòng ông đã dự đoán được bản thân mình mắc bệnh lạ, chỉ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguyên do đâu.

Triệu Uyển Di một trong những người nằm trong diện tình nghi nhưng lại không bằng chứng, huống chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông đang trong giai đoạn tập trung để xây dựng một kế hoạch to lớn nhằm lật đổ nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triệu Bình Dương Hầu phủ.

Có Triệu hoàng hậu nội ứng ngoại hợp, phe phái của Thái tử cùng lớn mạnh, ông ta muốn phế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ cũng không phải chuyện dễ, có khi còn gặp phản ứng ngược của triều thần, ảnh hưởng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tương lai của Tiêu Cảnh Hoằng.

Đến hôm nay coi như mọi thứ đã ngã ngũ.

“Ngươi không sợ ta sẽ truy cùng g.i.ế.c tận Tiêu Dật ư?”

Triệu Uyển Di kéo khóe môi: “Hoàng thượng sớm muộn gì cũng không trụ nổi, Tiêu Cảnh Hoằng lên ngôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì sao, thế lực lỏng lẻo yếu đuối, trong khi trong triều đình vẫn còn rất nhiều chân rết của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta. Ta hoàng hậu đương triều của Bắc Bình quốc, trong tay lại kim bài miễn tử do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đích thân hoàng thượng ban cho, cho Bình Dương Hầu dính vào trọng tội, bị tru di thì cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ảnh hưởng đến ta. Chỉ cần ta còn mặt trong hoàng cung này thì Dật Nhi vẫn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường trở lại.”

An Khánh Đế cười lạnh một tiếng, tiến lại gần Triệu Uyển Di, đưa tay vuốt tóc như thời hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người còn son trẻ.

“Triệu Uyển Di,một lời ta phải công nhận, nàng một nữ tử thông minh tham vọng. Ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xưa khi lần đầu gặp nhau ta đã không tiếc lời khen ngợi nàng trước mặt phụ hoàng, bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn thế…”

“Hoàng thượng.” Đôi mắt Triệu hoàng hậu long lanh, bàn tay đang siết chặt từ từ thả lỏng, lẳng lặng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những ngón tay đang lồng vào nhau đầy thân thiết.

“Nhưng mà, đến đây nên chấm hết rồi. Triệu Uyển Di, ân oán của chúng ta hãy cùng nhau đem xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàng tuyền đi.” An Khánh Đế nhẹ giọng thủ thỉ bên tai Triệu Uyển Di.

Câu nói vừa dứt, một thanh chủy thủ từ đâu xuất hiện, đ.â.m phập vào lồng n.g.ự.c của An Khánh Đế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Người đâu, hộ giá!!!”

“Bảo vệ hoàng thượng!!!”

Bên ngoài Cấm Vệ Quân tay lăm lăm đao kiếm xông vào, ai đó hét lên trong sự hỗn loạn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Hoàng hậu g.i.ế.c hoàng thượng rồi!!!”

“Hoàng hậu g.i.ế.c hoàng thượng rồi!!!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc